Chương 6

Lòng bàn tay của Lý Minh nóng rực, nhưng không phải vì nhiệt độ cơ thể.

Đó là cảm giác của một vết thương đang bị xé toạc từ bên trong, nơi da thịt mỏng manh không còn đủ sức che đậy thứ gì đó đang cố gắng ngoi lên.

Anh siết chặt nắm đấm, móng tay cào vào da thịt đến mức chảy máu, hy vọng cơn đau vật lý sẽ lấn át tiếng hú rên rỉ trong đầu.

Nhưng thay vì đau đớn, một luồng năng lượng lạnh lẽo, tựa như nước đá tan chảy, lan tỏa từ gốc ngón tay cái.

Nó chạy dọc theo tĩnh mạch, thấm vào xương tủy, mang theo mùi vị kim loại và mùi hôi thối của đất ẩm.

Con mắt đen sì dưới da lòng bàn tay không hề biến mất.

Ngược lại, nó mở to hơn, đồng tử co lại thành một chấm đen sâu thẳm, nhấp nháy theo nhịp đập của tim anh.

Lý Minh bước lùi lại, gót chân chạm vào một mảnh kính vỡ trên sàn nhà.

Tiếng lách cách vang lên trong căn phòng vắng lặng, vang vọng như tiếng chuông báo tử.

Anh cúi xuống, nhìn vào mặt mình trong mảnh kính nứt nẻ.

Gương mặt anh nhợt nhạt, mồ hôi lạnh túa ra trên trán, nhưng ánh mắt...

ánh mắt ấy đã thay đổi.

Một nửa vẫn là màu đen truyền thống, còn nửa kia đang chuyển dần sang màu tím than, sâu thẳm và xa lạ.

"Đừng sợ," giọng nói trong đầu vang lên, không phải là Đế Quân lần này.

Giọng nói ấy mềm mại, đầy tính chất mẹ hiền, nhưng lại chứa đựng một sự sở hữu ghê rợn.

"Cậu đang tiến hóa.

Cậu đang trở về nhà."

Lý Minh nghiến răng, nghiến chặt đến mức hàm anh kêu răng rắc.

"Cút khỏi đầu tôi," anh thì thầm, giọng khàn đặc.

Anh không cần sự an ủi từ những kẻ đã giết chết cha mình.

Anh không cần một gia đình giả tạo được xây dựng trên đống xương cốt của những bản sao trước đó.

Anh là Lý Minh.

Con người thứ bảy.

Và anh sẽ tự quyết định số phận của mình.

Anh quay đi, lưng dựa vào bức tường lạnh lẽo, cố gắng hít thở sâu để bình tĩnh.

Căn hộ nhỏ bé này từng là nơi ẩn náu duy nhất của anh, nơi anh có thể tạm thời quên đi thân phận "bản sao" và sống như một con người bình thường.

Nhưng giờ đây, không gian này cảm giác như một chiếc quan tài đang dần bị đóng nắp lại.

Những bức tường dường như đang khép lại, ánh đèn huỳnh quang trên trần nhà nhấp nháy loạn xạ, phản chiếu bóng dáng méo mó của anh trên sàn nhà.

Lý Minh biết mình không thể ở lại đây.

Nếu "Kẻ Chủ" hay bất kỳ thực thể nào khác đang quan sát anh thông qua con mắt dưới da, thì căn hộ này đã trở thành một bẫy chết người.

Anh cần thông tin.

Anh cần biết cha mình đã thực sự làm gì trước khi chết.

Và anh cần tìm ra người phụ nữ trong bức ảnh – người phụ nữ có đôi mắt giống hệt anh và vết sẹo hình chữ thập trên cổ.

Đó là manh mối duy nhất dẫn đến sự thật về nguồn gốc của virus Chaos và về chính linh hồn anh.

Anh lục soát nhanh chóng, tay run rẩy nhưng quyết đoán.

Những chiếc tủ quần áo trống rỗng, bàn làm việc lộn xộn với những cuốn sách sinh học cũ kỹ.

Mọi thứ đều hỗn độn, phản ánh tâm trạng của anh trong những tháng qua.

Anh nhớ lại lần thức tỉnh đầu tiên, khi ký ức của anh bị xóa bỏ phần lớn, chỉ còn lại những mảnh ghép rời rạc và nỗi đau mơ hồ.

Cha anh, một kỹ sư sinh học tài năng, đã biến mất cùng với phòng thí nghiệm của mình trong một vụ cháy lớn mười năm trước.

Chính phủ tuyên bố đó là một tai nạn do rò rỉ hóa chất.

Nhưng Lý Minh biết đó là một lời nói dối.

Cha anh không chết vì tai nạn.

Ông ấy bị giết.

Và Lý Minh là bằng chứng sống còn sót lại.

Anh kéo tấm nệm ra, dùng dao rọc giấy cắt mạnh vào lớp đệm xốp phía dưới.

Những mảnh bông trắng bay tung lên trong không khí, tạo thành một màn sương mù nhỏ bé.

Dưới lớp đệm, anh tìm thấy một ngăn kéo kim loại nhỏ, được dán kín bằng băng dính đen.

Tim anh đập thình thịch khi anh xé lớp băng dính ra.

Bên trong là một cuốn sổ tay da bò cũ kỹ, bìa sách đã rách nát và bị ẩm mốc.

Lý Minh mở cuốn sổ ra, trang giấy vàng ươm kêu xé xé.

Những dòng chữ viết tay nguệch ngoạc, vội vã, như thể người viết đang chạy trốn khỏi cái chết.

*"Ngày 14 tháng 3.

Dự án 'Thần Tịch' đã vượt khỏi tầm kiểm soát.

Virus Chaos không chỉ kích hoạt tiềm năng di truyền.

Nó đang kết nối các ý thức.

Chúng ta đang tạo ra một mạng lưới thần kinh tập thể.

Tôi nghe thấy tiếng họ.

Tiếng của những người đã chết.

Tiếng của những người chưa sinh ra.

Và tiếng của...

bản sao thứ nhất.

Nó đang gọi tên tôi.

Nó muốn vào trong đầu tôi.

Tôi phải dừng lại.

Tôi phải phá hủy mọi thứ.

Nhưng nếu tôi phá hủy, liệu tôi có cứu được nhân loại, hay chỉ đẩy họ vào địa ngục?"*

Lý Minh đọc lại đoạn văn, mồ hôi lạnh túa ra trên sống lưng.

"Thần Tịch".

Đó là tên dự án mà cha anh đã làm việc.

Và "bản sao thứ nhất"...

Anh nhìn xuống lòng bàn tay, nơi con mắt đen sì vẫn nhấp nháy.

Nếu cha anh là người tạo ra những bản sao, thì liệu anh có phải là sản phẩm của một thí nghiệm điên rồ?

Hay anh là hy vọng cuối cùng của một người cha tuyệt vọng?

Tiếng bước chân nặng nề vang lên từ phía cửa sổ.

Lý Minh ngẩng đầu lên, mắt anh mở to.

Một bóng đen đang ngồi trên mép cửa sổ, hai chân buông thõng xuống không trung.

Đó không phải là cảnh sát ERN.

Trang phục của kẻ đó đơn giản, toàn bộ màu đen, không có bất kỳ dấu hiệu nhận dạng nào.

Nhưng khí trường tỏa ra từ cơ thể hắn ta khiến không khí trong phòng trở nên ngột ngạt, nặng trĩu.

"Săn Mồi," Lý Minh nhận ra.

Những kẻ dị nhân tự do, sống ngoài vòng pháp luật, chuyên săn đuổi các dị nhân khác để lấy năng lượng hoặc bán thông tin cho những tổ chức ngầm.

Hắn ta có khả năng điều khiển bóng tối.

Lý Minh có thể cảm thấy những tia bóng tối từ góc phòng đang bò về phía hắn, như những con rắn nhỏ bé.

"Ngươi có cuốn sổ," giọng nói của Săn Mồi vang lên, trầm thấp và thô ráp.

"Đưa cho ta.

Và ta sẽ để ngươi chết nhanh."

Lý Minh không đáp lại.

Anh chậm rãi đứng dậy, cuốn sổ tay vẫn còn kẹp dưới cánh tay.

Cơ thể anh căng thẳng, mọi giác quan đều tập trung vào kẻ thù trước mặt.

Anh biết mình không thể đánh bại hắn bằng sức mạnh vật lý.

Cấp độ Thường Nhân của anh không đủ để đối đầu với một Dị Nhân cấp độ Trung Bình như Săn Mồi.

Nhưng anh có thứ khác.

Anh có con mắt dưới da.

Và anh có sự tuyệt vọng.

Săn Mồi cười khẩy, bước xuống từ cửa sổ.

Những tia bóng tối từ tay hắn lao về phía Lý Minh, sắc nhọn như những lưỡi dao.

Lý Minh né tránh, lăn người sang một bên, những tia bóng tối cắt vào bức tường, để lại những vết nứt sâu.

Anh cảm thấy cơ thể mình di chuyển chậm chạp, như thể không khí xung quanh đang trở nên đặc quánh.

"Ngươi không thể chạy trốn số phận của mình, đứa trẻ," Săn Mồi gầm lên, tiến gần hơn.

"Chúng ta đều là những con thú.

Và thú thì chỉ biết săn mồi."

Lý Minh nhìn vào con mắt dưới da lòng bàn tay.

Nó đang mở to, đồng tử giãn ra, hấp thụ ánh sáng yếu ớt trong phòng.

Một luồng năng lượng lạnh lẽo, mạnh mẽ hơn bao giờ hết, bùng nổ từ trong người anh.

Anh không kiểm soát được nó.

Nó tự động phản ứng lại với mối đe dọa.

"Nếu tôi là thú," Lý Minh nói, giọng lạnh lùng, "thì tôi là con thú biết nghĩ."

Anh giơ tay lên, con mắt dưới da phát ra một luồng ánh sáng tím nhạt.

Những tia bóng tối của Săn Mồi chạm vào luồng ánh sáng ấy và tan biến, như nước gặp lửa.

Săn Mồi kinh ngạc, lùi lại một bước.

Năng lực Ma Giới?

Không thể nào.

Chỉ có Đế Quân mới có năng lực đó."

"Đế Quân đã chết," Lý Minh nói.

"Và giờ đây, tôi là chủ nhân của nó."

Anh lao về phía Săn Mồi, không phải để tấn công, mà để né tránh.

Săn Mồi gầm lên, tung ra một đòn tấn công toàn lực, những tia bóng tối bao phủ toàn bộ căn phòng.

Lý Minh nhắm mắt lại, tin vào trực giác của mình.

Anh cảm thấy luồng năng lượng lạnh lẽo trong người mình chảy ra, tạo thành một lá chắn vô hình xung quanh anh.

Những tia bóng tối đập vào lá chắn, phát ra tiếng nổ đùng đùng, nhưng không thể xuyên thủng.

Khi ánh sáng tắt đi, Lý Minh mở mắt ra.

Săn Mồi đang nằm trên sàn nhà, bất động.

Lý Minh đã không giết hắn.

Anh chỉ dùng năng lượng để làm tê liệt hệ thần kinh của hắn.

Nhưng cái giá phải trả là rất lớn.

Anh cảm thấy máu từ mũi và tai mình chảy ra, ấm nóng và mặn chát.

Cơ thể anh rung lắc, chân tay run rẩy.

Việc mượn sức mạnh từ "Ma Giới" đang hủy hoại cơ thể anh từng chút một.

Anh lê bước ra khỏi căn hộ, bỏ lại xác của Săn Mồi và cuốn sổ tay trong tay.

Anh cần một nơi để rửa mặt.

Anh cần nhìn vào gương.

Anh cần biết mình đang trở thành gì.

Anh đi vào một con hẻm nhỏ, nơi ánh đèn đường chiếu xuống yếu ớt.

Một nhà vệ sinh công cộng nằm ở cuối con hẻm, cánh cửa kính vỡ vụn.

Lý Minh bước vào, đóng cửa lại phía sau lưng.

Anh mở vòi nước, nước lạnh chảy xuống, làm dịu đi cơn đau đầu dữ dội.

Anh rửa mặt, lau sạch máu trên mũi và tai.

Khi anh ngẩng đầu lên, nhìn vào gương lớn trên tường, anh sững sờ.

Đôi mắt anh đã thay đổi hoàn toàn.

Một bên là màu đen truyền thống, còn bên kia là màu tím than, sâu thẳm và đầy bí ẩn.

Nhưng điều khiến anh kinh hãi hơn là khuôn mặt trong gương.

Nó không còn là khuôn mặt của Lý Minh nữa.

Nó giống hệt khuôn mặt của người phụ nữ trong bức ảnh.

Và trên cổ anh, một vết sẹo hình chữ thập đang hiện lên, đỏ tươi và đau đớn.

"Con đã sẵn sàng để gặp mẹ chưa, Lý Minh?" Giọng nói của người phụ nữ vang lên trong đầu anh, rõ ràng hơn bao giờ hết.

Cánh cửa nhà vệ sinh bật mở.

Ánh đèn pin chiếu thẳng vào mặt Lý Minh, khiến anh phải nhắm mắt lại.

Một người đàn ông cao lớn, mặc áo khoác xanh dương, đeo mặt nạ khí, bước vào.

Đó là Trưởng nhóm ERN – "Đại Úy Sắt".

"Có phải anh là Lý Minh không?" giọng nói qua bộ đàm nghe lạnh lùng, máy móc.

"Chúng ta đã tìm thấy anh.

Đừng kháng cự.

Sự kháng cự chỉ làm mọi thứ trở nên tồi tệ hơn."

Lý Minh nhìn vào gương, thấy phản chiếu hình ảnh của Đại Úy Sắt.

Và sau lưng người đàn ông ấy, trong bóng tối của con hẻm, anh thấy một bóng dáng khác.

Một bóng dáng quen thuộc.

Người bạn cùng nhóm của anh.

Người đang đứng đó, tay cầm một thanh sắt, ánh mắt đầy sợ hãi và bối rối.

"Trần Nam?" Lý Minh gọi tên anh ta, giọng run rẩy.

"Tại sao ngươi lại ở đây?"

Trần Nam không đáp.

Anh ta chỉ nhìn Lý Minh, rồi nhìn về phía Đại Úy Sắt.

Và rồi, anh ta hạ thanh sắt xuống, bước về phía Lý Minh.

Nhưng không phải để bảo vệ anh.

Mà để bắt giữ anh.

"Xin lỗi, Minh," Trần Nam nói, giọng khàn đặc.

"Họ hứa sẽ trả lại em gái tôi.

Nếu tôi bắt được anh."

Lý Minh cảm thấy trái tim mình vỡ vụn.

Tất cả đều hòa lẫn vào nhau trong khoảnh khắc này.

Và trong sâu thẳm tâm trí, giọng nói của người phụ nữ cười khẽ.

"Chào mừng đến với gia đình thật sự, con trai."
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập