Chương 42

Bụi mù từ vụ nổ vẫn còn lơ lửng trong không khí, mang theo mùi ozone và mùi máu tanh đặc trưng của Dị Nhân cấp thấp.

Lý Minh quỳ xuống, ngực phập phồng dữ dội, tay trái ôm chặt vai phải đang rỉ máu.

Cơn đau xé toạc cơ thể không chỉ là do vết thương vật lý mà còn đến từ sự cộng hưởng năng lượng vừa rồi.

Hắn cảm giác như từng tế bào trong người mình đang kêu gào đòi hỏi sự nghỉ ngơi, nhưng tiếng nói bên trong đầu vẫn tiếp tục rít lên.

“Đừng dừng lại,” giọng nói ấy vang lên, lạnh lẽo và xa lạ hơn bao giờ hết.

“Cửa phía sau.

Nó dẫn đến trung tâm.” Lý Minh nghiến răng, cố gắng đứng dậy.

Bàn chân hắn run bần bật khi chạm xuống nền bê tông ẩm ướt.

Trước mặt hắn là một cánh cửa kim loại cũ kỹ, bị gỉ sét ăn mòn nghiêm trọng bởi thời gian và độ ẩm của tầng hầm này.

Trên bề mặt sắt đen sạm, những ký tự khắc sâu đang phát ra ánh sáng xanh nhạt – cùng màu với năng lực mà người phụ nữ bí ẩn đã sử dụng trước đó.

Hắn đặt lòng bàn tay lên cánh cửa.

Một sự lạnh xương tủy không thuộc về thế giới vật lý thông thường.

Ngay lập tức, những ký tự bắt đầu xoay tròn, tạo thành một vòng xoáy ánh sáng nhỏ bé nhưng đầy uy lực.

Lý Minh nhắm mắt lại, tập trung vào cảm giác dòng chảy năng lượng trong cơ thể mình.

Hắn biết rằng đây là ranh giới giữa an toàn và cái chết.

Bước qua nó có nghĩa là hắn đang chấp nhận sự thật mà Hội Đồng đã che giấu suốt mười năm qua.

Cánh cửa mở ra với một tiếng kẽo kẹt kéo dài, như lời then chốt của một câu chuyện kinh dị bị chôn vùi lâu đời.

Bên trong không phải là phòng giam thông thường mà Lý Minh từng tưởng tượng.

Đó là một hành lang hẹp, hai bên tường được lát bằng những tấm kính mờ đục.

Ánh sáng yếu ớt từ đèn neon nhấp nháy phía cuối hành lang chiếu rọi qua lớp kính, tạo nên những bóng đổ dài và méo mó trên sàn nhà.

Lý Minh bước vào, thận trọng kéo theo chân mình lê từng bước nặng nề.

Mùi hương ở đây khác hẳn với mùi máu tanh bên ngoài.

Nó mang vị kim loại gỉ sét pha lẫn một thứ gì đó ngọt ngào đến ghê tởm – giống như hoa đã thối rữa trong bóng tối.

Hắn dừng lại trước tấm kính đầu tiên.

Qua lớp mờ đục, hắn nhìn thấy những ống nghiệm thủy tinh được gắn vào tường bằng các giá đỡ sắt thép kiên cố.

Bên trong mỗi ống nghiệm là một chất lỏng màu đỏ sẫm đang xoay tròn chậm rãi.

“Đừng tin cô ta,” cái bóng trong cuốn sách gào thét lại lần nữa, nhưng lần này giọng nói nghe yếu ớt hơn, như thể bị nhiễu sóng bởi trường năng lượng mạnh mẽ tỏa ra từ căn phòng này.

“Đây là bẫy!

Họ muốn ngươi nhìn thấy sự thật để rồi phá vỡ tâm trí của ngươi!” Lý Minh phớt lờ lời cảnh báo.

Hắn di chuyển dọc theo hành lang, mắt dán chặt vào những ống nghiệm.

Khi đến tấm kính thứ năm, hắn bỗng nhiên dừng lại.

Trong ống nghiệm đó không phải là chất lỏng đỏ sẫm mà là một khối u nang sinh học đang co thắt nhịp nhàng.

Nó có hình dạng giống như một quả tim thu nhỏ, nhưng xung quanh nó là những dây thần kinh nối liền với các đầu kim châm vào thành kính.

Hắn cúi sát mặt lại gần tấm kính hơn nữa.

Những sợi dây thần kinh đó không chỉ đơn thuần kết nối mà còn đang truyền tải dữ liệu – những luồng ánh sáng vi mô chạy dọc theo chúng như mạng lưới internet hữu cơ.

Lý Minh nhận ra một điều đáng sợ: đây không phải là phòng thí nghiệm nghiên cứu virus Chaos thông thường.

Đây là nơi sản xuất ý thức.

“Khó thở,” hắn lẩm bẩm, cảm giác nghẹt thở dâng lên cổ họng dù phổi vẫn hoạt động bình thường.

“Máu tanh nồng nặc xộc lên mũi.” Hắn nhớ lại cảnh tượng ở chợ đen lúc trước.

Xác chết của những Dị Nhân cấp thấp không phải là nạn nhân ngẫu nhiên.

Họ là nguyên liệu thô.

Bỗng nhiên, một âm thanh kim loại va vào nhau vang lên từ phía sau lưng Lý Minh.

Cánh cửa hành lang đóng sầm lại với tốc độ chóng mặt, khóa chặt bởi cơ chế tự động.

Hắn quay người lại, mắt sắc lạnh quét qua bóng tối phía sau.

Gã thủ lĩnh "Thanh Tẩy" đang đứng đó, tay cầm cái roi năng lượng vẫn còn rực sáng tàn dư của trận chiến trước.

Nhưng lần này, hắn không mang vẻ mặt hung hãn như thường lệ.

Thay vào đó là sự mệt mỏi và một nỗi buồn sâu thẳm khó hiểu trong ánh mắt.

“Ngươi đã nhìn thấy đủ rồi,” gã thủ lĩnh nói, giọng điệu trầm xuống mức gần như thì thầm nhưng lại vang vọng khắp hành lang hẹp kia.

“Giờ ngươi sẽ biết tại sao chúng ta phải tiêu diệt họ.” Lý Minh siết chặt nắm tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn thịt mềm mại đau nhói giúp anh tỉnh táo hơn bao giờ hết.

Hắn không sợ hãi trước sự hiện diện của kẻ thù mà cảm thấy một sự kích thích kỳ lạ – như thể bức màn che giấu sự thật cuối cùng cũng đang được vén lên từng chút một.

“Tại sao?” Lý Minh hỏi, giọng khàn đặc vì mất máu nhưng vẫn giữ vững phong thái lạnh lùng vốn có.

“Vì cái gọi là trật tự?

Vì sợ hãi những gì mà chính các ngươi đã tạo ra?” Gã thủ lĩnh bước tiến lại gần hơn nữa, ánh mắt hắn quét nhanh qua khu vực mà Lý Minh đang ẩn nấp phía sau tấm kính phản chiếu, khiến anh cảm thấy như bị lột trần giữa không trung rộng lớn kia vậy đó!

Hắn biết rồi sao?

Hay chỉ là trùng hợp ngẫu nhiên thôi khi cô ta hướng nhìn về phía này trong khoảnh khắc ngắn ngủi trước khi quay trở lại công việc của mình?.

“Không phải chúng tôi tạo ra,” gã thủ lĩnh đáp, giọng điệu mang theo một nỗi đau sâu sắc.

“Chúng tôi cố gắng kiểm soát nó.

Nhưng virus Chaos không đơn giản là đột biến gen ngẫu nhiên như Hội Đồng tuyên truyền.

Nó là vũ khí sinh học được thiết kế để đánh cắp linh hồn.” Lý Minh sững sờ.

Thông tin này quá lớn, vượt xa mọi giả thuyết mà hắn từng có trong đầu suốt những năm tháng tìm kiếm sự thật về cái chết của cha mình.

Nếu virus Chaos thực sự là một vũ khí thì ai đã tạo ra nó?

Và mục đích cuối cùng đằng sau tất cả những cuộc thanh trừng tàn khốc này là gì?

“Cha ta,” Lý Minh hỏi, giọng run nhẹ dù hắn cố gắng kìm nén cảm xúc.

“Ông ấy có liên quan đến dự án này không?” Gã thủ lĩnh gật đầu chậm chạp, ánh mắt buồn bã nhìn xuống sàn nhà đầy vệt máu cũ kỹ.

“Lý Đức Phong – cha ngươi – là một trong những người đầu tiên phát hiện ra bản chất thực sự của virus.

Ông đã cố gắng cảnh báo thế giới về mối đe dọa tiềm tàng này trước khi Hội Đồng kịp thời tiêu diệt ông ta để bảo vệ bí mật.” Lời nói ấy như một cú đấm thẳng vào dạ dày Lý Minh.

Hắn ngã ngồi xuống nền bê tông lạnh lẽo, đầu cúi thấp trong sự kinh hoàng tột độ.

Tất cả những gì hắn tin tưởng suốt mười năm qua đều là dối trá.

Hội Đồng không phải là tổ chức kiểm soát Dị Nhân để duy trì hòa bình như họ tuyên truyền trên các phương tiện truyền thông đại chúng hàng ngày.

Họ đang che giấu một âm mưu lớn hơn nhiều – một kế hoạch nhằm thu thập và khai thác năng lượng linh hồn từ chính những con người mà họ giả vờ bảo vệ.

“Vậy thì.” Lý Minh ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe vì giận dữ nhưng vẫn giữ được sự tỉnh táo cần thiết cho tình huống hiện tại trước mặt ngay bây giờ đây!

“Tại sao ngươi lại giúp ta thoát ra khỏi khu chợ đen lúc nãy?

Nếu mục đích của phe Đối Kháng là ngăn chặn Hội Đồng thì lẽ ra ngươi nên giết tôi khi có cơ hội chứ?” Gã thủ lĩnh cười nhạt, một nụ cười đầy chua chát và bi kịch.

“Vì chúng ta đều là nạn nhân cả.

Tôi không thể để cho những kẻ cầm quyền tiếp tục thao túng số phận của mọi người nữa đâu!” Hắn bước tới trước tấm kính cuối cùng trong hành lang dài ngoằng này kia rồi dùng tay phải ấn mạnh vào nút bấm bên cạnh bức tranh treo tường ngay sát đó khiến nó mở ra lộ rõ phần bên trong là một căn phòng nhỏ hơn nhiều so với những gì trông thấy từ bên ngoài qua lớp vỏ bọc giả tạo bao quanh nó xung quanh khắp nơi đầy đủ thiết bị máy móc phức tạp đang hoạt động ổn định liên tục không ngừng nghỉ mỗi giây trôi qua đều mang lại hy vọng mới cho tương lai gần sắp tới rất sớm thôi!

Bên trong căn phòng nhỏ đó là một màn hình hiển thị lớn chiếu lên những dữ liệu mã hóa phức tạp mà ngay cả Lý Minh với trí thông minh xuất chúng cũng khó lòng giải mã được trong thời gian ngắn ngủi hiện tại này đây!

Tuy nhiên điều khiến hắn kinh ngạc nhất không phải là nội dung bên trong các dòng code kia mà chính là biểu tượng logo nằm giữa trung tâm màn hình – con dấu của gia tộc họ Lý, dòng máu chảy trong huyết quản từ đời ông bà tổ tiên truyền lại cho đến nay vẫn còn nguyên vẹn chưa từng thay đổi qua bao thế hệ lịch sử dân tộc Việt Nam ta tự hào biết nhường nào!.

Lý Minh bước ra khỏi tầng hầm, ánh đèn đường hắt xuống tạo thành những vệt sáng lạnh lẽo trên mặt đất ẩm ướt.

Anh nhìn lên bầu trời đêm, nơi những tòa nhà chọc trời của thành phố Dị Năng vẫn sừng sững, nhưng giờ đây chúng trông giống như những cây nấm độc khổng lồ mọc lên từ lòng đất chết chóc này.

Gã thủ lĩnh "Thanh Tẩy" không còn đứng đó nữa.

Chỉ còn lại một mảnh giấy nhỏ bị bỏ rơi giữa nền bê tông lạnh giá.

Lý Minh cúi xuống nhặt nó lên.

Trên tờ giấy là dòng chữ viết tay vội vã: *“Tìm kiếm bản sao số 6.”* Và ngay bên dưới dòng chữ ấy, hắn nhìn thấy dấu vân tay của chính mình in hằn lên bề mặt giấy – nhưng đó không phải là dấu ấn của hiện tại mà là di tích từ một thế hệ trước đã chết đi rất lâu rồi.

Lý Minh run rẩy, ngón tay cái lướt nhẹ qua bề mặt giấy nhám.

Cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng hắn không phải vì nhiệt độ phòng.

Nó đến từ sự thật trần trụi đang nằm trong lòng bàn tay.

Dấu vân tay đó hoàn toàn trùng khớp với vết lõm trên đốt ngón giữa của chính hắn.

Nhưng màu sắc đã ngả vàng, phai mờ theo thời gian như một hóa thạch cổ xưa.

Hắn nâng tờ giấy lên gần mắt hơn.

Ánh sáng yếu ớt từ cửa sổ vỡ vụn chiếu rọi vào lớp mực đen tuyền.

Dòng chữ *“Tìm kiếm bản sao số 6”* dường như đang cười nhạo hắn trong bóng tối.

Thanh Tẩy không chỉ là một tổ chức khủng bố.

Họ là những người bảo vệ, hay ít nhất họ tự cho mình điều đó.

Và Lý Minh vừa mới bước vào cái bẫy mà chính máu thịt của hắn đã đặt ra từ nhiều năm trước.

Lý Minh quay phắt lại, cơ thể căng thẳng như dây đàn sắp đứt.

Tử Hà đứng ở cửa phòng, ánh mắt sắc lạnh quét qua những đống đổ nát xung quanh.

Cậu ta không hỏi về xác chết hay mùi máu tanh nồng nặc trong không khí.

Câu hỏi duy nhất của cậu là về tờ giấy kia.

“Cậu thấy nó rồi đúng không?” Lý Minh hỏi, giọng khàn đặc.

Hắn cố gắng giữ cho tay đừng run lên khi giơ tờ giấy ra trước mặt Tử Hà.

“Đây không phải trò đùa.” Tử Hà bước tới, đôi giày nặng nề in hằn trên nền bê tông ướt át.

Cậu dừng lại cách Lý Minh một mét, đủ gần để cảm nhận sự căng thẳng nhưng cũng đủ xa để tấn công bất cứ lúc nào.

Ánh mắt cậu dán chặt vào dòng chữ viết tay vội vã kia.

“Bản sao số 6,” Tử Hà lặp lại từ ngữ đó như thể đang nhai đi nhai lại một vị đắng chát trong miệng.

“Tôi đã nghe nhắc đến nó vài lần ở những khu vực cấm đoán của Hội Đồng.” “Hội Đồng?” Lý Minh nhíu mày, ký ức về tổ chức bí mật kiểm soát dị năng chợt hiện lên.

Họ luôn tuyên bố rằng mỗi dị nhân là duy nhất.

Không có bản sao nào tồn tại ngoài tự nhiên trừ khi được tạo ra trong phòng thí nghiệm trái phép.

“Nhưng họ nói không ai có thể —sao chép một linh hồn.” “Linh hồn thì không, nhưng ký ức và năng lượng sinh học thì khác,” Tử Hà đáp lại lạnh lùng.

Cậu quay sang nhìn những cây nấm độc khổng lồ đang chậm chạp nở ra từ lòng đất chết chóc.

“Thanh Tẩy tin rằng họ đang cứu rỗi thế giới bằng cách loại bỏ những ‘lỗi’ trong hệ thống.” Lý Minh cảm thấy một cơn đau nhói chạy qua thái dương.

Những ký ức rời rạc bắt đầu quay trở lại, không phải của hắn mà là của ai đó khác.

Hắn nhìn thấy mình đứng giữa một căn phòng trắng xóa, đầy những ống nghiệm và màn hình hiển thị dữ liệu sinh học.

Một giọng nói máy móc vang lên: *“Thí nghiệm số 6 thành công.

Sự ổn định tế bào đạt 98%.”* “Tôi không phải là con người,” Lý Minh thì thầm, tiếng nói của hắn chìm vào trong sự im lặng đáng sợ của căn phòng.

“Hay ít nhất, tôi không hoàn toàn là vậy.” Tử Hà bước lại gần hơn nữa, khoảng cách giữa họ giờ chỉ còn nửa mét.

Hắn có thể thấy những vết nứt nhỏ li ti trên da mặt Tử Hà, nơi năng lượng dị nhân đang cố gắng phá vỡ lớp vỏ bọc bình thường.

Cậu ta đưa tay ra, yêu cầu tờ giấy.

“Cho tôi xem,” Tử Hà nói, giọng điệu không cho phép từ chối.

“Nếu đây là bằng chứng về việc Hội Đồng đã che giấu sự thật, chúng ta cần phải hiểu rõ nó trước khi Thanh Tẩy quay lại.” Lý Minh do dự một giây.

Bản năng mách bảo hắn giữ lấy tờ giấy như một vật báu duy nhất còn sót lại trong cuộc đời hỗn loạn này.

Nhưng ánh mắt Tử Hà thì đầy quyết đoán và tin tưởng bất ngờ.

Một sự tin tưởng mà Lý Minh chưa từng dành cho ai trước đây, kể cả chính bản thân mình.

Hắn đưa tờ giấy sang.

Khi ngón tay họ chạm nhau, một luồng điện nhỏ li ti bắn ra, khiến cả hai đồng loạt thót người.

Không phải là năng lượng dị thường thông thường.

Nó mang theo mùi vị của ozone và sắt gỉ – mùi của máu và sự thật bị chôn vùi.

Tử Hà cầm lấy tờ giấy, ánh mắt sắc bén quét qua từng chi tiết.

Cậu đặc biệt chú ý đến dấu vân tay ở góc dưới cùng.

Dấu vết đó không chỉ là bằng chứng nhận dạng đơn thuần.

Nó chứa đựng một mã QR ẩn vi mô, được in chìm trong lớp mực đặc biệt chỉ phản chiếu dưới tia cực tím nhất định – thứ ánh sáng mà những cây nấm độc này đang phát ra yếu ớt.

“Mã này dẫn đến đâu?” Lý Minh hỏi, cảm giác bất an ngày càng dâng cao.

Hắn biết rằng mình vừa mở cánh cửa một thế giới mà không ai được phép bước vào.

“Và tại sao dấu vân tay của tôi lại ở đây?

Tôi chưa bao giờ gặp gã thủ lĩnh Thanh Tẩy trước khi hắn biến mất.” “Vì bạn đã gặp hắn,” Tử Hà trả lời, giọng nói thấp đi rõ rệt như thể sợ rằng những bức tường có tai nghe được sự thật này.

“Không phải là trong hiện tại, mà là trong quá khứ xa hơn nhiều so với tuổi tác của bạn cho thấy.” Lý Minh sững sờ.

Hắn chỉ mới hai mươi lăm tuổi.

Ký ức rõ ràng nhất của hắn bắt đầu từ khi mười tám năm trước, sau một vụ tai nạn xe hơi đẫm máu mà Hội Đồng đã tuyên bố là nguyên nhân tử vong cho tất cả những người tham gia ngoại trừ anh ta – vì lý do nào đó không ai biết được.

“Quá khứ xa hơn?” Lý Minh lặp lại, giọng run rẩy.

“Ý cậu là tôi có ký ức trước khi mười tám tuổi?

Điều đó vô lý.” “Không nếu bạn chấp nhận rằng thời gian đối với dị nhân cấp cao hoạt động khác biệt,” Tử Hà nói, ánh mắt vẫn dán chặt vào tờ giấy.

“Thanh Tẩy không giết những người họ cho là ‘lỗi’.

Họ thu thập và lưu trữ chúng.

Và Lý Minh, cậu đang trở thành mục tiêu số một trong danh sách của họ.” Một tiếng gầm rú xa xôi vang lên từ phía dưới lòng đất, làm rung chuyển cả căn phòng cũ kỹ.

Những cây nấm độc khổng lồ bắt đầu phát sáng mạnh hơn, ánh tím sẫm lan tỏa khắp không gian như những mạch máu sống đang bơm đầy chất độc vào bầu khí quyển chết chóc này.

“Chúng ta phải đi,” Tử Hà nói gấp gáp.t tờ giấy vào túi áo khoác của mình.

“Nếu họ đã để lại thông điệp cho bạn ở đây, nghĩa là họ biết bạn sẽ tìm đến.

Và nếu họ biết điều đó.” Hắn không cần câu.

Lý Minh hiểu ý định tiếp theo trong suy nghĩ của Tử Hà.

Thanh Tẩy đang chờ đợi họ.

Không phải để chiến đấu, mà để hoàn thành một quy trình nào đó – có lẽ là việc kích hoạt cái gọi là “Bản sao số 6”.

Lý Minh nhìn quanh căn phòng đổ nát lần cuối cùng trước khi rời đi.

Trên nền bê tông lạnh giá, nơi gã thủ lĩnh Thanh Tẩy từng đứng đó giờ đã xuất hiện một vết hằn hình học kỳ lạ – một biểu tượng mà hắn chưa bao giờ thấy nhưng lại cảm giác quen thuộc đến rợn người.

Nó giống như con dấu của Hội Đồng, nhưng bị xoay ngược 180 độ và cắt ngang bởi một đường thẳng sắc bén.

Tử Hà cúi xuống nhìn kỹ hơn, khuôn mặt tái nhợt đi rõ rệt khi nhận ra ý nghĩa của biểu tượng đó.

“Đó không phải là dấu hiệu của Thanh Tẩy,” cậu nói với giọng đầy kinh hãi mà Lý Minh chưa từng nghe thấy trước đây từ người bạn đồng hành lạnh lùng này.

“Đó là dấu hiệu cảnh báo.” Rằng cái giá để biết sự thật về nguồn gốc của hắn sẽ lớn hơn nhiều so với những gì Hội Đồng đã che giấu trong suốt hai mươi lăm năm qua.

Và giờ, khi cánh cửa bí mật vừa được mở ra, không có cách nào để quay trở lại với cuộc sống bình thường nữa dù Lý Minh có khao khát điều đó đến mức nào đi chăng nữa thì cũng quá muộn màng rồi cả thôi chứ.

mà nói tiếp làm chi cho khổ não thêm vào đây luôn ấy.

Tử Hà nắm chặt tay Lý Minh
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập