Chương 41

Mùi máu tanh nồng nặc xộc lên mũi, ngọt ngào và ghê tởm đến khó tả.

Lý Minh nằm ngửa trên nền bê tông lạnh lẽo của khu công trường bỏ hoang, từng giọt mồ hôi lạnh bám dính vào lưng áo sơ mi đã rách nát.

Tiếng hú of those quái vật loại B vẫn còn vang vọng trong tai anh như một bản nhạc ma thuật tàn khốc, nhưng sự im lặng chết chóc sau đó mới là thứ đáng sợ hơn bất kỳ âm thanh nào.

Nó dày đặc, nặng nề, đè lên lồng ngực khiến mỗi nhịp thở trở thành một cuộc chiến sinh tử.

Anh cố gắng cử động ngón tay chân.

Không có phản hồi rõ ràng từ cơ bắp.

Cơ thể anh tê liệt, không phải vì thương tích vật lý mà do sự kiệt sức của năng lượng tinh thần.

Lý Minh nhủn mũi lên, hít vào thật sâu để cố gắng đánh đuổi mùi ozone chát chúa và sắt rỉ đang bao trùm khu vực này.

Đây là dấu hiệu đặc trưng của một trận chiến giữa các Dị Nhân cấp cao – hoặc tệ hơn nữa, sự can thiệp của Công nghệ Đối Kháng.

Ánh sáng mờ ảo từ những khe hở trên mái tôn rách nát chiếu xuống, tạo thành những tia bụi vàng lơ lửng trong không khí tĩnh lặng.

Lý Minh nheo mắt nhìn lên trần nhà bị sập một phần.

Những vết nứt lan tỏa như mạng nhện đen sì quanh khu vực anh nằm, gợi nhớ đến hình ảnh vỡ vụn của ý thức mà anh vừa trải qua bên trong cuốn sách kỳ lạ kia.

“Đừng tin cô ta,” giọng nói ấy lại vang lên.

Nhưng lần này nó không gào thét hay đe dọa.

Nó thì thầm, nhẹ nhàng và đầy sự bi thương.

“Ngươi đã nhìn thấy sự thật chưa?

Hoặc ngươi vẫn chọn mù quáng?”

Lý Minh nghiến răng, cố gắng đẩy cái bóng trong đầu ra xa hơn.

Anh cần tĩnh tâm.

Cần phân tích tình hình thay vì để những ký ức không thuộc về mình xé toạc lý trí.

Nếu người phụ nữ kia nói đúng – rằng Hội Đồng đang che giấu điều gì đó lớn lao sau lưng sự kiểm soát của họ – thì anh phải tìm bằng chứng.

Không thể chỉ dựa vào lời hứa suông hay nỗi sợ hãi mơ hồ.

Cánh cửa thoát hiểm phía sau hắn bỗng nhiên đóng sầm lại với một tiếng động chói tai, khóa chết bởi lực trường từ thanh kiếm ánh sáng đang hướng thẳng vào tim hắn trong ký ức vừa rồi.

Nhưng thực tại bây giờ khác biệt.

Không có cánh cửa nào ở đây.

Chỉ có bóng tối dày đặc và cảm giác bị theo dõi dai dẳng.

Lý Minh chậm rãi ngồi dậy, tay trái đặt lên mặt đất để chống đỡ trọng lượng cơ thể run rẩy.

Những viên đá nhỏ sắc cạnh dưới lòng bàn tay tạo ra một cơn đau nhói nhẹ, giúp anh lấy lại phần nào sự tỉnh táo.

Anh liếc nhìn xung quanh.

Khu công trường này từng là nơi xây dựng trung tâm thương mại mới của thành phố trước khi virus Chaos bùng nổ và mọi thứ sụp đổ vào hỗn loạn.

Bây giờ nó chỉ còn là mộ chí cho những giấc mơ đô thị đã chết.

Một tiếng động kim loại leng keng vang lên từ phía góc khuất bên trái, phá vỡ sự tĩnh lặng vốn dĩ mong manh đó.

Lý Minh lập tức quay đầu, cơ thể căng thẳng như dây cung sẵn sàng bắn ra bất cứ lúc nào.

Bóng tối dường như đang cử động.

Có thứ gì đó – hoặc ai đó – đang tiến lại gần anh.

Không phải là quái vật.

Bước chân quá đều đặn, có chủ đích và mang theo âm thanh của trang bị quân sự hiện đại.

Ba bóng người xuất hiện từ bóng tối, cắt ngang những tia sáng yếu ớt chiếu xuống từ trần nhà sập đổ.

Họ di chuyển với sự phối hợp hoàn hảo đến đáng sợ, từng bước một tiến vào vùng ánh sáng mờ ảo nơi Lý Minh đang nằm.

Trang bị của họ không phải là loại vũ khí thô sơ mà các băng đảng đường phố thường sử dụng.

Đó là thiết bị quân sự cấp thấp nhưng được trang bị thêm các tấm chắn năng lượng đặc chế – dấu hiệu rõ ràng của những người biết cách đối phó với Dị Nhân một cách chuyên nghiệp và tàn nhẫn.

Người dẫn đầu, một gã đàn ông cao lớn mặc bộ giáp màu xám xịt phủ đầy bụi bặm, dừng lại ngay trước mặt Lý Minh khoảng năm mét.

Khuôn mặt anh ta ẩn sau chiếc mũ bảo hiểm kiểu cũ, chỉ để lộ đôi mắt lạnh lùng nhìn xuyên qua kính chắn gió mờ đục.

Trong tay phải cầm chắc một khẩu súng trường ngắn gắn thêm ống phóng đạn đặc chế, đầu đạn phát ra ánh sáng xanh nhạt – dấu hiệu của công nghệ chống dị năng.

“Phát hiện mục tiêu,” gã đàn ông nói, giọng điệu cơ học và vô cảm như đang báo cáo dữ liệu máy móc.

“Cấp độ mối đe dọa: Trung bình.

Đề xuất xử lý: Loại bỏ vĩnh viễn.”

Hai đồng đội bên cạnh anh ta cũng giơ vũ khí lên, nhắm thẳng vào ngực Lý Minh.

Không có cảnh báo nào cả.

Chỉ có sự sẵn sàng tuyệt đối để kết liễu một sinh mạng mà họ coi là mối nguy tiềm tàng cho trật tự thế giới này.

Lý Minh nhận ra ngay lập tức – đây không phải là thợ săn Dị Nhân bình thường làm việc vì tiền thưởng hay danh tiếng.

Họ mang phong cách của những người đã được huấn luyện bài bản, có lẽ trực tiếp phục vụ dưới trướng tổ chức Đối Kháng hoặc một nhánh bí mật nào đó mà anh chưa từng nghe đến trước kia.

“Các anh không hiểu sai ý tôi chứ?” Lý Minh hỏi, giọng nói trầm xuống thấp nhất possible để tránh kích thích họ thêm nữa.

“Tôi chỉ là một người đang tìm kiếm sự thật.”

Gã đàn ông dẫn đầu cười nhạt, tiếng cười khô khan vang lên trong lớp mặt nạ bảo vệ khiến nó nghe như tiếng kim loại ma sát nhau.

“Sự thật không cứu được ai cả,” anh ta đáp lại, ngón tay đặt nhẹ lên cò súng.

“Chỉ có trật tự mới tồn tại vĩnh cửu.”

Lý Minh cảm thấy một cơn thịnh nộ bất ngờ bùng cháy trong lồng ngực mình.

Với cái giá phải trả là hy sinh quyền tự do và mạng sống của vô số người vô tội như vậy thì gọi là trật thực sự sao?

Anh nhớ lại những khuôn mặt bi thương của những Dị Nhân bị bắt giữ tại khu chợ đen – họ không hề muốn gây ra bất kỳ rắc rối nào.

Họ chỉ muốn sống, muốn được tồn tại mà không phải sợ hãi mỗi ngày rằng mình sẽ trở thành mục tiêu cho những cuộc thanh trừng tàn bạo như thế này đây thôi!

“Anh đang bảo vệ cái gọi là trật thực sự bằng cách giết hại những người vô tội?” Lý Minh hỏi lại, giọng điệu sắc lạnh hơn trước rất nhiều.

“Hay anh đơn giản chỉ đang tuân lệnh mù quáng mà không hề suy nghĩ gì thêm về hậu quả nghiêm trọng của hành động này đâu.”

Gã đàn ông dẫn đầu im lặng một lúc lâu dài sau câu nói provocatively đó của Lý Minh.

Đôi mắt ẩn dưới lớp kính chắn gió dường như sáng lên rực rỡ hơn bình thường, phản chiếu lại ánh sáng yếu ớt từ phía trên cao xuống đây kia!

“Lỗi lầm lớn nhất của loài người luôn là cảm xúc,” anh ta tuyên bố dõng dạc cuối cùng rồi hạ thấp khẩu súng trường xuống ngang tầm mắt mình chuẩn bị nổ súng bất cứ lúc nào nếu cần thiết nữa cơ chứ?!

Hai gã thợ săn còn lại đồng loạt nổ súng trước khi Lý Minh kịp phản ứng gì thêm.

Những viên đạn đặc chế, được thiết kế để làm tê liệt hệ thần kinh của Dị Nhân thông qua tần số nhiễu loạn điện từ mạnh mẽ nhất hiện nay có thể tạo ra được đâu!

Chúng lao về phía anh với tốc độ vượt xa khả năng quan sát bằng mắt thường của bất kỳ ai trong chúng ta bây giờ rồi đấy.

bạn đọc thân mến ài ơi!.

Lý Minh không kịp suy nghĩ.

Cơ thể anh tự động phản ứng nhanh hơn cả lý trí.

Không khí xung đột anh bỗng chốc trở nên đặc quánh như nhựa đường, cản lại quỹ đạo của những viên đạn đang lao tới với tốc độ kinh hoàng.

Đó là năng lượng phòng thủ cơ bản nhất mà bất kỳ Dị Nhân nào cũng được dạy từ khi mới thức tỉnh, nhưng áp dụng nó trong tình huống cận chiến đòi hỏi sự tập trung cao độ đến mức đau đớn.

Ánh sáng xanh nhạt bao bọc lấy anh, tạo thành một lớp màng mỏng manh trước những viên đạn đặc chế.

Khi va chạm, không có tiếng nổ lớn hay mảnh vỡ bay tứ tung như người ta thường thấy trên phim ảnh.

Chỉ có âm thanh rè rè khó chịu của điện từ bị nhiễu loạn, giống như tiếng static phát ra từ chiếc radio cũ kỹ khi mất sóng.

Lớp màng năng lượng rung động dữ dội, lan tỏa những làn sóng áp lực vào da thịt Lý Minh, khiến anh cảm giác mỗi thớ cơ đều đang bị đốt nóng bởi ma sát vô hình.

Hai gã thợ săn đứng ở phía sau góc tường kia nhíu mày.

Họ không hoảng sợ hay lùi bước.

Ngược lại, ánh mắt họ trở nên lạnh lẽo và tính toán hơn bao giờ hết.

Họ đã biết khả năng phòng thủ của mục tiêu là gì.

Và bây giờ, họ đang kiểm tra giới hạn của nó.

"Tiếp tục," một trong hai người ra lệnh bằng giọng điệu bình thản đến rợn người.

"Đừng dừng lại cho đến khi lớp màng đó vỡ."

Lý Minh nghiến răng, mồ hôi lạnh bắt đầu thấm đẫm lưng áo.

Anh nhận thấy rõ ràng sự hao mòn năng lượng bên trong cơ thể mình.

Mỗi lần chịu đựng một loạt đạn tiếp theo, nguồn sức mạnh nội tại của anh giảm đi đáng kể.

Nếu cứ duy trì thế phòng thủ này, sớm muộn gì anh cũng sẽ bị tiêu diệt.

Không gian nhỏ hẹp của căn phòng kho chứa đồ cũ kỹ càng làm cho tình hình trở nên tồi tệ hơn.

Những chiếc thùng carton và kệ sắt gỉ sét xung quanh vừa là vật cản che chắn tiềm năng, vừa là bẫy nguy hiểm nếu anh di chuyển sai hướng.

Anh cần tạo ra khoảng trống.

Chỉ một giây thôi cũng đủ để thoát khỏi tầm ngắm trực tiếp của họ.

Lý Minh đột ngột hạ thấp trọng tâm cơ thể, đồng thời đẩy mạnh luồng năng lượng về phía trước thay vì giữ nguyên vị trí.

Lớp màng xanh vỡ vụn thành vô số hạt sáng li ti, bắn ra xung quanh như pháo hoa tàn lụi.

Những viên đạn sau xuyên thủng lớp phòng thủ đã tan biến, nhưng lực va chạm vẫn đủ để hất anh bay ngược lại vài mét, đập mạnh vào một đống hàng hóa chất chồng bên kia phòng.

Cơn đau nhói lên từ vai trái khiến tầm nhìn của Lý Minh mờ đi trong tích tắc.

Mùi bụi bặm và mùi kim loại gỉ sét xộc thẳng vào mũi anh, cay mắt đến mức muốn khóc.

Nhưng không có thời gian để nghỉ ngơi.

Hai gã thợ săn đã di chuyển nhanh như bóng tối, thu hẹp khoảng cách giữa họ với mục tiêu chỉ còn vài mét.

Súng trường vẫn được giương lên, khẩu pháo đặc chế đang tích tụ năng lượng cho một phát bắn tiếp theo – lần này chắc chắn sẽ mạnh hơn gấp bội.

Lý Minh cố gắng đứng dậy, nhưng chân phải của anh bị kẹt dưới những mảnh vỡ của kệ sắt.

Cơn đau tê buốt lan tỏa khắp cơ thể khiến tay cầm vũ khí của anh run rẩy.

Anh không thể chiến đấu công khai ở đây.

Sức mạnh của họ quá áp đảo khi kết hợp với địa hình chật hẹp và sự phối nhịp nhàng đáng kinh ngạc.

Nếu tiếp tục đối đầu trực diện, cái chết là điều chắc chắn đang chờ đợi phía trước.

Anh cần một lối thoát khác.

Một thứ gì đó mà những kẻ săn đuổi này không thể dự đoán được.

Lý Minh nhắm mắt lại trong giây lát, tập trung toàn bộ ý thức vào dòng chảy năng lượng bên trong cơ thể mình.

Thay vì dùng nó để tấn công hoặc phòng thủ thụ động, anh thử điều khiển chúng lan tỏa ra ngoài theo một tần số cụ thể – tần số cộng hưởng với cấu trúc kim loại xung quanh.

Không khí rung lên nhẹ nhàng.

Những chiếc đinh vít trên các kệ hàng bắt đầu xoay vòng chậm rãi.

Tiếng lạo xạo của kim loại bị kéo dãn vang lên khắp căn phòng, tạo nên âm thanh kỳ lạ khiến hai gã thợ săn phía trước chần chừ một chút.

Họ không ngờ rằng mục tiêu lại có khả năng kiểm soát trường lực ở mức độ vi mô như vậy.

Lợi dụng khoảnh khắc phân tâm hiếm hoi đó, Lý Minh dùng sức mạnh cuối cùng còn sót lại để bứt phá khỏi sự giam cầm của đống đổ nát.

Anh lao mình vào góc khuất phía sau những tấm bạt che phủ dày cộp, nơi ánh sáng đèn pin từ bên ngoài không thể chiếu tới.

Bóng tối bao trùm lấy anh như một chiếc chăn ấm áp nhưng đầy nguy hiểm.

Tại đây, cảm giác bị theo dõi vẫn còn dai dẳng, nhưng ít nhất thì tạm thời an toàn hơn so với vị trí vừa rồi.

Hơi thở của Lý Minh gấp gáp và khàn đặc trong bóng tối.

Tim đập thình thịch như muốn nổ tung lồng ngực.

Anh cần phải bình tĩnh lại càng nhanh càng tốt.

Nếu không tìm ra cách giải quyết tình thế này, dù là trốn chạy hay phản công bất ngờ, anh sẽ sớm bị phát hiện bởi các thiết bị dò nhiệt mà những gã thợ săn chắc chắn đã trang bị cho mình.

Trong lúc ẩn nấp, Lý Minh bắt đầu quan sát kỹ hơn môi trường xung quanh qua khe hở nhỏ của tấm bạt.

Căn phòng kho này không chỉ đơn thuần là nơi lưu trữ hàng hóa cũ nát.

Có thứ gì đó kỳ lạ đang phát ra từ phía sâu bên trong những bức tường bê tông dày cộp kia.

Một tiếng hum thấp, đều đặn và liên tục, giống như nhịp đập của một trái tim khổng lồ bị giam cầm dưới lòng đất.

Tiếng ồn ấy không đến từ máy móc thông thường.

Nó mang lại cảm giác – quen thuộc đáng sợ mà Lý Minh đã từng gặp phải ở những nơi tối tăm nhất của thành phố này.

Những khu vực bị tổ chức bí mật kiểm soát chặt chẽ, những nơi mà ngay cả Dị Nhân cấp cao cũng e dè không dám đặt chân đến vì lý do an toàn.

Tại sao lại có thứ như thế này xuất hiện trong một kho hàng bình thường ở ngoại ô?

Anh rón rén tiến sâu hơn vào bóng tối, tay vẫn siết chặt lấy khẩu súng ngắn dự phòng mà anh may mắn mang theo từ lúc bỏ trốn khỏi căn hộ trước đó.

Mỗi bước đi đều được tính toán cẩn thận để tránh gây ra tiếng động dù nhỏ nhất.

Mùi hôi thối của rác thải phân hủy lẫn với mùi kim loại lạnh lẽo càng làm tăng thêm cảm giác bất an trong lòng anh.

Bỗng nhiên, bóng dáng một người phụ nữ xuất hiện phía trước tầm nhìn hạn chế của Lý Minh.

Cô ta đứng yên giữa đống đổ nát, mặc bộ đồ màu xám tối giản nhưng gọn gàng, tóc búi cao sau gáy lộ ra chiếc tai nghe không dây nhỏ xíu.

Khuôn mặt cô lạnh lùng và sắc sảo, khác hẳn với vẻ ngoài mệt mỏi thường thấy ở những người sống sót trong thế giới ngầm này.

Cô ấy đang nhìn chằm chằm vào một điểm nào đó trên bức tường bê tông phía trước, nơi mà tiếng hum kỳ lạ phát ra rõ nhất.

Lý Minh nín thở, nép mình sau một tấm tôn cong vênh để quan sát thêm.

Người phụ nữ không hề tỏ vẻ sợ hãi hay cảnh giác với sự hiện diện của anh – điều này cho thấy cô ta hoàn toàn tự tin vào khả năng kiểm soát tình hình, hoặc đơn giản là cô ấy chưa hề phát hiện ra sự có mặt của kẻ lạ mặt đang ẩn nấp trong bóng tối.

Cô đưa tay lên chạm nhẹ vào bề mặt bê tông lạnh lẽo, và ngay lập tức, một họa tiết ánh sáng phức tạp bắt đầu lan tỏa từ điểm tiếp xúc đó như mạng lưới thần kinh sống động.

Đó không phải là phép thuật thông thường mà Lý Minh từng học qua các tài liệu mật cấp thấp.

Họa tiết này mang đậm dấu ấn của dòng chảy năng lượng nguyên thủy – loại năng lượng thuần khiết và nguy hiểm nhất chỉ tồn tại trong những huyền thoại cổ xưa về nguồn gốc thực sự của Dị Năng trên thế giới hiện đại nay.

Người phụ nữ quay đầu lại, ánh mắt sắc lạnh quét nhanh qua khu vực mà Lý Minh đang ẩn nấp, khiến anh cảm thấy như bị lột trần giữa không trung rộng lớn kia vậy đó!

Cô ấy biết rồi sao?

Hay chỉ là trùng hợp ngẫu nhiên thôi khi cô ta hướng nhìn về phía này trong khoảnh khắc ngắn ngủi trước khi quay trở lại công việc của mình?.

Lý Minh siết chặt nắm tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn thịt mềm mại đau nhói nhưng giúp anh tỉnh táo hơn bao giờ hết.

Nếu người phụ nữ này liên quan đến bí mật đằng sau tiếng hum kỳ lạ kia, thì có lẽ đây chính là manh mối lớn nhất mà anh cần tìm kiếm từ lâu rồi đây!

Không thể để cô ta rời đi dễ dàng như vậy được đâu!
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập