Chương 40
Lý Minh đứng giữa đống đổ nát của khu chợ đen bị bỏ hoang, nhịp tim đập mạnh như trống trận trong lồng ngực chật hẹp.
Mỗi hơi thở đều mang theo vị mặn chát của máu và sự sợ hãi tột độ.
Những tia sáng xanh lét từ các thiết bị điện tử hỏng hóc vẫn đang nhảy múa điên cuồng trên những bức tường bê tông nứt nẻ, chiếu rọi lên gương mặt nhợt nhạt của anh.
Đối diện với Lý Minh là Ba Đầu, gã đàn ông to lớn từng được coi là chỗ dựa vững chắc trong nhóm "Đoàn Kết".
Nhưng giờ đây, ánh mắt của hắn không còn sự ấm áp hay bảo vệ mà thay vào đó là một vẻ trống rỗng đáng sợ.
Hai tên lính canh BioGen mặc bộ giáp đen bóng đang tiến lại gần, bước chân chúng vang lên đều đặn trên nền gạch vỡ vụn.
Chúng không nói lời nào, chỉ im lặng bao vây với những khẩu súng năng lượng đã được nạp đầy đạn.
Lý Minh nắm chặt tay thành quyền, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đến mức đau buốt.
Anh cảm thấy lạnh toát sống lưng khi nhận ra rằng mình đang bị phản bội từ chính phía sau mà anh tưởng là an toàn nhất.
Ba Đầu không di chuyển, chỉ đứng đó như một bức tượng đá, nhìn chằm chằm vào Lý Minh với vẻ mặt phức tạp khó đọc.
Có gì đó sai lầm ở đây.
Rất nhiều thứ đã sụp đổ cùng lúc này.
"Đừng tiến lại gần nữa," Lý Minh nói, giọng anh run rẩy nhưng cố giữ sự bình tĩnh tối đa.
"Tôi không muốn phải làm hại các bạn." Ba Đầu khẽ nhếch mép cười một cách đáng sợ.
Cười trong khi hai tên lính đang giơ súng apunt vào người mình?
Hành động này hoàn toàn trái ngược với tính cách cẩn trọng và bảo thủ mà gã đàn ông ấy luôn thể hiện suốt thời gian qua.
Lý Minh nhận ra rằng đây không phải là Ba Đầu thực sự, hoặc ít nhất cũng không còn là con người anh từng biết.
Hai tên lính phản ứng nhanh hơn dự kiến của mọi người.
Thay vì bắn ngay lập tức như những kẻ thiếu kinh nghiệm thường làm, chúng tung ra hai tấm lưới năng lượng dạng điện từ.
Những sợi dây sáng chập chờn bay qua không khí với tốc độ kinh hoàng, nhắm thẳng vào chân Lý Minh để immobilize anh trước khi dùng vũ khí cận chiến kết thúc công việc một cách gọn gàng và dứt khoát nhất có thể.
Lý Minhcúi người né tránh bản năng tự nhiên của cơ thể đã hoạt động nhanh hơn cả suy nghĩ.
Tấm lưới xé toạc lớp áo khoác cũ kỹ trên vai trái, mang theo cảm giác tê buốt lan tỏa khắp thân thể.
Anh lăn ra phía sau, va mạnh vào một đống gạch vỡ.
Đau đớn nhói lên trong cột sống, nhưng anh không có thời gian để than vãn hay nghỉ ngơi.
Một tên lính lao về phía trước, thanh kiếm năng lượng trên tay phát sáng rực rỡ màu đỏ tía.
Lưỡi dao cắt qua không khí tạo ra tiếng rít chói tai, nhắm thẳng vào cổ Lý Minh.
Đây là đòn chí mạng, một cú đanh quyết liệt nhằm loại bỏ mối đe dọa ngay lập tức mà không cần phải mất công thẩm vấn hay tra khảo thêm nữa.
Lý Minh dang tay che đỡ, nhưng sức mạnh của kẻ địch lớn hơn anh nghĩ rất nhiều.
Va chạm khiến anh bị đẩy lùi lại vài bước, gót chân trượt trên nền đất ẩm ướt và trơn nhầy do nước rỉ từ các đường ống cũ kỹ phía dưới sàn nhà đổ nát kia.
Anh cố gắng duy trì thăng bằng, mồ hôi lạnh toát ra khắp lưng vì sợ hãi tột độ trước tình cảnh hiện tại đầy nguy hiểm này đang chờ đón anh ta ở ngay góc khuất sâu thẳm nhất trong lòng thành phố hiện đại này kia!
Tuy nhiên, cao trào không đến từ cuộc chiến với hai tên lính đáng ghét.
Khi lưỡi dao năng lượng đang lao về phía mục tiêu bất hạnh của nó, một bóng đen từ trên cao đột ngột xuất hiện và lao xuống như (một tia chớp) chặn đứng đường đi tấn công của Lý Minh hoàn toàn bất ngờ đối với tất cả mọi người có mặt tại nơi đây lúc này giờ phút này!
Đó không phải là lính canh BioGen mặc đồng phục chuẩn mực, mà là một nhân vật bí ẩn trong chiếc áo choàng đen dài thẫm màu phủ kín toàn thân từ đầu đến chân.
Người đó hạ xuống nhẹ nhàng giữa đống đổ nát phía trước mặt Lý Minh đang đứng sững sờ nhìn cảnh tượng vừa diễn ra chỉ vài giây trước đây mà thôi!
Chiếc mũ che khuất phần lớn khuôn mặt khiến không ai có thể nhận diện được danh tính thật sự của vị khách lạ này (đáng lẽ phải là ai) trong khoảnh khắc căng thẳng tột cùng ấy.
Chiếc áo choàng bay phấp phới trong luồng gió xoáy tạo ra bởi cú va chạm giữa hai lực lượng đối đầu nhau mạnh mẽ đến mức đáng kinh ngạc như vậy!
Đôi mắt phía sau lớp vải che mặt tỏa sáng lóa mắt màu tím nhạt kỳ lạ khiến Lý Minh phải nheo lại vì chói chang ánh sáng dữ dội phát ra từ chúng.
Không khí xung quanh bỗng trở nên tĩnh lặng một cách bất thường, chỉ còn tiếng thở hồng hộc của những kẻ đang tham gia vào cuộc chiến sinh tử này mà thôi!
"Không ai được chạm vào cậu," giọng nói trầm đục vang lên qua lớp vải dày cộp, mang theo một quyền uy tự nhiên khiến cả hai tên lính BioGen cũng phải dừng tay lại momentarily (trong chốc lát).
Ánh mắt của người trong áo choàng (quét ngang) qua khu vực chiến đấu với vẻ khinh miệt rõ rệt dành cho những kẻ xâm lược trái phép này.
Lý Minh sững sờ trước sự xuất hiện đột ngột và bí ẩn của vị khách lạ.
Tại sao lại can thiệp vào chuyện giữa anh và BioGen?
Và quan trọng hơn cả, tại sao hắn lại bảo vệ Lý Minh một cách quyết liệt đến như vậy ngay từ lần đầu tiên gặp mặt nhau trong hoàn cảnh đầy rủi ro tiềm tàng này đang chờ đón phía trước kia!
Ba Đầu nằm ngất bên cạnh đống đổ nát lớn nhất gần đó, máu chảy thành dòng từ vết thương ở trán do va chạm mạnh với tường đá cứng rắn vừa nãy.
Gã đàn ông to khỏe vốn được coi là trụ cột tinh thần của nhóm "Đoàn Kết" giờ đây đang bất động hoàn toàn dưới ánh đèn neon nhấp nháy yếu ớt chiếu xuống từ trần nhà bị hư hỏng nghiêm trọng bởi bom đạn chiến tranh trước kia!
Lý Minh lê bước đi, cơ thể đau nhức và kiệt sức sau chuỗi hành động hỗn loạn vừa diễn ra chỉ trong vài phút ngắn ngủi thôi.
Tâm trí anh lại sáng tỏ hơn bao giờ hết khi nhận ra sự thật phũ phàng đang phơi bày ngay trước mắt mình lúc này đây: Ba Đầu nằm ngất bên cạnh, quá mệt mỏi sau cú đấm vừa rồi từ phía người áo choàng đen bí ẩn kia!
Anh không quay lại nhìn thêm lần nào nữa.
Khu vực chợ đen dưới lòng đất giờ đây đã trở thành địa ngục trần gian thực sự với những xác chết và mảnh vỡ tan nát khắp nơi xung quanh mình đang đứng ngay chính giữa trung tâm của nó cả thảy!
Lý Minh biết rằng anh không thể ở lại đây được lâu hơn thế nữa nếu muốn sống sót qua đêm dài sắp tới trước mặt kẻ thù rình rập khắp mọi ngóc nghách tối tăm nơi sâu thẳm lòng đất thành phố hiện đại này kia!
Nhưng khi hắn mở cuốn sách ra, thứ nằm giữa hai trang giấy khiến hắn quên cả thở.
Lý Minh đứng đơ người tại chỗ.
Cơn gió lốc từ vụ nổ vẫn còn đang xé toạc không khí xung quanh, mang theo mùi ozone nồng nặc và hơi kim loại của máu tanh tưởi.
Bụi mù mịt bao phủ tầm nhìn, nhưng hắn không cần phải mở mắt rộng hơn để thấy thứ nằm trong lòng bàn tay mình.
Cuốn sách da bò cũ kỹ ấy vốn dĩ trống rỗng khi hắn nhặt nó lên từ đống đổ nát cách đó vài phút trước.
Hắn đã nghĩ rằng đây chỉ là một vật dụng bình thường, có lẽ thuộc về một thương nhân nào đó bị chết oan uổng trong cuộc hỗn chiến vừa qua.
Nhưng giờ đây, dưới ánh sáng xanh nhạt phát ra từ vết nứt trên trần nhà đá, những trang giấy đang chuyển động.
Không phải do gió.
Không phải do rung chấn còn sót lại của trận đánh.
Những ký tự đen nhánh bắt đầu hiện lên từ sâu trong cấu trúc sợi cellulose của giấy tờ.
Chúng không viết theo hàng ngang hay dọc quen thuộc mà xoáy vào nhau thành những vòng tròn phức tạp, giống như những con rắn nhỏ bé đang quấn lấy nhau để tìm nhiệt độ.
Lý Minh cảm thấy một cơn lạnh giá chạy dọc sống lưng, mạnh hơn cả nỗi sợ hãi trước những kẻ săn dị nhân đang rình rập ở đâu đó trong bóng tối.
Hắn cố gắng nhắm mắt lại, hy vọng rằng đây chỉ là ảo giác do kiệt sức và chấn thương đầu gây ra.
Nhưng khi mở mắt trở lại, hình ảnh ấy vẫn còn đó, thậm chí còn rõ ràng hơn.
Những ký tự bắt đầu tách rời nhau, bay lơ lửng trong không trung trước mặt hắn, sắp xếp thành một bản đồ ba chiều thu nhỏ của khu chợ đen dưới lòng đất.
Những đường nét sáng lên màu đỏ tươi, nơi mà lẽ ra phải là các cửa hàng và kho hàng, lại hiển thị những cụm từ ngắn gọn bằng tiếng Việt cổ: *Điểm yếu cấu trúc*, *Nguồn năng lượng dị hóa tập trung*, và đáng sợ nhất là ba điểm đen đang nhấp nháy liên tục ở tầng sâu hơn.
Tên hắn được viết ra giữa không trung, lớn hơn tất cả các ký tự khác, với một đường gạch chân sắc lẹm như lưỡi dao cạo vừa mới bị mài giũa.
Hắn lùi bước thật nhanh, gót giày chạm vào xác thối của một tên lính gác đã chết từ lâu.
Sự hoảng loạn bùng nổ trong lồng ngực hắn.
Ai đó đang quan sát?
Hay cuốn sách này là bẫy?
Trong thế giới nơi dị năng được kiểm soát chặt chẽ bởi Hội Đồng An Ninh Đô Thị, việc sở hữu bất kỳ vật phẩm nào liên quan đến phép thuật đen hoặc công nghệ cổ đều bị coi là tội phạm nặng nề.
Nếu ai đó phát hiện ra hắn đang giữ thứ này.
"Đừng run," một giọng nói trầm ấm vang lên trong đầu hắn.
Không phải từ bên ngoài.
Nó xuất hiện trực tiếp vào ý thức, bypass mọi giác quan vật lý.
"Ngươi không thể chạy trốn khỏi số phận đã được viết sẵn." Lý Minh hét lên, ném cuốn sách ra xa như thể nó là một cục than hồng nóng rực.
Cuốn sách bay trong không trung, mở tung trang cuối cùng trước khi rơi xuống sàn nhà đầy bùn đất và máu.
Nhưng thay vì đóng lại, những trang giấy bắt đầu tự động lật nhanh chóng, tạo ra tiếng rít chói tai giống như móng tay cào trên bảng đen.
Hắn cần phải rời đi ngay lập tức.
Khu vực này không còn an toàn nữa.
Không chỉ bởi những kẻ thù đang tìm cách tiêu diệt hắn, mà còn bởi sự hiện diện của thứ ma thuật cổ xưa vừa xâm nhập vào tâm trí hắn.
Lý Minh quay người, chuẩn bị lao về phía lối thoát hiểm dẫn lên tầng hai – nơi có hệ thống cống rãnh cũ kỹ kết nối với mạng lưới ngầm chính thức hơn.
Nhưng trước khi chân hắn kịp chạm vào bậc thang đầu tiên, một bóng đen từ trên cao rơi xuống giữa đường đi của hắn.
Đó là một người phụ nữ mặc áo choàng màu xám tro, khuôn mặt bị che khuất bởi tấm vải mỏng tang đang bay phấp phới trong luồng gió lạnh lẽo từ sâu dưới lòng đất tỏa lên.
Cô ta đứng thẳng như cây cột, hai tay buông thõng tự nhiên bên hông.
Nhưng Lý Minh nhận ra ngay lập tức rằng cô ta không đơn giản là "đứng" đó.
Không khí xung quanh người phụ nữ ấy đang bị bẻ cong nhẹ nhàng, tạo thành những đường viền mờ ảo giống như hiệu ứng nhiệt khi nhìn qua lớp kính nóng hổi.
*Khởi động trường lực,* Lý Minh nhận ra trong lòng kinh hãi.
Đây không phải kỹ năng của một dị nhân cấp thấp.
Ngay cả các đặc vụ hạng A của Hội Đồng cũng cần thời gian để ổn định trường phòng thủ cá nhân, nhưng người phụ nữ này đang duy trì nó mà dường như chẳng tốn chút sức lực nào.
"Tôi đã chờ ngươi khá lâu rồi, Lý Minh," giọng nói của cô ta vang lên lần nữa, lần này là từ môi miệng thực sự, chứ không phải trong đầu hắn.
Giọng điệu lạnh lùng, thiếu cảm xúc đến mức đáng sợ.
"Ngươi vừa chạm vào Di Sản Thứ Ba." Lý Minh nắm chặt tay thành đấm, năng lượng điện tích bắt đầu tụ tập dưới da lòng bàn tay, tạo ra những tia sáng xanh dương lóe lên yếu ớt trong bóng tối.
Hắn không tin tưởng bất kỳ ai xuất hiện ở nơi này.
Đặc biệt là khi họ biết tên hắn và rõ ràng đang liên quan đến cuốn sách quái đản kia.
"Di sản của ai?" Lý Minh hỏi, giọng nói của hắn khàn đặc vì khói bụi nhưng vẫn cố giữ sự sắc bén cần thiết để che giấu nỗi sợ bên trong.
"Và tại sao ngươi lại đứng chặn đường tôi?
Nếu muốn giết, thì hãy làm nhanh lên." Người phụ nữ không đáp lời ngay lập tức.
Cô ta đưa một tay ra, ngón trỏ chỉ nhẹ nhàng về phía cuốn sách đang nằm trên sàn nhà.
Ngay lúc đó, những ký tự bay lơ lửng xung quanh cuốn sách bỗng nhiên thay đổi màu sắc từ đỏ rực sang tím sẫm – màu của sự hư vô và hủy diệt trong hệ thống phân loại dị năng đô thị hiện đại.
"Ngươi nghĩ rằng mình là nạn nhân," cô ta nói, bước chậm rãi về phía trước mỗi khi Lý Minh lùi lại một bước tương ứng.
"Nhưng thực tế, ngươi mới chính là chìa khóa mở cánh cửa mà chúng tôi đã cố gắng niêm phong suốt hai mươi năm qua." Lý Minh nhíu mày.
Hai mươi năm?
Hắn sinh ra chưa đến mười tám tuổi.
Không có cách nào hắn có thể liên quan đến một sự kiện xảy ra trước khi hắn chào đời, trừ phi.
"Trừ phi gia đình ngươi không chỉ là những người bình thường như những gì hồ sơ công khai ghi nhận," cô ta tiếp lời, đọc được suy nghĩ của hắn với độ chính đáng kinh ngạc.
"Cha mẹ ngươi không chết trong tai nạn giao thông tình cờ đó đâu, Lý Minh.
Họ đã hy sinh mạng sống để che giấu sự thật về nguồn gốc dị năng tiềm ẩn bên trong huyết thống của dòng họ này." Máu trong người Lý Minh như đông đặc lại.
Hình ảnh những ngày thơ ấu mờ nhạt bỗng chốc trở nên sắc nét hơn một cách đau đớn.
Những đêm dài thức trắng với tiếng khóc nức nở của mẹ, ánh mắt sợ hãi nhưng kiên cường của cha khi nhìn vào đôi mắt đang phát sáng lạ thường của đứa bé năm tuổi.
Hắn đã tự thuyết phục bản thân rằng đó chỉ là bệnh lý thần kinh hiếm gặp do biến chứng sau sinh.
"Ngươi nói dối," Lý Minh phản bác lại, dù giọng nói của hắn không còn vững chãi như lúc đầu.
"Hội Đồng An Ninh xác nhận cái chết đó là ngẫu nhiên." "Hội Đồng?" Người phụ nữ bật cười lạnh lùng, một âm thanh khô khan vang vọng trong không gian chật hẹp.
"Ngươi tin rằng tổ chức kiểm soát dị năng lớn nhất thế giới này lại vô tình để lọt ba đứa trẻ mang huyết thống 'Nguồn Gốc' vào mạng lưới giáo dục phổ thông suốt mười tám năm trời?
Đó là sự giám sát, Lý Minh.
Và giờ thì thời kỳ ẩn náu đã kết thúc." Cô ta giơ cao cánh tay phải lên.
Từ lòng bàn tay cô ta, một thanh kiếm ánh sáng trong suốt bắt đầu hình thành, tỏa ra nhiệt độ đủ để làm bốc hơi những giọt nước đọng trên tường đá xung quanh.
Lý Minh cảm thấy áp lực khổng lồ đè nặng lên vai mình, giống như cả tòa nhà dưới lòng đất đang cố gắng nghiền nát hắn chỉ bằng ý chí của người phụ nữ này.
"Ngươi phải chọn," cô ta nói, lưỡi kiếm ánh sáng rung lên tạo ra âm thanh rè rĩ khó chịu.
"Giả trang thành nạn nhân vô tội và để cho Hội Đồng tiêu diệt ngươi cùng với tất cả những ai mà ngươi coi là gia đình thứ hai trong nhóm 'Found Family' kia.
Hoặc đứng dậy, thừa nhận di sản của mình và học cách sử dụng sức mạnh mà cha mẹ ngươi đã chết vì nó." Lý Minh nhìn quanh.
Xung quanh hắn chỉ còn lại sự hoang tàn và cái chết.
Những người bạn đồng hành của hắn – Tử Hà với khả năng thao túng bóng tối đang bị thương nặng ở tầng trên, An Nhiên với kỹ thuật hacker thiên tài vẫn đang kẹt trong trung tâm điều khiển phía xa.
Họ đều đang dựa vào nhau để tồn tại trong thế giới thù địch này.
Và giờ đây, một lựa chọn tàn khốc được đặt lên vai hắn.
Nếu hắn chấp nhận sức mạnh này, liệu hắn có còn là chính mình?
Hay chỉ trở thành vũ khí sống cho những thế lực bí mật mà người phụ nữ trước mặt đại diện?
Đột nhiên, cuốn sách trên sàn nhà phát ra tiếng nổ nhỏ.
Một luồng khói đen đặc quánh phun ra từ giữa các trang giấy, hình thành nên một khuôn mặt méo mó đầy giận dữ và đau khổ – khuôn mặt giống hệt Lý Minh nhưng già nua gấp đôi tuổi hiện tại của hắn.
*“Đừng tin cô ta,”* cái bóng trong cuốn sách gào thét bằng tiếng vọng của hàng ngàn giọng nói chồng lên nhau.
*“Cô ấy thuộc về phe Đối Kháng!
Nếu ngươi giao nộp linh hồn cho Hội Đồng, chúng sẽ thiêu rụi toàn bộ khu chợ đen và giết sạch tất cả những người vô tội đang ẩn náu ở đây!”* Lý Minh đứng giữa hai cực đối nghịch.
Một bên là lời hứa của sức mạnh tuyệt đối nhưng đánh đổi bằng tự do ý chí.
Bên kia là sự phản bội tổ chức kiểm soát duy nhất giữ gìn trật tự cho thế giới dị nhân, dẫn đến hỗn loạn và chiến tranh nội bộ.
Cánh cửa thoát hiểm phía sau hắn bỗng nhiên đóng sầm lại với một tiếng động chói tai, khóa chết bởi lực trường từ thanh kiếm ánh sáng đang hướng thẳng vào tim hắn.
Không còn đường lui.
Người phụ nữ hạ thấp thanh kiếm xuống ngang tầm mắt Lý Minh, đôi mắt ẩn dưới tấm vải che mặt dường như phát ra ánh sáng đỏ ngầu trong bóng tối.
"Quyết định của ngươi sẽ thay đổi lịch sử thành phố này," cô ta nói, giọng điệu trầm xuống mức gần như là thì thầm nhưng lại vang vọng khắp không gian nhỏ hẹp.
"Nhưng trước khi ngươi chọn phía nào.
hãy nhìn xem ai đang thực sự đứng sau lưng Hội Đồng." Cô ta quay người đi, bước qua xác chết của
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận