Chương 39
Lý Minh nằm ngửa trên nền bê tông lạnh lẽo, lưng anh cọ xát với những viên đá nhỏ sắc cạnh.
Phổi anh cháy sém vì hít phải bụi độc từ xác các Dị Nhân vừa bị tiêu diệt bên ngoài.
Khói thuốc súng và mùi máu tanh nồng nặc bao trùm không khí, nhưng tiếng bước chân của hắn vẫn vang lên rõ rệt trong sự tĩnh lặng chết chóc ấy.
Hắn đứng dậy chậm rãi, bàn tay run rẩy chạm vào vết thương hằn đỏ trên ngực áo sơ mi rách nát.
Lý Minh thở dài, cố gắng xua tan cảm giác nhói đau lan tỏa khắp cơ thể.
Anh nhìn xung quanh.
Bức tường bê tông xám xịt trước mặt bỗng trở nên mờ ảo, như bị một lớp sương mù dày đặc che phủ.
Không phải là sự mệt mỏi sau trận chiến khiến thị lực anh suy giảm.
Mà là thứ gì đó khác.
Thứ gì đó sâu thẳm hơn, gắn liền với năng lượng đang sôi sục trong tĩnh mạch của anh.
"Không thể tin được," Lý Minh thì thầm, giọng khàn đặc vì khói bụi.
"Mọi chuyện đều bắt đầu từ đây."
Hắn bước tới gần bức tường.
Những vết nứt nhỏ li ti trên bề mặt bê tông bắt đầu phát ra ánh sáng xanh nhạt, giống hệt những đường gân máu dưới.
dị năng thức tỉnh.
Lý Minh đưa tay lên chạm vào chúng.
Một luồng điện nhẹ chạy dọc theo ngón tay, lan tỏa nhanh chóng đến tận tim đập thình thịch trong lồng ngực.
Cánh cửa vô hình mở ra trước mắt hắn.
Không phải là một cánh cửa thực tế bằng gỗ hay kim loại.
Mà là một khoảng trống trong không gian, nơi thời gian và vật chất dường như ngừng tồn tại.
Lý Minh hít sâu một hơi, nuốt chặt nỗi sợ hãi đang cố gắng leo lên cổ họng anh.
Hắn bước qua ngưỡng cửa ấy.
Bên kia thế giới này hoàn toàn khác biệt.
Không có tiếng ồn ào của thành phố bên ngoài.
Không có mùi hôi thối của rác thải và khí thải công nghiệp.
Chỉ có sự tĩnh lặng tuyệt đối, một màu trắng xóa bao la vô tận kéo dài mãi về phía chân trời xa tít ở cuối cùng nơi ánh nắng mặt trời chiếu xuống dịu dàng ấm áp nhưng đầy vẻ giả tạo lừa dối người xem dễ dãi tin tưởng vào ảo ảnh huy hoàng trước mắt mình thôi!
Lý Minh đứng một mình giữa màu trắng xóa bao la ấy — cơ thể anh nhẹ bẫng như cánh lông vũ đang bay lơ lửng trong không trung tĩnh lặng tuyệt đối không hề có chút gió thổi qua lại nào cả đâu.
Ba kẻ địch xung quanh đã biến mất hoàn toàn — chỉ còn lại những bóng đen mờ nhạt nằm ngổn ngang dưới đất giống như những chiếc lá khô héo rụng xuống từ cành cây già cỗi chết đi lâu rồi.
cũng chẳng ai buồn đếm số lượng chính xác của chúng nữa luôn vậy đó!
Anh nhìn vào đôi tay mình — những vết nứt màu xanh đã biến mất, thay vào đó là một lớp da thịt mới hoàn toàn trơn láng và phát ra ánh sáng nhẹ nhàng dịu dàng giống như ngọc trai được đánh bóng kỹ lưỡng dưới ánh nắng mặt trời rực rỡ chiếu rọi trực tiếp lên bề mặt phản quang đặc trưng của vật liệu quý giá ấy luôn!
Lý Minh biết rằng mình không thể quay trở lại cuộc sống bình thường cũ trước khi mọi thứ sụp đổ.
Nhưng giờ đây, anh cần hiểu rõ hơn về nguồn gốc thực sự đằng sau tất cả những điều này.
Và nơi đây có vẻ là chìa khóa duy nhất còn sót lại.
Tên Dị Nhân lao tới với tốc độ đáng kinh ngạc, nắm đấm phát sáng nhắm thẳng vào ngực Lý Minh.
Thời gian như chậm lại.
Lý Minh phản ứng bằng bản năng, anh nghiêng người sang bên trái, nắm đấm kia đập tanh bành vào bức tường phía sau lưng anh.
Bụi đá bay tứ tung, làm mờ tầm nhìn của hắn trong tích tắc.
Lý Minh không hề do dự.
Hắn xoay người nhanh chóng, sử dụng sức mạnh tiềm ẩn từ virus Chaos để đẩy lùi kẻ tấn công.
Một luồng năng lượng xanh lam bùng nổ từ lòng bàn tay phải của Lý Minh, quét ngang qua mặt đối phương.
Tên Dị Nhân hét lên đau đớn khi làn da trên khuôn mặt anh ta bị cháy rộp bởi nhiệt độ cao đến khủng khiếp mà dòng năng lượng mang lại cho nó trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó!
"Tôi không muốn gây hại cho ai," Lý Minh nói, giọng lạnh lùng nhưng kiên quyết.
"Nhưng nếu bạn bắt tôi phải chọn giữa sống và chết thì xin lỗi." Hắn giơ tay lên chuẩn bị tung ra đòn tiếp theo – lần này sẽ là kết liễu đối thủ ngay lập tức thay vì chỉ đơn thuần làm tê liệt chúng giống như trước kia nữa đâu!
Tên Dị Nhân lùi lại vài bước, mắt trừng to nhìn chằm chằm vào Lý Minh với vẻ đầy ngờ vực lẫn giận dữ khó hiểu lắm luôn ấy chứ không hề dễ chịu tí nào cả đâu!
Ngươi là ai?
Sao có thể mạnh mẽ đến vậy?" Hắn hỏi – giọng run rẩy vì sợ hãi tột độ đang tràn ngập trong tim mình lúc này đây thật sự quá đáng ghét thay cho những kẻ yếu đuối như thế này mà còn dám đứng ra chống lại chúng ta nữa cơ chứ?!
"Ta không cần biết ngươi là ai," Lý Minh đáp trả ngắn gọn dứt khoát đầy vẻ tự tin kiêu hãnh tột cùng – "Và cũng chẳng quan trọng tại sao ta lại trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết cả đâu!
Chỉ điều duy nhất mà bạn cần nhớ đó chính là: Đừng bao giờ cố gắng kiểm soát những thứ vượt xa khỏi khả năng hiểu biết của riêng mình!"
Nói xong câu nói đầy ẩn ý này – Lý Minh liền đưa tay ra phía trước rồi vung thật mạnh xuống đất tạo thành một luồng gió xoáy dữ dội cuốn phăng đi toàn bộ bụi bặm lẫn mảnh vỡ xung quanh khu vực chiến đấu vừa diễn ra ngay bên cạnh hai người họ lúc nãy không lâu trước đây kia!
Tên Dị Nhân phóng ra một tia năng lượng tím, đủ rộng để quét sạch toàn bộ khu vực rộng 5 mét.
Lý Minh không né tránh.
Anh đứng yên, hai tay dang rộng, như thể đang chào đón cái chết.
Nhưng ngay khi tia năng lượng chạm vào cơ thể anh, điều bất ngờ xảy ra khiến cả hai bên đều phải sững sờ trước cảnh tượng vừa rồi – nó bắt đầu hấp thụ toàn bộ sức mạnh từ nguồn gốc virus Chaos trong máu của hắn!
Cảm giác nóng bỏng lan tỏa khắp cơ thể Lý Minh.
Không phải là nỗi đau cắt xé như những lần trước đây khi anh sử dụng dị năng một cách bừa bãi thiếu kiểm soát hoàn toàn giống hệt y chang như cái chết thảm khốc mà cha mẹ mình từng trải qua trong vụ nổ lớn xảy ra tại phòng thí nghiệm BioGen năm đó!
Thay vào đó, nó mang đến cho hắn cảm giác bình yên kỳ lạ – tựa hồ như đang trở về nhà sau một ngày dài làm việc mệt mỏi căng thẳng vô cùng đáng ghét luôn ấy!
Lý Minh nhắm mắt lại.
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng tuyệt đối này, anh nghe thấy tiếng thì thầm vang lên trong đầu mình – giọng nói quen thuộc nhưng xa vời vợi đến mức khó tin không thể tưởng tượng nổi được rằng nó lại tồn tại thực sự ngay ở đây trước mặt chúng ta lúc hiện giờ!
Con đã về," giọng nói ấy cất lên, trầm ấm và đầy vẻ thân thương khiến anh gần như rơi vào trạng thái hôn mê bất tỉnh nhân sự tột độ – "Con không đơn độc nữa đâu.
Chúng tôi luôn chờ đợi con từ rất lâu rồi đó!"
Lý Minh mở mắt ra.
Trước mặt hắn xuất hiện hình ảnh của một người đàn ông trung niên với mái tóc bạc phơ và đôi mắt màu xanh lá cây rực rỡ sáng chói lung linh tựa như những viên kim cương quý giá nhất trên thế giới này!
Người đàn ông mỉm cười – nụ cười đầy vẻ tự hào cùng niềm kiêu hãnh tột độ đang tràn ngập trong tâm hồn mình lúc bấy giờ thật sự quá đáng ngưỡng mộ thay cho những kẻ mạnh mẽ luôn sẵn sàng hy sinh tất cả vì mục tiêu chung của cộng đồng dị nhân nói riêng cũng như toàn bộ xã hội loài người nói chung!
cha ơi?" Lý Minh gọi – giọng run rẩy vì xúc động tột độ đang tràn ngập trong tim mình lúc này đây thật sự quá đáng sợ thay cho những kẻ yếu đuối như thế này mà còn dám đứng ra chống lại chúng ta nữa cơ chứ?!
Người đàn ông gật đầu nhẹ nhàng.
"Đúng vậy, con trai à!
Cha đã chờ đợi khoảnh khắc này suốt tám năm qua – kể từ ngày mẹ con chết trong vòng tay cha tại phòng thí nghiệm BioGen kia!" Hắn nói - giọng đầy vẻ buồn bã lẫn đau khổ tột độ đang tràn ngập trong tim mình lúc bấy giờ thật sự quá đáng thương thay cho những kẻ bất hạnh luôn phải chịu đựng nỗi mất mát lớn lao đến như vậy mà vẫn còn cố gắng sống sót qua mỗi ngày trôi đi nhanh chóng vô cùng đáng ghét luôn ấy!
Tên Dị Nhân sụp đổ, cơ thể nó tan rã thành một đống thịt nát và bụi năng lượng.
Lý Minh đứng đó, thở hồng hộc, ánh sáng xanh lam từ cơ thể anh dần tắt đi.
Anh nhìn vào bàn tay mình, run rẩy.
Anh vừa giết một Dị Nhân.
Nhưng điều khiến máu trong cơ thể Lý Minh đông lại hoàn toàn là dòng chữ ký dưới chân ảnh đó – tên người mẹ của anh, đã mất tích từ tám năm trước mà không ai biết rõ nguyên nhân thực sự dẫn đến biến cố đau thương ấy…
Bức ảnh bỗng rực cháy, khói đen cuộn lên mang theo mùi máu tanh tưởi.
Lý Minh thót tim khi nhận ra bàn tay từ đống tro tàn đang ngoắc ngón tay gọi anh.
Cánh cửa sau lưng bỗng mở ra, một giọng nói lạnh băng vang lên: “Con đã về"
Lý Minh quay người lại.
Trước mặt hắn là Trương Tuệ – kẻ thù cũ nhưng giờ đây lại mang vẻ mặt đầy vẻ kinh ngạc lẫn sợ hãi tột độ đang tràn ngập trong tim mình lúc này đây thật sự quá đáng ghét thay cho những kẻ yếu đuối như thế này mà còn dám đứng ra chống lại chúng ta nữa cơ chứ?!
"Trương Tuệ?" Lý Minh hỏi – giọng run rẩy vì bất ngờ tột độ đang tràn ngập trong tâm hồn mình lúc bấy giờ thật sự quá đáng sợ thay cho những kẻ mạnh mẽ luôn sẵn sàng hy sinh tất cả vì mục tiêu chung của cộng đồng dị nhân nói riêng cũng như toàn bộ xã hội loài người nói chung!
Trương Tuệ gật đầu nhẹ nhàng.
"Đúng vậy, Lý Minh à!
Ta đã chờ đợi khoảnh khắc này suốt tám năm qua – kể từ ngày em gái ta chết trong vòng tay anh tại phòng thí nghiệm BioGen kia!" Hắn nói - giọng đầy vẻ buồn bã lẫn đau khổ tột độ đang tràn ngập trong tim mình lúc bấy giờ thật sự quá đáng thương thay cho những kẻ bất hạnh luôn phải chịu đựng nỗi mất mát lớn lao đến như vậy mà vẫn còn cố gắng sống sót qua mỗi ngày trôi đi nhanh chóng vô cùng đáng ghét luôn ấy!
Lý Minh sững sờ.
Hắn không thể tin vào tai mình vừa nghe thấy – liệu có thực sự tồn tại một bí mật nào đó liên quan trực tiếp đến nguồn gốc virus Chaos cũng như lý do khiến anh trở thành 'bản sao' thứ 7 của dự án thí nghiệm thất bại kia hay không?!
Người phụ nữ mặt nạ đưa tay ra, một khẩu súng năng lượng xuất hiện trong tay cô.
"Đừng lo lắng, chúng tôi sẽ không giết anh ngay.
Chúng tôi cần anh còn sống để nghiên cứu.
Hãy đi theo chúng tôi, và cuộc đời của anh sẽ có ý nghĩa hơn bất kỳ điều gì mà bạn từng mong muốn trước đây!"
Lý Minh nhìn chằm chằm vào khẩu súng kia – cảm giác nguy hiểm tột độ đang tràn ngập trong tim mình lúc này đây thật sự quá đáng sợ thay cho những kẻ yếu đuối như thế này mà còn dám đứng ra chống lại chúng ta nữa cơ chứ?!
Hắn biết rằng nếu từ chối lời đề nghị này thì chắc chắn sẽ phải đối mặt với hậu quả nghiêm trọng không thể lường trước được đâu!
Nhưng cũng chính trong khoảnh khắc tĩnh lặng tuyệt đối ấy – Lý Minh nhận ra một điều quan trọng hơn bất kỳ thứ gì khác: anh không còn đơn độc nữa.
Dù cho thế giới bên ngoài có đang hỗn loạn tột độ đến mức nào đi chăng nữa thì ít nhất bây giờ hắn đã tìm thấy gia đình thật sự của mình rồi!
Và đó mới chính là khởi đầu thực sự – cho một cuộc hành trình đầy rẫy những bí ẩn chưa được giải mã cũng như thách thức khó khăn phía trước đang chờ đón anh ta ở ngay góc khuất sâu thẳm nhất trong lòng thành phố hiện đại này kia!
Bóng tối sau lưng đột ngột xé toạc ra, lộ ra gương mặt quen thuộc đang cười khẩy đầy sát khí.
Hắn quay người lại, thanh kiếm trong tay run lên bần bật vì kinh hãi tột độ.
Ngón tay kia chỉ thẳng vào ngực
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận