Chương 38
Nó đang chuyển dần sang một sắc thái xám xịt, như tro tàn sau một vụ cháy lớn chưa kịp nguội.
Lý Minh đứng giữa khoảng không vô định ấy, cảm giác nhẹ bẫng trên người bỗng chốc bị thay thế bởi trọng lượng khủng khiếp của thực tại.
Những vết nứt xanh lam từng lan tỏa khắp cơ thể anh giờ đã biến mất hoàn toàn.
Da thịt anh trơn láng đến mức đáng sợ, phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo từ những bóng đen đang nằm ngổn ngang dưới đất.
Không phải xác chết.
Chúng là các dạng năng lượng dị nhân bị triệt tiêu, hóa giải thành bụi tro và tàn dư ozone.
Mùi khét lẹt của đốt cháy điện tử hòa quyện với mùi máu tanh nồng nặc, tạo nên một hương vị đặc trưng mà Lý Minh không muốn quên đi dù có cố gắng đến đâu.
Anh nhìn xuống đôi tay mình.
Những ngón tay đang run rẩy nhẹ nhàng, không phải vì sợ hãi, mà vì sự quá tải của năng lượng đang lưu chuyển bên trong tĩnh mạch.
“Đây là gì?” anh tự hỏi, giọng nói vang lên khô khốc trong cái không gian tĩnh lặng tuyệt đối này.
Tiếng bước chân của anh trở nên rõ ràng hơn khi nền bê tông xám xịt bắt đầu hiện hình dưới mắt cá chân.
Anh không còn lơ lửng nữa.
Trọng lực đang kéo anh về với thế giới thực – một thế giới đầy những mảnh vỡ và sự thật phũ phàng.
Lý Minh cúi xuống, nhặt lấy một mảnh kim loại từ bên cạnh xác của kẻ địch cuối cùng.
Đó là một phần của thiết bị định vị sinh học mà nhóm Hắc Khuyển sử dụng để theo dõi các mục tiêu dị nhân chưa đăng ký.
Mảnh kim loại còn ấm nóng, phát ra những rung động yếu ớt như nhịp tim của con vật sắp chết.
Anh cảm thấy một sự kết nối lạ lùng giữa dòng điện tử trong chip và năng lượng dị năng đang cuồn cuộn trong huyết quản mình.
Cơn đau đầu dữ dội ập đến, xé toạc ý thức anh.
Những hình ảnh chớp nhoáng hiện ra trước mắt: những phòng thí nghiệm trắng xóa, những hàng ống nghiệm chứa đầy chất lỏng màu tím sẫm, và một giọng nói trầm ấm vang lên từ sâu thẳm trong tâm trí – “Kẻ Chủ”.
Nhưng lần này, giọng nói ấy không còn là lệnh điều khiển.
Nó đang thì thầm những bí mật mà Lý Minh chưa bao giờ dám nghĩ tới.
“Tìm nó,” giọng nói đó lại cất lên, nhưng (lần này) nó mang theo sự khẩn trương của một người sắp mất đi tất cả.
“Trước khi họ xóa sạch dấu vết.”
Lý Minh nghiến răng, cố gắng tập trung vào hiện tại.
Anh cần phải biết nơi mình đang đứng.
Không gian quanh anh bắt đầu sụp đổ trở lại, những bức tường bê tông cũ kỹ xuất hiện từ hư không, bao vây lấy khu vực kho chứa bị bỏ hoang này.
Ánh sáng đèn đường yếu ớt bên ngoài chiếu qua khe hở trên mái tôn, cắt ngang bóng tối dày đặc trong căn phòng rộng lớn.
Anh không đơn độc nữa.
Tiếng bước chân nặng nề và vội vã vang lên từ phía cửa ra vào chính của nhà kho.
Nhiều người đang đến gần.
Và họ không phải là đồng minh của anh.
Cánh sắt gỉ sét bị đẩy mạnh, va đập vào tường với một tiếng động chói tai làm Lý Minh nhăn mặt.
Ánh sáng đèn pin chiếu thẳng vào mắt anh, xé toạc màn đêm tạm thời trong kho chứa.
Ba bóng người xuất hiện ở lối đi, cầm những khẩu súng ngắn và thiết bị quét năng lượng chuyên dụng.
Họ mặc đồng phục đen của BioGen – tổ chức kiểm soát dị nhân bí mật mà chính phủ thường xuyên phủ nhận sự tồn tại nhưng lại âm thầm tài trợ khủng khiếp.
Lý Minh lùi bước một nhịp, cơ thể anh vẫn còn tê liệt sau cuộc chiến vừa qua.
Năng lượng trong người đã cạn kiệt gần như hoàn toàn, chỉ còn sót lại những tia lửa yếu ớt đang nhảy nhót dưới lớp da trơn láng kia.
Anh biết mình không thể đối đầu trực tiếp nếu họ bắn ngay lập tức.
Nhưng thay vì rút vũ khí hay chuẩn bị phòng thủ, Lý Minh làm một điều khiến cả ba kẻ xâm nhập sững sờ: anh bước ra khỏi vùng bóng tối, ánh mắt bình thản nhìn thẳng vào nguồn sáng đèn pin.
“Các ông đến đây để thu dọn rác?” Lý Minh hỏi, giọng điệu lạnh lùng như băng giá.
Sự tự tin trong người anh không phải là sự ngạo mạn của kẻ chiến thắng, mà là sự chấp nhận số phận của một thí nghiệm sống còn đang tìm kiếm câu trả lời cuối cùng.
Người đàn ông dẫn đầu nhóm, khuôn mặt sẹo chằng chịt dưới ánh đèn pin, nheo mắt lại.
Hắn ta nâng khẩu súng lên, nhắm thẳng vào ngực Lý Minh.
“Đừng di chuyển nữa,” hắn ra lệnh, giọng nói khàn đặc vì sự cảnh giác cao độ.
“Quét cho tôi xem mức năng lượng còn lại của con thú này.”
Một tiếng bíp dài vang lên từ thiết bị đeo trên cổ tay người thứ hai trong nhóm.
Hắn ta nhìn vào màn hình nhỏ với vẻ mặt hoảng hốt pha lẫn kinh ngạc.
“Sếp… nó không có phản ứng dị nhân nữa.
Hoàn toàn bằng phẳng.
Như một thường nhân bình thường.”
Lý Minh mỉm cười bitterly (đắng chát).
Họ nghĩ họ đã thắng?
Hay họ sợ rằng sự biến mất đột ngột của năng lượng là tiền đề cho một vụ nổ lớn hơn?
Sự im lặng trong kho chứa trở nên nặng nề, chỉ còn tiếng thở gấp gáp của những kẻ săn mồi đang nghi ngờ con mồi trước mặt mình.
“Tôi không phải là thú,” Lý Minh nói chậm rãi, từng từ ngữ được lựa chọn cẩn thận như những viên gạch xây dựng một bức tường vô hình giữa anh và họ.
“Và các ông cũng biết điều đó.”
Người đàn ông sẹo nhíu mày, vẻ nghi ngờ chuyển thành thù địch thuần túy.
Hắn không tin vào sự bình thản của Lý Minh.
Trong kinh nghiệm mười năm làm thợ săn dị nhân cho BioGen, chưa từng có một mục tiêu nào lại từ bỏ chiến đấu dễ dàng như vậy – trừ khi chúng đang lên kế hoạch cho cái bẫy chết người tiếp theo.
“Bắt nó,” hắn ra lệnh ngắn gọn, hạ khẩu súng xuống nhưng vẫn giữ tư thế sẵn sàng bắn.
“Đem về trung tâm phân tích.
Tôi muốn biết tại sao năng lượng của nó lại biến mất.”
Hai tên kia tiến vào, bước đi thận trọng như những con sóp đang bao vây một đàn bê bị thương.
Lý Minh quan sát họ qua góc mắt, não bộ anh đang hoạt động ở tốc độ tối đa để tính toán khoảng cách và điểm yếu.
Anh không thể chiến đấu bằng sức mạnh vật lý lúc này.
Nhưng anh có thứ khác – sự hiểu biết về cấu trúc năng lượng mà những kẻ thường nhân như họ hoàn toàn mù quáng trước đó.
Khi người đàn ông sẹo tiến đến gần hơn, Lý Minh cảm nhận được luồng khí lạnh từ lỗ mũi hắn ta.
Hắn cầm một chiếc kẹp kim loại có gắn điện cực – công cụ dùng để immobilize (gây bất động) các dị nhân bằng cách can thiệp trực tiếp vào hệ thần kinh.
Lý Minh không né tránh.
Anh đứng yên như tượng đá, nhìn thẳng vào đôi mắt đầy tham vọng quyền lực của kẻ thù.
Khoảnh khắc chiếc kẹp chạm vào da thịt anh, một luồng điện xanh lè phóng ra từ điểm tiếp xúc, chạy dọc theo cánh tay của người đàn ông sẹo và làm hắn ta hét lên trong đau đớn tột cùng.
Nhưng Lý Minh không bị ảnh hưởng gì cả.
Ngược lại, anh cảm thấy sự ấm áp lan tỏa khắp cơ thể mình – như thể năng lượng dị nhân mà họ sợ hãi chính là thứ máu đang chảy trong tĩnh mạch anh vậy.
“Không… impossible (bất khả thi)!”, người đàn ông kia thốt lên, lùi về phía sau với vẻ mặt kinh hoàng.
“Nó hấp thụ dòng điện!
Nó không phải là thường nhân!”
Lý Minh mở mắt ra rộng hơn, và lần này, ánh sáng tím nhạt bắt đầu lóe lên trong tròng đen của anh – một hiện tượng mà ngay cả chính anh cũng chưa hiểu rõ nguồn gốc.
Đó không phải là màu sắc tự nhiên, mà là dấu hiệu của sự thức tỉnh thực sự: năng lượng dị nhân đang tích tụ đủ mạnh để phá vỡ giới hạn vật lý bình thường.
Anh bước tới trước, không cần sử dụng sức mạnh nào khác ngoài ý chí thuần túy.
Mỗi bước đi đều tạo ra những vết nứt nhỏ trên nền bê tông – như thể trọng lực xung quanh anh đang bị bẻ cong theo cách riêng của nó.
Những kẻ săn dị nhân hoảng loạn rút lùi lại, nhưng họ đã mắc sai lầm nghiêm trọng: thay vì chạy trốn hoặc tấn công đồng loạt, họ cố gắng duy trì thế trận phòng thủ yếu ớt trước một đối phương vượt trội về mọi mặt.
“Các ông nghĩ mình đang kiểm soát tình hình?” Lý Minh nói, giọng vang lên như sấm sét trong không gian kín hẹp của nhà kho.
“Nhưng thực tế thì chính các ông mới là những con rối bị điều khiển bởi sợ hãi vô căn cứ.”
Người đàn ông sẹo cố gắng hét lệnh cho đồng đội bắn, nhưng tay hắn đang run rẩy đến mức không thể giữ vững khẩu súng.
Lý Minh đưa tay lên – chỉ một cử động đơn giản – và luồng năng lượng tím xung quanh anh bùng nổ thành một sóng xung kích mạnh mẽ quét ngang qua căn phòng.
Những chiếc giá kệ kim loại phía sau họ bị bẻ cong, vỡ vụn dưới áp lực khổng lồ mà không hề có bất kỳ tiếp xúc vật lý nào từ Lý Minh cả.
Đây mới là đỉnh điểm của sự khủng khiếp: khi bạn nhận ra rằng những quy luật tự nhiên vốn dĩ đã tồn tại hàng thiên niên kỷ nay giờ đây đang nằm gọn trong lòng bàn tay của một người đàn ông trẻ tuổi mang tên “Lý Minh” – kẻ vừa trở thành hiện thân sống động nhất cho nỗi sợ hãi lớn lao nhất mà nhân loại từng phải đối mặt từ khi virus Chaos xuất hiện mười năm trước đó.
Sóng xung kích lắng xuống, nhưng sự im lặng sau trận chiến không mang lại cảm giác giải thoát như mong đợi.
Lý Minh đứng giữa đống đổ nát của những kệ hàng kim loại bị bẻ cong, thở hổn hển – cơ thể anh đang phản ứng dữ dội với việc sử dụng năng lượng quá mức trong thời gian ngắn ngủi vừa qua.
Những vết nứt màu xanh bắt đầu xuất hiện trở lại trên da thịt anh, lan tỏa chậm chạp như mạng nhện độc hại đang ăn mòn từ bên trong ra ngoài.
Ba kẻ săn dị nhân nằm ngổn ngang dưới nền bê tông xám xịt – không ai còn ý thức rõ ràng về những gì vừa xảy ra xung quanh họ.
Người đàn ông sẹo vẫn còn tỉnh táo nhất, nhưng ánh mắt hắn đã mất đi vẻ tự tin kiêu hạo ban đầu, thay vào đó là sự hoang mang tột độ khi chứng kiến sức mạnh phi nhân tính mà mình chưa từng gặp trước đây trong suốt chín năm làm việc cho BioGen.
Lý Minh cúi xuống kiểm tra tình trạng của họ – không phải vì lòng trắc ẩn giả tạo nào cả, mà bởi anh cần thông tin quan trọng từ những thiết bị đeo trên người họ.
Khi chạm vào vai áo khoác của kẻ thứ hai đang nằm bất động bên cạnh mình, anh phát hiện ra một vật thể nhỏ xíu gắn chặt vào thắt lưng da đen bóng loáng – trông giống như loại máy ghi âm giọng nói miniaturized (thu nhỏ kích cỡ) thường dùng để thu thập bằng chứng hình sự tại hiện trường vụ án.
Nhưng khi Lý Minh tháo nó ra khỏi người nạn nhân, màn hình hiển thị LED bên trong thiết bị bắt đầu nhấp nháy đỏ rực lên cùng với chuỗi ký tự mã hóa phức tạp đang chạy liên tục trên nền đen tối – đây không phải là công cụ thu thập thông tin đơn thuần mà là một loại bẫy sinh học chứa virus Chaos tinh khiết nhất từng được phát triển bởi phòng thí nghiệm BioGen Level-5 (mức độ 5).
Anh ngước nhìn lên phía trần nhà nơi ánh sáng đèn đường chiếu xuống qua khe hở mái tôn – và nhận ra rằng mình vừa chạm vào thứ vũ khí sinh học nguy hiểm hơn bất kỳ loại bom đạn nào mà quân đội quốc gia sở hữu hiện nay.
Virus Chaos không chỉ đơn thuần kích hoạt tiềm năng di truyền ngẫu nhiên ở 1% dân số thế giới này; nó còn là chìa khóa mở cánh cửa dẫn đến những bí mật tối tăm nhất về nguồn gốc thực sự của dị nhân – thứ mà chính phủ và các tổ chức kiểm soát muốn giấu kín bằng mọi giá kể từ ngày virus bùng phát mười năm trước đó.
“Mẹ kiếp…” Lý Minh thì thầm trong cổ họng mình, cảm giác buồn nôn ập đến khi ý thức được rằng những kẻ săn lùng anh không chỉ đơn thuần là thợ săn dị nhân bình thường mà còn là những người lính canh giữ những bí mật chết chóc nhất của cả một nền văn minh đang dần sụp đổ trước sự tiến hóa nhanh chóng vượt xa khả năng kiểm soát của chính nó.
Khi Lý Minh tỉnh dậy, trời đã sáng rõ hơn nhiều so với lúc anh vừa thức giấc lần đầu tiên trong căn nhà kho hoang tàn này – ánh nắng mặt trời chiếu xuyên qua những lỗ thủng trên mái tôn tạo thành những tia sáng vàng óng lung linh phản chiếu lên nền bê tông xám xịt phủ đầy bụi bẩn và mảnh vỡ kim loại gỉ sét.
Cơ thể anh không còn cảm thấy mệt mỏi hay kiệt sức như trước nữa; ngược lại, một nguồn năng lượng mới mẻ đang cuồn cuộn chảy mạnh mẽ trong từng mạch máu của mình – giống như dòng sông băng tan chảy sau mùa đông dài đằng đẵng vừa kết thúc vậy đó!
Anh ngồi dậy chậm rãi và nhìn xung quanh khu vực đổ nát: ba kẻ săn dị nhân vẫn còn nằm bất động ở vị trí cũ từ đêm qua nhưng giờ đây họ đã không còn mặc đồng phục đen bóng loáng của BioGen nữa mà thay vào đó là những bộ đồ trắng muốt sạch sẽ – giống như y tá chăm sóc bệnh viện hơn là lính gác nhà tù địa phương vậy!
Và quan trọng nhất: trên bàn làm việc nhỏ gọn đặt sát tường phía cuối phòng có một cuốn sổ tay cũ kỹ đang mở rộng ra trước mặt anh với trang giấy đầu tiên ghi dòng chữ bằng mực tím đậm nét to rõ ràng nổi bật giữa nền trắng tinh khôi của nó – “Thử nghiệm #7 thất bại.
Chủ thể đã tự hủy hoại bản thân do không thể chịu đựng được áp lực từ ý thức tập thể virus Chaos.”
Lý Minh cầm cuốn sổ tay lên và lật sang trang tiếp theo: bức ảnh chụp một cậu bé khoảng mười tuổi ngồi trong phòng thí nghiệm trắng xóa – khuôn mặt giống hệt y chang như chính anh đang nhìn vào gương soi lúc này!
Nhưng điều khiến máu trong cơ thể Lý Minh đông lại hoàn toàn là dòng chữ ký dưới chân ảnh đó – tên người mẹ của anh, đã mất tích từ tám năm trước mà không ai biết rõ nguyên nhân thực sự dẫn đến biến cố đau thương ấy…
Bức ảnh bỗng rực cháy, khói đen cuộn lên mang theo mùi máu tanh tưởi.
Lý Minh thót tim khi nhận ra bàn tay từ đống tro tàn đang ngoắc ngón tay gọi anh.
Cánh cửa sau lưng bỗng mở ra, một giọng nói lạnh băng vang lên: “Con đã về
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận