Chương 37
Mồ hôi lạnh bám chặt vào lưng áo sơ mi đã rách nát, tạo cảm giác nhớp nháp khó chịu trên da thịt.
Mùi ozone nồng nặc vẫn còn đó, nhưng giờ nó pha trộn với một thứ mùi khác — mùi của kim loại gỉ sét và đất ẩm mốc sâu thẳm dưới lòng đất.
Ánh sáng xanh lam từ năng lượng dị nhân trong cơ thể anh đang dần tắt ngấm, để lại sự trống rỗng đáng sợ.
Lý Minh đứng giữa những đống đổ nát, đôi mắt sắc lạnh quét qua từng góc khuất của căn phòng ngầm vừa được hé lộ sau bức tường bê tông vỡ vụn.
Đây không phải là một kho hàng thông thường thuộc khu công nghiệp bỏ hoang mà anh đã tình cờ phát hiện khi đang chạy trốn khỏi sự truy lùng của BioGen trong chương trước.
Đây là một phòng thí nghiệm.
Một phòng thí nghiệm bị chôn giấu, tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài bằng lớp bê tông dày đặc và hệ thống chắn sóng điện từ cồng kềnh nằm rải rác dưới nền đất.
Lý Minh bước tới gần hơn, từng bước chân nặng nề như đang dẫm lên những kỷ niệm đau thương.
Ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn pin nhỏ gọn trong tay anh chiếu rọi vào những thiết bị khoa học đã cũ kỹ, phủ đầy bụi bám dày cộp.
Những màn hình máy tính lớn nằm ngổn ngang, dây cáp chằng chịt giống như ruột gan của một con quái vật khổng lồ vừa chết.
Anh cúi xuống, nhặt lên mảnh giấy còn sót lại giữa đống rác thải điện tử.
Giấy đã bị ẩm mốc và mục rữa ở mép, nhưng những dòng chữ in bằng mực đen vẫn còn rõ nét nhờ lớp bảo vệ nhựa mỏng bên trên.
Lý Minh nheo mắt đọc từng ký tự một trong bóng tối.
"Thí nghiệm số 7: Ổn định hóa tế bào Chaos." "Mục tiêu: Loại bỏ phản ứng phụ tâm lý ở chủ thể." "Ghi chú: Chủ thể từ chối tuân thủ lệnh ngưng hoạt động.
Can thiệp bằng lực lượng đặc nhiệm Hắc Khuyển cần thiết." Tim Lý Minh đập thình thịch mạnh hơn, tiếng lòng mạch vang lên trong tai anh như những cú búa nện xuống.
Anh nhìn vào dòng chữ đó rồi ngẩng đầu lên, ánh mắt quét quanh căn phòng.
Không khí ở đây dường như đông đặc lại, nặng nề đến mức khó thở.
Anh tiếp tục đi sâu hơn vào bên trong, vượt qua hàng rào chắn bằng sắt gỉ sét đã bị ăn mòn theo thời gian.
Ở trung tâm của căn phòng ngầm là một chiếc bàn phẫu thuật lớn làm bằng thép không gỉ.
Trên đó vẫn còn bám những vết đốm màu nâu sẫm — dấu tích của máu khô từ lâu đời.
Lý Minh cảm thấy ruột gan quay cuồng.
Một cơn buồn nôn dâng lên trong cổ họng, nhưng anh nghiến răng chịu đựng.
Anh phải tìm ra sự thật.
Tiếng nói trong đầu anh — Kẻ Chủ — im lặng một cách đáng ngờ.
Sự tĩnh mịch đó còn đáng sợ hơn cả những lời thì thầm điên loạn mà nó thường xuyên gửi gắm vào tâm trí anh suốt nhiều năm qua.
Anh bước đến gần chiếc bàn phẫu thuật, ngón tay run rẩy chạm nhẹ lên bề mặt lạnh lẽo của kim loại.
Dưới ánh sáng đèn pin, anh nhận thấy một chi tiết nhỏ nhưng kinh hoàng được khắc sâu trên mép cạnh bàn: ký hiệu "LM-07".
Thế giới xung quanh dường như ngừng quay trong khoảnh khắc đó.
Những mảnh ghép của câu đố lớn bắt đầu khớp vào nhau, tạo thành một bức tranh tàn khốc mà anh không bao giờ muốn phải nhìn thấy.
Cha anh đã chết vì virus Chaos?.
là nạn nhân đầu tiên cho những thí nghiệm điên cuồng này?
Lý Minh hít sâu một hơi dài, cố gắng bình tĩnh lại.
Anh quay người lại để tìm lối ra hoặc bất kỳ hồ sơ nào khác có thể cung cấp thêm manh mối.
Nhưng khi ánh đèn pin quét qua góc phòng xa nhất, nó chiếu rọi lên thứ gì đó khiến máu anh đóng băng trong lòng mạch.
Một chiếc gương lớn bằng kim loại được dựng đứng ở tường đối diện.
Trong phản chiếu của nó, hình ảnh Lý Minh xuất hiện — nhưng không phải là một mình.
Phía sau lưng anh, từ bóng tối dày đặc, ba cặp mắt đỏ rực đang mở to nhìn chằm chằm vào anh với sự thèm khát và hung dữ tột độ.
Tiếng bước chân nặng nề vang lên trong sự im lặng chết chóc của kho chứa.
Ba hình người thấp thoáng hiện ra từ bóng tối, di chuyển theo một kiểu dáng kỳ lạ — giống như những con thú săn mồi đang bao vây con mồi kiệt sức hơn là những sinh vật thông minh.
Lý Minh lùi về phía sau, lưng tựa vào chiếc bàn phẫu thuật lạnh lẽo.
Anh nhận ra ngay lập tức rằng đây không phải là lính canh của BioGen hay bất kỳ nhân viên an ninh nào của tổ chức bí mật kia.
Chúng là thứ gì đó khác — một sản phẩm thất bại của chính những thí nghiệm này.
Kẻ đầu tiên bước vào ánh sáng đèn pin, cơ thể gầy guộc đến mức da bọc xương lộ rõ từng đốt sống lồi lõm dưới lớp áo rách nát màu xám xịt.
Hàm răng của nó bị biến dạng, nhọn hoắt và đen ngòm như than củi.
Nó phát ra một tiếng rít nhẹ, giống như hơi thở qua khe hở hẹp trong khí quản hỏng hóc.
Hai kẻ còn lại xuất hiện từ hai bên cánh trái phải, tạo thành một tam giác bao vây hoàn hảo.
Chúng không nói lời nào, chỉ đơn giản là đứng đó và quan sát Lý Minh với ánh mắt trống rỗng nhưng đầy thù hận.
Mùi hôi thối của sự phân hủy phát ra từ chúng làm cho dạ dày Lý Minh quặn lại đau đớn.
đã từng là ai?" Lý Minh tự hỏi trong lòng, giọng nói run rẩy dù anh cố gắng giữ vẻ lạnh lùng bình tĩnh bên ngoài.
Tiếng nói trong đầu anh — Kẻ Chủ — cuối cùng cũng lên tiếng sau nhiều phút im lặng đáng sợ.
Nó không phải là một lời cảnh báo hay chỉ dẫn chiến thuật mà là một chuỗi ký ức xâm nhập mạnh mẽ vào tâm trí Lý Minh, khiến anh suýt nữa ngã quỵ vì đau đớn ở thái dương.
*Họ là những thất bại,* giọng nói ấy vang lên trong đầu anh, mang theo nỗi kinh tởm sâu thẳm và sự lạnh lùng vô cảm đặc trưng của Kẻ Chủ.
*Những bản sao không thể kiểm soát được năng lượng Chaos.
Họ đã bị loại bỏ khỏi chuỗi tiến hóa nhưng vẫn còn tồn tại như một ký ức đau thương.* Lý Minh nghiến chặt răng, cố gắng đẩy những ký ức xâm nhập đó ra xa.
Anh cần sự tập trung tối đa chứ không phải là nỗi sợ hãi vô nghĩa.
Năng lượng xanh lam bắt đầu tụ lại trong lòng bàn tay anh, tạo thành một lớp màng bảo vệ mỏng manh xung quanh cơ thể anh.
"Đừng đến gần," Lý Minh nói với giọng trầm và kiên quyết, mặc dù tim anh đang đập như muốn nổ tung trong lồng ngực.
"Tôi không muốn phải làm điều này." Ba kẻ địch đồng loạt nghiêng đầu về phía anh, hành động đó gợi lên cảm giác ghê tởm giống như những con bọ cạp chuẩn bị phóng vuốt độc vào nạn nhân của chúng.
Chúng dường như hiểu được ý định phòng thủ của Lý Minh nhưng hoàn toàn không hề e dè hay sợ hãi.
Kẻ ở giữa bước tới một bước, hai tay đưa ra phía trước với những móng tay dài và sắc nhọn đã biến thành vũ khí tự nhiên chết người.
Da thịt trên cánh tay nó bị nứt nẻ, lộ ra những mạch năng lượng màu tím sẫm đang pulse đập mạnh dưới lớp biểu bì hỏng hóc — dấu hiệu của sự đột biến không kiểm soát mà BioGen cố gắng loại bỏ nhưng lại vô tình tạo ra quái vật này.
Lý Minh nhận ra chúng đang chờ đợi phản ứng từ anh.
Chúng muốn kích hoạt nguồn năng lượng trong cơ thể anh, giống như cách những người huấn luyện chó hoang dụ dỗ thú cưng bằng đồ chơi nguy hiểm trước khi ném vào đấu trường tử thần.
Nếu Lý Minh sử dụng dị năng của mình để tấn công hoặc phòng thủ quá mức, chúng sẽ nhận được tín hiệu cần thiết và lao vào với sức mạnh hủy diệt tối đa mà chúng đã tích tụ trong nhiều năm dài bị giam cầm ở nơi tăm tối này.
Đây là một bẫy tâm lý tinh vi — dù ai đã cài đặt nó thì cũng rất thông minh và tàn nhẫn đáng ghê tởm.
"Cậu đang chơi trò gì vậy?" Lý Minh hỏi, giọng anh vang lên trong căn phòng trống vắng nhưng không có câu trả lời nào đến từ ba kẻ thù trước mặt.
Chỉ có tiếng thở khò khè nặng nề của chúng hòa quyện với mùi hôi thối nồng nặc bao trùm lấy khu vực nhỏ hẹp này mà thôi.
Anh quay lại nhìn chiếc bàn phẫu thuật phía sau lưng mình, tìm kiếm bất kỳ vật dụng gì có thể dùng làm vũ khí tạm thời trong tình thế hiểm nghèo hiện tại này.
Tay anh chạm vào một thanh kim loại dài nằm lăn lóc dưới sàn nhà gần đó — có vẻ như là tay cầm của một công cụ nào đó đã bị vứt bỏ bởi những người thực nghiệm vội vã rời đi trước khi cơ sở đóng cửa vĩnh viễn không bao giờ mở trở lại nữa đâu đúng không.
Lý Minh nhặt thanh kim loại lên, cảm nhận trọng lượng lạnh lẽo và cứng rắn của nó trong lòng bàn tay đang đổ mồ hôi đầm đìa vì lo âu tột độ.
Anh biết rằng mình sẽ phải chiến đấu để sống sót qua đêm nay — dù cho đối phương là những con người đã mất đi nhân tính hay chính sự điên loạn ẩn sâu bên trong máu thịt anh ta đang dần thức tỉnh đòi hỏi quyền kiểm soát tuyệt đối trên đời sống này nữa luôn vậy đó!
Kẻ địch ở giữa đột ngột lao về phía trước với tốc độ kinh hoàng, hoàn toàn trái ngược với vẻ ngoài cồng kềnh và chậm chạp của nó trong vài giây trước.
Thanh kim loại trong tay Lý Minh phản xạ nhanh chóng chặn lại cú đấm thẳng vào mặt anh — va chạm tạo ra một tiếng động chói tai làm rung chuyển cả không gian nhỏ hẹp xung quanh hai bên đang đối đầu trực diện với nhau ngay lúc này đây!
Lực tác động mạnh mẽ khiến khuỷu tay Lý Minh tê dại đi tạm thời nhưng may mắn thay anh vẫn giữ vững được thăng bằng cơ thể tốt nhất có thể trong tình huống nguy cấp bất ngờ xảy ra đột ngột như vậy chứ không hề dễ dàng chút nào cho những ai lần đầu tiên phải đối mặt với loại quái vật đột biến này cả đâu.
Hai kẻ địch còn lại cũng đồng loạt tấn công từ hai bên sườn, tạo thành thế bao vây chặt chẽ hơn nữa nhằm triệt tiêu mọi khả năng né tránh hoặc phản đòn hiệu quả mà Lý Minh có thể thực hiện trong không gian hạn chế của căn phòng ngầm cũ kỹ bị bỏ hoang suốt nhiều năm trời qua đây luôn vậy đó!
Lý Minh quay người lại thật nhanh để đỡ lấy cú đánh từ bên trái bằng vai phải, đồng thời dùng chân đá mạnh vào đầu gối kẻ địch phía sau đang chuẩn bị tung đòn (gót bàn chân) vào lưng anh.
Cú va chạm đau đớn nhưng cần thiết giúp anh tạo ra khoảng cách an toàn tạm thời trước khi chúng kịp điều chỉnh vị trí tấn công tiếp theo của mình nữa!
Năng lượng xanh lam trong cơ thể Lý Minh bắt đầu bùng lên mạnh mẽ hơn dưới áp lực sinh tồn tức thì này — nó không còn là luồng ấm áp dịu dàng mà trở thành một dòng chảy dữ dội và hỗn loạn giống như cơn bão tố đang quét qua từng tế bào máu trong người anh vậy đó!
Da thịt trên cánh tay phải của Lý Minh bắt đầu nứt nẻ nhẹ, lộ ra những mạch năng lượng màu xanh sáng rực tương tự nhưng ổn định hơn nhiều so với những vết nứt tím sẫm đáng sợ trên cơ thể các kẻ địch xung quanh mình lúc này đây.
Anh nhận thấy rằng sức mạnh đang chảy qua người anh không chỉ đơn thuần là một loại năng lượng vật lý thông thường nữa — nó mang theo cả cảm xúc và ký ức của tất cả những nạn nhân đã từng chịu đựng dưới bàn tay tàn nhẫn của tổ chức BioGen trong quá khứ xa xôi kia luôn!
*Họ đau khổ,* giọng nói Kẻ Chủ vang lên trong đầu anh, lạnh lùng nhưng không kém phần bi thương sâu sắc.
*Và bây giờ nỗi đau đó đang truyền sang cậu.* Lý Minh nghiến răng chịu đựng cơn đau tột độ lan tỏa khắp cơ thể mình — mỗi vết nứt nhỏ trên da thịt đều giống như một lưỡi dao cạo mỏng mảnh đang rạch nhẹ nhàng nhưng liên tục vào những dây thần kinh nhạy cảm nhất trong người anh ta vậy đó!
Nhưng anh không hề lùi bước hay từ bỏ ý chí chiến đấu mạnh mẽ vốn có của chính mình đâu.
Thay vì né tránh thêm nữa, Lý Minh chủ động lao thẳng về phía kẻ địch ở giữa — nơi mà nguồn năng lượng đột biến đang tập trung dày đặc nhất trên cơ thể nó lúc này đây.
Anh đưa thanh kim loại trong tay ra trước như một cây giáo nhỏ xíu và đâm mạnh vào vùng ngực trống rỗng của quái vật kia!
Thanh kim loại xuyên thủng lớp áo rách nát và cắm sâu vào thịt da mềm mại bên dưới — máu tươi bắn tung tóe khắp nơi làm bẩn mặt nạ lạnh lùng vốn có trên gương mặt trẻ tuổi nhưng đầy trải nghiệm đau thương mất mát của Lý Minh trong khoảnh khắc ngắn ngủi này thôi!
Kẻ địch phát ra một tiếng rít chói tai xé toạc không gian im lặng chết chóc xung quanh hai bên đang chiến đấu quyết liệt với nhau ngay lúc này đây.
Nó lùi lại vài bước vì sốc và đau đớn tột cùng do bị tấn công trực diện vào điểm yếu chí mạng nhất trên cơ thể mình — nhưng đồng thời cũng kích hoạt phản ứng phòng thủ tự nhiên cực kỳ nguy hiểm tiềm ẩn sẵn có trong hệ thống di truyền đột biến của nó luôn!
Hai kẻ địch còn lại ngừng chuyển động ngay lập tức.
Chúng không tấn công tiếp mà đứng im như tượng, ánh mắt đỏ rực mở to nhìn chằm chằm vào vết thương trên cơ thể đồng loại của chúng với vẻ mặt trống rỗng nhưng đầy kinh hoàng tột độ khó hiểu nổi lên rõ rệt trên những khuôn mặt biến dạng đáng sợ kia luôn vậy đó!
Lý Minh cũng cảm thấy điều tương tự xảy ra bên trong chính tâm trí mình.
Những ký ức xâm nhập từ Kẻ Chủ không còn là những đoạn video rời rạc nữa — chúng trở thành một dòng chảy liên tục, cuốn anh vào thế giới nội tại hỗn loạn của tất cả các nạn nhân thí nghiệm trước đó từng tồn tại dưới sự kiểm soát hà khắc vô lý của tổ chức BioGen trong suốt mười năm qua đây!
Anh thấy mình đang nằm trên chiếc bàn phẫu thuật này.
Anh nhìn thấy những bác sĩ mặc áo blouse trắng lạnh lùng quan sát anh với ánh mắt tò mò khoa học thuần túy chứ không hề có chút lòng trắc ẩn nào dành cho con người sắp chết đau đớn trước mặt họ luôn!
Anh nghe tiếng máy móc hoạt động ù ù trong tai — và mùi máu tươi nồng nặc đến nghẹt thở bao trùm lấy toàn bộ khu vực nhỏ hẹp này ngay lúc hiện tại đang diễn ra cuộc chiến sinh tử khốc liệt giữa hai bên đối thủ không đội trời chung với nhau nữa đâu.
"Không." Lý Minh thì thầm, giọng anh run rẩy vì sợ hãi tột cùng khi nhận ra sự thật khủng khiếp vừa được hé lộ trước mắt mình trong khoảnh khắc ngắn ngủi nhưng đầy ý nghĩa sâu sắc này.
tôi đã từng ở đây." Những vết nứt màu xanh trên da thịt Lý Minh bắt đầu lan rộng nhanh chóng — không chỉ dừng lại ở cánh tay phải mà giờ chúng đang bò lên cổ và mặt anh giống như những cành cây khô héo đang vươn dài ra khỏi thân rễ mục rữa dưới lòng đất ẩm ướt sâu thẳm kia luôn!
Năng lượng dị năng của anh không còn tuân theo sự kiểm soát ý chí mạnh mẽ vốn có của chính mình nữa — nó trở thành một thực thể độc lập tự do hoạt động hoàn toàn ngoài tầm với dự đoán hoặc can thiệp chủ quan nào từ phía người mang nguồn gốc sinh học đặc biệt ấy cả đâu.
Ba kẻ địch xung quanh bắt đầu co giật dữ dội, cơ thể chúng biến dạng liên tục giống như những khối đất sét ướt đang bị nặn lại thành hình thù mới lạ khác thường hơn nữa so với trạng thái ban đầu vốn đã đáng sợ tột độ của chính bản thân họ lúc này đây rồi luôn!
*Đừng kháng cự,* giọng nói Kẻ Chủ vang lên trong đầu anh, lần này mang theo vẻ khẩn trương hiếm thấy.
*Nếu cậu không chấp nhận nó bây giờ thì thực tại xung quanh chúng ta sẽ sụp đổ hoàn toàn ngay lập tức!* Lý Minh nhắm mắt lại thật chặt — và cho phép dòng chảy ký ức kia cuốn trôi mọi ý thức tỉnh táo còn sót lại trong tâm trí mình vào khoảnh khắc tuyệt vọng tột cùng này!
Anh cảm thấy cơ thể mình đang tan rã thành vô số hạt li ti ánh sáng xanh lam rực rỡ chiếu rọi khắp căn phòng ngầm tăm tối lạnh lẽo cũ kỹ bị bỏ hoang suốt nhiều năm trời qua đây luôn vậy đó!
Khi anh mở mắt ra trở lại, thế giới xung quanh đã thay đổi hoàn toàn — không còn những bức tường bê tông xám xịt nữa mà chỉ là một màu trắng xóa bao la vô tận kéo dài mãi về phía chân trời xa tít ở cuối cùng nơi ánh nắng mặt trời chiếu xuống dịu dàng ấm áp nhưng đầy vẻ giả tạo lừa dối người xem dễ dãi tin tưởng vào ảo ảnh huy hoàng trước mắt mình thôi!
Lý Minh đứng một mình giữa màu trắng xóa bao la ấy — cơ thể anh nhẹ bẫng như cánh lông vũ đang bay lơ lửng trong không trung tĩnh lặng tuyệt đối không hề có chút gió thổi qua lại nào cả đâu.
Ba kẻ địch xung quanh đã biến mất hoàn toàn — chỉ còn lại những bóng đen mờ nhạt nằm ngổn ngang dưới đất giống như những chiếc lá khô héo rụng xuống từ cành cây già cỗi chết đi lâu rồi.
cũng chẳng ai buồn đếm số lượng chính xác của chúng nữa luôn vậy đó!
Anh nhìn vào đôi tay mình — những vết nứt màu xanh đã biến mất, thay vào đó là một lớp da thịt mới hoàn toàn trơn láng và phát ra ánh sáng nhẹ nhàng dịu dàng giống như ngọc trai được đánh bóng kỹ lưỡng dưới ánh nắng mặt trời rực rỡ chiếu rọi trực tiếp lên bề mặt phản quang đặc trưng của vật liệu quý giá ấy luôn!
Lý Minh biết rằng mình không thể quay trở lại cuộc sống bình thường cũ trước
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận