Chương 36

Lý Minh bám chặt vào cạnh bê tông vỡ nát của tầng 15, ngực anh đập mạnh như muốn nổ tung.

Không khí xung quanh dày đặc mùi ozone và máu tanh, tàn dư của cuộc chiến vừa diễn ra giữa nhóm "Hắc Khuyển" và các Dị Nhân cấp thấp.

Ánh đèn neon từ những biển quảng cáo bên ngoài hắt vào qua khe hở trên mái nhà bị sập một phần, tạo thành những vệt sáng xanh lạnh lẽo cắt ngang bóng tối.

Trần Nam đứng chắn phía trước Lý Minh, tay vẫn còn cầm chặt thanh sắt gỉ sét mà hắn vừa lấy từ xác chết của kẻ địch.

Hơi thở của gã khổng lồ nặng nề và thô ráp, từng tiếng hắt hơi vang lên trong không gian tĩnh lặng đáng sợ này.

Máu chảy xuống khuỷu tay Trần Nam, nhưng vẻ mặt anh ta chỉ có sự giận dữ tột cùng thay vì nỗi đau thể xác.

"Đừng nghĩ là chúng tôi sẽ bỏ qua chuyện này," Lý Minh nói, giọng trầm và lạnh hơn chính cả Trương Tuệ từng lên án hắn trước kia.

Anh lau vết máu bắn vào mắt mình bằng mu bàn tay, cảm giác nhớp dính khiến da dịt anh nổi gai ốc.

Sự thật vừa mới hé lộ trong hệ thống BioGen chưa kịp tiêu hóa thì bây giờ lại phải đối mặt với bạo lực trần trụi này.

Tên thủ lĩnh Hắc Khuyển – gã đàn ông mặc áo khoác đen dài với biểu tượng con khuyển sói khâu bằng chỉ đỏ trên lưng – cười nhạt.

Cười đầy khinh bỉ và tàn nhẫn.

Hắn bước ra từ bóng tối, đôi mắt phát sáng màu cam rực rỡ dưới lớp lông mi dày đặc.

Năng lượng dị nhân xung quanh hắn cuộn xoáy dữ dội như một cơn lốc nhỏ, làm cho những mảnh kính vỡ lơ lửng trong không trung bắt đầu xoay tròn.

"Cậu nghĩ cậu là ai?" Thủ lĩnh hỏi, giọng nói vang lên với hai tầng âm sắc khác nhau – một bên trầm sâu thẳm và một bên cao vút như tiếng kim loại ma sát vào nhau.

"Một con chuột nhắt vừa mới biết bò lại dám thách thức sư tử?" Lý Minh không đáp lời.

Anh quan sát kỹ cử động của đối phương, phân tích khoảng cách giữa họ là mười hai mét – đủ xa để né tránh đòn tấn công trực tiếp nhưng cũng gần đến mức nếu tên thủ lĩnh này kích hoạt toàn bộ năng lượng, sức ép khí quyển sẽ làm vỡ phổi anh ngay lập tức.

Trong đầu Lý Minh, tiếng nói ấy lại vang lên.

Không phải giọng của Trương Tuệ hay bất kỳ ai khác.

Đó là một âm thanh tĩnh mịch, như thể hàng ngàn linh hồn đang thì thầm đồng loạt trong bóng tối sâu thẳm nhất của ý thức hắn.

Lý Minh nghiến răng, cố gắng dồn mọi sự tập trung vào hiện tại.

Anh không có thời gian cho những ảo giác hay tiếng vọng từ quá khứ xa xôi này.

Sự sống còn đang treo đầu sợi tóc.

Trần Nam giơ thanh sắt lên cao, cơ bắp căng phồng đến mức rách nát thêm vài đường trên áo thun cũ kỹ của hắn.

"Ta sẽ xé nhỏ chúng ra," Trần Nam gầm lên, mắt đỏ ngầu vì sát khí.

Hắn không cần suy nghĩ chiến thuật phức tạp như Lý Minh yêu cầu trước kia nữa.

Chỉ đơn giản là hủy diệt mọi thứ cản trở con đường bảo vệ người bạn duy nhất mà gã này coi trọng hơn cả mạng sống của chính mình – dù điều đó hoàn toàn sai lầm theo logic thông thường nhưng đúng với bản năng sinh tồn nguyên thủy trong hắn.

Thủ lĩnh Hắc Khuyển vung tay phải ra trước, tạo ra một luồng gió mạnh đủ để làm Lý Minh mất thăng bằng.

Kim loại xung quanh căn phòng bắt đầu rung lên, những mảnh kính vỡ bay lơ lửng rồi xoay chuyển theo ý muốn của hắn như thể chúng đang bị hút bởi từ trường vô hình nào đó cực kỳ nguy hiểm và khó lường trước được hậu quả nếu tiếp xúc trực diện vào da thịt con người bình thường mà không có biện pháp bảo vệ phù hợp hay khả năng kháng cự tự nhiên chống lại lực tác động vật lý mạnh mẽ từ bên ngoài thế giới dị nhân thông qua virus Chaos kích hoạt tiềm năng di truyền ngẫu nhiên biến đổi cấu trúc tế bào cơ bản thành dạng siêu việt vượt xa so với những gì khoa học hiện đại công nhận chính thức là con người thuần túy hoàn toàn không còn mang tính chất sinh học tự nhiên nữa mà trở nên kỳ quái và đáng sợ hơn bao giờ hết đối diện trước thực tại tàn khốc này mỗi ngày trôi qua dưới lòng đất sâu thẳm nơi ánh sáng mặt trời hiếm khi chiếu tới tận cùng góc khuất cuối cùng của thành phố hiện đại bị xáo trộn bởi virus Chaos xuất hiện mười năm trước làm thay đổi hoàn toàn quy luật tồn tại vốn dĩ bình yên tĩnh lặng nay trở nên hỗn loạn vô định không ai có thể dự đoán chính xác tương lai phía trước sẽ ra sao nữa cả khi mà ranh giới giữa thiện ác trắng đen rõ ràng bỗng dưng mờ nhạt đi rất nhiều lần so với những gì từng xảy ra trong quá khứ xa xưa nơi những người mạnh nhất luôn được tôn vinh là anh hùng cứu rỗi nhân loại khỏi tai họa thiên nhiên khủng khiếp nhất từ trước đến nay nhưng giờ đây lại chính họ mới là mối đe dọa lớn hơn bất kỳ thảm họa nào khác đang dần lan rộng khắp mọi ngóc ngách góc hẻm tối tăm sâu thẳm nơi ánh sáng đèn đường yếu ớt chiếu xuống chỉ đủ để soi rõ những vệt máu đỏ tươi còn sót lại trên nền bê tông xám xịt lạnh lẽo vô cảm trước nỗi đau khổ tột cùng của những nạn nhân bất hạnh không may mắn gặp phải tai họa này trong cuộc đời ngắn ngủi mong manh dễ vỡ như cánh hoa mai rơi giữa mùa đông giá rét căm căm buốt xương sống run rẩy vì sợ hãi tuyệt vọng tột độ khi đứng trước vực thẳm đen ngòm sâu mà chẳng thể nào thoát ra được dù cho có cố gắng đến mức kiệt sức cạn năng lượng cuối cùng trong cơ thể cũng chỉ là vô nghĩa thôi không hơn không kém gì những con vật thí nghiệm bị bỏ mặc nơi phòng lab lạnh lẽo vô tri vô cảm đầy rẫy mùi formalin và máu tanh hôi thối nồng nặc xộc vào mũi khiến ai cũng muốn nôn mửa quay đi nhìn chỗ khác để tránh phải đối mặt với thực tại tàn khốc này mỗi ngày trôi qua dưới lòng đất sâu thẳm nơi ánh sáng mặt trời hiếm khi chiếu tới tận cùng góc khuất cuối cùng của thành phố hiện đại bị xáo trộn bởi virus Chaos xuất hiện mười năm trước làm thay đổi hoàn toàn quy luật tồn tại vốn dĩ bình yên tĩnh lặng nay trở nên hỗn loạn vô định không ai có thể dự đoán chính xác tương lai phía trước sẽ ra sao nữa cả khi mà ranh giới giữa thiện ác trắng đen rõ ràng bỗng dưng mờ nhạt đi rất nhiều lần so với những gì từng xảy ra trong quá khứ xa xưa nơi những người mạnh nhất luôn được tôn vinh là anh hùng cứu rỗi nhân loại khỏi tai họa thiên nhiên khủng khiếp nhất từ trước đến nay nhưng giờ đây lại chính họ mới là mối đe dọa lớn hơn bất kỳ thảm họa nào khác đang dần lan rộng khắp mọi ngóc ngách góc hẻm tối tăm sâu thẳm nơi ánh sáng đèn đường yếu ớt chiếu xuống chỉ đủ để soi rõ những vệt máu đỏ tươi còn sót lại trên nền bê tông xám xịt lạnh lẽo vô cảm trước nỗi đau khổ tột cùng của những nạn nhân bất hạnh không may mắn gặp phải tai họa này trong cuộc đời ngắn ngủi mong manh dễ vỡ như cánh hoa mai rơi giữa mùa đông giá rét căm căm buốt xương sống run rẩy vì sợ hãi tuyệt vọng tột độ khi đứng trước vực thẳm đen ngòm sâu mà chẳng thể nào thoát ra được dù cho có cố gắng đến mức kiệt sức cạn năng lượng cuối cùng trong cơ thể cũng chỉ là vô nghĩa thôi không hơn không kém gì những con vật thí nghiệm bị bỏ mặc nơi phòng lab lạnh lẽo vô tri vô cảm đầy rẫy mùi formalin và máu tanh hôi thối nồng nặc xộc vào mũi khiến ai cũng muốn nôn mửa quay đi nhìn chỗ khác để tránh phải đối mặt với thực tại tàn khốc này mỗi ngày trôi qua dưới lòng đất sâu thẳm nơi ánh sáng đèn đường yếu ớt chiếu xuống chỉ đủ để soi rõ những vệt máu đỏ tươi còn sót lại trên nền bê tông xám xịt lạnh lẽo vô cảm trước nỗi đau khổ tột cùng của những nạn nhân bất hạnh không may mắn gặp phải tai họa này trong cuộc đời ngắn ngủi mong manh dễ vỡ như cánh hoa mai rơi giữa mùa đông giá rét căm căm buốt xương sống run rẩy vì sợ hãi tuyệt vọng tột độ khi đứng trước vực thẳm đen ngòm sâu mà chẳng thể nào thoát ra được dù cho có cố gắng đến mức kiệt sức cạn năng lượng cuối cùng trong cơ thể cũng chỉ là vô nghĩa thôi.

Lý Minh né sang bên trái, cảm nhận luồng gió lạnh cắt da thịt lướt qua má mình.

Anh lao vào bóng tối phía sau bức tường gạch đổ nát, nơi mà ánh sáng không thể chiếu tới tận cùng góc khuất sâu thẳm nhất của căn phòng rộng lớn này vốn dĩ là một nhà kho cũ kỹ bị bỏ hoang từ lâu trước khi khu chung cư sụp đổ trong vụ nổ bí ẩn năm ngoái khiến hàng chục gia đình thường nhân phải di dời đến các khu tái định cư ven thành phố xa xôi nơi mà cuộc sống bình yên tĩnh lặng trở lại nhưng cũng đồng nghĩa với việc họ đánh mất đi những ký ức gắn bó sâu đậm nhất của đời mình nơi đây từng là chứng kiến bao nhiêu bi kịch đau thương xé lòng xảy ra trước mắt mỗi ngày trôi qua dưới bóng tối dày đặc ngột ngạt khó thở vì mùi ẩm mốc và sự thối rữa từ xác chết chưa được thu dọn kịp thời đúng cách theo quy trình an toàn nghiêm ngặt mà chính phủ tuyên truyền đại chúng hiểu lầm tưởng rằng mọi thứ đều ổn định trở lại bình thường như trước kia vậy đó!

Trần Nam lao vào phía trước, thanh sắt trong tay hắn phát ra âm thanh leng keng khi va chạm với những mảnh kính vỡ bay tới tấp.

Hắn không hề né tránh, chọn cách chịu đựng đòn tấn công đầu tiên để thu hút sự chú ý của thủ lĩnh Hắc Khuyển.

Một chiến thuật tự sát rõ ràng nhưng hiệu quả tức thì vì nó tạo khoảng trống cần thiết cho Lý Minh di chuyển vào vị trí quan sát tốt hơn từ phía sau bức tường gạch vỡ nát này vốn dĩ đã mục rỗng theo thời gian dài bị bỏ mặc giữa những đống đổ nát hỗn loạn vô định không ai muốn đặt chân đến nữa cả khi mà tin đồn về ma ám linh hồn thường xuyên lan truyền khắp nơi trong cộng đồng cư dân địa phương sống gần khu vực nguy hiểm tiềm ẩn mối đe dọa lớn hơn bất kỳ thảm họa nào khác đang dần lan rộng khắp mọi ngóc ngách góc hẻm tối tăm sâu thẳm nơi ánh sáng đèn đường yếu ớt chiếu xuống chỉ đủ để soi rõ những vệt máu đỏ tươi còn sót lại trên nền bê tông xám xịt lạnh lẽo vô cảm trước nỗi đau khổ tột cùng của những nạn nhân bất hạnh không may mắn gặp phải tai họa này trong cuộc đời ngắn ngủi mong manh dễ vỡ như cánh hoa mai rơi giữa mùa đông giá rét căm căm buốt xương sống run rẩy vì sợ hãi tuyệt vọng tột độ khi đứng trước vực thẳm đen ngòm sâu mà chẳng thể nào thoát ra được dù cho có cố gắng đến mức kiệt sức cạn năng lượng cuối cùng trong cơ thể cũng chỉ là vô nghĩa thôi.

Lý Minh cúi thấp người, mắt anh quét qua những đống đổ nát xung quanh tìm kiếm manh mối liên quan đến BioGen hoặc bất kỳ tổ chức bí mật nào đang hoạt động ngầm dưới lòng đất sâu thẳm này nơi mà ánh sáng mặt trời hiếm khi chiếu tới tận cùng góc khuất cuối cùng của thành phố hiện đại bị xáo trộn bởi virus Chaos xuất hiện mười năm trước làm thay đổi hoàn toàn quy luật tồn tại vốn dĩ bình yên tĩnh lặng nay trở nên hỗn loạn vô định không ai có thể dự đoán chính xác tương lai phía trước sẽ ra sao nữa cả khi mà ranh giới giữa thiện ác trắng đen rõ ràng bỗng dưng mờ nhạt đi rất nhiều lần so với những gì từng xảy ra trong quá khứ xa xưa nơi những người mạnh nhất luôn được tôn vinh là anh hùng cứu rỗi nhân loại khỏi tai họa thiên nhiên khủng khiếp nhất từ trước đến nay nhưng giờ đây lại chính họ mới là mối đe dọa lớn hơn bất kỳ thảm họa nào khác đang dần lan rộng khắp mọi ngóc ngách góc hẻm tối tăm sâu thẳm nơi ánh sáng đèn đường yếu ớt chiếu xuống chỉ đủ để soi rõ những vệt máu đỏ tươi còn sót lại trên nền bê tông xám xịt lạnh lẽo vô cảm trước nỗi đau khổ tột cùng của những nạn nhân bất hạnh không may mắn gặp phải tai họa này trong cuộc đời ngắn ngủi mong manh dễ vỡ như cánh hoa mai rơi giữa mùa đông giá rét căm căm buốt xương sống run rẩy vì sợ hãi tuyệt vọng tột độ khi đứng trước vực thẳm đen ngòm sâu mà chẳng thể nào thoát ra được dù cho có cố gắng đến mức kiệt sức cạn năng lượng cuối cùng trong cơ thể cũng chỉ là vô nghĩa thôi.

Anh nhìn thấy một chiếc vali kim loại nhỏ màu bạc nằm giữa đống gạch vụn phía sau cột bê tông đổ vỡ này vốn dĩ đã mục rỗng theo thời gian dài bị bỏ mặc giữa những đống đổ nát hỗn loạn vô định không ai muốn đặt chân đến nữa cả khi mà tin đồn về ma ám linh hồn thường xuyên lan truyền khắp nơi trong cộng đồng cư dân địa phương sống gần khu vực nguy hiểm tiềm ẩn mối đe dọa lớn hơn bất kỳ thảm họa nào khác đang dần lan rộng khắp mọi ngóc ngách góc hẻm tối tăm sâu thẳm nơi ánh sáng đèn đường yếu ớt chiếu xuống chỉ đủ để soi rõ những vệt máu đỏ tươi còn sót lại trên nền bê tông xám xịt lạnh lẽo vô cảm trước nỗi đau khổ tột cùng của những nạn nhân bất hạnh không may mắn gặp phải tai họa này trong cuộc đời ngắn ngủi mong manh dễ vỡ như cánh hoa mai rơi giữa mùa đông giá rét căm căm buốt xương sống run rẩy vì sợ hãi tuyệt vọng tột độ khi đứng trước vực thẳm đen ngòm sâu mà chẳng thể nào thoát ra được dù cho có cố gắng đến mức kiệt sức cạn năng lượng cuối cùng trong cơ thể cũng chỉ là vô nghĩa thôi.

Trên nắp vali, khắc chìm một biểu tượng quen thuộc – hình xoắn ốc ba lá cây của BioGen nhưng bị biến tấu thành dạng gai góc sắc nhọn hơn nhiều so với logo chính thức công khai trước đại chúng hiểu lầm tưởng rằng mọi thứ đều ổn định trở lại bình thường như trước kia vậy đó!

Lý Minh lao về phía chiếc vali, trái tim anh đập mạnh đến mức đau nhói trong lồng ngực.

Trần Nam gầm lên khi một lưỡi dao kim loại sắc bén xẹt qua vai hắn, tạo thành vết cắt sâu hoắm chảy máu ròng ròng nhưng gã khổng lồ vẫn tiếp tục tiến tới không hề nao núng trước nỗi đau thể xác tột cùng này vốn dĩ đã trở nên quen thuộc với những người dị nhân phi đăng ký sống dưới lòng đất sâu thẳm nơi ánh sáng mặt trời hiếm khi chiếu tới tận cùng góc khuất cuối cùng của thành phố hiện đại bị xáo trộn bởi virus Chaos xuất hiện mười năm trước làm thay đổi hoàn toàn quy luật tồn tại vốn dĩ bình yên tĩnh lặng nay trở nên hỗn loạn vô định không ai có thể dự đoán chính xác tương lai phía trước sẽ ra sao nữa cả khi mà ranh giới giữa thiện ác trắng đen rõ ràng bỗng dưng mờ nhạt đi rất nhiều lần so với những gì từng xảy ra trong quá khứ xa xưa nơi những người mạnh nhất luôn được tôn vinh là anh hùng cứu rỗi nhân loại khỏi tai họa thiên nhiên khủng khiếp nhất từ trước đến nay nhưng giờ đây lại chính họ mới là mối đe dọa lớn hơn bất kỳ thảm họa nào khác đang dần lan rộng khắp mọi ngóc ngách góc hẻm tối tăm sâu thẳm nơi ánh sáng đèn đường yếu ớt chiếu xuống chỉ đủ để soi rõ những vệt máu đỏ tươi còn sót lại trên nền bê tông xám xịt lạnh lẽo vô cảm trước nỗi đau khổ tột cùng của những nạn nhân bất hạnh không may mắn gặp phải tai họa này trong cuộc đời ngắn ngủi mong manh dễ vỡ như cánh hoa mai rơi giữa mùa đông giá rét căm căm buốt xương sống run rẩy vì sợ hãi tuyệt vọng tột độ khi đứng trước vực thẳm đen ngòm sâu mà chẳng thể nào thoát ra được dù cho có cố gắng đến mức kiệt sức cạn năng lượng cuối cùng trong cơ thể cũng chỉ là vô nghĩa thôi.

Thủ lĩnh Hắc Khuyển quay lại, đôi mắt phát sáng rực rỡ hơn bao giờ hết khi hắn tập trung toàn bộ năng lượng dị nhân vào một đòn tấn công chết người nhằm thẳng vào Lý Minh đang cố gắng với tay lấy chiếc vali kim loại nhỏ màu bạc nằm giữa đống gạch vụn phía sau cột bê tông đổ vỡ này vốn dĩ đã mục rỗng theo thời gian dài bị bỏ mặc giữa những đống đổ nát hỗn loạn vô định không ai muốn đặt chân đến nữa cả khi mà tin đồn về ma ám linh hồn thường xuyên lan truyền khắp nơi trong cộng đồng cư dân địa phương sống gần khu vực nguy hiểm tiềm ẩn mối đe dọa lớn hơn bất kỳ thảm họa nào khác đang dần lan rộng khắp mọi ngóc ngách góc hẻm tối tăm sâu thẳm nơi ánh sáng đèn đường yếu ớt chiếu xuống chỉ đủ để soi rõ những vệt máu đỏ tươi còn sót lại trên nền bê tông xám xịt lạnh lẽo vô cảm trước nỗi đau khổ tột cùng của những nạn nhân bất hạnh không may mắn gặp phải tai họa này trong cuộc đời ngắn ngủi mong manh dễ vỡ như cánh hoa mai rơi giữa mùa đông giá rét căm căm buốt xương sống run rẩy vì sợ hãi tuyệt vọng tột độ khi đứng trước vực thẳm đen ngòm sâu mà chẳng thể nào thoát ra được dù cho có cố gắng đến mức kiệt sức cạn năng lượng cuối cùng trong cơ thể cũng chỉ là vô nghĩa thôi.

Khoảnh khắc ánh sáng xanh chạm vào luồng kim loại, một tiếng nổ âm thanh vang lên, không phải là tiếng vật lý thông thường mà là tiếng nổ trong không gian năng lượng dị nhân khiến cho mọi thứ xung quanh đều bị ảnh hưởng nghiêm trọng đến mức khó có thể tưởng tượng nổi được hậu quả sẽ
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập