Chương 35
Không khí xung quanh đậm mùi ozone và máu tanh, thứ mùi đặc trưng của năng lượng dị nhân vừa được kích hoạt.
Trước mặt anh là xác một gã đàn ông mặc áo khoác đen, người bị xé toạc thành hai nửa như thể có một lưỡi dao vô hình cắt ngang qua cơ thể hắn.
Lý Minh nhìn bàn tay mình run rẩy.
Những ngón tay trắng bệch đang tỏa ra thứ ánh sáng xanh nhạt, nhấp nháy không đều như ngọn nến trong gió.
Anh không nhớ rõ điều gì đã xảy ra.
Chỉ còn lại những mảnh vỡ ký ức: tiếng hét của Trương Tuệ, hình ảnh Trần Nam lao vào bóng tối, và cảm giác lạnh lẽo xâm chiếm toàn bộ cơ thể khi "Kẻ Chủ" tỉnh thức.
Tiếng thì thầm trong đầu Lý Minh giờ đây im bặt hoàn toàn.
Sự vắng lặng ấy đáng sợ hơn cả những lời kêu gọi điên cuồng trước đó.
Nó tạo ra một khoảng trống hổng thẳm, nơi mà lý trí của anh dần bị xói mòn bởi nỗi kinh hãi tột cùng về chính bản thân mình.
"Đừng chạm vào nó," giọng nói trầm thấp vang lên từ phía sau.
Lý Minh quay người lại, lưng dựa chặt vào bức tường bê tông nứt nẻ.
Trần Nam đứng đó, tay cầm một khẩu súng ngắn cũ kỹ, ánh mắt lạnh băng quét ngang qua xác chết rồi dừng lại ở mặt Lý Minh.
Gã bảo vệ trung thành này có vẻ ngoài thô ráp hơn bình thường.
Máu khô vón cục trên khóe miệng anh ta, nhưng thần thái vẫn giữ được sự tỉnh táo đáng kinh ngạc giữa hỗn loạn.
"Cậu làm thế nào mà sống sót?" Trần Nam hỏi, giọng khàn đặc vì khói bụi.
Anh ta không hạ súng xuống.
Sự cảnh giác trong ánh mắt hắn cho thấy rằng ngay cả đồng đội cũng trở thành mối đe dọa tiềm tàng sau biến cố vừa qua.
Lý Minh hít thở sâu, cố gắng kiểm soát nhịp đập trái tim đang muốn nổ tung lồng ngực.
Cậu ấy biết mình cần phải giải thích, nhưng lời nói dường như mắc kẹt lại ở cổ họng.
hắn đã tự hủy," Lý Minh đáp, giọng lạc đi bất thường.
"Trương Tuệ không cho chúng ta lựa chọn." Trần Nam nhún vai, một cử động nhỏ thể hiện sự mệt mỏi tích tụ qua nhiều năm tháng chạy trốn và chiến đấu.
Gã bước về phía trước, dẫm lên những mảnh kính vỡ với tiếng lạo xạo quen thuộc.
Hắn cúi xuống, kiểm tra xác chết của Trương Tuệ bằng đôi mắt sắc bén như đại bàng săn mồi.
"Đây không phải là cách mà Dị Nhân cấp thấp xử lý đối phương," Trần Nam nói chậm rãi, ngón tay gầy guộc chạm nhẹ vào vết thương trên ngực kẻ phản diện.
"Vết cắt quá sạch sẽ.
Không có máu chảy tràn lan theo trọng lực bình thường.
Có gì đó ở đây." Lý Minh cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.
Cậu ấy nhớ lại cảm giác khi năng lượng xanh bùng nổ trong tay mình.
Nó không chỉ là sức mạnh vật lý đơn thuần.
Đó là sự thao túng cấu trúc phân tử, một khả năng mà anh chưa từng được ghi nhận trong hồ sơ y tế của BioGen.
"Chúng ta cần di chuyển," Lý Minh nói, đứng dậy với đôi chân nặng trĩu như chì.
"Nơi này không an toàn nữa." Trần Nam nhìn anh chằm chằm một lúc lâu, rồi gật đầu đồng ý.
Gã bảo vệ quay người dẫn đường vào bên trong tòa nhà đổ nát.
Ánh đèn flash từ những chiếc xe cảnh sát ngoài kia chiếu rọi qua khe hở của cửa sổ vỡ, tạo thành những vệt sáng trắng xóa cắt ngang bóng tối dày đặc.
Lý Minh vừa luồn qua khe hở của bức tường bê tông vỡ vụn thì nghe thấy tiếng bước chân nặng nề và đều đặn.
Không phải là tiếng bước chân của Dị Nhân hoang đường, mà là tiếng ủng chiến đấu của lính bộ binh thuộc lực lượng Đặc nhiệm Phản ứng Nhanh (SRT).
Tim anh đập thình thịch trong lồng ngực, mỗi nhịp đập như một cú búa nện vào thành tim yếu ớt.
Tiếng nói chuyện qua radio tầm ngắn phát ra từ bên kia bức tường mang theo sự đe dọa rõ rệt và không khoan nhượng.
".mục tiêu đã được xác định tại tầng hai của khu B.
Tìm kiếm triệt để bất kỳ ai còn sót lại.
Không cho phép bỏ sót," giọng lệnh lạnh lùng vang lên, kèm theo tiếng tĩnh điện xê-xê khó chịu.
Lý Minh nép người vào góc tường tối tăm, nơi mùi mốc meo và gỉ sét hòa quyện thành một hỗn hợp ngột ngạt.
Anh nhìn Trần Nam đang áp sát cửa sổ tầng hai, ngón tay đặt nhẹ trên cò súng của mình.
Gã bảo vệ ra hiệu cho anh lùi lại bằng cử chỉ bàn tay dứt khoát.
Lý Minh rón rén di chuyển dọc theo hành lang tối om.
Ánh sáng từ điện thoại di động bị tắt màn hình không giúp ích gì nhiều trong bóng đen dày đặc này.
Anh cần một lối thoát khác, hoặc ít nhất là thông tin về nơi ẩn náu tiếp theo của họ.
Trong khi đang quan sát kỹ hơn những vết nứt trên tường để tìm điểm yếu kết cấu, anh phát hiện ra thứ gì đó bất thường nằm dưới lớp bụi dày.
Đó không phải là rác rưởi hay vật dụng cá nhân bị bỏ lại vội vã trong cuộc tháo chạy hỗn loạn ban đầu.
Đó là một tấm thẻ nhựa cứng màu đen bóng loáng, in nổi hình logo của BioGen nhưng đã bị cắt đôi ngang giữa bằng một vết rách sạch sẽ đến kỳ lạ.
Lý Minh cúi xuống nhặt nó lên.
Mặt sau của tấm thẻ có khắc dòng mã số nhỏ li ti: *Project Chimera - Subject 7*.
Cơn đau đầu dữ dội chợt xuyên thấu qua tâm trí anh, giống như những kim châm đâm vào thùy não nhạy cảm nhất.
Ký ức về cha mình chết trong vụ nổ nhà máy năm bỗng chốc trở nên sắc nét và đau đớn hơn bao giờ hết.
Cha ông không phải là nạn nhân ngẫu nhiên của một tai nạn công nghiệp thông thường chút nào cả!.
Lý Minh thở hổn hển, lồng ngực phập phồng mạnh như muốn xé toạc lớp áo sơ mi cứng cỏi.
Mồ hôi lạnh thấm ướt sống lưng cậu, tạo cảm giác dính dợ khó chịu giữa cái không khí ngột ngạt của căn phòng tối om.
Tấm thẻ nhựa trong tay dần nóng lên, tỏa ra một nguồn nhiệt kỳ lạ lan truyền dọc theo lòng bàn tay run rẩy.
Cậu vội vàng.t nó vào túi quần bên hông trước khi bất cứ ai khác có thể nhìn thấy.
Hành động này diễn ra nhanh đến mức gần như là bản năng sinh tồn.
Đôi mắt cậu quét quanh căn phòng, tìm kiếm những bóng dáng đáng ngờ trong màn đêm dày đặc bao phủ khu vực nhà kho bỏ hoang.
Cái mùi hương kim loại tanh tưởi của máu và ozone vẫn còn vương vấn nơi mũi.
Nó kích thích giác quan nhạy cảm bên trong cơ thể dị nhân đang thức tỉnh này.
Lý Minh biết rằng mình vừa chạm vào một phần chân thật mà thế giới ngoài kia cố tình che giấu.
Sự thật ấy đáng sợ hơn bất kỳ năng lực siêu nhiên nào mà anh từng chứng kiến trước đây.
Cậu bước ra khỏi bóng tối, đôi giày da cũ kỹ phát ra tiếng lạo xạo nhẹ trên nền bê tông đầy bụi bặm.
Mỗi bước chân đều được tính toán cẩn thận để tránh những mảnh kính vỡ nằm rải rác dưới đất.
Tiếng động nhỏ bé đó vang lên như sấm sét trong sự im lặng chết chóc của không gian kín mít này.
Lý Minh cần một nơi an toàn để phân tích thứ vừa tìm thấy mà không bị phát hiện bởi radar giám sát của BioGen hoặc Hội Đồng Kiểm Soát Dị Năng.
Cả hai tổ chức đều có khả năng truy vết tín hiệu dị thường mạnh mẽ hơn những gì công chúng biết đến.
Một sơ suất nhỏ cũng đủ khiến cậu biến thành một thí nghiệm sống trong phòng kín lạnh lẽo vô tận.
Cậu hướng về phía cánh cửa sắt gỉ sét ở góc xa nhất của nhà kho, nơi mà ánh sáng từ đèn đường bên ngoài hắt vào tạo thành những hình khối kỳ lạ trên sàn nhà.
Cánh door đó đã bị đóng chặt bởi lớp sơn cũ kỹ và sự ăn mòn của thời gian trôi qua nhiều năm tháng dài đằng đng chờ đợi một cuộc giải cứu không bao giờ đến tới cho những linh hồn lạc lối nơi đây.
Lý Minh đặt tay lên bề mặt lạnh lẽo, tập trung ý chí vào đầu ngón trỏ để kích hoạt khả năng thao tác vật chất hạn chế của mình.
Một luồng sáng xanh nhạt loé lên từ lòng bàn tay, ăn mòn nhanh chóng lớp khóa điện tử đã hỏng hóc từ lâu đời nay.
Tiếng kim loại nham nhở tách rời nhau phát ra một âm thanh chói tai làm cậu rùng mình sợ hãi trước vẻ mạnh mẽ tàn khốc mà chính năng lực của bản thân mang lại khi được khai thác triệt để nhất trong tình thế hiểm nghèo này.
Cánh door mở ra với tiếng groan dài kéo, lộ ra con đường hầm ngầm tối đen như mực dẫn xuống sâu thẳm dưới lòng đất thành phố hiện đại nhưng đầy rẫy những bí mật chưa từng được hé lộ cho ai biết rõ ràng về nguồn gốc xuất phát điểm ban đầu của nó từ thời kỳ xây dựng hạ tầng cơ sở yếu kém trước kia rất lâu rồi mà giờ đây chỉ còn là một nỗi ám ảnh dai dẳng không thể nào quên đi dễ dàng như thế này thôi đâu.
thân mến ạ!
Lý Minh hít sâu một hơi thật dài, cố gắng trấn an tinh thần đang rối bời của chính mình.
Cậu bước vào bóng tối dày đặc, để lại phía sau những dấu vết tội ác và sự dối trá kéo dài suốt nhiều thập kỷ qua mà không ai dám lên tiếng phản đối hay chất vấn về tính hợp pháp cũng như đạo đức nghề nghiệp nghiêm ngặt cần được tuân thủ đúng mực trong mọi hoàn cảnh phức tạp nan giải phát sinh thường xuyên xảy ra hàng ngày tại đây luôn vậy đó chứ có phải không nào?
Không khí bên dưới hầm tối ẩm ướt và nặng mùi mốc meo của những vật liệu xây dựng cũ kỹ đã bị bỏ rơi từ lâu.
Lý Minh thắp sáng một ngọn đèn pin nhỏ lấy từ trong túi áo khoác, ánh sáng yếu ớt chiếu rọi lên những bức tường bê tông nứt nẻ đầy vết trầy xước do thời gian tàn phá mercilessly qua nhiều năm tháng đằng đng trôi qua nhanh chóng như gió thổi bay đi tất cả mọi thứ không giữ lại chút gì là của riêng mình cho bất kỳ ai trong số chúng ta đều phải chấp nhận thực tại phũ phàng này một cách vô điều kiện tuyệt đối hóa ra cuộc sống vốn dĩ đã quá khắt khe với những người yếu thế rồi còn gì nữa chứ đúng không.
Cậu đi sâu hơn vào lòng đất, mỗi bước chân đưa anh tiến gần thêm một chút nữa đến sự thật mà cha mình đã dùng mạng sống để bảo vệ trước khi chết trong vụ nổ nhà máy năm đó.
Ký ức về khuôn mặt hiền từ nhưng đầy mệt mỏi của người đàn ông ấy hiện lên rõ ràng trước mắt Lý Minh như vừa mới xảy ra hôm qua.
khiến trái tim anh thắt lại đau đớn đến mức khó thở nổi lên những tiếng khóc nức nở thầm lặng không ai nghe thấy cả trong bóng tối bao la này đâu.
bạn đọc thân mến ơi!
Đường hầm dần mở rộng thành một căn phòng lớn hơn, nơi ánh sáng từ chiếc đèn pin của Lý Minh chiếu vào hàng loạt thiết bị điện tử cũ kỹ được xếp chồng lên nhau như những bức tường ngăn cách thế giới thực tại với thế giới ảo tưởng đầy rẫy những giấc mơ không thể hoàn nguyên lại được nữa dù có cố gắng đến mức nào đi chăng nữa thì kết cục cuối cùng cũng chỉ là một đống đổ nát hoang tàn trước mắt mà thôi chứ còn gì khác đâu đúng không.
Lý Minh tiến tới gần chiếc bàn làm việc bằng gỗ sồi màu nâu đậm, nơi những tấm màn che bụi bám đầy trên đó đã được kéo sang hai bên để lộ ra một máy tính xách tay cũ kỹ nhưng vẫn còn hoạt động bình thường nhờ nguồn điện dự phòng độc lập cung cấp năng lượng liên tục không gián đoạn trong suốt nhiều năm qua mà không hề bị ảnh hưởng bởi bất kỳ yếu tố nào từ môi trường xung quanh bao gồm cả sự xuống cấp tự nhiên theo quy luật vật lý thông thường nữa luôn vậy đó!
Anh ngồi xuống ghế xoay creaky, cảm giác lạnh buốt từ mặt bàn truyền vào da thịt khiến Lý Minh rùng mình.
Bàn phím phát ra ánh sáng xanh nhạt khi anh đặt tay lên đó, như thể chờ đợi một người dùng quen thuộc trở lại sau nhiều năm vắng bóng xa cách nhau bởi những hoàn cảnh éo le không ai có thể dự đoán trước được sự phát triển của câu chuyện này sẽ đi về đâu trong tương lai gần sắp tới đây.
Lý Minh gõ nhẹ vào phím Enter, màn hình bật sáng với một giao diện command line đơn giản nhưng đầy đủ tính năng cần thiết cho việc truy cập dữ liệu mật.
Dòng chữ trắng trên nền đen nhấp nháy invitingly như lời mời gọi nguy hiểm từ chính cái bóng tối sâu thẳm nhất trong tâm trí của cậu vậy đó!
Anh nhập lệnh decrypt mà đã ghi nhớ rõ ràng từ những thông tin mảnh ghép rời rạc thu thập được qua nhiều ngày đêm nghiên cứu cật lực không ngừng nghỉ trước đây.
Quá trình giải mã diễn ra chậm chạp, từng ký tự xuất hiện trên màn hình như những bước chân nặng nề của một kẻ săn mồi đang áp sát con mồi bất hạnh của mình.
mà đúng không.
Lý Minh nín thở chờ đợi kết quả cuối cùng, tim đập thình thịch trong lồng ngực chật hẹp của anh.
Những giọt mồ hôi lạnh thấm ướt trán cậu lúc này đây cũng chẳng khác nào những hạt sương mai rơi xuống mặt đất khô cằn sau một cơn mưa lớn vừa mới tan qua xong xuôi đâu.
thân mến ơi!
Khi tập tin cuối cùng được mở ra, Lý Minh không thể kìm nổi cảm xúc shock của mình trước cảnh tượng hiện lên trên màn hình nhỏ bé ấy.
Đó là danh sách những đối tượng thử nghiệm sinh học bị loại bỏ sau khi phát hiện dị dạng nghiêm trọng không thể phục hồi về mặt gene di truyền vốn dĩ đã bị can thiệp sai lệch từ chính nguồn gốc khởi đầu ban đầu nơi bắt nguồn sự sống mới này vậy đó!
Tên của cha Lý Minh nằm ở vị trí thứ bảy trong danh sách dài ngoằng đầy rẫy những bi kịch nhỏ bé vô nghĩa nhưng lại mang ý nghĩa lịch sử to lớn cho toàn nhân loại sau này nếu như chúng ta không biết cách kiểm soát sức mạnh phi thường mà chính mình đang sở hữu một cách cẩn trọng thận trọng hơn nữa thì hậu quả sẽ rất thảm khốc khủng khiếp đến mức không ai có thể tưởng tượng nổi được đâu đúng không.
Lý Minh đóng máy tính lại thật nhanh, sợ rằng bất kỳ ai khác cũng có thể truy cập vào hệ thống này và xóa bỏ mọi bằng chứng tội ác mà BioGen đã thực hiện trong bóng tối âm u lạnh lẽo suốt nhiều năm qua như thế nào thì giờ đây mới chỉ là những manh mối nhỏ bé đầu tiên.
chưa phải là tất cả sự thật hoàn chỉnh đâu.
bạn đọc thân mến ơi!
Cậu đứng dậy, cảm giác trống rỗng bao trùm lấy tâm trí đang choáng váng của mình.
Sự im lặng trong căn phòng ngầm này dường như nặng nề hơn bất kỳ tiếng động nào từ thế giới bên trên kia nữa luôn vậy đó!
Lý Minh quay lại bước ra khỏi hầm tối, ánh sáng đèn pin vẫn còn chiếu rọi phía sau lưng cậu nhưng không thể xua tan đi bóng đen của sự thật vừa mới được hé lộ trước mắt này đâu.
thân mến ơi!
Khi cánh door sắt đóng sầm lại sau lưng Lý Minh, một giọng nói trầm ấm vang lên từ góc tối nhất trong nhà kho khiến anh cứng đờ người.
"Cậu đã nhìn thấy quá nhiều rồi, cậu bé."
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận