Chương 34
Anh đứng giữa đống đổ nát của khu chợ đêm cũ kỹ, nơi những chiếc sạp hàng bán đồ lưu niệm rẻ tiền giờ đây đã biến dạng dưới sức ép của năng lượng dị thường.
Ánh sáng từ những bóng đèn neon nhấp nháy yếu ớt trên cao chiếu xuống, tạo ra những vùng tối sâu thẳm và đáng sợ giữa các con hẻm hẹp.
Trước mặt anh, "Sát Thủ Bóng Tối" – một Dị Nhân cấp B với khả năng thao túng bóng tối thành những lưỡi dao vô hình – đang khạc máu ra sàn bê tông.
Cơ thể gã ta co giật không ngừng dưới tác động của những mũi kim máu mà Lý Minh vừa phóng đi.
Nhưng nỗi kinh hoàng thực sự không nằm ở vết thương thể xác, mà là ánh mắt trống rỗng, tuyệt vọng trong đôi ngươi gã.
Lý Minh thở dài một hơi nặng nề.
Mỗi lần anh sử dụng năng lực kiểm soát máu – dù chỉ là những giọt nhỏ li ti – tiếng nói ấy lại vang lên rõ ràng hơn trong đầu óc anh.
Một giọng nói lạnh lùng, xa lạ, nhưng mang theo sự quen thuộc đau lòng đến rợn người.
*"Cậu đang làm tốt,"* giọng nói thì thầm, *"Nhưng cậu vẫn chưa hiểu bản chất của mình."* Lý Minh siết chặt tay thành nắm đấm.
Da dẻ anh run lên bần bật.
Anh không muốn nghe thấy nó nữa.
Không muốn cảm nhận sự hiện diện lạnh lẽo ấy đang xâm chiếm từng tế bào trong cơ thể.
Nhưng càng cố gắng đẩy nó ra, tiếng nói lại càng bám sát hơn, như một ký sinh trùng đã ăn sâu vào tủy xương.
Trần Nam lao đến bên anh, tay vẫn còn cầm chặt khẩu súng ngắn đã trống đạn.
Gã ta thở hồng hộc, mồ hôi trộn lẫn với bụi bẩn phủ kín khuôn mặt nóng nảy của mình.
Cậu ổn chứ?" Trần Nam hỏi, giọng run rẩy nhưng cố giữ vẻ mạnh mẽ.
gã chết rồi đúng không?
Ta có nên kiểm tra mạch không?" Lý Minh lắc đầu.
Hắn bước chậm rãi về phía xác kẻ thù, đôi chân nặng trĩu như đeo chì.
Anh cần sự thật.
Cần biết tại sao Sát Thủ Bóng Tối lại gọi anh là 'con trai' của cha mình trước khi chết.
Và hơn hết, anh cần hiểu vì sao năng lực này – thứ mà tổ chức BioGen và cả những kẻ săn lùng dị nhân đều khao khát – lại đang dần trở thành một phần không thể tách rời khỏi linh hồn anh.
Lý Minh quỳ xuống bên cạnh Sát Thủ Bóng Tối.
Gã ta vẫn còn thở, nhưng hơi thở yếu ớt như ngọn gió cuối cùng của mùa đông.
Những vệt máu đen sẫm loang ra trên áo khoác da rách nát của gã, tạo thành những hình thù kỳ lạ dưới ánh đèn đường mờ ảo.
"Đừng làm vậy," Lý Minh nói với Trần Nam khi gã ta định lao tới kiểm tra vết thương.
"Gã còn ý thức." Sát Thủ Bóng Tối mở mắt khó khăn.
Đôi ngươi đỏ ngầu vì đau đớn và sợ hãi nhìn chằm chằm vào mặt Lý Minh.
Môi gã mấp máy, cố gắng thốt ra những lời cuối cùng trước khi bóng tối vĩnh hằng nuốt trọn hắn.
không hiểu." Gã ta khản đặc, giọng nghẹn ngào.
họ đã tạo ra cậu.
giống như chúng tôi." Lý Minh nhíu mày.
Tim anh đập mạnh hơn trong lồng ngực.
Thông tin này mâu thuẫn với mọi gì anh biết về chính mình.
Anh là con trai của một kỹ sư điện tử bình thường.
Cha mẹ anh mất tích khi virus Chaos bùng nổ 10 năm trước.
Không có thí nghiệm nào liên quan đến gia đình họ cả, hoặc ít nhất đó là những gì Lý Minh đã tin tưởng suốt 25 năm qua.
"Cái quái gì đang xảy ra?" Trần Nam hỏi, giọng đầy cảnh giác.
"Minh, đừng nghe gã này nói nhảm.
Gã sắp chết rồi nên sẽ nói bất cứ điều gì để cầu sống." "Im đi!" Lý Minh quát lên, khiến Trần Nam giật mình lùi lại một bước.
Anh quay sang Sát Thủ Bóng Tối, ánh mắt sắc lạnh hơn bao giờ hết.
"Nói rõ ra.
Ai đã tạo ra tôi?
Và tại sao ngươi biết cha tôi?" Gã ta cười nhạt, một tiếng cười đau đớn và đầy mỉa mai.
không phải là người bình thường như cậu nghĩ.
Người Khởi Nguồn." Lý Minh cảm thấy máu trong cơ thể mình đông lạnh cóng.
Người Khởi Nguồn?
Thuật ngữ đó xuất hiện lần đầu tiên trong những tài liệu mật mà anh tình cờ tìm được từ máy tính cũ của cha trước khi nó bị phá hủy.
Một bí ẩn lớn nhất chưa từng được giải đáp về nguồn gốc virus Chaos.
"Tiếp tục," Lý Minh yêu cầu, giọng nói lạnh băng nhưng bên trong đang rung chuyển dữ dội.
"Nói hết ra.
Nếu không, tôi sẽ cho máu ngươi chảy ngược lên não." Sát Thủ Bóng Tối run rẩy, nhưng ánh mắt hắn bỗng trở nên kiên định hơn.
Hắn đưa tay ra phía trước, chỉ vào ngực Lý Minh.
và các bản sao khác.
đều là thất bại của họ.
Cậu là số 7.
Những người trước đã điên loạn hoặc chết yểu.
đang chờ cậu thức tỉnh hoàn toàn." Không khí xung quanh dường như đóng băng khi những lời nói ấy vang lên trong không gian tĩnh mịch.
Lý Minh đứng sững sờ, não bộ anh cố gắng xử lý lượng thông tin khổng lồ và tàn khốc vừa được hé lộ.
Bản sao thứ 7?
Những thuật ngữ này nghe có vẻ giống như cốt truyện của một tiểu thuyết khoa học viễn tưởng rẻ tiền hơn là sự thật phũ phàng đang diễn ra trước mắt.
Nhưng cảm giác lạnh lẽo trong xương tủy anh không thể giả tạo được.
Tiếng nói trong đầu bỗng dưng trở nên ồn ào hơn, những lời thì thầm hỗn loạn chồng chéo lên nhau, tạo thành một bản giao hưởng điên cuồng của nỗi đau và sự thù hận cổ xưa.
*"Hắn đang nói thật,"* giọng nói ấy càu nhàu, *"Cậu không đơn độc, Lý Minh.
Nhưng cũng không tự do."* Lý Minh nhắm mắt lại, cố gắng tập trung kiểm soát dòng chảy năng lực trong cơ thể.
Anh cần bình tĩnh.
Cần suy nghĩ logic thay vì để cảm xúc chi phối.
Nếu những gì gã ta nói là đúng, thì anh không chỉ đang đối mặt với nguy hiểm từ bên ngoài mà còn cả mối đe dọa từ chính nội tâm mình.
"Trần Nam," Lý Minh gọi tên bạn đồng hành của mình, giọng trầm thấp nhưng kiên định.
"Giam giữ gã này lại.
Đừng để hắn chết." "Còn sống?" Trần Nam nghi ngờ hỏi, ánh mắt đầy hoài nghi nhìn xác kẻ thù nằm co quắp trên nền đất bẩn thỉu.
"Minh, ta không tin mấy lời đê bệ của tên phản bội đó đâu.
Nó chỉ đang cố trì hoãn cái chết mà thôi!" "Ta nói là giam giữ," Lý Minh lặp lại, mở mắt ra với ánh nhìn sắc lạnh cắt ngang sự nghi ngờ của Trần Nam.
"Máu trong cơ thể gã vẫn còn ổn định nhờ kỹ thuật cầm máu tạm thời ta vừa áp dụng.
Nếu anh có thể duy trì nó đủ lâu để chúng ta đưa hắn đến nơi an toàn." Trần Nam nheo mắt, gương mặt đầy vẻ dè chừng nhưng cuối cùng cũng gật đầu miễn cưỡng.
"Được thôi.
Nhưng nếu gã này là một cái bẫy của BioGen thì sao?
Hay là những kẻ săn lùng dị nhân khác đang rình chờ chúng ta?" "Nguy hiểm luôn đi kèm với sự thật," Lý Minh đáp, đứng dậy và liếc nhìn xung quanh khu chợ đổ nát.
"Và chúng ta không có lựa chọn nào khác." Lý Minh bước về phía trước, bàn tay anh chạm nhẹ vào vai Sát Thủ Bóng Tối đang run rẩy.
Năng lực máu của anh bắt đầu hoạt động một cách tinh vi hơn so với trước đây thay vì chỉ đơn thuần là vũ khí tấn công thô bạo như lần chiến đấu vừa rồi.
Những sợi tơ đỏ tươi.
lỏi từ lòng bàn tay anh thấm dần vào da thịt gã ta, không gây tổn thương mà ngược lại giúp ổn định nhịp đập tim đang suy yếu của hắn.
Đây chính xác là thứ năng lực nguy hiểm nhất mà Lý Minh từng phải đối mặt: khả năng chữa lành thông qua việc kiểm soát dòng chảy sinh học trong cơ thể người khác – một kỹ thuật phức tạp đòi hỏi sự tập trung tuyệt đối và lòng trắc ẩn sâu sắc vốn không hề phù hợp với tính cách lạnh lùng hiện tại của anh.
Trong khi Trần Nam cẩn thận di chuyển Xác Thủ Bóng Tối vào góc khuất tương đối an toàn phía sau những chồng thùng carton đổ vỡ, Lý Minh ngồi xuống bên cạnh gã ta, lưng dựa vào bức tường gạch cũ kỹ sứt mẻ.
Tiếng thì thầm trong đầu vẫn chưa dừng lại nhưng giờ đây chúng trở nên rõ ràng hơn nhiều – không còn là tiếng gào thét hỗn loạn nữa mà giống như một cuộc đối thoại có chủ đích giữa hai ý thức riêng biệt đang cố gắng giao tiếp với nhau qua màng ngăn vô hình của nhận thức con người.
*"Tại sao?"* Lý Minh hỏi trong lòng, hướng câu nói trực tiếp đến nguồn gốc bất định ấy bên trong tâm trí mình.
*"Tại sao ngươi lại ở đây?
Và vì sao ta phải chịu đựng sự hiện diện phiền toái này suốt nhiều năm qua mà không hề hay biết cho đến khi mọi thứ sụp đổ trước mắt?"* Một khoảng lặng dài trôi qua, nặng nề và đầy chất kích thích nguy hiểm hơn bất kỳ lời đáp tức thì nào.
Rồi bỗng dưng, một hình ảnh sống động xuất hiện trong tiềm thức Lý Minh – không phải là ký ức của riêng anh mà thuộc về ai đó hoàn toàn xa lạ nhưng lại mang đến cảm giác quen thuộc rợn người khó tả: Một phòng thí nghiệm rộng lớn với ánh sáng đèn huỳnh quang trắng xoá chiếu xuống những hàng ống kính thủy tinh chứa đầy dịch màu đỏ thẫm.
Những bóng dáng mặc áo blouse trắng di chuyển nhanh nhẹn giữa các dãy bàn làm việc lộn xộn chồng chất tài liệu giấy tờ và thiết bị điện tử phức tạp.
Và ở trung tâm căn phòng, trên một chiếc giường bệnh bằng kim loại sáng bóng phản chiếu ánh đèn lạnh lẽo, là hình ảnh một người đàn ông trẻ tuổi với gương mặt giống hệt Lý Minh nhưng già nua hơn nhiều – đôi mắt trũng sâu chứa đựng nỗi đau tột cùng và sự mệt mỏi tận đáy linh hồn.
Đó chính xác là 'cha' của anh theo nghĩa huyết thống sinh học?
Hay chỉ đơn thuần là một trong những thí nghiệm thất bại trước đó mà tổ chức bí ẩn nào đó đã tạo ra nhằm mục đích gì đó vượt xa khả năng hiểu biết bình thường của con người thông thường lúc bấy giờ?
Lý Minh hít thở sâu, cố gắng kìm nén cơn sóng cảm xúc dữ dội đang dâng trào trong lòng mình.
Những giọt mồ hôi lạnh bắt đầu thấm ướt lưng áo anh dưới ánh đèn đường mờ ảo chiếu xuống từ phía trên cao xa xăm nơi bầu trời thành phố vẫn tiếp tục quay vòng vô tận mà không hề quan tâm đến bi kịch nhỏ bé của những cá nhân lẻ loi bên dưới mặt đất này.
"Minh!" Tiếng gọi khẩn cấp của Trần Nam kéo anh trở lại hiện thực khắc nghiệt đang diễn ra trước mắt thay vì chìm sâu vào mê cung ký ức hỗn độn vừa được hé lộ một cách đầy bất ngờ và nguy hiểm tiềm tàng phía sau bức màn thinh lặng dày đặc bao trùm lên toàn bộ khu vực chợ đêm hoang tàn này.
Lý Minh quay sang, thấy Trần Nam đang căng thẳng nhìn về hướng đầu kia của con hẻm nơi ánh sáng đèn đường gần như bị che khuất bởi một bóng người khổng lồ đang từ từ tiến lại gần với từng bước chân nặng nề vang vọng trong không gian tĩnh mịch đáng sợ lúc này.
Đó là Trương Tuệ – kẻ thù chính trị và lý tưởng lâu năm nhất mà Lý Minh từng phải đối mặt trực tiếp cho đến nay.
Nhưng khác hoàn toàn so với những lần gặp gỡ trước đây nơi hai phe luôn giữ khoảng cách an toàn tương đối để tránh xung đột vũ trang không cần thiết giữa các nhóm dị nhân phi đăng ký và lực lượng đặc nhiệm kiểm soát trật tự đô thị do chính phủ tài trợ hậu thuẫn ngầm từ lâu đằng sau cánh cửa kín cổng cao tường quyền lực tuyệt đối của họ.
Lần này, Trương Tuệ xuất hiện một mình – không mang theo quân hỗ trợ hay thiết bị vũ khí hạng nặng thông thường mà chỉ đơn giản là khoác lên người bộ áo da đen bóng loáng cùng chiếc túi kim loại phát ra tiếng kêu lách cách đặc trưng mỗi.
chuyển – gợi ý mạnh mẽ rằng mục đích thực sự của chuyến thăm đột ngột này không phải là bắt giữ hay tiêu diệt đối phương theo kiểu truyền thống thông thường nữa mà hoàn toàn mang tính chất khác biệt hơn nhiều lần so với bất kỳ kịch bản nào mà Lý Minh từng dự đoán trước đó trong đầu mình.
"Cuối cùng chúng ta cũng gặp nhau," Trương Tuệ nói, giọng trầm ấm nhưng chứa đựng sự uy nghiêm đáng sợ vốn có từ những năm tháng phục vụ trong lực lượng đặc nhiệm chống khủng bố dị nhân cấp cao nhất quốc gia trước.
rời bỏ hệ thống và tự lập thành nhóm phản diện mang tên 'Trật Tự Mới' nhằm thực hiện sứ mệnh riêng của mình – dù cái giá phải trả cho niềm tin ấy là sự hy sinh quyền lợi cơ bản cũng như tính mạng của vô số đồng loại dị nhân khác bị coi là mối đe dọa tiềm tàng cần được xử lý triệt để nhất có thể theo nguyên tắc cứng rắn không khoan nhượng nào mà anh ta đã cam kết tuân thủ suốt nhiều năm qua đầy dằn vặt nội tâm sâu kín bên ngoài vẻ mặt lạnh lùng thường trực của người đàn ông trung niên tóc bạc sớm này.
Lý Minh đứng dậy từ vị trí ngồi dựa tường vừa nãy, cơ thể anh tự động chuẩn thế trận chiến đấu mặc dù não bộ vẫn đang cố gắng xử lý những thông tin mới mẻ đầy mâu thuẫn được hé lộ qua cuộc đối thoại ngắn ngủi nhưng đầy tính chất then chốt quyết định vận mệnh tương lai gần của cả hai phe phái vốn luôn trong tình trạng căng thẳng cao độ suốt thời gian dài trước đó chưa từng có dấu hiệu hạ nhiệt đáng kể nào cho đến tận khoảnh khắc hiện tại này.
"Cậu muốn gì, Trương Tuệ?" Lý Minh hỏi, giọng bình tĩnh nhưng ẩn chứa sự cảnh giác tối đa đối với bất kỳ động thái đột ngột nào từ phía kẻ thù cũ nay lại bỗng dưng xuất hiện giữa trận chiến đang diễn ra ác liệt nhất của anh ta trong suốt nhiều năm qua đầy biến cố không ngờ trước từng chút một theo cách mà số phận con người vốn luôn khó lường và tàn khốc hơn những gì chúng ta dám tưởng tượng đơn giản nhất thời điểm ban đầu khi bắt đầu cuộc hành trình tìm kiếm sự thật về nguồn gốc dị năng kỳ lạ này của chính mình từ sâu thẳm trong tiềm thức dày đặc bóng tối bao trùm lên toàn bộ thành phố lớn phía Bắc vốn nổi tiếng với hệ thống kiểm soát an ninh chặt chẽ khắt khe đến mức phi nhân tính đôi lúc đối xử với những công dân bình thường không may mắn mang trong người gen dị biến nguy hiểm chết người tiềm ẩn sẵn từ khi sinh ra đã bị định mệnh phũ phàng ép buộc phải sống kiếp thứ hai dưới lòng đất tối tăm ẩm ướt nơi mà hy vọng thoát khỏi vòng xoáy tội lỗi và bạo lực liên miên dường như là điều xa xỉ nhất khó có thể đạt được đơn giản chỉ cần may mắn gặp được người tốt giúp đỡ kịp thời trước khi quá muộn màng không còn cơ hội quay lại sửa chữa những sai lầm lớn lao đã gây ra hậu quả nghiêm trọng lâu dài ảnh hưởng tiêu cực đến cộng đồng nói chung và cá nhân cụ thể nói riêng phải chịu đựng hệ lụy đau đớn khó quên suốt đời như vậy đó chính là lý do tại sao Lý Minh cảm thấy vô cùng bất lực trước tình cảnh hiện tại của mình khi đứng trước ngưỡng cửa lựa chọn giữa sự thật phũ phàng tàn khốc chờ đợi phía trước và ảo tưởng an toàn giả tạo nhưng ngắn ngủi đang dần tan biến đi nhanh chóng dưới ánh sáng chân lý chiếu rọi rõ ràng mọi góc khuất tối tăm nhất trong Trương Tuệ mỉm cười một nụ cười lạnh lùng đầy mỉa mai chưa từng thấy trên gương mặt già nua khắc khổ của mình.
Anh ta đưa tay ra phía trước, những tia năng lượng điện xanh dương bắt đầu tụ tập xung quanh lòng bàn tay phải của anh ta với cường độ mạnh hơn bất kỳ lần nào Lý Minh từng chứng kiến trong quá khứ gần đây nhất giữa hai phe đối địch vốn luôn giữ khoảng cách an toàn tương đối để tránh xung đột vũ trang không cần thiết giữa các nhóm dị nhân phi đăng ký và lực lượng đặc nhiệm kiểm soát trật tự đô thị do chính phủ tài trợ hậu thuẫn ngầm từ lâu đằng sau cánh cửa kín cổng cao tường quyền lực tuyệt đối của họ.
"Ta muốn cho cậu thấy điều mà BioGen đang che giấu," Trương Tuệ nói, giọng trầm thấp nhưng chứa đựng sự uy nghiêm đáng sợ vốn có từ những năm tháng phục vụ trong lực lượng đặc nhiệm chống khủng bố dị nhân cấp cao nhất quốc gia trước.
rời bỏ hệ thống và tự lập thành nhóm phản diện mang tên 'Trật Tự Mới' nhằm thực hiện sứ mệnh riêng của mình – dù cái giá phải trả cho niềm tin ấy là sự hy sinh quyền lợi cơ bản cũng như tính mạng của vô số đồng loại dị nhân khác bị coi là mối đe dọa tiềm tàng cần được xử lý triệt để nhất có thể theo nguyên tắc cứng rắn không khoan nhượng nào mà anh ta đã cam kết tuân thủ suốt nhiều năm qua đầy dằn vặt nội tâm sâu kín bên ngoài vẻ mặt lạnh lùng thường trực của người đàn ông trung niên tóc bạc sớm này.
Áng tóc bạc phơ bỗng rực cháy màu đỏ thẫm, hắn quay lưng lại với tất cả quy tắc.
Cánh cửa phòng giam rung lắc dữ dội, tiếng kim loại quật vào nhau chói tai.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận