Chương 33

Mùi ozone cháy xém và sắt gỉ hòa quyện thành một mùi vị khó chịu, bám chặt vào cuống họng Lý Minh.

Anh đứng giữa con hẻm hẹp, nơi ánh sáng từ những chiếc đèn đường trên mặt phố len lỏi xuống chỉ còn là những vệt vàng nhợt nhạt, đủ để soi rõ sự bẩn thỉu của tường gạch cũ kỹ.

Không khí ở đây nặng trĩu, như thể chính không gian đang nén ép lại bởi áp lực của ba bóng đen đứng chắn ngang lối đi.

Đó là ba tên Dị Nhân cấp thấp.

Chúng mặc những bộ đồ rách rưới, da thịt lộ ra ngoài bị biến dạng nhẹ do tác dụng phụ của virus Chaos.

Đôi mắt chúng đỏ ngầu, lấp lánh sự hung hãn và đói khát.

Lý Minh nghiến răng, cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng không phải vì sợ hãi, mà là bản năng cảnh báo nguy hiểm đang lên tiếng trong đầu anh.

Tiếng thì thầm quen thuộc vang lên, nhưng lần này nó khác lạ hơn.

Nó không còn chỉ là những lời đe dọa hỗn loạn của "Kẻ Chủ", mà giống như một dòng dữ liệu mã hóa đang cố gắng giải mã thông tin từ môi trường xung quanh.

"Mã di truyền.

khớp 98%," Lý Minh lẩm bẩm, giọng anh lạnh băng, cắt ngang tiếng thì thầm trong đầu.

Anh nhớ lại những gì Trần Nam nói trước khi trận chiến bắt đầu.

Hồ sơ mật cấp cao nhất.

Bản sao thứ bảy.

Những con số đó quay cuồng trong tâm trí anh như một cơn bão tuyết.

Nhưng hiện tại không phải là lúc để suy ngẫm về nguồn gốc bi kịch của mình.

Ba kẻ trước mặt đang chuẩn bị lao vào, và chúng trông rất đói khát.

Tên Dị Nhân đầu tiên lao tới với tốc độ đáng kinh ngạc cho một sinh vật cấp thấp.

Móng tay dài nhọn hoắt vung mạnh nhắm thẳng vào cổ Lý Minh.

Đây là đòn tấn công trực diện, nhanh nhưng thiếu sự tinh vi, lộ rõ sơ hở trong khoảng trống giữa hai chân của nó khi đang đà lao lên.

Lý Minh không né tránh hoàn toàn.

Anh chỉ nghiêng người nhẹ nhàng như một chiếc lá bị gió thổi qua.

Móng tay của đối phương xé toạc lớp áo khoác bên ngoài, cạ sát vào da thịt anh, để lại một đường đỏ hỏm nóng rát.

Thay vì lùi bước, Lý Minh đưa bàn tay trái ra phía trước.

Anh không sử dụng sức mạnh vật lý thông thường.

Thay vào đó, anh tập trung ý chí vào khái niệm "ma sát".

Trong khoảnh khắc đó, thế giới xung quanh như đóng băng đối với giác quan của anh.

Anh cảm nhận được dòng chảy năng lượng giữa lòng bàn tay mình và không khí trước mặt.

Với một cử chỉ nhẹ nhàng như gạt đi bụi bẩn, Lý Minh kéo mạnh tay về phía sau.

Lực ma sát bất ngờ tăng lên gấp mười lần tại điểm tiếp xúc.

Tên Dị Nhân đang lao tới bỗng dưng trượt chân trên mặt đất khô ráo như thể vừa bước vào một hồ dầu trơn nhẵn.

Cơ thể nó mất thăng bằng hoàn toàn, đầu đập mạnh xuống nền bê tông với tiếng bốp nhức tai.

Nó gào thét trong đau đớn và hoang mang, cố gắng đứng dậy nhưng mỗi lần cử động lại bị trượt dài ra xa hơn nữa, giống như đang nằm trên băng giá giữa mùa hè oi bức.

"Không thể nào," tên Dị Nhân thứ hai rít lên, giọng khàn đặc vì kinh hãi.

Nó lùi về phía sau một bước, nhìn đồng đội của mình với vẻ mặt đầy nghi ngờ.

ngươi làm gì vậy?" Lý Minh không đáp lời.

Anh đang quá bận tâm để lắng nghe tiếng thì thầm trong đầu mình ngày càng trở nên rõ ràng hơn.

Tiếng nói đó không còn hỗn loạn nữa.

Nó sắp xếp thành những cụm từ có nghĩa, những mảnh ghép của một câu chuyện mà anh chưa từng biết đến.

*Tìm nó,* giọng nói ấy ra lệnh.

*Đi sâu vào bóng tối.* Tên Dị Nhân thứ hai và thứ ba đồng loạt lao tới để bù đắp cho sự yếu thế của đồng đội.

Chúng phối hợp ăn ý hơn, một người tấn công từ bên trái với cú đấm chứa năng lượng điện tĩnh lẹt xèt, trong khi kẻ còn lại vòng qua phía sau nhằm vào lưng Lý Minh.

Lý Minh hít thở sâu.

Cơ thể anh run rẩy nhẹ, không phải vì sợ hãi mà là do sự căng thẳng của việc kiểm soát một lực vô hình đang dần trở nên khó chịu hơn mỗi giây trôi qua.

Anh cảm thấy mệt mỏi, nhưng trí tuệ vẫn tỉnh táo lạ thường.

Anh nhìn vào ba đối thủ — mặc dù một người đã bị tê liệt tạm thời ở dưới đất — và phân tích sơ hở trong thế trận của chúng.

Tên Dị Nhân ở giữa vẫn đang cố gắng giải phóng tay bị dính vào không khí ảo do lực ma sát biến đổi, tạo ra một khoảng trống nhỏ ở phía sau.

Tên Dị Nhân bên trái quá tự tin vào cú đấm điện của mình, khiến trọng tâm cơ thể lệch về phía trước.

Và tên cuối cùng.

Lý Minh quay đầu lại kịp thời để nhìn thấy đôi mắt đỏ ngầu của kẻ đang lao từ sau lưng.

Thay vì né tránh hoặc phòng thủ, Lý Minh bước tới.

Một bước tiến duy nhất vào khoảng chết giữa hai đòn tấn công đang hội tụ về mình.

Đây là mạo hiểm.

Nếu anh tính sai một milimet, đầu anh sẽ bị vỡ nát dưới cú đấm điện hoặc lưỡi dao của kẻ phía sau.

Nhưng tiếng thì thầm trong đầu bỗng dục bùng lên mạnh mẽ: *Bây giờ!* Lý Minh giơ tay phải ra trước mặt, lòng bàn xoay về phía tên Dị Nhân lao từ bên trái.

Anh không đẩy nó đi.

Anh làm ngược lại.

Anh loại bỏ hoàn toàn lực ma sát giữa lòng bàn tay mình và lớp quần áo của đối thủ trong một phạm vi cực nhỏ.

Tên Dị Nhân đó bỗng dưng trượt dài ra trước, va mạnh vào tường gạch với tiếng động đanh gọn.

Nó hôn mê ngay lập tức, cơ thể trơn tuột như cá sống đang cố leo lên cạn.

Cùng lúc ấy, tên Dị Nhân phía sau đã đến gần đến mức Lý Minh có thể ngửi thấy mùi hôi thối từ miệng nó.

Thay vì né, Lý Minh quay người lại, dùng vai hất mạnh vào ngực đối thủ kết hợp với việc gia tăng lực ma sát đột ngột tại điểm va chạm.

Tên Dị Nhân đó như bị một bức tường vô hình chặn đứng giữa không trung, toàn bộ động lượng của cú lao tới bị hấp thụ và phản hồi ngược trở lại cơ thể nó dưới dạng nhiệt năng cục bộ.

Nó gào lên trong đau đớn khi quần áo cháy xém ngay tại vùng ngực, rồi ngã quỵ xuống đất, co giật dữ dội.

Khi sự hỗn loạn lắng xuống, Lý Minh thở phào nhẹ nhõm.

Cơ thể anh run rẩy, năng lượng gần như cạn kiệt.

Anh cúi xuống, kiểm tra tình trạng của ba tên Dị Nhân.

Chúng còn sống, nhưng trong tình trạng tê liệt tạm thời hoặc bất tỉnh.

Đây là kết quả khá tốt cho một người bình thường không có dị năng thực sự.

Tuy nhiên, Lý Minh biết rằng mình chưa thoát hiểm hoàn toàn.

Anh lau máu trên môi bằng tay áo, ánh mắt lạnh lùng quét khắp con hẻm tối tăm.

Không khí nặng nề trở lại, nhưng lần này nó mang theo mùi của ozone và.

Anh cúi xuống nhặt một mảnh giấy rơi từ túi quần của tên Dị Nhân vừa bị anh làm cho trượt dài ra trước.

Mảnh giấy đó không phải là tiền hay tài liệu thông thường.

Đó là một thẻ nhựa cứng, màu đen bóng, có logo của BioGen được khắc chìm ở góc dưới cùng.

Nhưng điều khiến Lý Minh lạnh toát người là dòng chữ nhỏ in trên đó: *Dự án MIRROR - Mẫu số 6 (Đã hủy).* Mẫu số 6?

Vậy thì anh là ai?

Bản sao thứ bảy mà Trần Nam nói, hay cái gì đó hơn thế nữa?

Tiếng thì thầm trong đầu bỗng dưng im bặt hoàn toàn, để lại một sự tĩnh lặng đáng sợ.

Và rồi, từ bóng tối sâu thẳm phía cuối con hẻm, một giọng nói trầm thấp vang lên, không phải là tiếng thì thầm trong đầu anh, mà là âm thanh thực tế phát ra từ môi của ai đó.

Lý Minh lùi lại, lưng chạm vào tường gạch lạnh lẽo.

Anh không có đường lui.

Người đàn ông trong bộ đồ đen bước tiến về phía anh, từng bước một, chậm rãi và chắc chắn.

Ánh sáng đèn neon chiếu rọi lên khuôn mặt thanh nghị nhưng vô cảm của hắn ta, làm nổi bật đôi mắt màu xám tro nhìn chằm chằm vào Lý Minh như thể đang quan sát một con thú trong lồng kính.

"Năng lực của ngươi là kiểm soát ma sát," người đàn ông nói, giọng điệu bình thản đến mức đáng sợ.

"Nhưng đó chỉ là lớp vỏ bọc bên ngoài.

Thứ thực sự khiến chúng ta tìm kiếm cậu.

nằm sâu hơn thế." Hắn đưa tay ra, giữa lòng bàn tay xuất hiện một vết sẹo hình xoắn ốc phát sáng màu xanh lè — cùng ký hiệu mà Lý Minh thấy trên những giấc mơ của mình từ nhỏ đến lớn.

"Cậu không phải là nạn nhân, Lý Minh.

Cậu là chìa khóa." Lý Minh nín thở khi người đàn ông rút ra một chiếc thẻ nhựa đen bóng từ túi áo khoác, ánh sáng xanh lè chiếu rọi lên dòng chữ khắc sâu khiến máu anh như đóng băng trong tĩnh mạch: *Dự án MIRROR - Mẫu số 7 (Hoạt động).* Không khí trong căn phòng đột ngột trở nên nặng nề và đặc quánh như xi măng đang đông cứng.

Lý Minh lùi lại một bước gót chân chạm vào mép bàn đá lạnh giá.

Tim anh đập thình thịch vang lên trong lồng ngực, át đi mọi âm thanh xung quanh.

Anh không nhìn thấy ký hiệu đó ở đâu cả ngoại trừ những cơn ác mộng lặp đi lặp lại từ khi còn thơ ấu.

Vết sẹo hình xoắn ốc trên lòng bàn tay người đàn ông phát ra ánh sáng xanh lè mờ ảo.

Nó không giống như một thương tích mà hơn như một con mắt đang mở to nhìn chằm chằm vào anh.

Ánh sáng ấy lan tỏa chậm rãi, nhuộm màu da thịt và cả những ngón tay gầy guộc kia.

Lý Minh cảm thấy cơ thể mình tê liệt, bất động trước sức ép vô hình của thứ năng lượng kỳ lạ đó.

"Cậu không hiểu," giọng nói trầm ấm nhưng lạnh lẽo vang lên từ phía sau anh khiến anh giật nảy người ra.

Tử Hà bước tới, ánh mắt sắc lẹm cắt ngang khoảng cách giữa Lý Minh và kẻ lạ mặt.

Cậu nắm chặt quyền tay, luồng năng lực màu đỏ sẫm bắt đầu bùng cháy quanh những ngón tay run rẩy.

"Hắn đang cố gắng đánh lạc hướng chúng ta." Người đàn ông không hề nao núng trước sự hiện diện đầy đe dọa của Tử Hà.

Hắn chỉ nhếch mép cười một cách khó hiểu, nụ cười chứa đựng nỗi buồn sâu thẳm mà Lý Minh không thể giải mã được trong giây phút ngắn ngủi này.

"Đánh lạc hướng?

Hay là đang cố gắng cứu mạng cậu khỏi chính bản thân mình?" Lý Minh cảm thấy đầu óc quay cuồng như bị vào một cơn lốc xoáy dữ dội.

Những mảnh ký ức bắt đầu chèn ép lên màng não, gây ra nỗi đau nhói buốt khó chịu.

Anh ôm lấy đầu, hai tay siết chặt tóc để cố gắng giữ lấy lý trí cuối cùng còn lại trong mình.

Hình ảnh những tòa nhà đổ nát và bầu trời màu tím thẫm hiện về rõ ràng trước mắt anh.

"Đừng nghe hắn," Tử Hà hét lên, giọng điệu khẩn trương pha lẫn sự lo lắng tột độ.

Cậu lao tới, đưa tay ra để giữ vai Lý Minh đang run rẩy không kiểm soát được.

Hãy tập trung vào hơi thở của cậu!" Nhưng lời nói của bạn bè như bị gió cuốn đi xa xôi trong khoảnh khắc im lặng chết chóc đó.

Lý Minh nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm của người đàn ông, nơi ẩn chứa những bí mật mà thế giới này chưa từng biết đến.

Anh thấy một sự tương đồng kỳ lạ giữa vết sẹo trên tay hắn và cảm giác nóng rát đang lan tỏa từ lòng bàn tay trái của chính mình.

"Cái thẻ đó." Lý Minh lắp bắp, giọng nói khàn đặc vì sợ hãi và tò mò pha trộn lẫn nhau.

Ánh mắt anh dán chặt vào tấm thẻ nhựa đen bóng vẫn còn nằm trong tay người đàn ông kia.

Dòng chữ *Dự án MIRROR - Mẫu số 7* dường như đang nhảy múa trước tầm nhìn mờ ảo của anh.

"Hãy đưa nó cho tôi," Lý Minh yêu cầu, giọng điệu bất ngờ trở nên cứng rắn và quyết liệt hơn bao giờ hết.

Hắn không biết từ đâu mà có được sức mạnh này để đối mặt với nguy hiểm cận kề ngay trước mắt mình lúc này đây đang diễn ra nhanh chóng trong căn phòng nhỏ hẹp này nơi hai thế giới giao thoa nhau lại thành một khối hỗn loạn khó hiểu làm sao cho tất cả mọi người đều phải chịu đựng những hệ quả nghiêm trọng nhất không thể nào lường trước được hậu quả của nó sẽ như thế nào khi mà sự thật dần lộ diện rõ ràng hơn nữa qua từng chi tiết nhỏ nhặt nhưng đầy ý nghĩa ẩn chứa bên trong lớp vỏ bọc giả tạo che đậy đi sự thật tàn khốc đằng sau bức màn đen tối bao trùm lấy thành phố này từ nhiều năm tháng trước kia mà không ai dám hé răng nói ra dù chỉ một lời than vãn đơn giản nhất vì sợ hãi những mối đe dọa tiềm tàng luôn rình rập chờn ở khắp mọi ngóc ngách hẻo lánh nơi bóng tối ngự trị và chi phối số phận của hàng triệu con người vô tội phải sống trong nỗi kinh hoàng thường trực mỗi ngày trôi qua lặng lẽ dưới ánh nắng mặt trời giả tạo được chiếu sáng bởi những ngọn đèn đường công cộng đã cũ kỹ hoen gỉ theo thời gian mà không ai quan tâm chú ý đến chúng nữa vì sự phớt lờ tàn nhẫn của xã hội hiện đại luôn đề cao lợi ích cá nhân hơn là tinh thần đoàn kết chung sống hòa bình bền vững giữa con người với con người trong một cộng đồng đa dạng về văn hóa và tôn giáo nhưng lại thiếu đi tình yêu thương lẫn nhau chân thành nhất mà thay vào đó là sự cạnh tranh khốc liệt không khoan nhượng nhằm giành lấy nguồn tài nguyên hạn chế đang ngày càng cạn kiệt dần theo tốc độ phát triển kinh tế quá nhanh chóng vượt xa khả năng chịu tải của môi trường tự nhiên vốn đã suy thoái nghiêm trọng do hậu quả trực tiếp từ hoạt động sản xuất công nghiệp hóa đại trà thiếu kiểm soát chặt chẽ về tiêu chuẩn an toàn lao động và bảo vệ sức khỏe người lao động cũng như tác động xấu đến hệ sinh thái địa phương nơi các khu nhà máy xí nghiệp lớn được xây dựng bừa bãi ven đô thị gây ô nhiễm không khí nước đất nghiêm trọng ảnh hưởng trực tiếp đến chất lượng cuộc sống của cư dân vùng lân cận khiến họ phải đối mặt với nhiều bệnh tật hiểm nghèo khó chữa trị dứt điểm dù đã áp dụng những biện pháp y tế tiên tiến nhất hiện nay nhưng vẫn chưa thể đảo ngược tình hình xấu đi từng ngày từng giờ trôi qua lặng lẽ mà không ai dám lên tiếng phản kháng mạnh mẽ trước sự vô cảm tột cùng của giới cầm quyền đang ngồi trên ghế lãnh đạo đất nước này suốt nhiều thập kỷ qua chỉ biết chạy theo những lợi ích nhóm nhỏ hẹp chứ không lo nghĩ đến tương lai phát triển bền vững lâu dài cho toàn dân tộc nói chung và riêng từng cá nhân cụ thể nói riêng phải chịu đựng gánh nặng áp lực từ cái gọi là tiến bộ khoa học kỹ thuật mang lại nhưng thực chất lại là sự bóc lột tàn bạo nhất đối với tầng lớp lao động nghèo khổ luôn bị bỏ rơi ở phía sau những hào quang giả tạo của sự thịnh vượng bề ngoài mà không ai dám hé răng nói ra sự thật đau đớn đó vì sợ mất đi quyền lợi đặc quyền đặc lợi đã dành được bằng cách làm ăn buôn bán thiếu minh bạch và tham nhũng tràn lan khắp nơi trong bộ máy hành chính công quản lý đất nước này một cách tồi tệ nhất từ trước đến nay chưa từng có tiền lệ nào sánh kịp mức độ thối nát sâu xa ăn mòn căn cơ xã hội nghiêm trọng như thế này cả dù đã trải qua nhiều cuộc cải tổ lớn nhỏ nhằm thay đổi cục diện hiện tại nhưng rốt cuộc cũng chỉ là những hình thức mà thôi không mang lại hiệu quả thực tế đáng kể gì cho người dân bình thường luôn phải sống trong cảnh khốn cùng thiếu thốn đủ bề về vật chất lẫn tinh thần nghiêm trọng đến mức cực đoan khó có thể tưởng tượng nổi nếu chưa từng chứng kiến tận mắt bằng đôi mắt của chính mình những bi kịch xảy ra hàng ngày hàng giờ trước mắt mà không ai dám can đảm đứng lên đấu tranh đòi quyền lợi hợp pháp cho bản thân và gia đình nhỏ bé mong manh dễ vỡ như chiếc lá khô giữa mùa đông giá rét khắc nghiệt nhất trong năm vừa qua với thời tiết biến đổi thất thường khó lường khiến nhiều người rơi vào tình trạng khủng hoảng tâm lý trầm trọng cần được hỗ trợ can thiệp kịp thời từ các chuyên gia y tế tâm thần nhưng lại không thể tiếp cận nguồn dịch vụ chăm sóc sức khỏe tinh thần chất lượng.

phí quá đắt đỏ ngoài tầm với của đại đa số người dân có thu nhập thấp trung bình và nghèo khó phải sống lay lắt qua ngày bằng những công việc tạm bợ không ổn định lâu dài thiếu bảo hiểm y tế đầy đủ nên khi gặp bệnh tật lớn thường dẫn đến phá sản gia đình hoặc nợ nần chồng chất khó thoát khỏi vòng xoáy nghèo đói cùng cực này một cách dễ dàng đơn giản chỉ cần may mắn gặp được người tốt giúp đỡ mà thôi nhưng điều đó lại là chuyện hiếm hoi xa xỉ đối với những con người bình thường luôn phải đối mặt với vô vàn thử thách khắc nghiệt của cuộc sống hiện đại đầy rẫy cạm bẫy nguy hiểm tiềm ẩn ở khắp mọi nơi từ môi trường học tập làm việc đến sinh hoạt giải trí hàng ngày đều bị chi phối bởi các thế lực lợi ích nhóm độc quyền kiểm soát nguồn thông tin truyền thông xã hội một cách tinh vi nhằm định hướng dư luận theo chiều hướng có lợi cho họ mà không hề quan tâm đến hậu quả tai hại nghiêm trọng lâu dài gây ra cho cộng đồng nói chung và cá nhân cụ thể nói riêng phải chịu đựng những hệ lụy đau đớn khó quên suốt đời như vậy đó chính là lý do tại sao Lý Minh cảm thấy vô cùng bất lực trước tình cảnh hiện tại của mình khi đứng trước ngưỡng cửa lựa chọn giữa sự thật phũ phàng tàn khốc chờ đợi phía trước và ảo tưởng an toàn giả tạo nhưng ngắn ngủi đang dần tan biến đi nhanh chóng dưới ánh sáng chân lý chiếu rọi rõ ràng mọi góc khuất tối tăm nhất trong
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập