Chương 32

Ánh sáng đèn neon trên trần tầng hầm B2 nhấp nháy loạn xạ, phát ra những tiếng rè rít chói tai như lời than vãn của một linh hồn bị hành hạ.

Lý Minh đứng giữa khoảng trống lạnh lẽo, đôi chân anh nặng trĩu, bám chặt vào sàn bê tông ẩm ướt.

Mùi ozone chát chúa và mùi kim loại tanh tưởi từ vết thương vừa rồi chưa kịp phai nhạt, chúng hòa quyện thành một hương vị đáng sợ của sự sống còn.

Trần Nam đứng bên cạnh, tay vẫn cầm chiếc thiết bị quét mã di truyền đang hiển thị những dòng dữ liệu xanh lè lạnh lẽo.

Ánh sáng từ màn hình chiếu lên khuôn mặt anh ta, làm nổi bật vẻ căng thẳng đến mức méo mó trên gương mặt thường nhân này.

Hắn không dám nhìn Lý Minh trực tiếp.

Sự im lặng trong phòng giam tạm thời của BioGen còn đáng sợ hơn bất kỳ tiếng hét nào trước đó.

"Cậu đã thấy chưa?" Trần Nam hỏi, giọng run rẩy nhưng cố giữ sự điềm tĩnh giả tạo.

"Mã di truyền khớp 98%.

Cậu không phải là một Dị Nhân ngẫu nhiên."

Lý Minh đưa tay lau vết máu còn sót trên môi.

Cảm giác lạnh buốt từ ngón tay lan tỏa khắp cơ thể, khác hẳn với nhiệt độ oi bức của thành phố bên ngoài.

Hắn cúi đầu nhìn xuống sàn nhà nơi những vệt đen sẫm đang khô lại, tạo nên một hình dạng kỳ lạ giống như những nhánh cây vặn xoắn vô lý.

"98% khớp với ai?" Lý Minh hỏi, giọng nói trầm thấp vang lên trong không gian kín bưng.

"Khớp với cha tôi?

cái thứ mà họ gọi là 'nguồn gốc' của virus Chaos?"

Trần Nam nuốt nước bọt một cách khó chịu.

Hắn biết mình đang chạm vào vùng cấm địa.

Thông tin này đủ để cả hai người bị biến thành xác sống nếu rơi vào tay sai lầm.

Nhưng sự tò mò và nỗi sợ hãi đã đẩy anh ta vượt qua ranh giới an toàn.

"Là Dự Án Genesis," Trần Nam thì thầm, ánh mắt dán chặt vào màn hình thiết bị.

"Họ không tạo ra Dị Nhân bằng virus ngẫu nhiên.

Họ đang cố sao chép một mẫu mã cụ thể.

Lý Minh, cậu là bản đồ hoàn chỉnh duy nhất họ tìm thấy."

Lý Minh nhíu mày.

Thông tin này giống như một cú đấm vào dạ dày.

Hắn luôn cảm thấy khác biệt, cảm giác cô lập trong chính cơ thể mình mà hắn tưởng đó là do sự yếu đuối của một thường nhân bị cuốn vào thế giới siêu năng lực.

Hóa ra, sự "khác" ấy được thiết kế từ trước.

"Có bằng chứng nào không?" Lý Minh bước lại gần Trần Nam, áp sát đến mức có thể nhìn thấy những sợi lông mi run rẩy trên mắt anh ta.

"Đừng nói với tôi cậu chỉ dựa vào một cái thẻ nhựa và những lời đồn đại."

Trần Nam do dự, ngón tay lướt nhanh qua màn hình cảm ứng.

Hắn nhấn mạnh vào một dòng dữ liệu được mã hóa đỏ tươi.

Hình ảnh xuất hiện không phải là văn bản, mà là một chuỗi ký tự DNA đang xoay chuyển, bên cạnh đó là ba bức ảnh đen trắng cũ kỹ.

"Bức ảnh đầu tiên," Trần Nam nói, giọng anh ta trở nên xa xăm, "là cha cậu.

Nhưng nhìn kỹ hơn."

Lý Minh nghiêng người lại.

Bức ảnh chụp một phòng thí nghiệm rộng lớn, đầy những thiết bị kính và kim loại lạnh lẽo.

Một đàn ông mặc áo blouse trắng đang đứng trước một ống nghiệm phát sáng màu tím nhạt.

Khuôn mặt đàn ông ấy giống hệt Lý Minh, nhưng già hơn nhiều, với ánh mắt trống rỗng đáng sợ.

"Đó là Tiến Sĩ Lý Cường," Trần Nam giải thích.

"Cha cậu không chết trong tai nạn giao thông năm đó.

Hắn đã tự nguyện bước vào ống nghiệm."

Lý Minh cảm thấy máu trong người mình như đông cứng lại.

Những ký ức mơ hồ về buổi tối cha anh biến mất bắt đầu quay trở lại, nhưng lần này chúng sắc bén và đau đớn hơn bao giờ hết.

Mùi thuốc sát trùng.

Tiếng máy móc rít lên.

Và tiếng khóc của mẹ anh.

"Và hai bức ảnh còn lại?" Lý Minh hỏi, giọng anh ta khô khốc như giấy ráp.

Trần Nam lướt sang hình tiếp theo.

Lần này là một người phụ nữ trẻ, gương mặt xinh đẹp nhưng bị che đi bởi những vết sẹo phát sáng màu xanh neon trên má.

Tên cô ấy được ghi chú bên dưới: *Lý Thanh - Mẫu số 4*.

"Mẹ cậu," Trần Nam nói chậm rãi.

"Cô ấy cũng là Dị Nhân.

Nhưng năng lực của cô ấy không phải là kiểm soát máu hay vật chất.

Nó nguy hiểm hơn."

"Nghịch lý thực tại," Lý Minh đọc to dòng mô tả bên cạnh tên mẹ anh, cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng.

"Nói rõ ra đi."

"Cô ấy có thể làm hư cấu các quy luật vật lý trong phạm vi nhỏ," Trần Nam giải thích, mắt nheo lại vì sự phức tạp của khái niệm đó.

"Khi cô ấy thức tỉnh hoàn toàn, không gian xung quanh bắt đầu sụp đổ.

BioGen phải tiêu diệt cô ấy để ngăn chặn một vụ nổ năng lực hạt nhân."

Lý Minh nhắm chặt mắt.

Không phải từ vết thương thể xác, mà là sự vỡ vụn của những gì anh tin tưởng trong suốt hai mươi năm qua.

Cha mẹ hắn không chỉ chết vì virus Chaos.

Họ đã trở thành thí nghiệm cho tổ chức này.

Và bây giờ, họ đang dùng con trai mình để hoàn tất công trình dở dang.

"Còn mẫu số 5 và 6?" Lý Minh mở mắt ra, ánh nhìn sắc lạnh như dao găm.

Trần Nam im lặng một lúc lâu rồi mới lắc đầu.

"Không có hình ảnh.

Chỉ có hồ sơ tử thi.

Cả hai đều chết trong giai đoạn thử nghiệm cuối cùng.

Một người bị điên loạn tế bào, cơ thể phân rã thành mây máu.

thì tự hủy não bộ để ngăn chặn sự lây lan."

"Và tôi là số 7," Lý Minh nói, không phải một câu hỏi mà là một khẳng định lạnh lùng.

"Bản sao hoàn chỉnh nhất."

"Cậu có năng lực tiềm ẩn của cả cha và mẹ cậu kết hợp với nhau," Trần Nam thì thầm, nỗi sợ hãi hiện rõ trên khuôn mặt anh ta.

"Đó là lý do tại sao 'Kẻ Chủ' lại quan tâm đến cậu vậy.

Cậu không chỉ là một Dị Nhân.

Cậu là chìa khóa để mở cánh cửa dẫn tới thế giới mà họ gọi là 'Vùng Xám'."

Bỗng nhiên, ánh đèn neon trên trần nhà tắt hẳn.

Cả tầng hầm chìm vào bóng tối dày đặc, chỉ còn lại màn hình xanh lè từ thiết bị của Trần Nam chiếu sáng yếu ớt.

Tiếng bước chân nặng nề vang lên từ phía hành lang xa xa, kèm theo mùi hương hoa hồng thối rữa – dấu hiệu nhận biết rõ ràng của Sát Thủ Máu.

"Hắn đã tìm ra chúng ta," Lý Minh nói, giọng anh ta bình tĩnh đến đáng sợ.

Hắn không chạy trốn lần này.

Sự hiểu biết mới về nguồn gốc mình đã thay đổi thứ gì đó sâu bên trong.

Không còn là sự sợ hãi hỗn loạn nữa, mà là một sự tập trung sắc bén.

"Chúng ta phải đi ngay!" Trần Nam hét lên, kéo vạt áo Lý Minh.

"Cửa thoát hiểm phía sau phòng máy tính!

Tôi biết đường hầm bí mật dẫn ra khu công nghiệp cũ."

Lý Minh gạt tay Trần Nam ra.

Hắn bước về phía hành lang tối đen nơi những tiếng bước chân đang tiến lại gần hơn từng giây một.

Trong bóng tối, hắn có thể cảm thấy sự hiện diện của kẻ thù – một áp lực nặng nề đè lên lồng ngực, giống như nước biển sâu thẳm đang nhấn chìm anh ta.

"Cậu không hiểu," Lý Minh nói, giọng anh vang vọng trong không gian tĩnh mịch.

"Hắn đến đây không phải để giết tôi.

Hắn đến để 'thu hồi' tài sản."

Một bóng đen lao ra từ góc khuất, mang theo tiếng whoosh của lưỡi dao thép lạnh lẽo cắt qua không khí.

Lý Minh nghiêng người né tránh một cách linh hoạt đáng kinh ngạc, phản xạ nhanh hơn cả những gì anh từng thấy ở chính mình trong quá khứ.

Lưỡi dao cứa vào lớp áo khoác da cũ kỹ trên vai hắn, xé toạc vải và làm chảy máu một vết nhỏ hằn đỏ.

"Sát Thủ Máu," Lý Minh gọi tên kẻ địch, giọng nói lạnh băng như giá rét mùa đông.

"Cậu đã chờ đợi khoảnh khắc này từ lâu rồi đúng không?"

Bóng đen lùi lại vài bước, lộ ra khuôn mặt méo mó của một người đàn ông với đôi mắt đỏ ngầu và những vết nứt máu chảy trên da thịt.

Hắn cười một cách kinh dị, âm thanh giống như xương cốt đang bị nghiền nát trong lòng ngực.

"Đứa trẻ thất lạc," Sát Thủ Máu nói, giọng khàn đặc và đầy thù hận.

"Ngươi đã khiến chúng tôi chờ đợi quá lâu, Lý Minh thứ bảy."

Lý Minh cảm thấy một cơn đau dữ dội bắn xuyên qua thái dương.

*Thứ bảy.* Những ký tự trong đầu hắn bắt đầu xoay chuyển, những dòng mã di truyền mà Trần Nam vừa cho xem đang hòa quyện với ý thức của anh ta.

Hắn không còn đơn độc nữa.

Có hàng trăm tiếng thì thầm trong bóng tối, chờ đợi được giải phóng.

"Trần Nam," Lý Minh quay lại phía sau lưng mình nơi người trợ thủ đang run rẩy nép vào tường.

Đây là trận chiến thuộc về máu huyết."

"Cái quái gì vậy?" Trần Nam hét lên khi Sát Thủ Máu lao thẳng về phía anh ta, lưỡi dao chĩa thẳng vào tim.

Lý Minh không đáp lại.

Hắn giơ bàn tay phải ra trước mặt, ngón tay co duỗi nhẹ nhàng như thể đang chơi một bản nhạc vô hình.

Không khí xung quanh bắt đầu rung động với tần số thấp khiến răng Trần Nam ê ẩm.

Những giọt máu từ vết thương trên vai Lý Minh bay lên khỏi da thịt, lơ lửng trong không trung dưới dạng những viên kim cương nhỏ liu xiú phát sáng màu đỏ rubi.

Sát Thủ Máu dừng lại đột ngột trước mặt Lý Minh, lưỡi dao còn cách yết hầu anh ta chưa đầy một inch.

Hắn nhìn chằm chằm vào những giọt máu đang xoay chuyển quanh bàn tay Lý Minh với vẻ kinh hoàng tột độ.

cậu đã làm được điều đó?" Sát Thủ Mấu hỏi, giọng run lên bần bật.

"Ngươi đã kiểm soát nó?

Nhưng không thể nào!

Chỉ có cha ngươi mới làm được chuyện này!"

Lý Minh mỉm cười một nụ cười lạnh lùng và tàn nhẫn chưa từng thấy trên gương mặt trẻ trung của mình.

Hắn đưa tay ra phía trước, những giọt máu lập tức biến thành những mũi kim sắc nhọn lao thẳng vào mặt kẻ thù với tốc độ ánh sáng.

"Đúng vậy," Lý Minh nói khi Sát Thủ Máu gào thét trong đau đớn và tuyệt vọng.

"Và tôi sẽ cho cậu biết sự khác biệt giữa một thí nghiệm thất bại và một tác phẩm hoàn chỉnh."

Hắn mỉm cười, ánh mắt bỗng chuyển sang màu đen kìm như vực thẳm.

Sát Thủ Máu cố vùng lên nhưng toàn thân đã hóa đá, chỉ còn đôi mắt tràn đầy kinh hoàng.

Vẻ mặt Lý Minh đột ngột biến
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập