Chương 43
Lý Minh quỳ xuống, ngực phập phồng dữ dội, tay trái ôm chặt vai phải đang rỉ máu.
Cơn đau âm ỉ lan tỏa khắp cơ thể như những chiếc kim nhỏ li ti chích vào từng thớ thịt.
Anh nhắm mắt lại một giây, cố gắng hít thở sâu để làm dịu nhịp tim đang đập mạnh đến mức nguy hiểm kia.
Xung quanh là sự im lặng chết chóc của nhà máy thép bỏ hoang.
Những cột bê tông nứt nẻ vươn lên cao như những ngón tay xương xẩu chìa ra khỏi lòng đất tối đen.
Ánh sáng yếu ớt từ khe hở trên mái tôn chiếu xuống, cắt ngang qua lớp bụi dày đặc, tạo nên những tia sáng huyền ảo nhưng đầy u ám.
Lý Minh biết mình không thể ở lại đây lâu hơn nữa.
Tiếng hú của bọn Thanh Tẩy vẫn còn vang vọng trong đầu anh, cùng với hình ảnh người phụ nữ bí ẩn kia – kẻ đã đánh thức thứ gì đó sâu thẳm bên trong linh hồn anh.
Anh đứng dậy chậm rãi, chân tay run rẩy vì kiệt sức nhưng ý chí thì chưa bao giờ kiên định hơn thế này.
Trước mặt anh là một cánh cửa kim loại gỉ sét, bị kẹt chặt bởi thời gian và sự bỏ mặc.
Trên bề mặt nó, những ký tự lạ mắt được khắc sâu vào kim loại, phát ra ánh sáng mờ nhạt màu xanh lam – cùng với năng lượng mà Lý Minh vừa tiếp xúc ở khu công trường trước đó.
“Đây không phải là lối thoát,” một giọng nói trầm thấp vang lên từ phía sau lưng anh.
Lý Minh quay phắt lại, mắt cảnh giác quét khắp bóng tối dày đặc.
Từ trong góc khuất của đống phế liệu sắt vụn, một người đàn ông bước ra.
Hắn mặc bộ đồ bảo hộ cũ kỹ, mặt nạ gas che kín nửa khuôn mặt, chỉ để lộ đôi mắt sắc lạnh như dao cạo.
Trong tay hắn cầm một cây roi điện đang phát ra những tia lửa nhỏ li ti, tạo nên âm thanh rè rè khó chịu trong không gian tĩnh lặng.
“Tôi nói,” gã đàn ông lặp lại lời mình vừa nói, giọng điệu bình thản đến đáng sợ, “đây là khu vực cấm của Hội Đồng.
Và ngươi đã vi phạm nghiêm trọng.”
Lý Minh siết chặt nắm tay bên cạnh hông, chuẩn bị cho một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi.
Nhưng thay vì lao vào tấn công, anh đưa mắt nhìn kỹ hơn vào biểu tượng trên cánh cửa kia.
Nó giống hệt vết hằn mà Tử Hà từng chỉ ra trước khi họ rời đi – dấu hiệu cảnh báo về nguồn gốc thực sự của Dị Năng.
Và giờ, với gã đàn ông này xuất hiện bất ngờ như vậy, Lý Minh nhận ra rằng bí mật đằng sau nó lớn hơn nhiều so với những gì anh đã tưởng tượng.
Gã leader băng nhóm Gầm Rống vung tay, tạo ra một cú đấm gió mang theo lực áp đảo hướng thẳng vào mặt Lý Minh.
Không có lựa chọn nào khác, Lý Minh đưa cánh tay trái lên đỡ.
Tiếng va chạm vang lên trầm đục, không như âm thanh của flesh và bone mà giống như hai tảng đá nặng nề đập nhau trong bóng tối sâu thẳm nhất.
Lực từ cú đấm ấy đẩy anh lùi lại vài bước, gót chân trượt trên nền bê tông trơn nhẵn vì bụi than và gỉ sắt.
Máu chảy ra từ khóe miệng anh, mặn chát vị kim loại tanh tưởi.
Lý Minh nghiến răng chịu đựng cơn đau, ánh mắt sắc lạnh quan sát đối thủ trước mặt mình – gã leader của băng nhóm Gầm Rống đang đứng đó với vẻ tự tin kiêu ngạo trên khuôn mặt đầy sẹo và vết thương hằn ngang dọc khắp cơ thể to lớn nọ kia!
Hắn ta không phải là một Dị Nhân bình thường.
Năng lượng xung quanh hắn tỏa ra mạnh mẽ đến mức khiến không khí trở nên nặng nề, ngột ngạt như đang bị ép chặt bởi những áp lực vô hình từ mọi phía xung quanh nơi họ đứng đó vậy!
“Ngươi nghĩ ngươi có thể chống lại chúng ta?” Gã leader cười khẩy, tiếng cười vang lên chói tai trong khoảng không gian rộng lớn của nhà máy thép bỏ hoang ấy.
“Chúng tôi đã tiêu diệt hàng trăm Dị Nhân như ngươi rồi đây kia mà!” Hắn giơ cao cánh tay phải còn lại trên nền trời tối đen phía xa thẳm đằng sau lưng mình!
Những tia sét nhỏ li ti bắt đầu xuất hiện quanh những ngón tay gầy guộc của hắn, chiếu sáng lên khuôn mặt đầy vẻ hung dữ đáng sợ nọ!
Lý Minh không đáp lời.
Anh chỉ đơn giản nhắm mắt lại một giây ngắn ngủi để tập trung hoàn toàn vào dòng chảy năng lượng bên trong cơ thể mình – thứ mà anh đã học cách kiểm soát qua những đêm thức trắng nghiên cứu tài liệu mật cấp thấp từ thư viện cũ kỹ nơi góc phố vắng người qua lại gần đây thôi!
Khi mở mắt ra lần nữa thì ánh nhìn của Lý Minh trở nên lạnh lùng đến đáng sợ hơn bao giờ hết khi đối diện với kẻ thù trước mặt mình lúc này đang chuẩn bị cho một đòn tấn công chết chóc tiếp theo nhắm thẳng vào trái.
Trong khoảnh khắc tuyệt vọng nhất, khi mảnh sắt nhọn đang bay thẳng vào lưng và hai cú đấm nhắm vào hông, Lý Minh không còn cố gắng kiểm soát.
Anh buông bỏ sự kiểm soát, để nỗi sợ hãi và bản năng sinh tồn thống trị.
Một tiếng nổ lớn vang lên từ sâu bên trong lồng ngực anh – không phải âm thanh của sức mạnh vật lý mà là một rung động tinh thần lan tỏa khắp nơi như những gợn sóng trên mặt hồ yên tĩnh trước cơn bão tố ập đến bất ngờ giữa ban ngày kia!
Những tia sáng xanh lam bùng nổ từ cơ thể Lý Minh, chiếu rọi cả khu vực nhà máy thép bỏ hoang ấy thành màu trắng xóa rực rỡ dưới ánh đèn neon yếu ớt phía xa thẳm đằng sau những cột bê tông nứt nẻ vươn lên cao như những ngón tay xương xẩu chìa ra khỏi lòng đất tối đen kia!
Gã leader băng nhóm Gầm Rống lùi lại vài bước, mắt mở to kinh hãi trước sức mạnh đột ngột tăng vọt của đối thủ đang đứng ngay trước mặt hắn lúc này đây – thứ năng lượng nguyên thủy thuần khiết mà Lý Minh vừa tiếp xúc ở khu công trường trước đó giờ đã trở thành vũ khí chết người trong tay anh!
“Không thể nào…” Gã leader lắp bắp, giọng nói run rẩy vì sợ hãi tột độ.
“Ngươi không phải là một Dị Nhân bình thường!” Hắn ta cố gắng duy trì vẻ kiêu ngạo trên khuôn mặt đầy sẹo và vết thương hằn ngang dọc khắp cơ thể to lớn nọ nhưng ánh mắt thì đã lộ rõ sự hoảng loạn đến mức cực điểm!
Lý Minh đưa tay ra, những tia sáng xanh lam xoáy quanh bàn tay anh như những con rắn nhỏ li ti đang tìm cách thoát khỏi lồng giam chật hẹp kia.
Anh cảm nhận được dòng chảy năng lượng nguyên thủy này – nó không chỉ là sức mạnh mà còn là ký ức, nỗi đau và hy vọng của tất cả những nạn nhân virus Chaos đầu tiên đã chết hoặc điên loạn trước khi anh sinh ra!
“Tôi biết,” Lý Minh nói với giọng trầm lạnh lùng đến đáng sợ.
“Và giờ thì ngươi cũng sẽ hiểu tại sao Hội Đồng lại sợ hãi điều này.”
Gã leader quay đầu chạy, không còn vẻ hung hăng ban đầu.
Sự xuất hiện của một Dị Nhân với năng lực thao túng lực và mật độ, đặc biệt là trong giai đoạn đầu thức tỉnh với sự mất kiểm soát, là một mối đe dọa chết người.
Lý Minh không đuổi theo.
Anh đứng đó, nhìn bóng lưng gã leader biến mất vào trong bóng tối dày đặc phía xa thẳm đằng sau những cột bê tông nứt nẻ vươn lên cao như những ngón tay xương xẩu chìa ra khỏi lòng đất tối đen kia!
Cơ thể anh bắt đầu rung rẩy vì kiệt sức nhưng tâm trí thì chưa bao giờ tỉnh táo hơn thế này.
Lý Minh biết rằng mình vừa chạm vào một bí mật nguy hiểm – thứ mà Hội Đồng đã che giấu trong suốt hai mươi lăm năm qua về nguồn gốc thực sự của Dị Năng trên thế giới hiện đại nay!
Và giờ, khi cánh cửa bí mật vừa được mở ra, không có cách nào để quay trở lại với cuộc sống bình thường nữa dù Lý Minh có khao khát điều đó đến mức nào đi chăng nữa thì cũng quá muộn màng rồi cả thôi chứ mà nói tiếp làm chi cho khổ não thêm vào đây luôn ấy!
Anh ngồi xuống nền bê tông lạnh giá, tay vẫn còn run rẩy vì dư chấn của năng lượng vừa sử dụng.
Trước mặt anh là cánh cửa kim loại gỉ sét bị kẹt chặt bởi thời gian và sự bỏ mặc – cùng với những ký tự lạ mắt được khắc sâu vào bề mặt nó phát ra ánh sáng mờ nhạt màu xanh lam giống hệt vết hằn mà Tử Hà từng chỉ ra trước khi họ rời đi!
Lý Minh chạm nhẹ lên cánh cửa kia, cảm nhận được dòng chảy năng lượng nguyên thủy đang tỏa ra từ bên trong như mạng lưới thần kinh sống động chờ đợi ai đó đánh thức nó dậy khỏi giấc ngủ dài đằng đẵng suốt bao nhiêu năm tháng trôi qua nhanh chóng như chớp giật giữa bầu trời đêm đen tối nọ!
“Đây không phải là lối thoát,” Lý Minh tự nhủ với giọng nói trầm lạnh lùng đến đáng sợ trong đầu mình lúc này đây.
“Mà là một câu trả lời.”
Lý Minh nằm bất động, giả vờ bất tỉnh.
Cơ thể anh không còn đủ năng lượng để chiến đấu, nhưng trí tuệ của anh vẫn tỉnh táo.
Anh nghe thấy tiếng bước chân nặng nề của họ đang tiến lại gần – những kẻ thuộc băng nhóm Gầm Rống đã quay trở lại với số đông hơn trước kia rất nhiều lần!
Họ dừng lại ngay phía trên đầu Lý Minh, ánh đèn pin chiếu thẳng vào mặt anh khiến anh phải nheo mắt chịu đựng.
Một giọng nói trầm thấp vang lên từ phía sau lưng gã leader vừa rồi – kẻ mà giờ đây đang run rẩy vì sợ hãi tột độ trước sức mạnh đột ngột tăng vọt của đối thủ đáng gờm kia!
“Đem hắn đi,” giọng nói ấy ra lệnh với vẻ bình thản đến đáng sợ.
“Hội Đồng cần gặp mặt trực tiếp người mang năng lượng nguyên thủy này.”
Lý Minh nhắm mắt lại, cố gắng giữ cho nhịp tim ổn định nhất có thể trong tình cảnh nguy hiểm tột cùng lúc này đây!
Anh nhớ lại lời của gã leader băng nhóm Gầm Rống trước khi bỏ chạy – “Ngươi không phải là một Dị Nhân bình thường!” Và giờ thì anh hiểu rõ hơn bao giờ hết ý nghĩa đằng sau câu nói ấy: Lý Minh không chỉ đơn thuần là nạn nhân virus Chaos đầu tiên đã chết hoặc điên loạn trước kia nữa!
Mà còn là bản sao thứ 7 – người cuối cùng trong chuỗi thí nghiệm bí mật của Hội Đồng nhằm tạo ra một vũ khí sinh học hoàn hảo có khả năng thao túng toàn bộ dòng chảy năng lượng nguyên thủy trên khắp thế giới hiện đại nay!
Và giờ, khi cánh cửa bí mật vừa được mở ra, không có cách nào để quay trở lại với cuộc sống bình thường nữa dù Lý Minh có khao khát điều đó đến mức nào đi chăng nữa thì cũng quá muộn màng rồi cả thôi chứ mà nói tiếp làm chi cho khổ não thêm vào đây luôn ấy!
Từ sâu thẳm bóng tối, một bàn tay xương xốc lạnh toát thốt lên tên hắn với giọng khàn đặc đầy thù hận.
Lý Minh kinh hoàng lùi bước, chân chạm vào vách đá sứt mẻ, linh lực trong kinh mạch bỗng chốc bị khóa chặt hoàn toàn.
Hắn mở miệng hét lên
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận