Chương 24
Hắn không di chuyển.
Lý Minh hiểu rõ quy luật của những kẻ như hắn: khi tất cả các bên đều coi mình là con tốt thí hoặc mục tiêu tiêu diệt, sự im lặng là vũ khí mạnh nhất.
Trên đầu, những chiếc đèn pha của Cục Kiểm Soát Dị Năng (CSA) vẫn chiếu thẳng xuống, tạo thành những cột ánh sáng trắng xóa cắt ngang bóng tối dày đặc của hang động.
Dưới chân anh, đất đá rung chuyển.
Tiếng bước đi nặng nề của những binh sĩ trang bị vũ khí hạng nặng vang vọng như sấm sét, kèm theo tiếng còi hú của những chiếc trực thăng tuần tra.
"Đừng hòng chạy trốn," giọng nói qua loa phóng thanh lạnh lùng vang lên, át đi tiếng gầm gừ của động cơ.
"Khu vực này đã bị phong tỏa.
Lý Minh, ngươi là một Dị Nhân bất ổn.
Việc kháng cự là vô nghĩa."
Lý Minh đứng yên giữa bóng tối, đôi mắt nhắm nghiền.
Trong tâm trí anh, tiếng thì thầm của 'Kẻ Chủ' – hay đúng hơn là ý thức tập thể của những nạn nhân trước – đang ồn ào hơn bao giờ hết.
Nhưng lần này, nó không còn là sự đe dọa.
Nó là sự cảnh báo.
*Cảnh báo nguy hiểm,* giọng nói ấy thì thầm, nhưng lần này nó không mang màu sắc đỏ ngầu của sát khí, mà là màu tím của sự tĩnh lặng.
*Họ không chỉ đến để bắt ngươi.
Họ đến để xóa sổ bằng chứng.*
Ma Y đứng bên cạnh anh, thanh kiếm năng lượng xanh trong tay cô đã hạ xuống, nhưng cơ thể cô vẫn căng cứng như dây cung.
Ánh mắt cô nhìn Lý Minh, không còn sự thù địch, mà là một sự chấp nhận bi tráng.
"Họ biết chúng ta ở đây," Lý Minh nói, giọng trầm thấp.
"Họ biết về hang động này.
Và họ biết về những gì đã xảy ra trong phòng thí nghiệm Neo-Life."
Ma Y gật đầu nhẹ.
"Trương Tuệ không bao giờ bỏ qua một biến số.
Anh ta tin rằng trật tự tuyệt đối là cách duy nhất để ngăn chặn 'Ngày Tận Thế'.
Nếu anh là một mối đe dọa tiềm tàng, anh sẽ bị loại bỏ.
Không có xét xử.
Không có thương lượng."
Lý Minh mở mắt.
Đôi mắt anh không còn màu đen thường thấy, mà đang phát ra một ánh sáng tím mờ ảo, phản chiếu những tia sáng từ trên cao.
Anh cảm thấy sự hiện diện của Trần Nam đang gần lại.
Không phải từ phía trên, mà từ phía dưới – từ những đường ống dẫn nước cũ kỹ chạy dọc theo chân hang động.
"Trần Nam," Lý Minh gọi tên người bạn của mình, dù anh biết người đàn ông nóng nảy đó có thể không nghe thấy.
"Đừng tấn công trực diện.
Họ có bẫy."
Một tiếng nổ lớn vang lên từ phía lối vào hang động.
Khói bụi mù mịt.
Những bóng đen trong bộ giáp CSA lao vào, vũ khí trên tay tỏa ra ánh sáng đỏ rực của năng lượng plasma.
Họ không bắn ngay.
Họ đang quét tìm mục tiêu.
Lý Minh quay sang Ma Y.
"Chúng ta không thể chạy.
Nếu chúng ta chạy, chúng ta thừa nhận tội trạng.
Chúng ta phải đối mặt.
Nhưng không phải bằng cách chiến đấu theo cách của họ."
Ma Y nhíu mày.
"Ý anh là gì?"
"Chúng ta sẽ cho họ thấy sự thật," Lý Minh đáp, giọng nói vang lên với một sự tự tin đáng sợ.
"Và chúng ta sẽ làm cho sự thật đó trở thành vũ khí của chúng ta."
Lý Minh đứng giữa đống đổ nát, hai phe xung quanh hắn đã tạm thời dừng tay, nhưng sự nghi ngờ và thù hận vẫn còn đó.
Hắn biết rằng nếu hắn chọn phe này, phe kia sẽ giết hắn.
Nếu hắn chọn phe kia, phe này sẽ săn đuổi hắn đến cùng.
Và nếu hắn trung lập, cả hai sẽ hợp lực để tiêu diệt mối đe dọa tiềm tàng.
Nhưng Lý Minh không cần phải chọn.
Anh đã tạo ra một con đường thứ ba.
Con đường của sự thấu hiểu.
Anh dẫn đầu nhóm, bước đi giữa những bóng tối của hang động, hướng về phía sâu thẳm hơn.
Ma Y đi bên trái, Trần Nam đi bên phải.
Ba người họ, những kẻ bị xã hội ruồng bỏ, những người tìm thấy nhau trong bóng tối, giờ đây đang đi chung một hướng.
"Họ sẽ không để chúng ta qua," Trần Nam nói, tay vẫn siết chặt khẩu súng của mình.
"Trương Tuệ không bao giờ cho phép một sự thật như vậy lộ ra ánh sáng."
"Anh ấy sợ," Lý Minh đáp.
"Anh ấy sợ rằng nếu mọi người biết rằng Dị Nhân và Thường Nhân không khác biệt về bản chất, thì trật tự mà anh ta xây dựng sẽ sụp đổ.
Anh ta cần sự sợ hãi để kiểm soát.
Và chúng ta sẽ tước đi thứ đó."
Ma Y im lặng.
Cô đang suy nghĩ về những gì Lý Minh đã làm.
Về cách anh đã chạm vào tâm trí của những người lính.
Đó không phải là sự kiểm soát.
Đó là sự đồng cảm.
Một thứ mà thế giới này đã quên mất cách sử dụng.
"Họ đã phong tỏa tất cả các lối ra," Ma Y nói.
"Chúng ta không thể đi ra ngoài."
"Chúng ta không cần đi ra ngoài," Lý Minh nói.
"Chúng ta cần đi vào bên trong."
Anh chỉ tay về phía một bức tường đá lớn, nơi có một cánh cửa kim loại cũ kỹ, bị gỉ sét và phủ đầy rêu xanh.
Đó là lối vào trung tâm điều khiển ngầm của nhà máy Neo-Life, nơi mà những thí nghiệm đầu tiên về Virus Chaos đã được thực hiện.
"Đây là nơi bắt đầu," Lý Minh nói.
"Và cũng là nơi kết thúc."
Trần Nam nhìn cánh cửa, mặt mày nhăn nhó.
"Nó bị khóa.
Và nếu tôi đoán đúng, nó có hệ thống bảo mật sinh học."
Lý Minh bước đến trước cánh cửa.
Anh đặt tay lên bề mặt kim loại lạnh lẽo.
Anh không cần chìa khóa.
Anh không cần mã số.
Anh chỉ cần kết nối.
Năng lượng tím của anh len lỏi vào những khe hở của cánh cửa, chạm vào những mạch điện cũ kỹ bên trong.
Anh cảm nhận được sự hiện diện của những linh hồn bị lãng quên – những nạn nhân của thí nghiệm, những người đã chết trong sự cô độc và đau đớn.
Họ đang chờ đợi.
Chờ đợi ai đó đến giải thoát họ.
*Lý Minh,* giọng nói của họ vang lên trong tâm trí anh.
*Hãy mở ra.*
Lý Minh nhắm mắt lại.
Anh cảm thấy một cơn đau nhói trong đầu, nhưng anh không rút lui.
Anh chấp nhận nó.
Anh cho phép những ký ức đau thương của họ chảy vào tâm trí mình.
Và khi anh làm vậy, cánh cửa kim loại bắt đầu rung động.
Những ổ khóa cũ kỹ bật mở, không phải bằng lực vật lý, mà bằng sự cộng hưởng của năng lượng.
Cánh cửa mở ra, để lộ một hành lang tối tăm, ẩm ướt, với mùi hôi thối của sự thối rữa và thời gian.
"Chúng ta đi," Lý Minh nói.
Cửa phòng bỗng nhiên đóng sầm lại.
Ánh đèn trong phòng tắt đi, chỉ còn lại ánh sáng xanh lạnh lẽo từ màn hình máy tính cũ.
Một giọng nói quen thuộc vang lên từ loa, làm cho da thịt Lý Minh dựng đứng lên.
Đó là giọng của Ma Y.
*"Chào con, Lý Minh.
Con đã tìm thấy sự thật chưa?
Nhưng con quên mất một điều..."*
Lý Minh quay lại, nhưng Ma Y vẫn đứng bên cạnh anh, ánh mắt cô kinh ngạc.
"Ma Y?" anh hỏi.
Giọng nói từ loa tiếp tục, nhưng lần này nó không còn là giọng của Ma Y.
Nó là giọng của một người đàn ông, lạnh lùng, không có cảm xúc.
*"Con quên mất rằng sự thật không phải lúc nào cũng mang lại tự do.
Đôi khi, nó chỉ mang lại nỗi đau."*
Trên màn hình máy tính, một hình ảnh xuất hiện.
Đó là hình ảnh của Lý Minh, nhưng không phải là Lý Minh hiện tại.
Đó là Lý Minh trẻ hơn, đang nằm trong một chiếc nôi, với những ống dẫn chất lỏng nối vào cơ thể.
Và bên cạnh anh là một người đàn ông, khuôn mặt giống hệt anh, nhưng mắt đỏ ngầu, đầy sát khí.
*"Kẻ Chủ không phải là kẻ thù của con,"* giọng nói nói.
*"Anh ấy là người duy nhất có thể cứu con.
Và con cần anh ấy."*
Lý Minh cảm thấy một cơn đau nhói trong đầu.
Những ký ức vỡ òa.
Anh nhớ lại những ngày tháng trong phòng thí nghiệm.
Anh nhớ lại sự cô độc.
Anh nhớ lại tiếng khóc của một đứa trẻ bên cạnh anh trong chiếc nôi khác.
Và rồi, anh nhận ra điều kinh hoàng.
Người đàn ông trong hình ảnh không phải là một kẻ thù.
Anh ta là một phiên bản khác của chính anh.
Một phiên bản đã chấp nhận sự kiểm soát.
Một phiên bản đã trở thành 'Kẻ Chủ'.
Và giờ, anh ta đang trở về.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận