Chương 23
Lý Minh không rơi.
Cảm giác trọng lực biến mất, thay vào đó là một lực hút mạnh mẽ từ phía chân trời xa xăm, nơi bầu trời thành phố Hắc Thành bị nhuộm đỏ bởi khói bụi của khu công nghiệp cũ.
Mảnh vỡ trong tâm trí hắn không phải là ký ức, mà là một tần số.
Một nhịp đập tim yếu ớt, đang dần tắt lịm.
Hắn nhắm mắt lại, nhưng bóng tối không đến.
Thay vào đó, thế giới xung quanh tan rã thành vô số hạt dữ liệu màu tím, giống như những dòng mã trong phòng Neo-Life, nhưng hoang dã hơn, nguyên thủy hơn.
Đây không phải là ảo giác.
Đây là thực tại bị bóp méo bởi năng lượng Chaos đang tuôn chảy trong huyết quản của anh.
Anh cảm thấy từng tế bào trong cơ thể mình đang gào thét, không phải vì đau đớn, mà vì sự thôi thúc.
Một lời gọi.
Giọng nói của "Kẻ Chủ" vẫn còn vang vọng trong đầu, nhưng giờ đây nó không còn là một giọng nói độc lập.
Nó hòa quyện với tiếng thì thầm của hàng ngàn linh hồn khác.
Những nạn nhân đầu tiên.
Những bản sao thất bại.
Và cả cha mẹ anh.
Họ không còn là những con số trong phòng thí nghiệm.
Họ là những nốt nhạc trong bản giao hưởng hỗn loạn mà anh đang cố gắng điều khiển.
Lý Minh mở mắt ra.
Anh đang lơ lửng giữa không trung, cách mặt đất ba mét.
Dưới chân anh là những tòa nhà cao tầng của Tân Thiên Hà, những ánh đèn neon nhấp nháy như những vì sao bị giam cầm.
Nhưng anh không nhìn xuống.
Anh nhìn về phía trước, nơi một cơn gió lạnh lẽo thổi từ khu vực cấm địa phía Bắc.
Khu vực mà chính phủ gọi là "Vùng Chết", nơi virus Chaos tập trung dày đặc nhất.
Anh cần tìm hiểu nguồn gốc.
Không phải nguồn gốc của virus, mà là nguồn gốc của sự kết nối này.
Tại sao anh lại nghe thấy họ?
Tại sao anh lại cảm thấy sự hiện diện của họ ngay cả khi họ đã chết hoặc bị giam cầm?
Một tia sáng xanh lóe lên trong tầm nhìn của anh.
Nó không đến từ đèn đường hay màn hình quảng cáo.
Nó đến từ sâu dưới lòng đất.
Từ những lớp bê tông và đá granit đã bị lãng quên trong suốt mười năm qua.
Lý Minh hít một hơi sâu.
Không khí ở đây loãng, mang mùi kim loại và ozone.
Anh hạ thấp người xuống, bàn chân chạm nhẹ vào mặt đường nhựa lạnh lẽo.
Không một âm thanh nào vang lên.
Thành phố đang ngủ, hoặc giả vờ ngủ.
Nhưng Lý Minh biết, dưới lớp vỏ bọc công nghiệp và trật tự này, một thứ gì đó đang thức dậy.
Và anh là người duy nhất có thể nghe thấy tiếng gọi của nó.
Anh bắt đầu chạy.
Không phải bằng đôi chân của một con người bình thường, mà bằng sự trượt trôi của năng lượng.
Mỗi bước chân của anh để lại một vệt ánh sáng tím mờ nhạt, nhanh chóng tan biến vào bóng tối.
Anh không biết mình đang đi đâu, nhưng trực giác mách bảo anh rằng đây là nơi duy nhất mà sự thật còn nguyên vẹn.
Nơi mà những con mắt của Neo-Life không thể với tới.
Điểm đến của Lý Minh không phải là một toà nhà cao tầng, mà là một hệ thống cống rãnh ngầm khổng lồ, nơi từng là đường thoát hiểm của thành phố cổ trước khi được lấp kín.
Cửa vào bị che khuất bởi dây leo và rác thải công nghiệp, nhưng với Lý Minh, nó mở ra như một cánh cửa chào đón.
Không khí bên trong ẩm ướt, nặng mùi mốc meo và gỉ sắt.
Ánh sáng từ điện thoại của anh chiếu rọi lên những bức tường đá sần sùi, nơi những rêu xanh phát sáng yếu ớt bám chặt vào kẽ nứt.
Đây là thế giới ngầm.
Thế giới của những kẻ bị đào thải.
Những Dị Nhân không thể đăng ký, những người không muốn sống dưới sự kiểm soát của Cục Kiểm Soát.
Lý Minh đi sâu vào lòng đất.
Tiếng bước chân của anh vang vọng trong không gian hẹp, tạo thành những tiếng vọng đơn điệu.
Anh cảm thấy sự cô độc bao trùm lấy mình, nhưng không phải là sự cô đơn của một kẻ bị bỏ rơi.
Mà là sự cô đơn của một kẻ mang gánh nặng.
Rồi, anh thấy nó.
Ở cuối hành lang, nơi ánh sáng của anh không thể chạm tới, có một ánh sáng khác.
Một ánh sáng xanh dương, lạnh lẽo và tĩnh lặng.
Nó không phát ra từ bất kỳ thiết bị điện tử nào.
Nó phát ra từ chính những bức tường.
Từ những giọt nước đọng trên trần nhà.
Từ không khí xung quanh.
Lý Minh tiến lại gần, tim anh đập nhanh hơn.
Năng lượng Chaos trong cơ thể anh bắt đầu phản ứng, không phải bằng sự hung hăng, mà bằng sự kính trọng.
Anh cảm thấy như thể mình đang bước vào một đền thờ.
Một đền thờ dành cho những linh hồn bị lãng quên.
Anh bước qua một cánh cửa sắt gỉ sét, bị bẻ cong từ bên trong.
Bên trong là một khoảng không gian rộng lớn, hình vòm, giống như một hang động tự nhiên nhưng được gia công bằng tay người.
Ở trung tâm hang động, có một hồ nước nhỏ.
Nước trong hồ không đen ngòm như nước cống.
Nó trong vắt, phản chiếu ánh sáng xanh từ trên trần hang.
Và trong hồ nước đó, có một bóng người.
Lý Minh sững sờ.
Anh không thở.
Cơ thể anh cứng đờ, không phải vì sợ hãi, mà vì sự nhận thức.
Bóng người đó không phải là một con người.
Nó là một thực thể năng lượng, một sự kết hợp giữa nước và ánh sáng.
Nhưng khuôn mặt...
khuôn mặt đó quá quen thuộc.
Đó là gương mặt của một đứa trẻ.
Một cậu bé khoảng mười tuổi, tóc đen rối bời, đôi mắt màu xanh dương nhạt đang nhìn anh với vẻ tò mò và sợ hãi.
"Anh là ai?" Đứa trẻ hỏi.
Giọng nói vang lên không từ miệng, mà trực tiếp trong đầu Lý Minh.
Lý Minh sững sờ.
Không, đây là thứ gì đó khác.
Nó giống như việc hai mảnh ghép của một bức tranh bị xé rách đang tìm cách khớp lại.
Không có rào cản ngôn ngữ, không có sự mơ hồ.
Chỉ có sự kết nối thuần túy.
"Tên tôi là Lý Minh," anh đáp, giọng nói của anh vang lên trong hang động, nhưng đứa trẻ không đáp lại bằng lời.
Nó chỉ mỉm cười, một nụ cười đau thương.
"Anh cũng là một trong những người bị bỏ lại," đứa trẻ nói.
"Anh cũng nghe thấy tiếng gọi."
Lý Minh tiến lại gần mép hồ nước.
Anh nhìn xuống, và anh thấy phản chiếu của chính mình.
Nhưng không phải là Lý Minh hiện tại.
Anh thấy một phiên bản của mình, già hơn, tàn tạ hơn, với những vết sẹo chạy dọc khắp cơ thể.
Và bên cạnh anh trong phản chiếu là một người đàn ông.
Một người đàn ông với khuôn mặt giống hệt anh, nhưng mắt đỏ ngầu, đầy sát khí.
"Đừng tin anh ta," giọng nói của đứa trẻ vang lên, nhưng lần này nó mang theo sự tức giận.
"Anh ta là kẻ giết người.
Anh ta là lý do chúng ta phải ẩn nấp."
Lý Minh lùi lại một bước.
"Ai?"
"Kẻ Chủ," đứa trẻ đáp.
"Và anh cũng vậy.
Anh là bản sao thứ bảy.
Nhưng anh không giống như những người trước.
Anh mang trong mình sự mâu thuẫn.
Anh muốn cứu họ, nhưng anh cũng muốn kiểm soát họ."
Trước khi Lý Minh kịp đáp, một bóng đen nhảy xuống từ trần hang.
Đó là một người phụ nữ mặc áo choàng đen, mặt nạ che kín nửa khuôn mặt.
Trong tay cô là một thanh kiếm bằng năng lượng xanh, ánh sáng từ lưỡi kiếm chiếu rọi lên khuôn mặt lạnh lùng của cô.
"Đừng tiếp xúc với nó, Lý Minh," cô ta nói, giọng nói khàn đặc, quen thuộc.
"Nó không phải là bạn.
Nó là một cái bẫy."
Lý Minh nhận ra giọng nói đó.
Đó là giọng của Ma Y, một trong những người bảo vệ ngầm của tổ chức Đoàn Kết.
Nhưng cô ta không đứng về phía anh.
Cô ta đứng chắn giữa anh và đứa trẻ.
"Cô là ai?" Lý Minh hỏi, tay anh siết chặt, năng lượng tím bắt đầu tích tụ.
"Tôi là người duy nhất biết sự thật về bạn," Ma Y đáp.
"Và tôi sẽ không để bạn tự hủy diệt mình.
Đứa trẻ này...
nó là sự kết tinh của nỗi đau từ những bản sao trước đó.
Nó là ký ức của họ.
Nếu anh chạm vào nó, anh sẽ bị cuốn vào vòng xoáy của quá khứ.
Và anh sẽ không bao giờ quay lại."
Lý Minh nhìn vào đứa trẻ.
Cậu bé đang run rẩy, ánh mắt cầu cứu.
Nhưng trong ánh mắt đó, Lý Minh thấy một thứ gì đó khác.
Một sự tính toán.
Một sự chờ đợi.
"Ma Y nói dối," đứa trẻ thì thầm trong đầu Lý Minh.
"Cô ta muốn giữ chúng ta ở đây.
Cô ta muốn chúng ta chết trong bóng tối.
Hãy đến đây.
Hãy nhìn sự thật."
Lý Minh cảm thấy sự phân chia trong tâm trí mình.
Một phần của anh muốn tin Ma Y, muốn rút lui, muốn tìm kiếm sự an toàn.
Nhưng phần khác, phần mà anh gọi là "Kẻ Chủ", phần mà anh đã chiến đấu để kiểm soát, đang thôi thúc anh bước tới.
Anh không nghe Ma Y.
Anh bước qua cô ta.
Lý Minh bỏ qua Ma Y, bước thẳng đến đứa trẻ.
Hắn quỳ xuống, đặt tay lên vai em.
Ngay lập tức, thế giới quanh họ biến mất.
Họ không còn ở trong hang động.
Họ đứng giữa một phòng thí nghiệm trắng xóa, nơi những chiếc ống nghiệm chứa đầy chất lỏng xanh lét được treo lơ lửng.
Ở giữa phòng là hai chiếc nôi.
Một chiếc nôi trống rỗng.
Chiếc nôi kia có một đứa trẻ đang ngủ.
Lý Minh nhìn vào chiếc nôi trống.
Và anh nhận ra điều kinh hoàng.
Chiếc nôi đó có tên của anh khắc trên đó.
*Lý Minh - Mẫu số 07*.
Và chiếc nôi kia, đứa trẻ đang ngủ, có tên *Lý Vân - Mẫu số 08*.
"Em không phải là em gái anh," Lý Minh thì thầm, giọng anh run rẩy.
anh em song sinh."
Đứa trẻ trong hang động, thực thể năng lượng, mỉm cười.
"Không hoàn toàn.
Chúng ta là cùng một nguồn gốc.
Nhưng chúng ta được tạo ra cho những mục đích khác nhau.
Anh là công cụ.
Em là chìa khóa."
Lý Minh cảm thấy một cơn đau nhói trong đầu.
Ký ức vỡ òa.
Anh nhớ lại những ngày tháng trong phòng thí nghiệm Neo-Life.
Anh nhớ lại sự cô độc.
Anh nhớ lại tiếng khóc của một đứa trẻ bên cạnh anh trong chiếc nôi khác.
Anh đã không nhận ra.
Anh đã nghĩ rằng đó là một ảo giác.
"Virus Chaos không phải là ngẫu nhiên," Lý Minh nói, mắt anh mở to.
"Nó là một chương trình.
Một chương trình để tạo ra những bản sao hoàn hảo.
Và chúng ta là những sản phẩm thất bại."
"Không," đứa trẻ đáp.
"Chúng ta là những sản phẩm thành công duy nhất.
Vì chúng ta đã trốn thoát.
Và bây giờ, anh cần phải chọn.
Chọn giữa sự kiểm soát và sự tự do."
Lý Minh nhìn vào đôi tay của mình.
Những tia sáng tím đang lan tỏa, không còn hỗn loạn, mà có trật tự.
Anh nhận ra rằng anh không cần phải chọn.
Anh có thể có cả hai.
Anh không cần phải tiêu diệt "Kẻ Chủ".
Anh cần phải hòa hợp với nó.
Và anh không cần phải chạy trốn.
Anh cần phải đối mặt.
Anh đứng dậy, quay lại nhìn Ma Y.
Cô ta vẫn đứng đó, thanh kiếm trong tay, nhưng ánh mắt cô ta đã thay đổi.
Không còn là sự thù địch.
Mà là sự thương cảm.
"Cô biết điều này từ bao giờ?" Lý Minh hỏi.
"Từ khi anh bước vào hang động này," Ma Y đáp.
"Tôi không thể ngăn cản anh.
Nhưng tôi có thể giúp anh hiểu.
Sự thật không phải là để giải cứu.
Nó là để chấp nhận."
Lý Minh gật đầu.
Anh quay lại nhìn đứa trẻ.
"Tôi chấp nhận.
Tôi là Lý Minh.
Tôi là bản sao thứ bảy.
Và tôi sẽ không để ai kiểm soát tôi nữa."
Đứa trẻ mỉm cười, và sau đó, tan biến vào không khí.
Ánh sáng xanh trong hang động tắt ngấm.
Lý Minh đứng một mình trong bóng tối, nhưng lần này, anh không cảm thấy cô đơn.
Anh cảm thấy mạnh mẽ.
"Lý Minh!"
Tiếng hô lớn vang vọng từ phía trên, xuyên qua lớp đất đá dày đặc.
Không phải từ Ma Y, mà từ một loa phóng thanh khổng lồ.
Tiếng chân bước nặng nề, rung chuyển cả hang động.
Những ánh đèn pha mạnh mẽ xuyên thủng màn đêm bên ngoài, chiếu xuống lối vào hang động, làm sáng tỏ từng hạt bụi.
"Đây là Cục Kiểm Soát Dị Năng," một giọng nói cơ giới vang lên, lạnh lùng và không có cảm xúc.
"Lý Minh, ngươi bị nghi ngờ là tội phạm trọng tội.
Hãy bước ra ngoài và giơ tay lên.
Chúng tôi không muốn phải dùng vũ lực."
Lý Minh nhìn lên phía trên, nơi ánh sáng đang chiếu xuống.
Anh biết rằng đây không phải là một cuộc tuần tra ngẫu nhiên.
Họ đã theo dõi anh.
Họ đã biết anh sẽ đến đây.
Ma Y bước về phía anh, ánh mắt cô ta nghiêm trọng.
"Họ không chỉ đến để bắt anh.
Họ đến để tiêu diệt sự thật.
Hang động này sẽ bị phá hủy.
Và nếu anh ở lại, anh sẽ chết."
Lý Minh mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng.
"Tôi không định ở lại.
Tôi định đi lên."
Anh nhìn vào đôi tay của mình.
Năng lượng tím bắt đầu tích tụ, mạnh hơn bao giờ hết.
Anh không sợ hãi.
Anh không run rẩy.
Anh đã tìm thấy gia đình của mình.
Không phải là máu mủ.
Mà là những linh hồn bị lãng quên.
Và bây giờ, anh sẽ chiến đấu cho họ.
"Ma Y," Lý Minh nói.
"Cô sẽ đi với tôi?"
Ma Y gật đầu.
"Tôi đã chờ đợi khoảnh khắc này từ lâu."
Lý Minh bước về phía lối ra.
Ánh sáng từ trên cao chiếu xuống, nhưng lần này, anh không nhìn thấy nó như một mối đe dọa.
Anh nhìn thấy nó như một lời mời gọi.
Một lời mời gọi để bước vào ánh sáng.
Và đốt cháy nó.
"Hãy đến đây," Lý Minh thì thầm.
"Tôi đang đến."
Và rồi, anh bước ra khỏi bóng tối, hướng thẳng vào ánh sáng chói lòa của những chiếc đèn pha, với một nụ cười tàn nhẫn trên môi.
Cuộc chiến mới bắt đầu.
Và lần này, anh không còn là một kẻ thất lạc.
Anh là ngọn lửa.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận