Chương 16

Khói đen cuộn xoáy từ màn hình của Hàn Nhi, tỏa ra mùi ozone chát chúa, nồng nặc như mùi của sự hủy diệt được nén chặt trong không khí đóng kín.

Tiếng cười của Lý Minh không phải là tiếng cười thắng trận, mà là tiếng cười của một kẻ nhìn thấy sự hỗn độn tuyệt đối, một âm thanh khô khan và vỡ vụn vang lên trong sự im lặng chết chóc.

Trong buồng cách ly, Lý Minh mở mắt.

Đôi mắt anh không còn màu đen thường nhật, mà chuyển sang một sắc thái tím đậm, sâu thẳm như vực thẳm, phản chiếu những dòng dữ liệu đang chảy xiết qua võng mạc.

Anh cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng, như thể trọng lực đã ngừng hoạt động, nhưng trong đầu, áp lực lại đè nặng tựa ngàn cân.

Hàn Nhi ngồi sụp xuống ghế, ngón tay cô bay trên bàn phím ảo trước khi hệ thống hoàn toàn tê liệt.

Cô nhìn dòng mã nguồn cuối cùng mà Lý Minh đã giải mã được – đó không phải là mã máy tính, mà là một chuỗi gen được mã hóa thành dữ liệu số.

Những ký tự nhấp nháy không tuân theo logic nhị phân thông thường; chúng uốn lượn, biến hình, giống như những con rắn độc đang bò ra từ màn hình.

"Minh, tôi tìm thấy thứ này trong hồ sơ mật của cha anh," giọng cô run rẩy, thiếu máu lên não khiến tầm nhìn cô bị nhòe đi.

"Đây không phải là hồ sơ y tế.

Đây là bản thiết kế."

Lý Minh cố gắng đứng dậy, nhưng chân anh như bị đóng băng vào sàn nhà.

Anh nhìn vào màn hình, nơi dòng mã đang dần ổn định thành một hình ảnh ba chiều: một cấu trúc DNA xoắn kép, nhưng mỗi bậc thang lại được đánh dấu bằng những con số và tên tuổi.

"Bản thiết kế cho cái gì?" anh hỏi, giọng khàn đặc.

Hàn Nhi nuốt nước bọt, mắt cô mở to, đầy kinh hoàng.

"Cho chúng ta, Minh.

Cho tất cả chúng ta.

Virus Chaos không phải là đột biến ngẫu nhiên.

Nó là một chương trình cài đặt.

Và cha anh...

ông ấy không phải là nạn nhân đầu tiên.

Ông ấy là kỹ sư trưởng."

Cánh cửa buồng cách ly vỡ tan.

Không phải do Lý Minh đẩy, mà do áp lực từ bên ngoài tăng đột biến.

Giám đốc Trương Tuệ bước vào, tay cầm một thiết bị phát sóng hình trụ nhỏ, phát ra ánh sáng trắng nhòa, xé toạc màn đêm trong phòng.

Ánh mắt Trương Tuệ không còn sự lạnh lùng tính toán như trước, mà tràn đầy một nỗi đau đớn cuồng tín, một thứ gì đó gần giống với sự tôn sùng.

"Con trai tôi à, con đã hiểu chưa?" Trương nói, giọng đầy vẻ yêu thương giả tạo, nhưng ánh mắt lại sắc bén như lưỡi dao cạo.

"Chúng ta không thể cứu tất cả.

Virus Chaos là một lỗi hệ thống, và những dị nhân chưa đăng ký là những mã độc cần được xóa bỏ để bảo vệ toàn bộ hệ điều hành xã hội."

Lý Minh nhìn chằm chằm vào Trương Tuệ, tim anh đập thình thịch, nhưng ý thức lại lạnh lùng như băng giá.

Anh nhận ra sự mâu thuẫn trong lời nói của Trương.

Người đàn ông này tin rằng mình đang làm điều đúng đắn, rằng trật tự tuyệt đối là cách duy nhất để cứu nhân loại, dù phải hy sinh quyền tự do và sinh mạng của hàng ngàn người như anh.

"Anh nghĩ mình là bác sĩ phẫu thuật?" Lý Minh hỏi, giọng bình tĩnh đáng sợ.

"Hay chỉ là một kẻ dọn dẹp rác thải?" Trương Tuệ mỉm cười, nụ cười đầy bi thương.

"Tôi là người duy nhất còn giữ được lý trí trong cơn điên loạn này.

Em gái của Trần Nam, con bé đó...

nó đang biến thành quái vật.

Nếu chúng ta không kiểm soát nó, nó sẽ giết chết cả khu phố.

Con muốn nhìn thấy cảnh đó sao?"

Lý Minh cảm thấy một cơn đau nhói xuyên qua thái dương.

Tiếng nói trong đầu anh, "Kẻ Chủ", bắt đầu rít lên, kích động, thúc giục anh hủy diệt Trương Tuệ ngay lập tức.

Nhưng Lý Minh đè nén nó xuống.

Anh không thể trở thành chính thứ mà anh đang chiến đấu chống lại.

Anh nhìn vào thiết bị phát sóng trong tay Trương, nhận ra đó không chỉ là công cụ kiểm soát, mà là một chìa khóa.

Một chìa khóa để mở khóa tiềm năng bị phong tỏa, nhưng cũng là một con dao hai lưỡi có thể thiêu đốt não bộ của bất kỳ ai không đủ mạnh để chịu đựng.

"Anh sai," Lý Minh nói, từng chữ một như được đẽo gọt từ đá.

"Trật tự không phải là mục đích.

Tự do mới là.

Và nếu tự do đó mang theo nguy cơ, thì chúng ta phải học cách sống với nó, chứ không phải loại bỏ những người mang nó."

Ánh sáng tím từ cơ thể Lý Minh bùng nổ, nhưng nó không phá hủy phòng.

Nó tạo ra một trường trọng lực ngược, khiến mọi thứ trong phòng bắt đầu bay lên.

Trương Tuệ hét lên, không phải vì đau đớn thể xác, mà vì sự mất kết nối đột ngột.

Thiết bị phát sóng trong tay anh vỡ vụn, những mảnh kim loại sắc nhọn bay tứ tung.

Lý Minh ngã quỵ, máu trào ra từ khóe mắt và miệng.

Anh đã thành công cắt đứt sự kiểm soát của "Kẻ Chủ" trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng cái giá phải trả là sự kiệt quệ hoàn toàn.

Cơ thể anh như đang bị xé toạc từ bên trong, mỗi tế bào đều kêu gào đòi hỏi sự nghỉ ngơi, nhưng ý chí của anh vẫn đứng vững, như một ngọn đèn le lói trong bão tố.

Hàn Nhi lao đến, đỡ lấy Lý Minh trước khi anh sụp đổ hoàn toàn.

Cô kéo anh ra khỏi vùng ảnh hưởng của trọng lực ngược, chạy nhanh qua lối thoát hiểm mà cô vừa phá khóa.

Tiếng bước chân của họ vang vọng trong hành lang ngầm tối om, hòa lẫn với tiếng hú của báo động khắp cơ sở.

Lý Minh bám vào tay cô, sức lực cạn kiệt, nhưng anh không dám buông.

Anh biết rằng nếu anh dừng lại, mọi thứ sẽ kết thúc.

"Minh, anh ổn chứ?" Hàn Nhi hỏi, liếc nhìn anh lo lắng, nước mắt cô lăn dài trên má nhưng bước chân cô không hề chậm lại.

"Đã ổn rồi," Lý Minh nói, nhưng trong đầu anh, giọng nói lạ ấy lại vang lên rõ mồn một, lạnh lẽo và đầy quyền lực: *"Chào mừng trở lại, người thừa kế.

Chúng ta vừa mới bắt đầu."* Anh nhắm mắt lại, cố gắng đẩy tiếng nói đó ra xa, nhưng nó đã ăn sâu vào tủy xương, trở thành một phần không thể tách rời của anh.

Anh nhìn xuống bàn tay mình, những đường vân trên lòng bàn tay đang phát sáng mờ ảo, hình thành nên một biểu tượng kỳ lạ mà anh chưa từng thấy trước đây.

Đó không phải là dấu hiệu của sức mạnh, mà là dấu hiệu của sự sở hữu.

Anh không còn là Lý Minh nữa.

Anh là một phương tiện.

Và kẻ đang điều khiển phương tiện đó, cuối cùng cũng đã lộ diện.

Ánh sáng từ lòng bàn tay Lý Minh không phải là thứ ánh sáng ấm áp hay thuần khiết.

Nó lạnh lẽo, mang màu xanh dương tái nhợt, giống như ánh điện chạy qua một dây cáp bị hở.

Cảm giác đau đớn không đến từ da thịt, mà từ sâu thẳm trong ý thức, như thể có ai đó đang dùng một cây kim bằng băng chích vào tủy sống của anh, kích thích những dây thần kinh chưa từng được sử dụng.

Tiếng bước chân của những người còn lại trong nhóm dừng lại.

Không ai nói gì.

Sự im lặng trong căn phòng bỏ hoang này trở nên dày đặc, nặng trĩu hơn cả tiếng mưa gõ vào cửa sổ vỡ vụn bên ngoài.

"Minh?" Tiếng gọi của Thanh Lan vỡ vạc, nhỏ nhẹ nhưng đầy lo âu.

Cô đưa tay ra, muốn chạm vào vai anh, nhưng lại dừng lại giữa không trung.

Ánh mắt cô đảo nhanh từ khuôn mặt trắng bệch của Lý Minh xuống đôi tay đang phát sáng, rồi lại quay lên nhìn đôi mắt anh.

Lý Minh không chớp mắt.

Hông ngươi anh dường như đã mất đi sự tập trung, trở nên trống rỗng, phản chiếu lại hình ảnh méo mó của những người bạn xung quanh.

Anh cảm thấy ý thức của mình đang bị kéo dãn, như một sợi dây thun sắp đứt, bị giật mạnh về phía một điểm tối đen vô hình ở đâu đó xa xôi.

"Đừng đến gần," Lý Minh thì thầm.

Giọng nói của anh nghe xa xăm, như thể vang lên từ đáy một giếng sâu.

nó đang nhìn."

"Nó là gì?" Kael, gã khổng lồ với lớp da cứng như thép, bước tới trước.

Cánh tay phải của anh ta, nơi những mảng da kim loại đang dần bao phủ cơ bắp, run rẩy nhẹ.

Không phải vì sợ hãi, mà vì bản năng cảnh giác của một chiến binh đang đối mặt với một mối đe dọa chưa từng thấy.

"Lý Minh, kiểm soát nó.

Đừng để thứ virus đó ăn thịt não cậu."

"Nó không ăn thịt não tôi," Lý Minh lắc đầu, một cử động chậm chạp, cứng nhắc.

"Nó đang viết lại mã nguồn."

Thanh Lan cắn môi, nước mắt chực trào nhưng cô cố nén lại.

Cô nhớ lại những gì họ đã trải qua từ ngày virus爆发.

Những người biến thành quái vật, những người biến thành thiên tài, và những người như họ, những kẻ may mắn sống sót nhưng mang theo di chứng.

Nhưng thứ này...

thứ này khác biệt.

Đây không phải là tiến hóa.

Đây là sự xâm chiếm.

"Chúng ta cần ra khỏi đây," Kael gầm lên, giọng nói rung chuyển không khí.

"Bất kể thứ gì đang xảy ra với cậu, nó không an toàn.

Cảm giác của tôi...

Không khí trong phòng này đang trở nên nặng nề, như thể trọng lực đang tăng lên."

Lý Minh cố gắng nhấc chân, nhưng cơ thể anh từ chối tuân lệnh.

Những ngón tay của anh bắt đầu cử động một cách tự động, vẽ những ký tự phức tạp trong không khí.

Mỗi đường nét anh vẽ lại để lại một vệt sáng xanh lóng lánh, treo lơ lửng như những con kiến trúc bằng ánh sáng.

"Minh, nghe tôi nói," Thanh Lan bước tới, bỏ qua lời cảnh báo của Kael.

Cô nắm chặt tay trái của Lý Minh, bàn tay cô ấm áp, thực tế, đối lập hoàn toàn với sự lạnh lẽo đang lan tỏa từ tay phải anh.

"Hãy nhìn tôi.

Hãy nghĩ về chúng ta.

Chúng ta là gia đình.

Không phải máu mủ, nhưng chúng ta đã cùng nhau sống sót.

Hãy chiến đấu vì điều đó."

Tiếng nói của Thanh Lan như một luồng gió mát lành thổi qua tâm trí hỗn loạn của Lý Minh.

Anh cố gắng tập trung vào giọng nói của cô, vào sự ấm áp từ bàn tay cô.

Nhưng ngay khi anh làm vậy, một tiếng cười vang lên trong đầu anh.

*Gia đình?* Tiếng cười khinh bỉ, cao vút và đầy mỉa mai.

*Một khái niệm yếu đuối của loài vật chưa tiến hóa.

Chúng chỉ là những mắt xích trong chuỗi thức ăn.

Và bạn, Lý Minh, sắp trở thành đỉnh điểm của chuỗi đó.*

"Đừng nghe nó!" Thanh Lan hét lên, cảm nhận được sự kháng cự từ phía Lý Minh.

Cô thấy những đường vân trên lòng bàn tay anh bắt đầu lan rộng, bò lên cổ tay, rồi cẳng tay, tạo thành một mạng lưới phức tạp giống như mạch điện tử.

Đừng để nó thắng!"

Lý Minh gritted his teeth, mồ hôi lạnh tuôn rơi trên trán.

Anh cảm thấy ý thức của mình đang bị chia đôi.

Một nửa là anh, với ký ức về tuổi thơ nghèo khó, về những đêm thức trắng lo lắng cho tương lai, về tình bạn với Thanh Lan và Kael.

Nửa kia là một thứ gì đó cổ xưa, hung bạo và vô cảm, đang hun hút kéo anh vào vực thẳm.

Anh nhớ lại lời nói của mình trước đó: *Chúng ta vừa mới bắt đầu.*

Câu nói đó giờ đây nghe như một lời nguyền.

"Kael, phá vỡ cửa sổ!" Lý Minh gầm lên, giọng nói của anh đột ngột trở nên sắc bén, khác hẳn với sự mơ hồ trước đó.

Kael do dự một giây, nhưng rồi anh vung nắm đấm thép của mình vào khung cửa sổ sắt gỉ sét.

Kim loại rít lên, biến dạng, và vỡ tan tành.

Gió mưa tràn vào, cuốn theo mùi ẩm mốc và mùi ozone nồng nặc.

"Đi!" Kael hét, kéo Thanh Lan và cố gắng kéo cả Lý Minh.

Nhưng Lý Minh không di chuyển.

Anh đứng đó, như một bức tượng đá.

Những ký tự ánh sáng anh vẽ trong không khí giờ đã kết nối với nhau, tạo thành một hình lục giác xoay tròn.

Ở trung tâm của hình lục giác, một khoảng trống đen kịt xuất hiện, hút lấy ánh sáng xung quanh.

"Minh, không!" Thanh Lan hét lên, cố gắng kéo anh ra.

Nhưng lực lượng vô hình từ hình lục giác đẩy cô bay ra xa, đập mạnh vào tường.

Kael lao tới, định bảo vệ Thanh Lan, nhưng anh cũng bị hất văng.

Lực lượng này không phải là vật lý thông thường.

Nó tác động trực tiếp vào trường năng lượng cơ thể họ, vô hiệu hóa mọi sức mạnh dị năng họ đang cố gắng huy động.

Lý Minh nhìn xuống bàn tay mình.

Những đường vân ánh sáng giờ đã bao phủ toàn bộ cánh tay phải của anh, từ đầu ngón tay đến vai.

Anh cảm thấy một luồng năng lượng khổng lồ đang tuôn chảy từ bên trong, mạnh mẽ đến mức anh sợ rằng cơ thể mình sẽ vỡ tung.

*Hãy chấp nhận,* giọng nói trong đầu anh thì thầm, ngọt ngào và chết chóc.

*Hãy để tôi dẫn đường.

Chúng ta sẽ tạo ra một trật tự mới.

Một thế giới không còn sự hỗn loạn, không còn sự yếu đuối.

Chỉ có sự hoàn hảo.*

Lý Minh nhắm mắt lại.

Anh nhớ về gia đình mình trước khi virus xuất hiện.

Bố mẹ anh đã chết trong một vụ tai nạn giao thông khi anh còn nhỏ.

Anh lớn lên trong trại trẻ mồ côi, nơi sự tàn khốc của cuộc sống dạy anh rằng chỉ có sức mạnh mới tồn tại.

Nhưng rồi anh gặp Thanh Lan và Kael.

Họ dạy anh về lòng trắc ẩn, về sự hy sinh, về ý nghĩa của việc thuộc về một tập thể.

Bây giờ, thứ sức mạnh này đang đòi hỏi anh phải từ bỏ tất cả những điều đó.

Lý Minh mở mắt ra.

Đôi mắt anh giờ không còn màu đen nữa.

Chúng chuyển sang màu xanh dương rực rỡ, giống như ánh sáng từ lòng bàn tay.

"Anh không phải là gia đình tôi," Lý Minh nói, giọng nói của anh vang lên từ nhiều hướng khác nhau, tạo ra hiệu ứng vang vọng trong căn phòng nhỏ bé.

"Và tôi không phải là phương tiện của anh."

Anh giơ tay phải lên, nhắm thẳng vào hình lục giác ánh sáng.

Thay vì đẩy nó ra, anh ép năng lượng của mình vào trong nó, cố gắng làm vỡ cấu trúc từ bên trong.

Một cơn đau dữ dội xé toạc cơ thể anh, như thể từng tế bào đang bị đốt cháy.

Nhưng anh không lùi bước.

Anh cười, một nụ cười đầy quyết liệt và phẫn nộ.

"Chúng ta vừa mới bắt đầu," anh lặp lại, nhưng lần này, ý nghĩa của câu nói đã thay đổi.

"Và tôi sẽ là người định nghĩa nó."

Ánh sáng xanh bùng nổ, xóa trắng tầm nhìn của mọi người.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập