Chương 17
Những bức tường bê tông xám xịt dường như đang thở, co giãn nhẹ nhàng theo nhịp đập của một trái tim vô hình.
Lý Minh đứng giữa phòng, lưng còng xuống, hai tay ôm chặt lấy đầu.
Tiếng nói trong đầu anh không còn là những lời thì thầm đầy cám dỗ hay mỉa mai nữa.
Nó trở thành một tiếng gầm rú liên tục, một bản giao hưởng của hàng ngàn giọng nói chồng chất lên nhau, tất cả đều hét lên cùng một điều: *Chiếm hữu.
Tiến hóa.*
Lý Minh cố gò chặt bàn tay phải, nhưng vết hằn đen hình con mắt không hề phai nhạt.
Ngược lại, nó như đang "thở".
Mỗi nhịp đập của tim anh đều khiến hình xăm nóng rát, lan tỏa dọc theo cẳng tay, sâu vào xương tủy.
Cảm giác này không giống như thức tỉnh dị năng bình thường mà giống như một vật chủ đang bị xâm thực.
Da thịt anh kêu lên những tiếng rên rỉ khẽ khàng, như thể các tế bào đang bị tách rời và lắp ghép lại theo một khuôn mẫu nào đó mà anh không thể hiểu nổi.
"Minh!" Thanh Lan gọi khẽ, giọng cô run rẩy nhưng kiên định.
Cô tiến lại gần, bước chân cô cẩn thận tránh những vệt ánh sáng xanh đang loang lổ trên sàn nhà.
Kael đứng chặn phía sau, nắm đấm thép của anh siết chặt đến mức kim loại phát ra tiếng kêu rè rè.
Gã khổng lồ nhìn Lý Minh với ánh mắt đầy lo lắng, nhưng cũng không giấu được sự cảnh giác.
Người bạn của họ giờ đây giống một quả bom định thời hơn là một con người.
Lý Minh không đáp lại.
Anh nhắm chặt mắt, cố gắng tìm kiếm sự tĩnh lặng trong cơn bão dữ dội trong tâm trí.
Anh nhớ đến những ký ức mờ nhạt về bố mẹ mình, về chiếc xe hơi cũ kỹ, về ánh nắng chiều vàng ối.
Nhưng những ký ức ấy đang bị ăn mòn, thay thế bằng những đoạn phim ngắn, những mảnh ghép ký ức không thuộc về anh.
Một phòng thí nghiệm trắng tinh.
Những ống nghiệm chứa đầy chất lỏng màu tím.
Và một người đàn ông mặc áo blouse trắng, gương mặt lạnh băng, đang nhìn chằm chằm vào một phôi thai trong bình chứa – phôi thai mang chính khuôn mặt của Lý Minh.
không," Lý Minh khàn khàn nói, giọng anh vang lên chói tai, như thể được khuếch đại bởi chính năng lượng trong cơ thể.
"Đó không phải là ký ức của tôi."
Thanh Lan dừng lại, đôi mắt cô mở to.
"Minh, nói cho chúng tôi biết.
Anh thấy gì?"
Trước khi Lý Minh có thể trả lời, một âm thanh kỳ lạ vang lên từ phía cửa sổ đã được thay thế bằng kính trong suốt.
Không phải tiếng gõ cửa, mà là tiếng trượt của kính.
Tấm kính đó, vốn hiển thị những dòng dữ liệu cuộn nhanh, đột ngột tắt đi.
Và rồi, nó biến mất.
Không có tiếng vỡ, không có mảnh vụn.
Chỉ đơn giản là nó tan biến vào không khí, để lộ ra một khoảng trống đen kịt phía sau.
Từ khoảng trống đó, một bóng người bước ra.
Đó không phải là một Dị Nhân bình thường.
Kẻ đó mặc一套 bộ đồ bảo hộ màu đen bóng, kín mít, che kín toàn bộ cơ thể, chỉ để lộ đôi mắt lạnh lùng sau lớp kính chắn.
Trên ngực hắn có một biểu tượng: một con thằn lằn đang nuốt chửng chính đuôi mình – biểu tượng của sự tái sinh và hủy diệt.
Tên tuổi của hắn vang vọng trong đầu Lý Minh, không phải do anh nghe thấy, mà do chính "Kẻ Chủ" trong anh cung cấp thông tin.
Bộ phận dọn dẹp.
Kẻ săn lùng dị nhân chưa đăng ký.*
Lý Minh nhìn vào bàn tay mình.
Cơn đau đang biến đổi.
Thay vì sự xâm thực hỗn loạn, anh cảm nhận được một dòng chảy dữ dội nhưng có trật tự.
Ý thức của Ma Giới Đế Quân – hay Kẻ Chủ – thì hỗn loạn, hung bạo, nhưng cơ thể Lý Minh – một con người bình thường từng chịu đựng đủ mọi đắng cay ở tầng lớp dưới – lại có một ý chí thép.
Anh đã sống sót qua đói nghèo, qua sự cô đơn, qua nỗi sợ hãi.
Anh biết giá trị của sự sống.
"Cả hai đều là cái chết," Lý Minh nói, giọng anh bình tĩnh đến đáng sợ.
Anh nhìn thẳng vào Thằn Lằn.
"Atlas muốn tiêu diệt tôi để duy trì trật tự giả tạo.
Kẻ Chủ muốn đồng hóa tôi để tạo ra hỗn loạn tuyệt đối.
Cả hai đều coi tôi là công cụ.
Là vật thể."
Anh giơ tay phải lên.
Những mạch năng lượng xanh dương trên cánh tay anh sáng rực rỡ, nhưng lần này, chúng không còn run rẩy nữa.
Chúng chảy đều đặn, như những dòng sông trong lành.
"Tôi không phải là bản sao thứ bảy," Lý Minh tuyên bố, ánh mắt anh sắc bén như lưỡi dao.
"Tôi là Lý Minh.
Và tôi sẽ không để bất kỳ ai định nghĩa con người tôi là gì."
Thằn Lằn nhíu mày, có vẻ bất ngờ trước sự bình tĩnh của con mồi.
Nhưng sự bất ngờ đó chỉ kéo dài trong một giây.
Hắn vung tay, những tia sét tím bắn ra từ lòng bàn tay, nhắm thẳng vào tim Lý Minh.
Lý Minh sập xuống sàn, kiệt sức.
Mồ hôi ướt đẫm lưng áo.
Anh vừa chiếm được lợi thế tạm thời, nhưng biết rằng đây chỉ là sự trì hoãn.
Cơ thể anh đang kêu cứu, mỗi tế bào đều đau đớn.
Anh vừa sử dụng một phần năng lượng của Kẻ Chủ để vô hiệu hóa Thằn Lằn, nhưng điều đó cũng có nghĩa là anh đã cho phép nó thâm nhập sâu hơn vào ý thức của mình.
Bất chợt, điện thoại di động cũ kỹ của anh rung lên.
Màn hình sáng lên trong căn phòng tối om.
Không có tên người gửi, chỉ có một dãy số ngẫu nhiên.
Lý Minh nhặt điện thoại lên, tay run rẩy.
Một tin nhắn hiện ra, ngắn gọn và đáng sợ:
*"Bản sao thứ tám đã được kích hoạt.
Nó đang ở gần bạn.
Đừng tin vào bất kỳ ai, kể cả chính mình."*
Lý Minh ngước đầu lên, nhìn về phía bóng tối phía sau cửa sổ.
Trong khoảnh khắc đó, anh thề rằng mình thấy một bóng người đứng đó, với đôi mắt xanh dương giống hệt anh.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận