Chương 15
Nó là một cuộc tấn công, một màn trướng nước lạnh lẽo che khuất ranh giới giữa bầu trời đen ngòm và những tòa nhà chọc trời đang thoi thóp trong bóng tối.
Lý Minh đứng dưới mái hiên của một tòa nhà bỏ hoang thuộc Khu 4, nước mưa thấm ướt vai áo khoác cũ kỹ của anh, nhưng anh không hề run rẩy.
Trong tay anh là chiếc điện thoại thông minh đã bị vỡ màn hình, ánh sáng xanh nhạt chiếu rọi lên khuôn mặt tái nhợt.
Câu nói *"Anh ấy ở trong mạng lưới"* vẫn vang vọng trong đầu như tiếng chuông báo động, cắt ngang mọi suy nghĩ khác.
Nếu bố Hàn Nhi – kẻ được giới ngầm gọi là "Ma Giới Đế Quân" và được Chính phủ dán nhãn là nguồn gốc của Virus Chaos – thực sự đã chuyển ý thức của mình vào hệ thống dữ liệu toàn cầu, thì ranh giới giữa thực tại và ảo ảnh đã sụp đổ.
Lý Minh nhìn vào dòng mã nhị phân chạy liên tục trên màn hình, những con số 0 và 1 không còn là ký hiệu vô tri.
Chúng nhịp đập.
Và chúng đang dẫn đường.
Anh không di chuyển ngay.
Anh cần hiểu.
Nếu virus là một mã nguồn, và "Kẻ Chủ" là ý thức tập thể của những nạn nhân đầu tiên, thì mạng lưới này không chỉ là công cụ giao tiếp.
Nó là cơ thể.
Và anh, bản sao thứ bảy, đang cố gắng điều khiển một cơ thể khổng lồ mà anh chưa từng kiểm soát được.
Cảm giác "khác biệt" mà anh luôn đè nén bỗng bùng lên dữ dội.
Anh không phải là một con người đang mang virus.
Anh là virus đang cố gắng trở thành con người.
Lý Minh nhét điện thoại vào túi áo, ánh mắt quét qua con đường vắng vẻ phía trước.
Bóng tối ở cuối phố dường như đậm đặc hơn, như thể không gian đang bị hút vào một điểm kỳ dị nào đó.
Anh bước đi, từng bước nặng nề, không phải vì mệt mỏi, mà vì anh cảm nhận được sự hiện diện của thứ gì đó đang chờ đợi.
Một cái bẫy?
Hay một lời mời gọi?
Trong thế giới nơi trật tự và hỗn loạn giao thoa, sự thật luôn nằm ở nơi nguy hiểm nhất.
Và bây giờ, sự thật đang gọi tên anh.
Lý Minh không la hét.
Sự sợ hãi từ từ lắng xuống, thay thế bằng một sự tỉnh táo lạnh lùng, sắc bén như lưỡi dao.
Nếu anh là một thiết bị, và Virus là mã nguồn, thì quy tắc của thế giới này không phải là "sức mạnh" hay "yếu đuối", mà là "quyền truy cập" và "phòng chống".
Anh không cần phải mạnh hơn Kẻ Sưu Tập.
Anh chỉ cần hack vào hệ thống của hắn.
Kẻ Sưu Tập rút cò súng, ngón tay siết chặt.
"Tắt mắt lại đi, đồ chơi."
Nhưng Lý Minh không nhắm mắt.
Anh mở rộng tâm trí.
Anh không chiến đấu lại nỗi đau, mà anh đón nhận nó.
Anh cho phép những luồng dữ liệu từ "Kẻ Chủ" chảy vào, hòa quyện với ý thức của mình.
Thế giới xung quanh bắt đầu biến dạng.
Những hàng server không còn là kim loại và dây cáp.
Chúng trở thành những mạch máu sáng rực, những dây thần kinh khổng lồ nối liền với não bộ của Lý Minh.
Anh nhìn thấy Kẻ Sưu Tập không còn là một con người.
Anh ta là một tập hợp các tín hiệu điện, các xung thần kinh, và những lỗ hổng bảo mật trong nhận thức.
Lý Minh thấy rõ điểm yếu của hắn: sự tự kiêu.
Kẻ Sưu Tập tin rằng mình đang kiểm soát tình thế, nhưng anh ta đang đứng giữa một mạng lưới mà anh ta không hiểu gì cả.
"Cậu không hiểu, phải không?" Lý Minh nói, giọng anh vang lên từ khắp mọi hướng, như thể có hàng trăm người đang nói cùng lúc.
"Cậu nghĩ cậu đang săn mồi?
Cậu chỉ là một con chuột trong mê cung."
Kẻ Sưu Tập giật mình, tay cầm súng run rẩy.
cậu đang làm gì?"
Lý Minh đưa tay ra, không phải để tấn công, mà để kết nối.
Anh không chạm vào Kẻ Sưu Tập.
Anh chạm vào không gian xung quanh, vào những luồng dữ liệu vô hình đang chảy qua căn phòng.
Anh gửi một tín hiệu.
Một gói dữ liệu nhỏ, chứa đựng toàn bộ nỗi đau và sự tuyệt vọng của hàng ngàn linh hồn bị mắc kẹt trong virus.
"Nhìn xem," Lý Minh thì thầm.
"Nhìn sự thật."
Kẻ Sưu Tập hét lên, quăng khẩu súng xuống sàn.
Anh ta ôm lấy đầu, gục xuống quỳ.
Những hình ảnh kinh hoàng hiện ra trước mắt anh ta: những đứa trẻ bị biến dạng, những gia đình tan vỡ, những linh hồn bị giam cầm trong ngục tù số.
Anh ta không chỉ nhìn thấy.
Anh ta *cảm nhận* được.
Nỗi đau của hàng ngàn người đổ vào não bộ của một người duy nhất.
Đó là quá tải.
Là sự sụp đổ của rào cản tâm lý.
Lý Minh nhìn chằm chằm vào hình ảnh hiện ra trong đầu.
Anh nhận ra rằng mọi hành động của anh trong quá khứ đều dẫn anh đến đúng vị trí này, đúng thời điểm này.
Anh không có quyền chọn lựa?
Hay đó chỉ là ảo tưởng tự do?
Trong đầu anh, hai luồng ý thức va chạm.
Một bên là sự tuân phục, hòa nhập vào mạng lưới để sống sót như những bản sao trước.
Bên kia là ý chí phản kháng, khao khát tự do và công lý.
Lý Minh nhắm mắt lại, hít thở sâu.
Anh cảm nhận được nhịp đập của trái tim mình, yếu ớt nhưng kiên cường.
"Ta không phải là con rối," anh nói với chính mình, giọng run rẩy nhưng đầy quyết tâm.
"Và ta cũng không phải là Chúa.
Ta chỉ là một người đàn ông muốn bảo vệ gia đình mình."
Nhưng khi anh mở mắt ra, hình ảnh của Hàn Nhi biến mất, thay vào đó là một dòng chữ đỏ rực, nhấp nháy trên không trung trước mặt anh:
Lý Minh bước lùi lại, kinh hoàng.
Không phải anh đang hack vào hệ thống.
Mà hệ thống đang hack vào anh.
Và lệnh tiếp theo không phải đến từ anh.
Nó đến từ người đang điều khiển mạng lưới từ bên trong.
Một tiếng còi báo động dài vang lên, xé toạc sự im lặng của căn hầm.
Từ các lối đi xung quanh, hàng chục bóng đen mặc áo giáp đen tiến vào, súng ngắn chĩa thẳng vào anh.
Dẫn đầu là một người phụ nữ tóc bạc, mắt đỏ ngầu, ánh nhìn đầy khinh miệt.
"Chào mừng đến với nhà của chúng ta, Lý Minh," bà ta nói, giọng lạnh băng.
"Con rối đã về đến sân khấu."
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận