Chương 14

Tiếng còi báo động vẫn đang gào thét, xé toạc bầu không khí ngột ngạt trong nhà máy lọc dầu cũ kỹ.

Âm thanh kim loại va đập vào kim loại tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn, nhưng Lý Minh chỉ nghe thấy tiếng đập của chính trái tim mình.

Anh dựa lưng vào cột bê tông nứt nẻ, cảm giác lạnh lẽo từ bê tông thấm vào da thịt, cố gắng làm dịu đi cơn đau nhói ở cánh tay phải.

Máu đỏ tươi nhỏ giọt, hòa lẫn với bụi xi măng và mồ hôi, tạo thành một vệt nâu sẫm trên sàn nhà.

Trần Nam đứng chắn trước mặt anh, cơ thể căng cứng như một viên đạn sẵn sàng bắn ra.

Đôi mắt anh ta đỏ ngầu, không phải vì mệt mỏi, mà vì sự giận dữ tột cùng.

Trước mặt họ, ba tên lính của "Tổ chức Quan Sát" đang tiến tới, bước chân đều đặn, lạnh lùng, như thể họ đang đi dạo trong công viên chứ không phải đang truy sát một mục tiêu nguy hiểm.

Những người này không mặc đồng phục quân đội thông thường.

Áo khoác đen của họ được dệt từ sợi carbon, phản chiếu ánh sáng mờ ảo từ các bóng đèn huỳnh quang nhấp nháy trên trần nhà.

Mặt nạ của họ không có biểu cảm, chỉ có hai lỗ đen sâu thẳm, giống như hai cái hố vô tận.

"Họ không phải là cảnh sát," Lý Minh thì thầm, giọng nói khàn đặc.

Anh đưa tay lên, lau đi một vệt máu từ khóe mắt.

"Họ là những người dọn dẹp.

Những kẻ xóa sổ bằng chứng."

Trần Nam nghiến răng, nắm đấm siết chặt đến mức khớp tay bật lên tiếng lách cách.

"Để tôi xử lý chúng.

Tôi sẽ xé nát chúng thành từng mảnh."

"Không," Lý Minh ra lệnh, giọng anh lạnh băng nhưng kiên quyết.

"Nếu cậu dùng sức mạnh lúc này, chúng ta sẽ lộ vị trí hoàn toàn.

Và hơn nữa...

nhìn vào tay họ."

Trần Nam hạ thấp vai, nhìn kỹ hơn.

Những ngón tay của kẻ địch không cầm súng.

Chúng cầm những thanh kim loại mỏng, phát ra ánh sáng tím nhạt – cùng màu với năng lượng của Lý Minh, nhưng nhạt hơn, bẩn hơn.

Đó là năng lượng bị ô nhiễm.

Bị khai thác.

"Virus Chaos không chỉ là một bệnh," Lý Minh nói, trong đầu anh, tiếng thì thầm của 'Kẻ Chủ' vang lên rõ ràng hơn bao giờ hết.

*Họ đang thử nghiệm.

Họ đang cố gắng tái tạo lại chúng ta.* "Họ đang tìm cách kiểm soát nó.

Và chúng ta...

chúng ta là phòng thí nghiệm sống của họ."


Lý Minh rú lên, quăng chiếc đồng hồ xuống đất.

Anh quay trở lại hiện thực, mồ hôi ướt đẫm lưng áo.

Trần Nam đang vật lộn với hai tên lính còn lại, nhưng rõ ràng anh ta đang dần lép vế.

Năng lượng vàng của anh ta đang suy yếu, trong khi ánh sáng tím từ thanh kim loại của kẻ địch ngày càng mạnh mẽ, như thể chúng đang hút lấy sinh lực của anh ta.

"Cậu ổn chứ?" Trần Nam hét lên, vừa đánh bay một cú đấm của kẻ địch.

"Không có thời gian," Lý Minh nói, đứng dậy.

Cơn đau đầu vẫn còn âm ỉ, nhưng trí tuệ của anh đã trở lại.

Anh hiểu rồi.

Tất cả đều hiểu.

BioGen không tạo ra virus.

Họ chỉ là những kẻ canh giữ cánh cửa.

Và giờ, cánh cửa đó đang mở.

Bỗng nhiên, tiếng nổ lớn vang lên từ phía cửa chính.

Cánh cửa thép dày hàng mét bị thổi bay, vỡ vụn thành hàng trăm mảnh.

Khói bụi ùa vào, che khuất tầm nhìn.

Từ trong đám khói, một nhóm lính cơ giới hóa của Chính phủ tràn vào.

Họ mặc áo giáp màu xanh lá cây, cầm súng trường hiện đại, và dẫn đầu là một người đàn ông cao lớn, mặt lạnh như băng.

Đại tá Trương.

Anh ta bước ra, giày chiến đấu dậm xuống sàn nhà, tạo ra những tiếng vang nặng nề.

Ánh mắt anh ta quét qua phòng, dừng lại ở Lý Minh, rồi chuyển sang những tên lính của Tổ chức Quan Sát đang chiến đấu với Trần Nam.

"Dừng lại," Trương nói, giọng nói vang vọng trong không gian kín.

"Tất cả dừng lại.

Đây là khu vực kiểm soát của Chính phủ.

Bất kỳ ai không tuân thủ sẽ bị xử bắn."

Những tên lính của Tổ chức Quan Sát ngừng chiến đấu.

Họ nhìn nhau, rồi từ từ hạ vũ khí xuống.

Họ không sợ Chính phủ.

Nhưng họ cũng không muốn chết vô ích.

Trương tiến lại gần Lý Minh, tay đặt lên cán súng.

Chúng tôi đã tìm cậu khắp nơi.

Cậu đã gây ra đủ rắc rối.

Giờ, hãy để chúng tôi giải quyết vấn đề này theo cách của chúng tôi."

"Cách của các ông là giết chết những người vô tội," Lý Minh nói, giọng anh bình tĩnh đáng sợ.

"Giống như các ông đã làm với cha tôi.

Giống như các ông đang làm với Trần Nam."

Trương nhíu mày.

"Cha cậu là một khủng bố.

Một kẻ khủng bố dị nhân.

Cậu không hiểu gì cả.

Virus Chaos là mối đe dọa tồn vong của nhân loại.

Chúng ta phải tiêu diệt nó.

Dù phải hy sinh một ít để cứu nhiều."

"Đó là logic của kẻ độc tài," Lý Minh nói.

"Và nó sai.

Cả hai phe đều sai.

Các ông muốn kiểm soát.

BioGen muốn khai thác.

Nhưng chúng ta...

chúng ta chỉ muốn sống."

Trương cười khẩy.

Trong một thế giới hỗn loạn?

Trật tự là thứ duy nhất cứu chúng ta.

Và nếu cậu không chịu hợp tác, chúng tôi sẽ loại bỏ cậu."

Anh ta ra lệnh.

"Tiêu diệt mục tiêu Alpha!

Không chừa sót!"


Khi làn sóng năng lượng tan biến, những tên lính của Chính
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập