Chương 13
Nó là sự đình chỉ.
Lý Minh đứng giữa vũng bùn đất và máu tươi, hai tay giơ cao như đang nâng đỡ bầu trời sụp đổ.
Năng lượng của anh không bùng nổ, mà ngưng tụ.
Nó lan tỏa ra xung quanh như một làn sương lạnh giá, thấm vào từng phân tử không khí, khiến chúng trở nên nặng trĩu, đặc quánh như chì lỏng.
Những viên đạn đang bay từ khẩu súng của đội đặc nhiệm BioGen bị đóng băng trong không trung, lơ lửng như những con ruồi chết trên mạng nhện.
Những tia lửa điện từ dị nhân phe đối kháng cũng ngừng bứt phát, treo lơ lửng trước mặt họ, run rẩy nhưng không thể tiến thêm một milimet.
Sự im lặng ập đến, không phải là sự vắng lặng của hòa bình, mà là sự im lặng của cái chết tạm hoãn.
Trần Nam đứng ngay sau lưng Lý Minh, ngực phập phồng mạnh.
Anh ta nuốt nước bọt, cổ họng khô khốc.
Ánh mắt anh ta quét qua những khuôn mặt xung quanh – những kẻ thù vừa nãy còn muốn xé xác nhau, giờ đây đang nhìn chằm chằm vào lý Minh với vẻ kinh hãi tột độ.
Không ai di chuyển.
Không ai thở mạnh.
Trường lực tím của Lý Minh đang kiểm soát nhịp thở của tất cả mọi người trong bán kính năm mươi mét.
"Đừng di chuyển," Lý Minh nói.
Giọng anh không lớn, nhưng vang lên rõ ràng trong đầu mỗi người hiện diện, như một lệnh truyền từ sâu thẳm tiềm thức.
"Nếu các người cử động, trường lực sẽ vỡ.
Và khi nó vỡ, phản lực sẽ xé toạc các người thành từng mảnh."
Một binh sĩ trẻ, tay vẫn nắm chặt khẩu súng ngắn, run rẩy hỏi: "Cậu...
cậu là gì?"
Lý Minh không đáp.
Anh không có thời gian cho những câu hỏi triết học.
Tiếng thì thầm trong đầu anh, thứ âm thanh mà anh đã nghe suốt mười tám năm qua, giờ đây đang trầm xuống, chuyển thành một điệu nhạc buồn bã, cổ xưa.
Chúng không còn la hét yêu cầu anh tiêu diệt, mà đang thì thầm về nguồn gốc.
Về sự thật.
Anh cảm thấy cơ thể mình đang nóng lên, không phải do nhiệt, mà do áp lực.
Năng lượng tím đang ăn mòn da thịt anh, từng chút một.
Anh biết mình không thể duy trì trạng thái này lâu.
Nhưng anh cần thời gian.
Anh cần nhìn thấy thứ nằm sau bức tường bê tông phía sau lưng mình, thứ mà trực giác đang gào thét với anh rằng nó liên quan đến cái chết của cha anh.
Trần Nam tiến lại gần, đặt tay lên vai Lý Minh.
Bàn tay anh ta run nhẹ, nhưng lực nắm chặt thể hiện sự trung thành mù quáng.
"Minh, chúng ta phải rút.
Sóng năng lượng này đang thu hút sự chú ý.
Tôi có thể cảm thấy...
có thứ gì đó lớn hơn đang đến."
Lý Minh lắc đầu nhẹ.
Chúng ta đã đi quá xa để quay lại.
Và chúng ta không thể để lại những con người này ở đây."
Anh nhìn về phía nhóm dị nhân.
Một cô gái trẻ, tóc cháy đen do năng lượng lửa của cô ta bị ức chế, đang khóc thầm.
Những giọt nước mắt của cô rơi xuống, nhưng chúng cũng bị đóng băng trên không trung, treo lơ lửng như những viên ngọc trai trong suốt.
Cô ấy không phải là kẻ thù.
Cô ấy chỉ là nạn nhân, giống như anh, giống như tất cả những ai mang trong mình virus Chaos.
"Nghe đây," Lý Minh nói, giọng anh dịu đi chút ít, nhưng vẫn giữ sự lạnh lùng tính toán.
"Đóng mắt lại.
Hít thở chậm.
Đừng cố gắng kiểm soát năng lượng của các người.
Hãy để tôi làm điều đó."
Anh mở rộng trường lực, bao trùm lấy tất cả.
Cảm giác của anh giống như đang ôm lấy hàng chục con dao sắc bén.
Mỗi một dị nhân là một nguồn năng lượng hỗn loạn, mỗi một binh sĩ là một mối đe dọa tiềm tàng.
Lý Minh phải cân bằng chúng, như một người đi钢丝 trên dây thừng giữa hai vách núi.
Sự im lặng kéo dài thêm ba mươi giây.
Đối với Lý Minh, đó là một thế kỷ.
Rồi, anh hạ tay xuống.
Những viên đạn rơi xuống đất với tiếng lách cách khô khốc.
Những tia lửa tắt lịm.
Không khí trở lại bình thường, loãng và lạnh lẽo.
Nhưng không ai di chuyển.
Họ quá sốc, quá mệt mỏi, và quá kinh sợ trước sức mạnh vừa mới chứng kiến.
Lý Minh quay người, bước về phía bức tường bê tông phía sau.
Trần Nam và một vài người dị nhân dám đi theo.
Những người khác vẫn đứng nguyên tại chỗ, như những bức tượng.
Khi Lý Minh đặt tay lên bức tường, anh không cảm thấy lạnh lẽo của xi măng.
Anh cảm thấy một nhịp đập.
Nhịp đập yếu ớt, nhưng đều đặn, như trái tim của một con thú đang ngủ đông.
Anh đẩy mạnh.
Bức tường không vỡ, mà tan rã.
Những viên gạch biến thành bụi mịn, rơi xuống đất, để lộ ra một khoảng không gian tối om phía sau.
Một mùi hôi thối, tanh tưởi của đất ẩm và kim loại gỉ sét phả ra, xộc vào mũi mọi người.
Đó không phải là một kho chứa.
Đó là một lối đi xuống.
***
Lối đi hẹp, dốc đứng, dẫn sâu xuống lòng đất.
Ánh sáng từ đèn pin của Trần Nam quét qua những bậc thang bằng sắt gỉ sét, chiếu rọi lên những vết máu khô đen trên thành đường hầm.
Không khí ở đây dày đặc, nặng mùi ozone và một thứ mùi ngọt ngào, gây nôn nao mà Lý Minh không thể xác định được.
"Bọn mình đang đi vào đâu?" Trần Nam hỏi, giọng anh ta run rẩy.
Anh ta không sợ bóng tối, nhưng anh ta sợ sự không biết.
Và lúc này, sự không biết đang bao trùm lấy họ như một tấm chăn tử thần.
"Đến nơi mà mọi thứ bắt đầu," Lý Minh đáp, giọng anh vang vọng trong hành lang hẹp.
"Và nơi mà chúng ta sẽ tìm ra câu trả lời."
Họ đi xuống.
Bước chân họ vang lên tiếng kêu kim loại rít lên, vang vọng như tiếng gào thét của những linh hồn lang thang.
Phía sau họ, tiếng bàn tán xì xào của những người còn lại ở trên mặt đất dần tắt đi, bị nuốt chửng bởi độ sâu của lòng đất.
Sau năm phút đi bộ, họ đến một căn phòng rộng lớn.
Trần Nam bật đèn pin mạnh hơn, ánh sáng quét qua không gian.
Đây không phải là một phòng thông thường.
Nó là một phòng thí nghiệm.
Nhưng không phải loại phòng thí nghiệm hiện đại với những thiết bị bằng kính và thép không gỉ.
Đây là một phòng thí nghiệm cổ xưa, được xây dựng từ đá đen, khắc đầy những ký tự mà Lý Minh không thể đọc được, nhưng lại cảm thấy quen thuộc.
Những ký tự đó dường như đang chuyển động, bò trên tường như những con kiến đen.
Ở trung tâm căn phòng là một cái bệ đá, và trên đó là một cánh cổng.
Cánh cổng bằng đá đen, cao gần ba mét, rộng một mét rưỡi.
Nó không có tay nắm, không có khóa.
Chỉ có những đường vân xoắn ốc chạy dọc theo bề mặt, phát ra một ánh sáng tím mờ nhạt, giống hệt năng lượng của Lý Minh.
"Đây là gì?" Trần Nam hỏi, tiến lại gần, nhưng dừng lại khi cảm thấy một luồng gió lạnh lẽo thổi ra từ cánh cổng.
Lý Minh không đáp.
Anh bước tới, đặt tay lên cánh cổng.
Ngay khi ngón tay anh chạm vào đá, một luồng điện chạy dọc sống lưng anh.
Tiếng thì thầm trong đầu anh bùng lên, không còn là lời thì thầm, mà là một cuộc trò chuyện.
*Con đã về.*
Lý Minh run rẩy.
"Ai đang nói?"
*Chúng ta.
Những kẻ thất lạc.
Những kẻ bị bỏ lại.*
Anh lùi lại một bước, nhìn Trần Nam.
"Đây là nơi BioGen bắt nguồn.
Không phải từ phòng thí nghiệm hiện đại của họ.
Từ lòng đất này."
Trần Nam nhíu mày.
"Ý cậu là gì?
BioGen là một tập đoàn công nghệ.
Họ không thể có gốc rễ ở đây."
"Họ đã tìm thấy nó," Lý Minh nói, giọng anh lạnh băng.
"Và họ đã khai thác nó.
Virus Chaos không phải là một đột biến ngẫu nhiên.
Nó là một công cụ.
Một vũ khí.
Và chúng ta...
chúng ta là những thử nghiệm."
Trần Nam nhìn anh, ánh mắt đầy nghi ngờ và sợ hãi.
"Thử nghiệm?
Cậu nói gì vậy?
Chúng ta là dị nhân.
Chúng ta khác biệt."
"Chúng ta là bản sao," Lý Minh nói, giọng anh vỡ ra.
"Tôi không phải là người đầu tiên.
Tôi là bản sao thứ bảy.
Những người trước tôi...
họ đã chết.
Hoặc điên loạn.
Và 'Kẻ Chủ' trong đầu tôi...
đó không phải là một thực thể độc lập.
Đó là ý thức tập thể của tất cả những nạn nhân đầu tiên.
Họ đang chờ đợi tôi.
Chờ đợi tôi hoàn thành nhiệm vụ của họ."
Trần Nam sững sờ.
Anh ta nhìn Lý Minh, như thể nhìn một người xa lạ.
"Nhiệm vụ gì?"
Lý Minh không đáp.
Anh quay lại nhìn cánh cổng.
Ánh sáng tím từ cổng đang mạnh dần lên, chiếu rọi lên những ký tự trên tường.
Và khi ánh sáng chiếu vào, những ký tự đó bắt đầu sáng lên, tạo thành một hình ảnh.
Hình ảnh của một người đàn ông.
Người đàn ông đó có khuôn mặt giống hệt Lý Minh.
Nhưng mắt anh ta đen kịt, không có tròng trắng.
Và anh ta đang cười.
Một nụ cười đầy đau khổ và tuyệt vọng.
Lý Minh nhắm mắt lại.
Đầu anh đau như búa bổ.
Ký ức ùa về, không phải của anh, mà của người đàn ông trong gương.
Ký ức về những thí nghiệm đau đớn.
Về sự cô đơn.
Về cái chết.
Và rồi, anh mở mắt ra.
Ánh mắt anh lạnh lẽo, nhưng đầy quyết tâm.
"Chúng ta không thể chạy trốn nữa," anh nói.
"Chúng ta phải đối mặt với nó.
Với sự thật."
**
Lý Minh đặt hai tay lên vai một sinh vật còn sót lại, một cậu bé không quá mười lăm tuổi, cơ thể đang biến dạng khủng khiếp.
Cậu bé đang gào thét, nhưng không có âm thanh.
Chỉ có sự im lặng đáng sợ.
Năng lượng tím từ cơ thể Lý Minh ồ ạt chảy vào cậu bé.
Thay vì bị hấp thụ, nó va chạm với virus Chaos trong cơ thể cậu, tạo ra một phản ứng hóa học dữ dội.
Cậu bé gào thét, cơ thể bắt đầu nứt vỡ, tỏa ra ánh sáng trắng chói lòa.
Hắn đang hấp thụ năng lượng!" Một giọng nói gào lên từ phía sau.
Lý Minh không quay lại.
Anh biết đó là ai.
Đó là Trương Tuệ.
Người đàn ông tin rằng trật tự tuyệt đối là cách duy nhất để cứu nhân loại.
Người đàn ông đã mất gia đình trong một vụ tấn công của dị nhân.
Trương Tuệ bước ra từ bóng tối, trong tay cầm một khẩu súng đặc biệt, phát ra ánh sáng xanh lam.
"Lý Minh, dừng lại!
Cậu đang làm gì vậy?
Cậu đang giải phóng những con quái vật này!
Chúng sẽ giết chết tất cả chúng ta!"
Lý Minh nhìn Trương Tuệ, ánh mắt lạnh lùng.
"Chúng không phải là quái vật, Trương Tuệ.
Chúng là nạn nhân.
Giống như em gái cậu.
Giống như tất cả chúng ta."
Trương Tuệ run rẩy.
"Cậu không hiểu.
Virus Chaos là một căn bệnh.
Nó phải được tiêu diệt.
Không phải được giải phóng."
"Nó không phải là một căn bệnh," Lý Minh nói.
"Nó là một sự tiến hóa.
Một sự tiến hóa đau đớn, hỗn loạn, nhưng đó là sự thật.
Và chúng ta không thể ngăn chặn sự thật."
Trương Tuè kéo cò.
Tia sáng xanh lam bắn ra, hướng thẳng về phía Lý Minh.
Nhưng trước khi nó chạm vào anh, một bàn tay bắt lấy nó.
Trần Nam đứng trước Lý Minh, cơ thể anh ta bị bao phủ bởi một lớp năng lượng vàng rực rỡ.
Tia sáng xanh lam va chạm với lớp năng lượng vàng, tạo ra một vụ nổ nhỏ.
Trần Nam ngã xuống, nhưng anh ta cười.
"Đi đi, Minh.
Đừng để hắn ngăn cản cậu."
Lý Minh nhìn Trần Nam, rồi nhìn Trương Tuệ.
"Cậu sai, Trương Tuệ.
Cả hai phe đều sai.
Chúng ta cần một con đường thứ ba.
Một con đường nơi mà dị nhân và thường nhân có thể cùng tồn tại.
Nơi mà không ai phải sợ hãi."
Anh quay lại, nhìn vào cậu bé đang biến dạng.
Ánh sáng trắng từ cơ thể cậu bé ngày càng mạnh mẽ, đến mức Lý Minh không thể nhìn thẳng vào.
Cậu bé gào thét một lần cuối, rồi tan biến vào ánh sáng.
Linh hồn cậu bay lên, hướng về cánh cổng.
Cánh cổng rung chuyển.
Những ký tự trên tường sáng lên rực rỡ.
Và rồi, nó mở ra.
Không phải mở ra một khoảng không gian.
Mà mở ra một thế giới khác.
Một thế giới đầy màu sắc, nhưng cũng đầy bóng tối.
Một thế giới nơi mà những linh hồn thất lạc đang chờ đợi.
Lý Minh bước tới, nhìn vào cánh cổng.
Anh thấy hình ảnh của cha anh.
Người đàn ông đó đang mỉm cười, vẫy tay chào anh.
"Con đã về," cha anh nói.
Lý Minh gật đầu.
"Vâng, cha.
Con đã về."
***
Lý Minh lê bước ra khỏi hầm ngầm, để lại những người thường nhân và dị nhân đang nằm la liệt, mê man hoặc tỉnh táo nhưng kiệt sức.
Bầu trời bên ngoài vẫn xám xịt, mưa rơi lất phất, rửa trôi những vết máu và bùn đất.
Anh dừng lại trước một tấm gương vỡ ở góc phòng, nơi mà trước đây là lối vào hầm ngầm.
Hình ảnh phản chiếu của anh trong gương không di chuyển cùng anh.
Nó đứng yên, mỉm cười, và mắt nó đen kịt, không có tròng trắng.
"Chào mừng trở lại, bản sao thứ bảy," hình ảnh trong gương nói, giọng nói giống hệt giọng của Lý Minh, nhưng đầy mỉa mai.
"Chúng ta đã chờ đợi cậu rất lâu."
Lý Minh nhìn vào đôi mắt đen kịt đó.
Anh không sợ hãi.
Anh chỉ cảm thấy một sự trống rỗng, sâu thẳm.
"Chúng ta sẽ làm gì tiếp theo?" anh hỏi.
Hình ảnh trong gương cười lớn.
"Chúng ta sẽ viết lại quy tắc.
Và lần này, không ai có thể ngăn cản chúng ta."
Lý Minh quay đi, bước vào bóng tối của thành phố Tân Thiên Hà.
Mưa rơi xuống, lạnh lẽo và vô tình.
Nhưng trong lòng anh, một ngọn lửa đang bùng cháy.
Ngọn lửa của sự thù hận.
Của sự giải phóng.
Và của một gia đình mới, được xây dựng từ những mảnh vỡ của quá khứ.
Anh biết rằng con đường phía trước sẽ đầy máu và nước mắt.
Nhưng anh cũng biết rằng, anh không còn đơn độc.
Anh có Trần Nam.
Anh có những người dị nhân khác.
Và anh có những linh hồn trong đầu anh.
Họ là một gia đình.
Một gia đình của những kẻ thất lạc.
Và họ sẽ không bao giờ bị bỏ lại một lần nữa.
Lý Minh ngước đầu lên, nhìn về phía những tòa nhà chọc trời.
Ánh đèn neon chiếu xuống, tạo thành những vệt sáng màu trên mặt đường ướt.
Và trong ánh sáng đó, anh thấy một bóng người đang đứng trên nóc một tòa nhà cao tầng, nhìn xuống anh.
Bóng người đó giơ tay lên, vẫy chào anh.
Lý Minh nhận ra đó là ai.
Đó là người đã giết cha anh.
Và anh biết rằng, cuộc chiến mới chỉ bắt đầu.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận