Chương 12

Chương 12: Ma Giới Đế Quân

Ánh sáng xanh lét từ những nốt ruồi dị hóa trên da Lý Minh không phải là ánh sáng của sự sống.

Nó là ánh sáng của sự phân rã.

Anh đứng chững lại, bàn chân đang giẫm lên vũng máu đen sệt đột ngột cứng đờ.

Giọng nói *"Ta về nhà"* không phải phát ra từ cổ họng anh, mà vang lên từ sâu thẳm trong tủy sống, rung chuyển qua từng thớ cơ như một trận động đất ngầm.

Trần Nam đứng phía sau, nắm chặt khẩu súng ngắn đã hết đạn.

Móng tay anh ta cắm sâu vào lòng bàn tay, máu chảy ra nhưng anh ta không hề cảm thấy đau.

Chỉ có sự sợ hãi.

Một nỗi sợ nguyên thủy, giống như khi con người cổ đại nhìn thấy sấm sét lần đầu tiên.

"Lý Minh," Trần Nam gọi tên anh, giọng khàn đặc vì khói bụi và hoảng loạn.

"Ngừng lại.

Ngươi đang làm gì?"

Lý Minh không đáp.

Anh không thể đáp.

Tiếng nói trong đầu anh không còn là một giọng nói đơn lẻ nữa.

Nó là một đại dương.

Hàng nghìn giọng nói chồng chéo lên nhau, thì thầm, la hét, cầu xin, và cuối cùng là...

Một nụ cười lạnh lùng, tàn nhẫn, và đầy kiêu hãnh.

Ánh đèn huỳnh quang phía trên, vốn đã yếu ớt, bỗng chốc bật sáng rực rỡ rồi vỡ tan thành hàng nghìn mảnh kính li ti.

Những mảnh kính rơi xuống, lấp lánh như tuyết trắng trong bóng tối của hầm ngầm.

Nhưng chúng không chạm đất.

Chúng lơ lửng, xoay tròn quanh Lý Minh như một vòng đai bảo vệ.

Hoặc là một cái bẫy.

Lý Minh ngẩng đầu lên.

Đôi mắt anh, vốn dĩ đen thẳm như đêm nay, giờ đây đang chuyển màu.

Iris của anh tan biến, thay vào đó là những đường vân xanh biếc, giống hệt như những nốt ruồi trên da.

Chúng di chuyển, xoắn ốc, như thể có một vũ trụ thu nhỏ đang xoay vần trong tròng mắt anh.

"Ta không phải Lý Minh," một giọng nói vang lên, không từ miệng anh, mà từ chính không khí xung quanh.

Nó vang vọng trong đầu Trần Nam, trong đầu những người dị nhân mới thức tỉnh đang co ro ở góc hầm, và thậm chí có lẽ cả trong đầu những kẻ đang rình rập từ trên cao.

"Ta là Ký Ức.

Ta là Đau Khổ.

Và ta là Vua."

Trần Nam lùi về phía sau, gót chân va vào tường gạch ẩm ướt.

Đánh thức hắn dậy!

Đừng để thứ đó kiểm soát ngươi!"

Nhưng Lý Minh không nghe thấy.

Anh đang ở một nơi khác.

Một nơi mà thời gian không tồn tại.

Anh thấy mình đứng trước một cánh cửa bằng xương.

Cánh cửa đó đã mở ra trước mặt anh trong ký ức của bản sao thứ sáu.

Và giờ đây, nó đang mở ra trước mặt anh trong hiện thực.

Bên trong cánh cửa là bóng tối.

Nhưng bóng tối đó không trống rỗng.

Nó đầy ắp những hình ảnh.

Hình ảnh về cha anh.

Không phải cái chết bi tráng mà anh từng tưởng tượng, mà là một cái chết tĩnh lặng, đầy sự hy sinh.

Cha anh không bị giết bởi BioGen.

Cha anh tự nguyện hiến tế ý thức của mình để niêm phong "Kẻ Chủ" – ý thức tập thể của những nạn nhân đầu tiên – vào trong DNA của con trai mình.

Cha anh đã biến Lý Minh thành một cái hộp.

Một cái hộp chứa đựng linh hồn của hàng nghìn người chết.

Và giờ đây, hộp đó đã vỡ.

**

Trong hầm ngầm, không gian đang méo mó.

Trần Nam nhìn thấy những bức tường gạch đang chảy ra như sáp nến.

Những giọt nước từ ống nước rỉ ra ngưng tụ thành những hình thù kỳ quái, giống như những con mắt đang quan sát anh ta.

"Lý Minh!" Anh ta hét lớn, cố gắng phá vỡ sự im lặng chết chóc.

"Ngươi có nghe ta nói không?

Em gái ta...

cô ấy đang ở đâu?

Ngươi hứa sẽ cứu cô ấy!"

Tên em gái anh ta là Tiểu Hà.

Cô bé mười hai tuổi, có mái tóc đen dài và nụ cười trong veo.

Cô bé đã bị BioGen bắt đi khi mới chín tuổi, vì những dấu hiệu dị hóa đầu tiên xuất hiện trên da cô.

Từ đó, Trần Nam đã trở thành một con quỷ.

Một con quỷ chỉ biết chiến đấu, chỉ biết giết chóc, để tìm lại ánh sáng duy nhất trong cuộc đời mình.

Và Lý Minh đã hứa.

Lý Minh, với vẻ ngoài lạnh lùng và tính toán, đã hứa với anh ta rằng sức mạnh của anh ta có thể cứu Tiểu Hà.

Nhưng giờ đây, khi nhìn vào đôi mắt xanh biếc của Lý Minh, Trần Nam cảm thấy một nỗi kinh hoàng tột độ.

Thứ ánh sáng đó không phải của con người.

"Lý Minh," Trần Nam thì thầm, nước mắt chảy xuống má, hòa lẫn với bụi bẩn.

"Đừng làm vậy.

Đừng để chúng ăn mòn ngươi.

Ngươi là bạn của ta.

Ngươi là gia đình của ta."

Từ "gia đình" vang lên trong không gian ngột ngạt như một tiếng sét.

Lý Minh, hoặc thứ đang chiếm giữ cơ thể Lý Minh, khẽ nghiêng đầu.

Những mảnh kính lơ lửng xung quanh anh ngừng xoay.

Chúng rơi xuống đất, vỡ tan thành bụi.

" Gia đình..." giọng nói vang lên, lần này nó dịu đi một chút, nhưng vẫn mang theo một sự xa cách đáng sợ.

"Một khái niệm hão huyền của những kẻ yếu đuối.

ta hiểu."

Cơ thể Lý Minh co giật.

Những nốt ruồi xanh trên da anh bắt đầu sáng lên rực rỡ, rồi dần dần tắt đi.

Đôi mắt anh chuyển từ màu xanh biếc trở lại màu đen thẳm.

Anh ta nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu.

Khi mở mắt ra, ánh mắt anh lại là của Lý Minh.

Nhưng sâu thẳm bên trong là một nỗi đau vô hạn.

"Trần Nam," Lý Minh nói, giọng anh khàn đặc, như thể vừa mới sử dụng quá nhiều sức lực.

"Xin lỗi."

Trần Nam sững sờ.

ngươi đã trở lại?"

"Không hẳn," Lý Minh đáp, bước về phía trước, giẫm lên những mảnh kính vỡ.

"Ta đã đàm phán với chúng.

Với Kẻ Chủ.

Với những linh hồn của các bản sao trước."

"Đàm phán?" Trần Nam nhíu mày.

"Làm sao ngươi có thể đàm phán với một đám ma?"

"Chúng không phải là ma," Lý Minh nói, nhìn xuống đôi tay mình.

Những vết nứt trên da anh đang dần lành lại, nhưng để lại những vết sẹo hình học kỳ lạ.

"Chúng là những nạn nhân.

Và chúng cũng là những kẻ thù.

Chúng muốn tự do.

Chúng muốn phá vỡ mọi ràng buộc.

Nhưng chúng không hiểu rằng, nếu không có ràng buộc, sự tự do sẽ dẫn đến hỗn loạn."

Lý Minh dừng lại trước mặt Trần Nam.

Anh ta đưa tay ra, chạm nhẹ vào vai người bạn của mình.

Một cử chỉ hiếm hoi.

"Ta đã hứa với chúng rằng ta sẽ dẫn dắt chúng.

Không phải để chúng thống trị, mà để chúng bảo vệ.

Bảo vệ những người không có lựa chọn.

Bảo vệ những kẻ thất lạc như chúng ta."

Trần Nam nhìn vào đôi mắt của Lý Minh.

Anh ta không còn thấy sự xa cách.

Anh ta thấy sự quyết tâm.

Và một chút gì đó giống như...

Tiểu Hà?" Trần Nam hỏi, giọng run rẩy.

Lý Minh gật đầu.

"Ta biết nơi cô ấy đang ở.

Và ta biết cách giải phóng cô ấy.

Nhưng chúng ta cần thời gian.

Và chúng ta cần sức mạnh."

Anh ta quay lại, nhìn về phía những người dị nhân mới thức tỉnh đang đứng dậy, nhìn anh ta với ánh mắt kính sợ và tò mò.

"Chúng ta không còn là những con mồi nữa," Lý Minh nói, giọng anh vang vọng trong hầm ngầm.

"Chúng ta là những người bảo vệ.

Và chúng ta sẽ viết lại quy tắc của thế giới này."

**

Trong hầm ngầm, Lý Minh cảm thấy một sự thay đổi trong không khí.

Những tiếng thì thầm trong đầu anh yên lặng đi.

Chúng không còn la hét.

Chúng đang lắng nghe.

Anh ta nhìn về phía Trần Nam.

"Chúng ta phải di chuyển.

Ngay lập tức."

"Di chuyển đến đâu?" Trần Nam hỏi, nhặt khẩu súng ngắn lên, dù nó đã vô dụng.

"Đến trung tâm thành phố," Lý Minh đáp.

"Đến nơi mà mọi thứ bắt đầu.

Và nơi mà mọi thứ sẽ kết thúc."

Anh ta bước ra khỏi hầm ngầm, bước lên những bậc thang bê tông lạnh lẽo.

Trần Nam đi theo sau, cùng với những người dị nhân mới thức tỉnh.

Họ không còn sợ hãi.

Họ cảm thấy một sức mạnh mới, một sự kết nối mới.

Họ là một gia đình.

Một gia đình của những kẻ thất lạc.

Khi họ bước ra khỏi hầm ngầm, ánh sáng ban ngày của Tân Thiên Hà chiếu xuống họ.

Nhưng nó không phải là ánh sáng của hy vọng.

Nó là ánh sáng của một cuộc chiến mới.

Một cuộc chiến giữa sự thật và dối trá, giữa tự do và kiểm soát, và giữa những linh hồn sống và những linh hồn chết.

Lý Minh ngước đầu lên, nhìn về phía những tòa nhà chọc trời.

Anh ta cảm thấy một sự hiện diện.

Một sự hiện diện lớn lao, cổ xưa, và đầy thù địch.

Nó đang chờ đợi anh ta.

Và anh ta, kẻ thất lạc, giờ đây đã tìm thấy con đường của mình.

Dù con đường đó có dẫn đến địa ngục.

Một tiếng nổ vang lên từ xa.

Không phải từ trực thăng.

Mà từ lòng đất.

Lý Minh mỉm cười.

Một nụ cười lạnh lùng, nhưng đầy quyết tâm.

"Đến giờ rồi," anh ta nói.

Và họ bước vào bóng tối, để đối mặt với ánh sáng.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập