Chương 11
Anh không dùng sức mạnh để bẻ cong kim loại, cũng không dùng tốc độ để vượt qua.
Anh chỉ đơn giản là trượt qua những khe hở, cơ thể mềm mại như một con rắn độc trong đêm tối.
Không khí ở Vùng Chết đặc quánh, nặng mùi ô-zôn chát chúa và mùi thối rữa của xác thịt mục nát.
Mỗi bước chân Lý Minh đặt xuống lớp đất sét xám xịt đều khiến bụi tro xung quanh phát ra những tia sáng xanh nhạt, yếu ớt, như thể mặt đất đang khát khao hút lấy sinh lực còn sót lại trong cơ thể anh.
Trần Nam đi sau, răng nghiến chặt đến mức men răng có thể vỡ.
Anh ta ghét sự im lặng này.
Ghet sự cẩn trọng thái quá của Lý Minh.
"Nhanh lên," giọng anh ta khàn đặc, vang lên trong bóng tối như tiếng gào thét bị kìm nén.
"Mùi này...
nó không ổn.
Có thứ gì đó đang nhìn chúng ta."
"Im lặng," Lý Minh ra lệnh, giọng nói lạnh băng nhưng không thiếu sự kiểm soát.
Anh đưa tay lên, ra hiệu dừng lại.
Trước mặt họ là một tòa nhà chọc trời cũ kỹ, vỏ ngoài bị bong tróc, giống như một xác thây khổng lồ nằm vật vã giữa thành phố chết.
Cửa chính bị khóa chặt bằng những lớp thép dày, nhưng Lý Minh không nhìn vào đó.
Anh nhìn về phía bên hông tòa nhà, nơi một lỗ hổng nhỏ xíu lộ ra từ vụ nổ cách đây vài năm.
Kẻ Chủ trong đầu anh thì thầm, giọng nói giờ đây không còn là tiếng gầm sấm sét mà là một luồng dữ liệu lạnh lẽo, khô khan.
*Đây là nơi bắt đầu.
Nơi những linh hồn đầu tiên bị giam cầm.
Và nơi bản sao thứ sáu đang chờ đợi.*
Lý Minh nhíu mày.
Anh không tin vào giọng nói đó, nhưng anh cũng không thể bỏ qua nó.
Anh bước vào lỗ hổng, Trần Nam lầm bầm gì đó về việc "điên rồ" nhưng vẫn bước theo, tay siết chặt khẩu súng trường của mình.
Trương Tuệ, người đã theo dõi họ từ xa, đứng ở bóng tối, ánh mắt sắc lẹm như dao cùn.
Anh ta không can thiệp.
Anh ta muốn xem kịch diễn ra.
Bên trong, không có ánh sáng tự nhiên.
Chỉ có tiếng hum rè rì của các hệ thống máy móc cũ kỹ, một âm thanh liên tục, gây đau đầu, như tiếng ong bắp cày trong hộp sọ.
Lý Minh dẫn đường, dựa vào bản năng và những ký ức碎片 mảnh vụn mà anh không nhớ rõ nguồn gốc.
Họ đi sâu vào lòng đất, qua những hành lang ẩm ướt, nơi những dây thần kinh điện tử lộ ra ngoài tường, nhấp nháy ánh sáng xanh dương bệnh hoạn.
"Họ gọi nơi này là 'Nôi Ru'," Lý Minh nói, giọng anh vang vọng trong không gian kín hẹp.
"Nơi mà BioGen nuôi dưỡng những con quái vật trước khi thả chúng ra ngoài."
Trần Nam khịt mũi.
"Con quái vật lớn nhất là chính họ."
Họ dừng lại trước một cánh cửa kính dày, phía sau là một căn phòng thí nghiệm rộng lớn.
Và ở đó, Lý Minh nhìn thấy sự thật.
Những "xác chết" mà thế giới tin là nạn nhân của virus Chaos không phải là những thi thể lạnh giá.
Họ đang sống.
Hoặc ít nhất, là còn thở.
Hàng trăm, hàng nghìn người nằm trong những buồng kính chứa đầy chất lỏng xanh lá cây đục ngầu.
Các ống dẫn chất lỏng và dây thần kinh điện tử cắm vào cơ thể họ, nối trực tiếp với một khối máy chủ khổng lồ ở trung tâm phòng.
Khối máy chủ đó pulsating, đập thình thịch như một trái tim bằng kim loại và silicon.
Lý Minh cảm thấy máu trong người mình nóng lên.
Anh nhìn vào gương mặt của một người phụ nữ trong buồng kính gần nhất.那双 mắt của cô ấy nhắm nghiền, nhưng lông mi run rẩy.
Anh lại gần, đặt tay lên tấm kính lạnh lẽo.
"Họ không chết," Lý Minh thì thầm, giọng run rẩy.
"Họ là pin.
Họ là bộ nhớ."
Trần Nam lùi lại, mặt mày tái nhợt.
"Đồ khốn kiếp...
chúng đã biến con người thành máy tính?"
"Không chỉ vậy," Lý Minh nói, ánh mắt anh dán chặt vào khối máy chủ.
"Chúng đang kết nối ý thức của họ.
Tạo ra một mạng lưới.
không phải là một thực thể đơn lẻ.
Nó là tiếng nói tập thể của tất cả những người này.
Những nạn nhân đầu tiên.
Những người đã bị thí nghiệm trước khi virus Chaos lan rộng."
Trương Tuệ bước ra từ bóng tối, tay cầm một thiết bị quét nhỏ.
"Tôi đã nghi ngờ điều này," anh ta nói, giọng lạnh lùng nhưng có chút run rẩy.
"BioGen không tạo ra dị nhân.
Họ tạo ra nô lệ.
Và chính phủ...
chính phủ biết điều này.
Họ che đậy nó để duy trì trật tự.
Nếu người dân biết rằng sức mạnh của dị nhân đến từ sự đau khổ của hàng nghìn người vô tội, xã hội sẽ sụp đổ."
"Vậy nên họ chọn cách tiêu diệt dị nhân chưa đăng ký," Lý Minh nói, quay sang nhìn Trương Tuệ.
"Để giảm bớt gánh nặng cho hệ thống?
Để ngăn chặn sự thức tỉnh của những 'pin' mới?"
Trương Tuệ im lặng.
Ánh mắt anh ta tránh né.
Đó là sự thừa nhận.
Cả hai phe đều sai.
BioGen và Chính phủ dùng con người làm công cụ.
Phe nổi dậy của dị nhân thì chỉ biết hủy diệt, không hiểu được gốc rễ.
Và Lý Minh?
Anh là sản phẩm của cả hai.
Một bản sao được tạo ra từ dữ liệu của những nạn nhân, được nuôi dưỡng bởi sự đau khổ.
"Làm gì bây giờ?" Trần Nam hỏi, tay vẫn siết chặt khẩu súng.
"Phá hủy nó," Lý Minh nói, giọng không còn nghi ngờ.
"Giải phóng họ.
Dù điều đó có nghĩa là giải phóng cả Kẻ Chủ ra khỏi sự kiểm soát."
Trước khi họ có thể hành động, cánh cửa sắt nặng nề ở đầu hành lang bị đẩy bật mở.
Ánh đèn flash chói lòa xé toạc bóng tối, kèm theo tiếng hét lệnh.
Tay lên cao!"
Đội đặc nhiệm "Cleaners" xông vào, dẫn đầu là Trung úy Karen.
Cô ta mặc bộ giáp chiến thuật màu đen, khẩu súng năng lượng nhắm thẳng vào trán Lý Minh.
Sau lưng cô ta là mười binh sĩ khác, tất cả đều trang bị vũ khí đặc chế để đối phó với dị nhân.
"Lý Minh," Karen nói, giọng cô ta lạnh lùng nhưng có chút căng thẳng.
"Em đã đi quá xa.
Bước ra khỏi đó, và chúng ta sẽ nói chuyện.
Nếu không, tôi sẽ buộc phải sử dụng vũ lực."
Lý Minh nhìn Karen.
Anh nhớ cô ta từ Chapter 5, khi cô ta truy lùng anh trong khu ổ chuột.
Cô ta không ác.
Cô ta chỉ tuân lệnh.
Và trong đôi mắt cô ta, anh thấy sự mệt mỏi.
Sự nghi ngờ.
"Karen," Lý Minh nói, giọng bình thản.
"Em nhìn vào những buồng kính kia.
Em thấy gì?"
Karen đảo mắt nhìn vào phòng thí nghiệm.
Mặt cô ta biến sắc.
gì?"
"Đó là lý do tại sao chúng ta chiến đấu," Lý Minh nói.
"Không phải vì chúng tôi muốn phá hủy thế giới.
Mà vì thế giới này đang ăn thịt chính nó."
Karen hạ khẩu súng xuống một chút, nhưng vẫn cảnh giác.
"Tôi không quan tâm đến chính trị.
Tôi chỉ làm nhiệm vụ.
Bắt sống Lý Minh.
Tiêu diệt các dị nhân khác."
"Không," Lý Minh nói.
Anh bước ra khỏi bóng tối, đứng giữa ánh đèn flash.
"Tôi sẽ không bị bắt.
Và tôi sẽ không bị tiêu diệt.
Tôi sẽ giải phóng họ."
Trước khi Karen có thể phản ứng, Lý Minh giơ tay lên.
Không phải để tấn công.
Mà để kết nối.
Anh đóng mắt, mở rộng ý thức của mình, kết nối với khối máy chủ trung tâm.
Một cơn đau dữ dội xé toạc đầu anh.
Hình ảnh, ký ức, cảm xúc của hàng nghìn người tràn vào đầu anh cùng lúc.
Sự tuyệt vọng.
Sự giận dữ.
Và một nỗi buồn sâu thẳm, vô tận.
*Kẻ Chủ gầm lên trong đầu anh.
"Ngươi không thể làm điều đó!
Ngươi sẽ chết!
Ngươi sẽ mất đi chính mình!"*
"Thì sao?" Lý Minh gào lên trong tâm trí.
"Nếu chính mình là một nỗi đau, thì tôi sẵn sàng mất nó!"
Anh đẩy toàn bộ ý thức của mình vào hệ thống.
Không phải để phá hủy.
Mà để *thức tỉnh*.
Toàn bộ khu vực rung chuyển.
Những buồng kính bắt đầu nứt vỡ.
Chất lỏng xanh lá cây tràn ra, hòa trộn với máu và nước mắt.
Những con người bên trong mở mắt.
Đôi mắt của họ hoàn toàn đen, không có tròng trắng.
Nhưng trong đó, không có sự điên loạn.
Chỉ có sự tĩnh lặng.
Sự chấp nhận.
Karen nổ súng.
Viên đạn năng lượng bay thẳng vào Lý Minh.
Nhưng viên đạn dừng lại trước mặt anh.
Không phải vì anh chặn nó.
Mà vì thời gian dường như dừng lại.
Lý Minh mở mắt.
Đôi mắt anh giờ cũng đen hoàn toàn.
Anh nhìn Karen, nhìn Trần Nam, nhìn Trương Tuệ.
Và anh nhìn thấy một người đàn ông đứng ở cuối hành lang, trong bóng tối.
Người đàn ông đó mặc một bộ vest cũ kỹ, khuôn mặt giống hệt Lý Minh, nhưng già hơn, mệt mỏi hơn.
Người Quan Sát.
Anh ta không nói gì.
Anh ta chỉ cười.
Một nụ cười buồn bã, đầy nỗi thống cảm.
Rồi anh ta biến mất vào làn khói đen, để lại một chiếc chìa khóa đồng cổ rơi xuống sàn, ngay trước mũi Lý Minh.
Karen cố gắng đứng dậy, nhưng cơ thể cô tê liệt.
Cô nhìn Lý Minh với ánh mắt phức tạp: sợ hãi, tò mò, và một chút...
"Lý Minh...
em là gì?" cô ta hỏi, giọng run rẩy.
Lý Minh cúi xuống, nhặt chiếc chìa khóa lên.
Nó lạnh buốt, nhưng mang theo một ký ức xa xưa.
Ký ức về một gia đình.
Một gia đình không có máu mủ, nhưng có sự hy sinh.
"Tôi là người thứ bảy," Lý Minh nói, giọng anh vang vọng trong không gian, như thể có hàng nghìn người đang nói cùng một lúc.
"Và tôi là gia đình của họ."
Anh nhìn về phía những người vừa thức tỉnh.
Họ đang đứng dậy, bước ra khỏi những buồng kính vỡ vụn.
Họ nhìn Lý Minh không phải như một kẻ thù, mà như một người dẫn đường.
Trần Nam nuốt nước bọt, mắt mở to.
"Lý Minh...
chúng ta vừa làm gì vậy?"
Lý Minh không trả lời.
Anh nhìn vào chiếc chìa khóa trong tay.
Nó không mở một cánh cửa vật lý.
Nó mở một cánh cửa trong tâm trí.
Một cánh cửa dẫn đến quá khứ.
Đến những bản sao trước.
Đến sự thật về cái chết của cha anh.
Và đến Kẻ Chủ.
"Chúng ta mới chỉ bắt đầu," Lý Minh nói.
Anh bước về phía trước, dẫn đầu đoàn người đen mắt, bước ra khỏi tòa nhà, bước vào ánh sáng ban ngày của Tân Thiên Hà.
Trương Tuệ đứng lại, nhìn theo họ.
Anh ta hiểu.
Cuộc chiến giữa dị nhân và thường nhân đã kết thúc.
Cuộc chiến mới, cuộc chiến giữa sự thật và dối trá, giữa tự do và kiểm soát, mới chỉ bắt đầu.
Và Lý Minh, kẻ thất lạc, giờ đây đã tìm thấy gia đình của mình.
Nhưng cái giá phải trả là gì?
Lý Minh không biết.
Nhưng anh biết một điều.
Anh sẽ không bao giờ đơn độc nữa.
Kẻ Chủ giờ đây không còn là một tiếng nói trong đầu.
Nó là hàng nghìn tiếng nói.
Và chúng đang hát.
Một bản nhạc tang lễ.
Hay một khúc ca chiến thắng?
Lý Minh không biết.
Nhưng anh sẽ tìm ra câu trả lời.
Dù phải đi đến tận cùng của thế giới này.
Chiếc chìa khóa trong tay anh nóng lên.
Một thông điệp hiện ra trong tâm trí anh, từ bản sao thứ sáu.
Em đã làm tốt lắm.
Nhưng giờ đây, hãy nhìn lên.
Họ đang đến."*
Lý Minh ngước đầu lên.
Trên bầu trời, những chiếc trực thăng quân sự đang bay đến.
Hàng nghìn.
Cuộc chiến thực sự đã bắt đầu.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận