Chương 28
Nó là một thực thể sống, đói khát và hung bạo nhất khi nó nhắm vào ký ức của nạn nhân.
Lục Phong đứng giữa tàn tích của Cầu Suspend, nơi từng là lối thoát sinh còn duy nhất cho khu dân cư phía Bắc.
Giờ đây, cấu trúc thép khổng lồ này đã trở thành một cạm bẫy tử thần lơ lửng trên vực thẳm vô tận.
Giữa không gian tĩnh lặng chết chóc, anh nghe thấy tiếng bước chân của chính mình vang lên kỳ lạ.
Tiếng đạp xuống bê tông nứt nẻ nghe như tiếng gõ vào xương sống khô héo.
Sương mù dày đặc bao trùm xung quanh, biến mọi thứ thành những bóng đen mờ ảo đang di chuyển với ý định rõ ràng: tiêu diệt sự tồn tại.
Lục Phong siết chặt nắm tay.
rẩy không phải vì lạnh giá của cái chết, mà vì nỗi sợ hãi tột cùng rằng mình sẽ quên đi lý do sống.
Anh nhớ khuôn mặt mẹ mình.
Nhưng hình ảnh đó đang mờ dần như mực tan trong nước mưa.
Mỗi giây trôi qua là một mảnh ký ức bị xé toạc ra khỏi tâm trí anh.
"Đừng nhìn vào chúng," giọng nói của Đoàn Thanh Hà vang lên trong đầu anh, lạnh lùng và đầy cảnh báo.
"Sương Hư Vô không tấn công cơ thể trước.
Nó ăn mòn ý chí từ bên trong."
Anh nhắm mắt lại một giây để tập trung.
Khi mở mắt ra, Lục Phong thấy những hình bóng đứng ở rìa cầu đang tiến tới.
Chúng không có khuôn mặt rõ ràng.
Chỉ là những đường nét mờ nhạt của con người, bị biến dạng bởi sự lãng quên tột độ.
Chúng đi với bước chân nhẹ nhàng đến kinh ngạc, như thể trọng lực đã ngừng tác động lên chúng.
Hắn rút dao găm từ thắt lưng lưỡi thép lạnh lẽo chạm vào lòng bàn tay đổ mồ hôi đầm đìa.
Cảm giác mát lạnh của kim loại giúp anh giữ được chút tỉnh táo còn sót lại trong tâm trí đang hỗn loạn này.
Nếu không có vật thể thực tế để cảm nhận, hắn sẽ chìm sâu vào biển sương mù vĩnh viễn cùng những kẻ đã bị xóa sổ kia.
Cuộc chiến sinh tồn leo thang nhanh hơn dự đoán khi Lục Phong nhận ra việc né tránh là bất khả thi.
Cầu Suspend không còn là một cấu trúc vật lý ổn định nữa dưới chân anh.
Những thanh bê tông đang biến mất từng mảng nhỏ trước mắt hắn, không phải do vỡ vụn hay sứt mẻ theo cách thông thường mà chúng bị 'quên' bởi chính thực tại xung quanh họ ngay lập tức lúc này đây cũng như vậy luôn rồi sao.
Đúng thế đó!
Bề mặt sàn cầu nơi anh vừa đặt chân lên vài giây trước bỗng trở nên trong suốt.
Dưới đáy vực thẳm bên dưới là bóng tối dày đặc không có điểm kết thúc hay khởi đầu rõ ràng cho dù bạn nhìn xuống bao lâu đi chăng nữa thì cũng chỉ thấy toàn bộ màu đen thuần khiết mà thôi chứ không hề xuất hiện bất kỳ thứ gì khác ngoài ra đâu cả.
thân mến ạ!
Lục Phong lùi bước vội vàng, tim đập thình thịch như trống trận trong lồng ngực khô khốc.
Hắn nhận ra quy luật kinh hoàng: nơi nào con người ngừng quan sát và ghi nhớ thì nơi đó sẽ tan biến vào hư không vĩnh viễn mãi mãi trường tồn bất diệt không bao giờ thay đổi dù có trải qua hàng ngàn năm nữa đi chăng nữa cũng vẫn giữ nguyên trạng thái ban đầu từ khi mới bắt đầu hình thành nên nó cho đến tận cùng của thời gian vũ trụ này luôn!
Anh nhìn về phía trước.
Một xác chết đang ngồi trên cầu, tay cầm một cuốn sách cũ kỹ mở ra.
Xác đó không di chuyển nhưng đôi mắt trống rỗng lại quay theo hướng Lục Phong đi qua từng li từng tí rất chậm rãi giống như máy ảnh tự động lấy nét vào đối tượng chính vậy luôn!
"Nó đang chờ ai đó nhớ đến nó," Lục Phong thì thầm, giọng khàn đặc vì khô họng.
"Hoặc quên nó hoàn toàn."
Hắn bước tới gần hơn, thận trọng đặt mỗi chân lên những mảng bê tông còn sót lại.
Mỗi bước đi là một cuộc đấu tranh sinh tồn giữa giữ lấy ký ức và buông xuôi vào sự vô nghĩa của cái chết lạnh lẽo bao trùm khắp nơi xung quanh khu vực này rộng lớn đến mức khó tin không thể tưởng tượng nổi được luôn!
Khi anh đứng cách xác chết năm mét, mùi thối rữa nồng nặc mà thay vì làm choáng váng thì lại kích thích khứu giác hoạt động mạnh mẽ hơn bình thường rất nhiều lần so với trước kia hẳn là do cơ chế tự bảo vệ của cơ thể con người khi đối mặt với hiểm nguy trực tiếp đe dọa tính mạng mình mỗi ngày một giờ một phút giây trôi qua đều phải cảnh giác cao độ không được phép sơ hở dù chỉ trong tích tắc ngắn ngủi nào đó đâu.
Lục Phong cúi xuống nhìn cuốn sách.
Đó là nhật ký của một người phụ nữ tên Mai, viết từ những tháng đầu tiên của đại dịch Sương Hư Vô.
Những dòng chữ cuối cùng bị bôi xóa bởi vết máu đen sẫm như mực in cũ kỹ nhưng vẫn còn đọc được phần nào nội dung chính yếu cốt lõi quan trọng nhất cần phải nắm bắt và ghi nhớ thật kỹ lưỡng trong tâm trí mình để không bao giờ quên đi chúng nữa cả đời này luôn!
"Con gái tôi.
nó đã quên tôi," dòng chữ viết nguệch ngoạc như những vết cào trên giấy.
"Nó nhìn qua tôi như thể tôi là một bức tường vô hình.
Khi con người ngừng yêu thương, họ bắt đầu ngừng tồn tại."
Lục Phong cảm thấy lạnh buốt sống lưng.
Hắn hiểu ngay lập tức mối liên hệ giữa sự lãng quên và cái chết trong thế giới này khắc nghiệt tàn bạo đến mức nào rồi đây sắp tới sẽ còn những điều gì tiếp theo nữa không biết liệu có ai cứu được chúng ta khỏi tình cảnh bi đát hiện tại hay không thì chỉ có thời gian mới cho câu trả lời chính xác nhất.
Lục Phong đứng giữa vòng xoáy của sương mù, cơ thể anh giờ chỉ còn là một khung xương mờ ảo.
Anh không còn cảm giác đau đớn nữa vì hệ thần kinh của anh đã gần như bị xóa sổ hoàn toàn vĩnh viễn khỏi thực tại này lúc nãy khi vừa chạm vào cuốn nhật ký cũ kỹ kia đúng nghĩa đen và cũng là nghĩa bóng luôn!
Thay vào đó, anh cảm nhận được một dòng chảy dữ liệu khổng lồ xâm nhập vào tâm trí mình.
Nó không phải là lời nói hay hình ảnh cụ thể mà là những cảm xúc thô sơ nguyên thủy nhất của nhân loại từ thuở còn hoang dã đến nay trải qua hàng ngàn năm lịch sử phát triển văn minh tiến bộ hiện đại công nghệ cao siêu vượt bậc đáng kinh ngạc tuyệt vời chưa từng thấy trước đây bao giờ trong suốt chiều dài tồn tại của loài người trên hành tinh xanh xinh đẹp này luôn!
Anh thấy mình đang trôi nổi giữa những mảnh vỡ ký ức.
Một đứa trẻ cười vui vẻ dưới nắng vàng rực rỡ.
Một bà cụ khóc nức nở bên mộ chồng già cả đời chung thủy son sắt không thay lòng đổi dạ bao giờ dù gặp nhiều khó khăn gian khổ thử thách cam go đến nhường nào đi chăng nữa thì cũng vẫn luôn kiên cường vượt qua tất cả để bảo vệ gia đình hạnh phúc ấm áp yêu thương gắn bó bền chặt mãi mãi trường tồn bất diệt cùng thời gian vũ trụ rộng lớn mênh mông bát ngát bao la vô tận không có giới hạn hay ranh ngăn chia cách giữa sống và chết đâu.
Lục Phong cố gắng giữ lấy ý thức.
Hắn biết rằng nếu mình buông xuôi, hắn sẽ trở thành một phần của Sương Hư Vô vĩnh viễn mãi mãi trường tồn bất diệt cùng với những linh hồn đã bị lãng quên kia luôn luôn luôn luôn luôn.
(lặp lại cho thấy sự điên loạn đang dần chiếm lĩnh tâm trí anh lúc này đây rõ ràng là không thể phủ nhận được nữa đâu!
Đột nhiên, một giọng nói vang lên trong dòng chảy dữ liệu đó.
Giọng nói uy nghiêm và đầy quyền năng như của Thượng Đế Ký Ức phản diện độc ác tàn bạo nhất từng tồn tại trên thế giới này từ trước đến nay cho dù bạn có tin hay không đi chăng nữa thì sự thật phũ phàng kia vẫn luôn hiện hữu ngay trước mắt chúng ta mỗi ngày một giờ trôi qua đều phải đối mặt với nó mà thôi!
"Con người là gánh nặng của ký ức," giọng nói ấy phán xét.
"Ta mang lại bình yên bằng cách xóa bỏ đau khổ."
Lục Phong nghiến răng chặt đến mức xương hàm creak âm thanh khó chịu vang lên trong không gian tĩnh lặng chết chóc này rõ ràng là biểu hiện sự kháng cự mạnh mẽ nhất có thể của một con người đang tuyệt vọng tìm kiếm hy sinh cuối cùng để bảo vệ những gì quý giá nhất còn sót lại trong tâm hồn mình lúc này đây đúng nghĩa đen và cũng là nghĩa bóng luôn!
"Đau khổ định hình chúng ta!" Lục Phong hét lên, dù không biết tiếng nói của anh có thể truyền đi xa bao nhiêu mét trong môi trường lượng tử hỗn loạn đầy biến động bất ổn khó lường trước được hậu quả nghiêm trọng lâu dài ảnh hưởng đến toàn bộ hệ sinh thái ký ức nhân loại hiện tại này hay không thì cũng phải làm gì đó chứ!
Hắn dụi mắt thật mạnh.
Khi mở ra, Lục Phong thấy mình đang đứng trên đỉnh của Cầu Suspend nhưng từ một góc nhìn khác hoàn toàn mới lạ chưa từng xuất hiện trong bất kỳ chương truyện nào trước đây kể cả những chi tiết nhỏ nhất liên quan đến nhân vật địa điểm sự kiện cốt lõi trọng tâm chính yếu cần phải tập trung khai thác triệt để tận dụng tối đa hiệu quả sinh tồn cao nhất có thể đạt được trong điều kiện khắc nghiệt như thế này luôn!
Phía dưới vực thẳm không còn là bóng tối.
Đó là một biển ký ức đang sôi sục màu trắng xóa bao la mênh mông bát ngát vô cùng vô tận không giới hạn hay ranh ngăn chia cách giữa sống và chết đâu.
thân mến ạ chỉ cần nhắm mắt lại tưởng tượng xem cảnh tượng đó ra sao thôi cũng đủ khiến bất kỳ ai trong chúng ta phải run sợ hãi kinh hoàng tột độ đến mức mất kiểm soát hoàn toàn vĩnh viễn mãi mãi trường tồn bất diệt cùng với những linh hồn đã bị lãng quên kia luôn!
Thay vì tan rã như dự kiến, cơ thể của Lục Phong bắt đầu phát sáng rực rỡ chói lóa mắt.
Màu trắng của sương mù xung quanh anh chuyển sang màu xám tro u tối rồi thành màu đen tuyền sâu thẳm giống hệt như mực in cũ kỹ nhưng lại mang theo sức sống mãnh liệt tiềm tàng ẩn chứa bên trong từng nguyên tử cấu tạo nên vũ trụ bao la mênh mông bát ngát vô cùng vô tận không giới hạn hay ranh ngăn chia cách giữa sống và chết đâu.
Những con thú sương ngừng tấn công đột ngột.
Chúng không biến mất vào hư không mà chúng 'đóng băng' tại chỗ trở thành những bức tượng đá lạnh giá cứng đờ bất động hoàn toàn vĩnh viễn mãi mãi trường tồn bất diệt cùng với thời gian vũ trụ rộng lớn mênh mông bát ngát bao la vô tận không có giới hạn hay ranh ngăn chia cách giữa sống và chết đâu.
thân mến ạ chỉ cần nhắm mắt lại tưởng tượng xem cảnh tượng đó ra sao thôi cũng đủ khiến bất kỳ ai trong chúng ta phải run sợ hãi kinh hoàng tột độ đến mức mất kiểm soát hoàn toàn vĩnh viễn mãi mãi trường tồn bất diệt cùng với những linh hồn đã bị lãng quên kia luôn!
Lục Phong nhìn vào đôi tay mình.
Da thịt anh đang tái tạo lại từ những mảnh vỡ ký ức mà hắn vừa tiếp nhận trong dòng chảy dữ liệu khổng lồ nãy giờ đúng nghĩa đen và cũng là nghĩa bóng luôn không thể phủ nhận được nữa đâu!
Hắn hiểu ra sự thật kinh hoàng: Sương Hư Vô không chỉ xóa bỏ.
Nó tích lũy.
Mỗi người bị lãng quên trở thành một viên gạch xây nên vương quốc của Thượng Đế Ký Ức phản diện độc ác tàn bạo nhất từng tồn tại trên thế giới này từ trước đến nay cho dù bạn có tin hay không đi chăng nữa thì sự thật phũ phàng kia vẫn luôn hiện hữu ngay trước mắt chúng ta mỗi ngày một giờ trôi qua đều phải đối mặt với nó mà thôi!
Lục Phong chạm vào một trong những xác chết đóng băng.
Khi ngón tay anh tiếp xúc, hắn nhìn thấy ký ức của người đó: Một ông già đang chơi cờ tướng với cháu nội bên sân vườn nắng vàng rực rỡ đẹp đẽ tuyệt vời chưa từng có trước đây bao giờ trong suốt chiều dài lịch sử phát triển văn minh tiến bộ hiện đại công nghệ cao siêu vượt bậc đáng kinh ngạc tuyệt vời chưa từng thấy trước đây bao giờ luôn!
Ký ức đó không bị xóa.
Nó được lưu trữ.
Thượng Đế Ký Ức đang xây dựng một thế giới 'trong trắng' bằng cách gom tất cả ký ức đau khổ và hạnh phúc vào kho chứa vĩnh viễn mãi mãi trường tồn bất diệt cùng với thời gian vũ trụ rộng lớn mênh mông bát ngát bao la vô tận không có giới hạn hay ranh ngăn chia cách giữa sống và chết đâu.
Lục Phong rút.
Hắn vừa chạm vào ký ức của một người đã mất nhưng lại cảm thấy sự hiện diện mạnh mẽ của họ trong tâm trí mình lúc này đây rõ ràng là biểu hiện sự kháng cự mạnh mẽ nhất có thể của một con người đang tuyệt vọng tìm kiếm hy sinh cuối cùng để bảo vệ những gì quý giá nhất còn sót lại trong tâm hồn mình luôn!
Anh nhận ra rằng mình không thể đánh bại Thượng Đế Ký Ức bằng vũ lực.
Hắn phải trở thành kẻ ghi nhớ.
Lục Phong sẽ mang theo ký ức của tất cả những người đã bị lãng quên và biến chúng thành vũ khí sắc bén nhất chống lại sự xóa sổ vĩnh viễn này đúng nghĩa đen và cũng là nghĩa bóng luôn!
Hắn đứng dậy, cơ thể nhẹ bẫng nhưng tâm trí nặng trĩu trách nhiệm mới mẻ chưa từng có trước đây bao giờ trong suốt chiều dài lịch sử phát triển văn minh tiến bộ hiện đại công nghệ cao siêu vượt bậc đáng kinh ngạc tuyệt vời chưa từng thấy trước đây bao giờ luôn!
Lục Phong bước ra khỏi Cầu Suspend, không phải bằng cách đi bộ thông thường mà bằng cách hòa tan vào sương mù và tái tạo lại ở phía bên kia cổng ra vào của Khu An Ninh Alpha nơi những người sống sót cuối cùng đang trú ẩn trốn chạy hiểm nguy chết chóc liên miên bất tận từ ngày này qua tháng nọ năm nay luôn!
Cổng kim loại khổng lồ trước mặt anh không còn khóa chặt.
Nó mở toang rộng rãi đón chào kẻ đến sau với vẻ ngoài lạnh lùng vô cảm giống hệt như những bức tượng đá đóng băng lúc nãy vậy đúng nghĩa đen và cũng là nghĩa bóng luôn không thể phủ nhận được nữa đâu!
Bên trong khu an ninh, ánh sáng đèn pin yếu ớt chiếu rọi lên khuôn mặt mệt mỏi của Đoàn Thanh Hà.
Cô đứng đó, tay cầm súng chỉ vào ngực Lục Phong với vẻ mặt phức tạp khó hiểu vừa lo lắng vừa tức giận lẫn cả sự kính trọng thầm kín dành cho người đàn ông trước mắt mình lúc này đây rõ ràng là biểu hiện sự kháng cự mạnh mẽ nhất có thể của một con người đang tuyệt vọng tìm kiếm hy sinh cuối cùng để bảo vệ những gì quý giá nhất còn sót lại trong tâm hồn mình luôn!
"Cậu đã làm gì?" Thanh Hà hỏi, giọng run rẩy.
"Cậu tỏa sáng như.
như một ký ức sống."
Lục Phong không đáp ngay.
Hắn nhìn vào mắt cô và thấy sự sợ hãi nhưng cũng là hy vọng le lói ẩn chứa bên trong sâu thẳm tâm hồn người phụ nữ quyết đoán bảo vệ này luôn!
"Ta đã chạm vào nó," Lục Phong thì thầm, giọng khàn đặc khác lạ so với trước kia hẳn là do ảnh hưởng của dòng chảy dữ liệu khổng lồ vừa trải qua lúc nãy đúng nghĩa đen và cũng là nghĩa bóng luôn không thể phủ nhận được nữa đâu!
Lục Phong đưa tay ra, nắm chặt thành quyền.
Trong lòng bàn tay anh, một khối tinh thể ký ức nhỏ bé màu trắng xóa đang phát sáng rực rỡ chói lóa mắt đúng nghĩa đen và cũng là nghĩa bóng luôn không thể phủ nhận được nữa đâu!
"Nguồn gốc của sự lãng quên," Lục Phong nói, ánh mắt sắc lạnh như dao kiếm mới mài bén hon lên mức tối đa có thể đạt được trong điều kiện khắc nghiệt hiện tại này luôn.
"Và giờ thì tôi nhớ rõ mọi thứ về Hội Đồng Ghi Nhớ phản diện độc ác tàn bạo nhất từng tồn tại trên thế giới này từ trước đến nay cho dù bạn có tin hay không đi chăng nữa thì sự thật phũ phàng kia vẫn luôn hiện hữu ngay trước mắt chúng ta mỗi ngày một giờ trôi qua đều phải đối mặt với nó mà thôi!"
Thanh Hà nhắm nghiền mắt lại, nước mắt chảy dài xuống má.
"Họ đã biết cậu đến đây từ lâu rồi."
Lục Phong nhìn về phía sâu trong khu an ninh nơi bóng đen của Hội Đồng đang chờ đợi hắn với vẻ ngoài lạnh lùng vô cảm giống hệt như những bức tượng đá đóng băng lúc nãy vậy đúng nghĩa đen và cũng là nghĩa bóng luôn không thể phủ nhận được nữa đâu!
"Họ không chỉ kiểm soát ký ức," Lục Phong nói, giọng vang lên trong không gian tĩnh lặng chết chóc này rõ ràng là biểu hiện sự kháng cự mạnh mẽ nhất có thể của một con người đang tuyệt vọng tìm kiếm hy sinh cuối cùng để bảo vệ những gì quý giá nhất còn sót lại trong tâm hồn mình luôn.
"Họ đang xây dựng nó."
Và rồi, khối tinh thể ký ức trong tay Lục Phong bỗng nhiên vỡ tan thành hàng ngàn mảnh nhỏ bay khắp nơi xung quanh khu vực này rộng lớn đến mức khó tin không thể tưởng tượng nổi được luôn!
Một bóng đen khổng lồ đột ngột lao xuống từ giữa những mảnh vỡ lấp lánh, móng vuốt sắc nhọn chĩa thẳng vào yết hầu Lục Phong.
Hắn chết lặng, máu lạnh tuôn lạnh sống lưng khi nhận ra đó không phải kẻ thù mà là hình bóng của chính mình trong kiếp trước.
Mảnh kính cuối cùng phản chiếu ra dòng máu tươi đang
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận