Chương 27
Nó len lỏi qua từng lỗ chân lông, xâm nhập sâu vào tủy xương, mang theo mùi vị của sự vô nghĩa và trống rỗng.
Lục Phong mở mắt ra trong bóng tối dày đặc.
Không có ánh sáng đèn huỳnh quang nhấp nháy yếu ớt như ở tầng B1.
Chỉ có đen kịt.
Và im lặng.
Loại im lặng này khác biệt hoàn toàn với sự yên tĩnh trước khi bão tố ập đến.
Đây là sự vắng lặng của một phòng thu âm được cách ly tuyệt đối, nơi mọi tiếng động đều bị nuốt chửng bởi các tấm hút âm khổng lồ vô hình.
Anh nằm trên nền bê tông lạnh giá, hơi thở tạo thành những đám sương mù trắng xóa ngay trước mặt mũi rồi nhanh chóng tan biến vào hư không.
Lục Phong ngồi dậy chậm rãi, tay trái run rẩy chạm nhẹ lên ngực áo sơ mi rách nát của mình.
Vẫn còn đó.
Tim vẫn đập.
Nhưng cảm giác về cơ thể anh đang trở nên xa lạ, như thể da thịt chỉ là một lớp vỏ bọc mỏng manh cho thứ gì đó bên trong đang dần mất kết nối với thực tại.
Anh nhớ lại khoảnh khắc cuối cùng trước khi hôn mê.
Đoàn Thanh Hà đứng ở phía bên kia không gian, ánh mắt lạnh băng và những trang giấy thấm máu từ cuốn sổ tay ảo.
Cơn đau xé toạc tâm trí ấy vẫn còn vang vọng như tiếng kim loại cào vào kính vỡ trong đầu anh.
"Hay là mình đã chết?" Lục Phong tự hỏi, giọng nói của hắn bị nuốt chửng bởi không gian kín bưng này.
Không có tiếng vọng.
Âm thanh phát ra từ miệng anh ngay lập tức tắt ngấm, giống như ngọn nến được thổi tắt giữa dòng gió mạnh.
Hắn đứng dậy, chân bước trên lớp bụi trắng dày đặc phủ khắp sàn nhà.
Đây rõ ràng là tầng hầm B2 của trung tâm thương mại cũ trước khi thế giới sụp đổ.
Những cột bê tông lớn sừng sững trong bóng tối, tạo thành những hàng rào vô hình chia cắt không gian thành các khoang nhỏ hẹp.
Mùi hôi thối nồng nặc đánh vào mũi anh – mùi của xác chết đang phân hủy dưới tác động của Sương Hư Vô.
Nhưng kỳ lạ thay, giữa mùi tử khí ấy lại lẫn một hương vị ngọt ngào, gợi nhớ đến hoa hồng khô và giấy cũ kỹ.
Lục Phong rút dao găm từ thắt lưng ra.
Lưỡi thép bạc phản chiếu chút ánh sáng mờ ảo phát ra từ chính cơ thể anh – hiệu ứng phụ của việc tiếp xúc quá lâu với Sương Hư Vô mà hắn chưa kịp điều trị.
Ánh sáng yếu ớt này đủ để anh nhìn thấy những gì đang chờ đợi phía trước.
Trên tường bê tông, cách anh vài mét, có một cái cửa sắt màu xanh gỉ sét.
Nó đóng chặt, nhưng kỳ lạ thay, trên bề mặt kim loại corroded ấy lại không hề có bụi trắng bám lên.
Như thể nơi này từng được bảo vệ bởi một trường lực vô hình đã tắt nguồn từ lâu.
Lục Phong tiến tới gần hơn.
Tim anh đập nhanh hơn trong lồng ngực trống rỗng.
Trực giác sinh tồn mách bảo hắn rằng đây là cạm bẫy, nhưng khao khát tìm hiểu bí ẩn – thứ động lực duy nhất giữ cho ký ức của anh không bị xóa sạch hoàn toàn – đã chiến thắng nỗi sợ hãi.
Hắn đặt tay lên cánh cửa lạnh giá.
Không có khóa cơ học.
Chỉ có một khe hẹp chạy dọc theo cạnh cửa, rộng bằng ngón tay cái.
Lục Phong.t đầu vào trong khoảng trống ấy để quan sát bên kia.
Một căn phòng nhỏ, vuông vức, được chiếu sáng bởi những bóng đèn huỳnh quang cũ kỹ treo lơ lửng trên trần nhà.
Không gian bên trong ngăn nắp đến mức đáng sợ.
Những chiếc giá sắt cao tới tận trần nhà chiếm phần lớn diện tích sàn, xếp chồng lên nhau hàng trăm cuộn băng từ và đĩa CD đen nhánh.
Ở chính giữa phòng là một bàn làm việc bằng gỗ sồi nguyên khối – thứ đồ nội thất sang trọng hiếm hoi trong thế giới tàn khốc này.
Trên mặt bàn đặt một máy nghe nhạc cassette cổ điển, dây đeo vai màu đỏ đã phai nhạt theo thời gian.
Và cạnh đó là một cuốn nhật ký bìa da đen bóng, mở ra ở trang giữa.
Lục Phong nín thở.
Hắn không dám vào ngay lập tức.
Sự ngăn nắp trong thế giới hỗn loạn này luôn báo hiệu nguy hiểm chết người.
Hội Đồng Ghi Nhớ?
Thượng Đế Ký Ức?
Hay chỉ là di tích của một kẻ điên nào đó trước khi đại hồng thủy ký ức tràn ngập mặt đất?
Hắn lùi lại , chuẩn bị tâm lý cho một cuộc chiến nếu cần thiết.
Nhưng chưa kịp hành động thì tiếng bước chân nặng nề vang lên từ phía sau lưng anh.
Lục Phong quay người lại nhanh như chớp, dao găm lao về phía trước trong bóng tối.
Lưỡi thép xé toạc không khí nhưng chỉ cắt vào hư không.
Không có ai ở đó cả.
Chỉ có một luồng gió lạnh thổi phảng.
, mang theo tiếng thì thầm khàn khàn: Tiếng nói ấy vang lên từ mọi hướng, như thể chính bức tường đang lên tiếng.
Lục Phong quay lại nhìn cánh cửa sắt.
Nó đang mở ra một cách chậm chạp, không phát ra bất kỳ âm thanh cọt kẹt nào của bản lề gỉ sét.
Cánh cửa trượt sang hai bên, mời gọi anh bước vào cái bẫy chết chóc này.
Hắn nghiến răng, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng.
Đây là sự lựa chọn duy nhất nếu muốn biết thêm về nguồn gốc Sương Hư Vô mà không bị lạc lối trong tầng hầm tối đen này nữa.
Lục Phong hít một hơi thật sâu và bước qua ngưỡng cửa.
Cánh cửa đóng sầm lại ngay sau lưng anh, cắt đứt mọi đường lui.
Ánh sáng huỳnh quang bên trên bập bùng rồi ổn định lại, chiếu rõ từng chi tiết trong căn phòng bí ẩn ấy.
Lục Phong đi vào giữa căn phòng, mắt dán chặt vào cuốn nhật ký nằm trên bàn gỗ.
Hắn nhận ra chữ viết hoa nham nhở trên góc trang giấy: *Đoàn Thanh Hà*.
Tim anh như ngừng đập một nhịp.
Không thể nào.
Cô gái bảo vệ ký ức của hắn – người phụ nữ đã hy sinh mạng sống để cứu anh khỏi sự lãng quên – lại có liên quan đến nơi này?
Lục Phong bước nhanh hơn, lao tới chiếc bàn gỗ sồi.
Bàn tay run rẩy lật thêm vài trang giấy trong cuốn nhật ký.
Những dòng chữ được viết vội vã bằng mực đỏ tươi – hoặc là máu – mô tả chi tiết về một thí nghiệm nhằm "ngưng tụ ký ức thành vật chất".
*"Ngày thứ 47 của Dự án Mnemosyne,"* đoạn đầu tiên đọc như vậy.
*"Chúng ta đã tìm ra cách lưu trữ nỗi đau bên ngoài não bộ.
Nhưng cái giá phải trả là sự đồng nhất hóa cảm xúc.
Những người tham gia bắt đầu mất đi khả năng phân biệt giữa ký ức thật và ảo giác."* Lục Phong nuốt nước bọt khan khốc.
Hắn lật sang trang tiếp theo, mong muốn tìm ra manh mối về Đoàn Thanh Hà tại sao lại biết những điều này.
Và rồi hắn nhìn thấy bức ảnh đen trắng kẹp trong lớp da bò của cuốn sách.
Đó là hình chụp một nhóm người đứng trước cổng vào trung tâm thương mại hiện giờ.
Ở giữa là một cô gái trẻ với mái tóc dài và ánh mắt lạnh lùng – Đoàn Thanh Hà, nhưng trẻ hơn nhiều so với bây giờ.
Và ở bên cạnh cô ấy.
chính là Lục Phong.
Không phải bản sao thứ bảy mà anh vừa thức tỉnh gần đây.
Mà là một phiên bản của Lục Phong nhìn vào ống kính với nụ cười tươi tắn đầy tự tin, tay cầm cuốn sổ da bò giống hệt cuốn mà Đoàn Thanh Hà đã đưa cho anh trước khi rời đi hôm qua.
Lục Phong sững sờ.
Hắn chết lặng trong vài giây, toàn bộ thế giới xung quanh dường như ngừng quay.
Nếu đây là ký ức của chính mình.
nếu hắn từng đứng ở đây cùng với cô ấy.
thì tại sao hắn lại hoàn toàn không nhớ gì về nó?
Đột nhiên, ánh đèn huỳnh quang phía trên đầu tắt ngấm một phần, khiến căn phòng tối đi đáng kể.
Bóng đổ dài ra từ những giá sách cao vút, tạo thành hình dạng giống như những con quái vật đang vươn vuốt về phía anh.
Từ góc sâu nhất của căn phòng, nơi mà bóng tối dày đặc hơn cả, một tiếng bước chân chậm rãi vang lên.
Lục Phong quay người lại, dao găm hướng thẳng vào vùng tối.
Hắn không còn là kẻ tò mò nữa.
Bây giờ hắn chỉ là con mồi đang bị săn đuổi trong mê cung ký ức của chính mình.
Một hình bóng cao lớn hiện ra từ sau những chồng băng từ cũ kỹ.
Nó mặc bộ đồ bảo hộ màu xám bạc, loại trang thiết bị đặc biệt được sử dụng bởi Hội Đồng Ghi Nhớ để cách ly khỏi Sương Hư Vô.
Nhưng khuôn mặt dưới chiếc mũ trùm đầu thì hoàn toàn trần trụi – và nó đang trôi nổi lơ lửng trong không trung trước khi rơi xuống nền nhà với một tiếng bẹp nhão kinh tởm.
Đó là xác chết của một người đàn ông, nhưng da thịt hắn vẫn còn ẩm ướt, sáng bóng như vừa mới lột bỏ lớp vỏ bọc bên ngoài.
Và trên ngực áo bảo hộ cũ kỹ ấy có khắc rõ ràng ba chữ vàng óng: *Lục Phong*.
Con quái vật nâng tay lên, chỉ vào anh bằng ngón tay dài ngoằng và cong queo như móng vuốt chim ưng.
Môi xác chết mở ra, lộ hàm răng đen ngòm đầy sâu hoạn.
Tiếng nói phát ra từ họng nó lại chính là giọng của Lục Phong – nhưng méo mó, biến dạng bởi sự thối rữa: Lục Phong chết rồi.
Hắn biết điều đó chắc chắn như chính nhịp tim đang đập loạn xạ trong lồng ngực mình.
Xác trước mặt không phải là một người sống bị biến đổi, mà là một thứ gì đó mang tên xác thối đã được tái sinh bởi sự tàn nhẫn của thế giới mới này.
Những giọt dịch nhầy rơi từ cằm Lục Phong xuống nền đất đá lạnh giá, hòa lẫn với mùi tanh nồng nặc bốc lên từ những vết rách trên áo khoác cũ kỹ.
Lục Lương lùi lại một bước, gót chân chạm vào viên sỏi nhỏ khiến nó lăn loảng xoàng.
Tiếng động ấy nghe lớn hơn cả tiếng sấm trong tai anh lúc này.
Không khí xung quanh trở nên nặng nề, suffocating như thể áp suất không gian đang tăng lên gấp bội lần.
Anh cố gắng hít thở thật sâu để giữ bình tĩnh, nhưng phổi chỉ thu vào toàn những hơi thối rữa và bụi tro than xám xịt.
Quái vật cử động chậm chạp, từng khớp xương phát ra tiếng kêu lạo xạo như gỗ khô bị bẻ gãy.
Nó không tấn công ngay lập tức.
Thay vì lao thẳng vào với tốc độ chết người của các loại thú dữ thông thường ở vùng hoang địa này, nó tiến tới một cách uyển chuyển, đáng sợ hơn cả sự hung hãn trực tiếp.
Đôi mắt trống rỗng màu trắng đục quay sang hai bên, dường như đang ngửi mùi máu tươi còn sót lại trên quần áo Lục Lương từ vết thương cũ.
"Chúng ta." Giọng nói méo mó lặp lại lần nữa, ,dường như 。 "Quên.
chúng ta." Lục Lương nắm chặt cán dao găm trong tay phải.
Lưỡi dao lạnh lẽo thấm vào lòng bàn tay đổ mồ hôi, tạo ra cảm giác trơn trượt khó chịu nhưng cũng là nguồn an ủi duy nhất còn lại cho anh.
Hắn nhớ rõ cảnh tượng ngày ấy khi nhóm của họ buộc phải bỏ rơi Lục Phong để cứu lấy mạng sống cho phần còn lại trong đoàn di tản.
Đó không phải là sự phản bội, mà là lựa chọn sinh tồn tàn khốc nhất mà thế kỷ 21 đã dạy cho loài người: ai yếu đuối sẽ bị loại bỏ.
Nhưng giờ đây, kẻ yếu đuối ấy đang đứng trước mặt anh dưới dạng một quái vật mạnh mẽ gấp ba lần con người bình thường.
Cơ bắp của Lục Phong phồng to bất tự nhiên xuyên qua lớp da thịt thối nát, lộ ra những sợi gân xanh đen ngoằn xoèo như mạng nhện dưới bề mặt xác chết.
Nó không còn là bạn đồng hành đáng thương mà anh từng thấy trong ký ức mờ mịt nữa.
Hắn phải di chuyển.
Đứng yên tại chỗ nghĩa là tự sát.
Lục Lương quay người lao vào bóng tối dày đặc của căn hầm ngầm phía sau, nơi ánh sáng yếu ớt từ khe hở trên trần nhà chiếu xuống tạo thành những vệt vàng nâu dài ngoằng.
Bụi bay lên mù mịt khi anh chạy, kích thích cổ họng ngứa ngáy và muốn ho sặc sụa.
Tiếng bước chân của quái vật đằng sau không gấp gáp chút nào, nó cứ thế đi chậm rãi, như thể biết chắc chắn con mồi không thể thoát được trong mê cung dưới lòng đất này.
Căn hầm rộng lớn hơn những gì anh tưởng tượng trước đây khi chỉ nhìn từ bên ngoài.
Những cột bê tông đổ vỡ nằm rải rác khắp nơi, phủ đầy lớp rêu xanh đen ẩm ướt và các loại nấm phát sáng màu tím nhạt.
Ánh sáng sinh học của chúng tạo nên một bầu không khí ma quái, giống như đang bước vào địa ngục trần gian được mô tả trong những câu chuyện cổ tích kinh dị thời tiền kiếp.
Lục Lương dừng lại gần một bức tường gạch vỡ nát, lắng tai nghe kỹ tiếng động từ phía sau.
Chỉ có âm thanh nặng nề của từng bước chân đặt xuống nền đất đá cứng.
Không vội vã, không giận dữ, chỉ đơn thuần là sự kiên nhẫn đáng sợ của kẻ săn mồi đang chơi đùa với con mồi trước khi kết liễu nó.
Anh cần một kế hoạch.
Một nơi ẩn nấp tạm thời hoặc một công cụ để gây ra đủ nhiều tiếng ồn thu hút sự chú ý của quái vật hướng về phía khác.
Trong túi áo ngực, anh vẫn còn hai quả bom khói tự chế từ chương trình sinh tồn quân đội mà ông nội từng dạy.
Nhưng sử dụng chúng ở nơi kín như bưng này có nghĩa là tự giam mình trong biển mù và chết ngạt vì khí độc nếu quái vật không chịu rời đi sau vài phút.
Một tiếng động khô khan vang lên từ phía trên đầu, khiến Lục Lương giật nảy người lên.
Anh ngước nhìn lên trần nhà bị sụp một phần kia.
Có thứ gì đó đang di chuyển ở tầng cao hơn.
Những bóng đen dài ngoằng kéo lê nhau qua những mảng bê tông vỡ vụn, tạo thành hình thù kỳ dị dưới ánh sáng tím nhạt của các loại nấm phát quang.
Không chỉ có một con quái vật như Lục Phong này trong hầm ngầm.
Đây là lãnh địa của chúng.
Và anh vừa mới bước thẳng vào tổ ong mà không mang theo tấm áo giáp bảo vệ nào cả.
Sự hiện diện của những bóng đen phía trên gợi ý rằng cấu trúc địa chất ở đây phức tạp hơn nhiều so với bản đồ sơ bộ mà nhóm cứu hộ đã vẽ ra trước khi sụp đổ hệ thống liên lạc toàn cầu xảy ra.
Lục Lương rón rén di chuyển dọc theo bức tường, cố gắng giữ cho thân hình mình hòa lẫn vào bóng tối dày đặc nhất có thể được trong không gian chật hẹp này.
Mùi hương đất ẩm mốc và phân dơi nồng nặc tràn ngập mũi anh, làm kích thích phản ứng nôn mửa tiềm ẩn trong dạ dày trống rỗng đang co thắt liên tục vì đói khát đã ba ngày qua kể từ khi rời khỏi khu an toàn tạm thời ở thành phố cũ.
Anh nhớ về những lời cuối cùng mà người phụ nữ tên Mai nói với anh trước khi chia tay nhóm để đi tìm nguồn cung cấp thực phẩm cho trại tị nạn phía Bắc: "Đừng tin vào bất cứ điều gì nghe giống như giọng nói của bạn bè đã mất, Lục Lương." Lúc đó anh chỉ nghĩ đó là sự hoang tưởng điển hình của những người sống sót quá lâu trong môi trường căng thẳng cao độ.
Giờ đây, đứng trước xác chết đang cử động và lên tiếng bằng chính giọng điệu quen thuộc nhất của một đồng đội cũ, anh hiểu ra ý nghĩa sâu xa đằng sau lời cảnh báo đầy ám ảnh ấy.
Quái vật Lục Phong dừng lại cách anh khoảng mười lăm mét về phía trước trong bóng tối.
Nó ngửi mùi không khí chậm rãi, đầu nghiêng sang một bên với tư thế giống hệt loài chó săn đang theo dõi dấu vết của con mồi vừa mới chạy qua khu vực này chưa đầy phút trước đó mà thôi đâu.
Những sợi tóc dài bám đầy đất bùn và máu vón cục trên khuôn mặt thối rữa của nó rung động nhẹ nhàng mỗi khi luồng gió lạnh từ sâu trong lòng hầm thổi ra ngoài cửa thoát hiểm phía.
Đôi mắt đờ đẫn của xác thối bỗng mở to, đồng tử co lại thành những kẽ đen nhánh như khi nhìn thấy thần tử.
Hắn cảm thấy một bàn tay lạnh giá chạm nhẹ vào gáy, mùi hương thối nồng nặc của tử vong vào mũi.
Cơn đau xé toạc
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận