Chương 29
Mùi ozone chát chúa, mùi của sự cháy nổ điện tử và mùi tanh nồng nặc của máu khô đã bám sâu vào từng khe nứt trên sàn bê tông.
Lục Phong đứng giữa đống đổ nát, ngực phập phồng lên xuống đều đặn nhưng gấp gáp.
Mỗi hơi thở đưa những hạt bụi trắng li ti vào phổi hắn.
Đó là Sương Hư Vô.
Chúng không còn lơ lửng thụ động nữa mà như đang nhảy múa, xoáy tròn quanh bàn chân anh với một sự hung bạo khó hiểu.
Hắn cúi người xuống, nhặt một mảnh kim loại cong queo từ dưới đất.
Trên bề mặt sáng bóng ấy phản chiếu khuôn mặt hắn — xanh xao, đầy mồ hôi và sợ hãi.
Nhưng điều đáng sợ hơn là đôi mắt trong tấm gương nhỏ bé đó.
Chúng trống rỗng.
Không phải vì mệt mỏi hay kiệt sức.
Mà vì sự hiện diện của chúng đang dần bị xói mòn bởi cái trắng xóa bao quanh.
"Đừng nhìn vào nó quá lâu," một giọng nói thầm thì vang lên từ phía sau, lạnh lẽo và xa lạ.
Lục Phong quay phắt lại, tay rút dao găm ra khỏi vỏ da cũ kỹ trên lưng.
Không ai ở đó.
Chỉ có bóng tối dày đặc nuốt chửng hành lang phía trước.
Hắn nghiến răng, cố gắng xua tan cảm giác bất an đang len lỏi vào tủy sống.
Thanh Hà đã nói đúng khi cảnh báo về nơi này.
Hội Đồng Ghi Nhớ không chỉ kiểm soát ký ức; họ xây dựng một hệ thống để nuôi dưỡng nó.
Và giờ đây, Lục Phong chính là kẻ xâm nhập trái phép vào kho tàng nguy hiểm nhất thế giới còn sót lại.
Hắn bước tiếp, bàn chân dậm xuống những mảnh kính vỡ vụn phát ra tiếng leng keng sắc lạnh trong sự im lặng chết chóc.
Ánh sáng từ bộ phát sóng khẩn cấp trên tường nhấp nháy yếu ớt, tạo ra những bóng đổ dài và méo mó bám sát vào gót giày của hắn.
Những cái bóng ấy trông giống như những sinh vật đang cố gắng tách rời khỏi chủ nhân chúng, vươn mình lên để tóm lấy cổ Lục Phong trong bóng tối.
Tiếng rít vang lên từ khắp nơi, âm thanh không giống bất kỳ loài vật nào trên Trái Đất trước kia.
Nó nghe giống như kim loại ma sát vào đá granit, hoặc tiếng xương cốt bị bẻ gãy chậm rãi dưới áp lực khủng khiếp.
Đó là Kẻ Phẳng — những thực thể đã mất đi hình hài con người nhưng vẫn giữ lại ý thức săn mồi.
Chúng không cần mắt để nhìn thấy hắn.
Sương Hư Vô chính là giác quan của chúng, và ký ức sợ hãi trong đầu Lục Phong đang tỏa ra như một ngọn đèn hiệu sáng chói giữa đêm đen.
Hắn dừng bước, ép lưng vào tường lạnh lẽo bên trái hành lang.
Tay phải nắm chặt dao găm đến mức lòng bàn tay tê tái đau buốt.
Hắn lắng nghe.
Tiếng rít di chuyển từ phía trước sang hai bên, bao vây dần lại.
Chúng đang phối hợp với nhau.
Thông minh hơn những gì hắn từng gặp ở trại tị nạn Bắc Bộ.
Một bóng đen lướt nhanh qua góc khuất phía xa, chỉ để lại một vệt mờ ảo trong không khí ẩm ướt.
Lục Phong nín thở.
Tim đập thình thịch bên lồng ngực như muốn phá vỡ xương sườn mà thoát ra ngoài.
Hắn nhận ra rằng sự cô lập bản thân vốn là cách sống sót duy nhất của anh giờ đây đang trở thành điểm yếu chí mạng.
Nếu hắn bị tấn công, không ai sẽ đến cứu.
Không ai thậm chí còn nhớ tên của Lục Phong sau khi xác hắn tan thành bụi trắng này.
Hắn hít một hơi sâu, cố gắng tập trung vào những ký ức rõ ràng nhất: khuôn mặt mẹ mình trước khi bà mất đi trong sương mù; mùi vị bánh mì nướng cháy xém ngày hôm qua; cảm giác lạnh giá của mưa rơi lên da thịt.
Những chi tiết cụ thể là vũ khí chống lại sự lãng quên.
Hắn cần chúng để xác nhận rằng hắn vẫn tồn tại, vẫn là một thực thể có trọng lượng và ý chí.
Nhưng rồi, âm thanh thay đổi.
Tiếng rít kim loại ngừng hẳn, nhường chỗ cho một giai điệu du dương nhưng đáng sợ hơn nhiều lần.
Đó không phải là tiếng động cơ hay tiếng bước chân.
Nó là giọng hát.
Một giọng nam trầm, đều đặn và vô cùng kỳ lạ, vang lên từ sâu trong những căn phòng máy chủ phía trước hành lang tối om này.
Lục Phong cảm thấy máu lạnh chạy dọc sống lưng.
Giai điệu đó quen thuộc đến đau đớn.
Nó gợi nhớ về Ngày Zero — khoảnh khắc thế giới bắt đầu sụp đổ khi mọi người quay lại nhìn nhau và nhận ra họ không còn biết tên của đối phương nữa.
Âm thanh này làm cho Sương Hư Vô xung quanh dày đặc hơn, những hạt bụi trắng tụ tập lại thành những hình dạng giống như ngón tay đang vươn về phía hắn.
Quản Lý — kẻ bảo vệ khu vực lõi dữ liệu — không tấn công bằng vật lý.
Nó tấn công bằng tâm lý.
Giai điệu đó xâm nhập vào não bộ Lục Phong, xé toạc lớp vỏ bọc phòng thủ yếu ớt của anh.
Những ký ức đau đớn ùa về: tiếng la hét của những người thân yêu khi họ bắt đầu quên đi chính mình; sự tuyệt vọng khi nhìn thấy một đồng đội biến thành quái vật trước mắt mà không thể làm gì khác ngoài việc đứng đó và chứng kiến.
Lục Phong quỳ xuống, hai tay ôm lấy đầu, cố gắng ngăn chặn dòng chảy ký ức đang xé nát ý thức của anh.
Không phải đau về thể xác, mà là sự trống rỗng tột cùng khi biết rằng mọi thứ hắn trân quý nhất đều có thể bị xóa bỏ chỉ trong một tích tắc.
Sương Hư Vô bao phủ lấy khuôn mặt hắn, lạnh buốt và vô cảm.
Hắn gần như buông xuôi, để cho cái trắng xóa đó nuốt chửng linh hồn mình.
Nhưng rồi, từ sâu thẳm trong tâm trí hỗn loạn ấy, một tia sáng nhỏ bé bùng lên.
Đó không phải là ký ức về hạnh phúc hay tình yêu thương.
Nó là sự thù hận.
Thù hận với sự kiểm soát của Hội Đồng Ghi Nhớ.
Thù hận với Thượng Đế Ký Ức đang cố gắng biến nhân loại thành những tờ giấy trắng vô tri.
Sự thù hận đó sắc bén và thực tế hơn bất kỳ ký ức nào khác.
Nó neo giữ Lục Phong vào hiện tại, cho phép anh mở mắt ra trong cơn bão tâm trí kinh hoàng này.
Hắn đứng dậy, đôi mắt đỏ ngầu vì nước mắt và sự phẫn uất.
"Tôi không quên," hắn gầm lên, giọng khàn đặc nhưng đầy quyết liệt.
Tiếng hét của anh vang vọng trong hành lang, xua tan một phần giai điệu đáng sợ kia.
Quản Lý phát ra tiếng rít chói tai như bị tổn thương bởi phản kháng dữ dội từ nạn nhân.
Lục Phong lao về phía trước, không phải để chạy trốn mà là để tìm nguồn gốc âm thanh đó.
Hắn biết rằng chỉ có phá hủy trung tâm điều khiển của hệ thống này mới có thể dừng cơn bão ký ức đang đe dọa xé nát anh ra làm đôi.
Hành động liều mạng của một kẻ tuyệt vọng thường mang lại kết quả bất ngờ, và Lục Phong sẵn sàng đánh cược với chính số phận tàn khốc của mình.
Cánh cửa kim loại nặng nề trước mặt bị mở tung bởi sức mạnh từ bên trong.
Bên trong là căn phòng máy chủ rộng lớn, được chiếu sáng bằng ánh đèn xanh lạnh lẽo phát ra từ hàng ngàn tủ server xếp chồng lên nhau cao vút như những tòa tháp dữ liệu.
Ở trung tâm phòng, một cấu trúc hình cầu làm bằng kính và dây cáp đang xoay chậm rãi, phát ra nguồn âm thanh đáng sợ đó.
Quản Lý không có dạng người rõ ràng nữa trong ánh sáng này mà là một khối sương mù trắng đục tập trung lại thành một nhân vật cao lớn, với hai mắt đỏ rực như than hồng nổi bật trên nền mặt trống rỗng.
Nó hướng về phía Lục Phong, và lần đầu tiên, Lục Phong cảm nhận được ý chí của nó — sự khát khao xóa sạch mọi dấu vết tồn tại để mang đến "sự thanh khiết" cho thế giới này.
"Mau hơn nữa," giọng nói trong đầu Lục Phong vang lên, không phải từ Quản Lý mà là tiếng nội tâm của chính anh đang thúc giục bản thân hành động.
Hắn rút hết năng lượng còn lại từ việc tập trung ý chí và lao thẳng vào giữa phòng, tránh né những đợt sóng âm thanh vô hình phát ra từ khối sương mù đó.
Mỗi bước chân đều đau đớn như bị kim đâm vào xương cốt do áp lực tâm lý đè nặng lên cơ thể anh.
Hắn nhắm mắt lại trong khoảnh khắc khi tiến gần đến cấu trúc kính trung tâm, dựa hoàn toàn vào giác quan thứ sáu và sự quen thuộc với địa hình nguy hiểm này từ những lần mơ hồ trước đây — hoặc có lẽ là ký ức của bản sao khác?
Hắn không kịp suy nghĩ sâu hơn về điều đó.
Sự sống còn đang ở ngay sát mũi anh.
Lục Phong đưa tay ra, nắm chặt vào một tấm panel kim loại lỏng lẻo bên cạnh cấu trúc trung tâm và giật mạnh nó xuống với tất cả sức lực tàn phá cuối cùng của mình.
Kim loại phát ra tiếng groan chói tai khi bị bẻ cong khỏi vị trí cố định.
Những tia lửa điện bắn tung tóe khắp nơi, chiếu sáng căn phòng trong những chớp sáng ngắn ngủi nhưng đủ để lộ rõ vẻ kinh hoàng trên "khuôn mặt" vô hình của Quản Lý.
Hệ thống điện từ bật lên bất ngờ do sự can thiệp vật lý thô bạo này, phát ra một sóng xung kích mạnh mẽ lan tỏa ra toàn bộ căn phòng.
Sóng năng lượng này không giết chết Kẻ Phẳng bên ngoài hành lang, mà làm cho chúng "đóng băng" trong trạng thái hiện tại, như thể thời gian quanh chúng đã ngừng chảy.
Quản Lý rít lên một tiếng thét của sự giải thoát — hay có lẽ là tuyệt vọng?
— sau đó tan rã thành một cơn mưa bụi trắng dày đặc, rơi xuống sàn nhà với âm thanh xèo xèo nhẹ nhàng giống như tuyết chạm vào mặt hồ nước ấm.
Sự im lặng trở lại nhanh chóng hơn cả cái chết.
Những hạt Sương Hư Vô ngừng xoay chuyển và lắng đọng trên mọi bề mặt, tạo thành một lớp phủ trắng xóa bao trùm lên những tủ server đang bốc khói nghi ngút.
Lục Phong đứng khựng lại giữa đống đổ nát mà chính hắn vừa gây ra, thở hồng hộc, mồ hôi lạnh dính chặt vào lưng áo rách rưới của anh.
Hắn không có thời gian để nghỉ ngơi hay ăn mừng chiến thắng mong manh này.
Cảm giác bị theo dõi vẫn còn đó, thậm chí gay gắt hơn trước kia khi Quản Lý chưa xuất hiện.
Có thứ gì đó lớn hơn và nguy hiểm hơn đang chờ đợi ở sâu trong những tầng hầm dưới lòng đất trung tâm chỉ huy này — nơi Hội Đồng Ghi Nhớ lưu giữ những bí mật tối tăm nhất về nguồn gốc của chính họ cũng như sự thật đằng sau cuộc thí nghiệm cổ xưa mà Lục Phong nghi ngờ là liên quan trực tiếp đến cái chết lặp đi lặp lại của các bản sao anh.
Lục Phong quay ra khỏi căn phòng máy chủ, kéo Minh và hai chị em nhà họ Tran — những người đã bị mê muội bởi sóng âm trước đó và đang nằm bất tỉnh bên ngoài hành lang — ra khỏi khu vực nguy hiểm nhất có thể.
Hành lang bây giờ yên tĩnh một cách đáng sợ.
Những Kẻ Phẳng đóng băng vẫn đứng đó ở các góc khuất, như những bức tượng trắng xóa ghi lại khoảnh khắc chết chóc vĩnh cửu của chúng.
Khi họ bước qua nhóm quái vật bất động gần lối thoát hiểm chính, một trong số chúng — cái xác thối từng có giọng nói quen thuộc nhất mà Thanh Hà đã cảnh báo trước kia — bỗng nhiên quay đầu lại với tốc độ không tưởng về phía Lục Phong đang đi sau cùng.
Đôi mắt đờ đẫn của nó mở to, đồng tử co rút thành những kẽ đen nhánh như khi nhìn thấy thần tử, nhưng lần này trong ánh sáng mờ ảo từ phòng máy chủ chiếu ra đằng sau lưng hắn, anh nhận ra thứ phản chiếu trong đáy mắt quái vật đó không phải là sự thù hận hay đói khát.
Đó là một biểu cảm của nỗi sợ hãi tột cùng — và trên trán cái xác thối ấy, những ký tự khắc sâu vào da thịt đang phát sáng màu đỏ rực rỡ: "BẢN SAO 7 - LỖI HỆ THỐNG."
Khói đen cuồn cuộn xé toạc màn hình hiển thị, một bàn tay skeletal nhô ra tóm lấy cổ áo anh.
Anh nghẹt thở, máu tươi phun ra khỏi khóe miệng khi cảm thấy linh hồn đang bị xé toạc.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận