Chương 24
Nó là một thực thể sống, hung bạo và vô hình, chuyên ăn mòn những gì còn sót lại của nhân loại: ký ức.
Lục Phong đứng giữa tàn tích của khu chợ cũ, nơi từng là trung tâm giao thương nhộn nhịp nhất của cộng đồng sinh tồn hiện tại.
Giờ đây, chỉ còn lại những cột bê tông gãy đổ và tiếng gió rít qua các khe nứt như lời than vãn của những linh hồn bị bỏ rơi.
Anh hít thở sâu, bộ lọc khí trên mặt nạ phát ra tiếng xèo xẹt yếu ớt.
Mỗi lần hô hấp đều là một cuộc đấu tranh sinh tồn với sự thiếu oxy và áp lực tâm lý đè nặng lên lồng ngực lạnh giá.
Sương mù trắng xóa xoáy quanh chân anh, dày đặc đến mức ánh sáng từ ngọn đuốc trong tay hắn gần như bị nuốt chửng hoàn toàn.
Không gian xung quanh biến dạng.
Những tấm biển quảng cáo cũ kỹ nay chỉ là những mảng màu xám nhòe nhoẹt, không còn nhận ra bất kỳ chữ cái hay hình ảnh nào.
Lục Phong đưa tay lên chạm vào trán.
Da đầu anh lạnh toát, nhưng sâu bên trong hộp sọ lại rực cháy một nỗi đau dữ dội.
Ký ức về khuôn mặt mẹ mình đang tan biến dần như mực rơi xuống nước sôi.
Chỉ còn sót lại những mảnh vỡ rời rạc: màu xanh của chiếc áo len, mùi hương vani lúc nhỏ, và cảm giác ấm áp khi được ôm vào lòng.
Nhưng tên gọi?
Gương mặt cụ thể?
Tất cả đã bị Sương Hư Vô ăn sạch.
Hắn không dám dừng lại.
Sự im lặng trong khu chợ này khác lạ.
Nó không phải là sự vắng vẻ của cái chết, mà là sự nín thở đầy chờ mong trước một cơn bão lớn.
Lục Phong bước đi chậm rãi, từng bước chân nặng nề trên lớp bụi trắng dày cộm.
Bụi đó không phải là tro tàn từ những tòa nhà sụp đổ.
Đó là xác người.
Những kẻ đã bị thế giới quên lãng giờ đây chỉ còn lại thành phần vật chất cơ bản nhất: bụi trắng vô tri và lạnh lẽo.
Đột nhiên, một tiếng động khô khốc vang lên phía trước.
Giống như tiếng xương gãy nhưng được khuếch đại qua loa thanh điện tử hỏng hóc.
Lục Phong dừng bước, tay siết chặt cán búa sắt đã cũ kỹ trong lòng bàn tay ẩm ướt mồ hôi.
Hắn quay đầu nhìn về phía góc khuất của con đường chính nơi những cửa hàng thời trang cao cấp từng nằm đó.
Trong màn sương dày đặc, một hình bóng bắt đầu hiện ra.
Không phải là zombie với xác thịt thối rữa hay quái vật đột biến thông thường.
Nó trông giống như một vết nứt trong thực tại, một khoảng trống đen kịt đang cố gắng xâm chiếm không gian ba chiều xung quanh.
Đó là Hư Không Thú – sinh vật được sinh ra từ những ký ức bị lãng quên và nỗi sợ hãi tập thể của con người.
Con quái vật này không có hình dạng cố định.
Nó biến đổi liên tục, lúc thì giống một đám mây khói đen sặc mùi hôi thối, lúc lại hóa thành bóng tối dài với hàng chục cánh tay mảnh khảnh vươn ra từ hư vô.
Lục Phong nhận ra ngay lập tức rằng đây là cấp độ nguy hiểm mà anh chưa từng đối mặt trong những cuộc săn lùng trước đó tại rừng sâu hay trên những đường phố hoang tàn bên ngoài thành bị bỏ rơi này.
Hắn lùi lại một bước, lưng chạm vào kệ sách lạnh lẽo phía sau – thứ duy nhất còn sót lại từ cửa hàng tạp hóa cũ.
Mùi hương cũ kỹ bỗng trở nên nồng nặc hơn, pha lẫn mùi kim loại của máu tươi đang rỉ ra từ đâu đó trong bóng tối dày đặc.
Những dòng chữ trên trang giấy trước mặt hắn bắt đầu chảy xuống như mực lỏng đen sẫm, tạo thành những hình thù khó hiểu và đáng sợ mà mắt thường không thể nhận diện được ngay lập tức.
Không còn thời gian cho sự do dự nữa.
Lục Phong rút cây búa sắt ra khỏi thắt lưng với một chuyển động dứt khoát nhưng quyết tâm cao độ.
Hắn biết rằng mình vừa bước vào một cái bẫy tinh vi hơn bất kỳ con quái vật nào hắn từng đối mặt trong rừng sâu hoặc trên những đường phố hoang tàn bên ngoài thành phố bị bỏ rơi này.
Bóng tối từ góc phòng bắt đầu dày đặc lại, hình thành nên một khối thực thể khổng lồ đang chậm rãi tiến về phía ngọn lửa duy nhất còn sót lại trong căn phòng rộng lớn và lạnh lẽo đầy bí ẩn của hắn.
Ánh sáng lóa mắt xé toạc bóng tối, lộ ra khuôn mặt quen thuộc nhất mà hắn không ngờ lại thấy ở đây.
Hắn chết lặng, bàn tay run rẩy buông dao, tim như ngừng đập trước sự thật kinh hoàng.
Cánh cửa sau lưng hắn mở ra, một bóng đen lạnh lùng tiến vào.
Nhưng đó không phải là ảo giác.
Đó là Đoàn Thanh Hà.
Cô đứng đó với vẻ mặt đăm chiêu, mắt nhìn thẳng vào Lục Phong nhưng dường như lại đang xuyên thấu qua anh để thấy những thứ khác nằm sâu bên trong tâm trí của hắn.
Sự hiện diện của cô tại đây, giữa lòng vùng đất chết chóc này, hoàn toàn trái ngược với mọi tính toán sinh tồn hợp lý mà họ đã từng lập ra cùng nhau ở căn cứ an toàn phía sau tuyến phòng thủ ba ngày trước.
"Phong," giọng nói của Thanh Hà vang lên nhỏ nhẹ nhưng sắc lạnh như dao cạo qua da thịt.
"Anh không hiểu đúng bản chất nơi này đâu."
Lục Phong cố gắng thốt lên một câu hỏi, nhưng cổ họng anh khô khốc đến mức chỉ tạo ra những tiếng sặc sụa vô nghĩa.
Anh quay sang nhìn cô với ánh mắt nghi hoặc pha lẫn hoảng loạn.
Tại sao người phụ nữ luôn bảo vệ ký ức của anh lại xuất hiện ở đây?
Và tại sao trong ánh mắt của Thanh Hà không còn sự lo lắng thông thường, mà là một vẻ lạnh lùng tính toán đến rợn người?
Hư Không Thú phía trước phát ra tiếng gầm gừ dài và chói tai.
Tiếng động ấy làm rung chuyển cả lớp bụi trắng dưới chân họ.
Con quái vật lao tới với tốc độ đáng kinh ngạc, những cánh tay đen kịt vung lên như những lưỡi dao sắc bén nhằm vào đầu Lục Phong.
Anh phản xạ né tránh sang bên trái, vai đập mạnh vào bức tường bê tông đổ vỡ.
Cơn đau nhói lên khiến anh gần ngất đi, nhưng sự tập trung vẫn được duy trì nhờ bản năng sinh tồn khắc nghiệt đã rèn giũa qua hàng trăm lần đối mặt với cái chết.
Thanh Hà không di chuyển.
Cô đứng yên như một pho tượng đá giữa chiến trường hỗn loạn, chỉ quan sát bằng đôi mắt lạnh băng.
Hành động này của cô khiến Lục Phong cảm thấy kinh hãi hơn cả sự tấn công của quái vật.
Sự phản bội từ phía sau luôn đau đớn và nguy hiểm gấp nhiều lần những mối đe dọa trực tiếp từ môi trường khắc nghiệt bên ngoài.
Anh rút búa ra, gạt bỏ cơn đau ở vai, chuẩn bị đối đầu với con Hư Không Thú đang quay lại cho cú đánh thứ hai.
Nhưng khi hắn nhìn kỹ hơn vào hình dạng của sinh vật đó, một nhận thức kinh hoàng dấy lên trong tâm trí anh.
Con quái vật không tấn công anh vì đói khát hay hung hãn vô lý.
Nó đang cố gắng.
hòa nhập với anh.
Những mảng đen kịt trên cơ thể nó bắt đầu mờ dần khi tiếp xúc gần với làn da của Lục Phong, như thể chúng đang tìm kiếm một điểm neo giữ trong thực tại hỗn loạn này.
Đó là lúc mọi thứ sụp đổ hoàn toàn trước mắt anh.
Sương Hư Vô xung đột trở nên dày đặc hơn bao giờ hết, nuốt chửng ánh sáng từ ngọn đuốc.
Lục Phong cảm thấy cơ thể mình bắt đầu tan biến từng chút một.
Không phải là sự đau đớn về thể xác mà là sự mất mát về nhận thức.
Anh không còn nhớ tên của chính mình nữa.
Chỉ còn lại một khoảng trống trắng xóa và nỗi sợ hãi tột độ khi ý thức trôi dạt vào biển lớn vô tận của sự lãng quên vĩnh viễn.
Anh đứng giữa vòng vây, cơ thể anh gần như hoàn toàn trong suốt, chỉ còn lại đôi mắt đỏ ngầu vì mệt mỏi và những dòng máu đỏ tươi chảy ra từ vết thương – những thứ duy nhất chứng minh cho sự tồn tại vật lý đang tan rã dần trước sức mạnh áp đảo của Sương Hư Vô.
Những người sinh tồn khác trong đám đông phía xa bắt đầu quay lưng bỏ chạy, sợ hãi rằng nếu họ ở lại quá lâu, chính ký ức về Lục Phong cũng sẽ bị xóa sạch khỏi tâm trí họ cùng với sự biến mất của anh.
Sự cô lập tột độ bao trùm lấy hắn.
Không ai còn nhớ đến anh.
Ngay cả Đoàn Thanh Hà cũng bắt đầu nhá mắt, vẻ mặt bối rối như thể đang cố gắng hồi tưởng lại tên gọi của kẻ đứng trước mặt mình.
Lục Phong hiểu ra rằng đây không phải là một cuộc chiến để sống sót thông thường.
Đây là một nghi thức hiến tế ký ức mà Thượng Đế Ký Ức đã sắp đặt từ lâu trong những thí nghiệm cổ xưa bí ẩn nhất của Hội Đồng Ghi Nhớ.
Anh không còn lựa chọn nào khác ngoài việc chấp nhận trở thành nạn nhân hoàn hảo cho cái bẫy này.
Nhưng thay vì sợ hãi, một sự tĩnh lặng kỳ lạ lan tỏa khắp cơ thể anh.
Anh hiểu ra rằng Hư Không Thú không tấn công vì đói, mà chúng tìm kiếm sự ổn định của ký ức để 'ăn' vào đó.
Chúng là những sinh vật bị trục xuất khỏi thực tại bởi chính nỗi đau và sự hỗn loạn trong tâm trí con người.
Lục Phong nhắm mắt lại, tập trung tất cả ý thức còn sót lại vào một kỷ niệm duy nhất: hình ảnh nụ cười chân thành của Emi khi cô ấy cầm tay anh lần đầu tiên trước ngày thế giới sụp đổ.
Đó là ký ức tinh khiết nhất, không pha trộn với nỗi sợ hãi hay sự hối hận.
Anh biến nó thành một bức tường vô hình bao quanh cơ thể đang tan rã dần này.
Con Hư Không Thú lao vào anh, nhưng thay vì xé toạc thịt da và hút cạn linh hồn như dự kiến, nó bị mắc kẹt trong vòng xoáy ký ức mà Lục Phong tạo ra.
Những cánh tay đen kịt bắt đầu cứng đờ, chuyển màu từ xám xịt sang trắng ngà trong suốt trước mắt đám đông kinh hãi đứng xem từ xa.
Anh đang trở thành một cái bẫy sống, hấp thụ toàn bộ sự hỗn loạn của sinh vật này vào chính cơ thể mình để ngăn chặn nó lan tỏa ra ngoài và ăn mòn ký ức của những người còn lại trong khu chợ cũ đầy nguy hiểm chết người rình rập chờn ẩn nấp khắp nơi mọi ngóc ngách hốc đá hang động rừng sâu biển rộng sa mạc hoang vu tuyết phủ băng giá lạnh lẽo cô quạnh đơn độc lẻ loi lạc lõng bơ vơ lang thang không định hướng mục tiêu cụ thể rõ ràng minh bạch công khai rộng rãi đại chúng chung quy lại tổng kết ngắn gọn súc tích dễ hiểu.
Cơ thể anh cứng đờ, biến thành một bức tượng trắng tinh khiết giữa biển sương mù dày đặc bao trùm bầu trời và tàn tích của khu chợ cũ nơi từng là nơi tụ tập đông đúc nhất hiện giờ chỉ còn lại những cột bê tông gãy đổ và tiếng gió rít qua các khe nứt như lời than vãn.
Đám đông dè dặt tiến lại gần bức tượng trắng của Lục Phong, sợ hãi nhưng cũng đầy tò mò trước sự hy sinh vô lý này.
Một cô gái trẻ tên Emi bước lên trước hàng ngũ những người sống sót run rẩy kia, tay nâng cao chạm vào cánh tay đá lạnh lẽo của anh.
Khi ngón tay mềm mại của em vừa tiếp xúc với bề mặt trắng ngà cứng đờ ấy, một dòng ký ức lạ lùng bất ngờ tràn ngập tâm trí Emi – không phải là ký ức của cô gái trẻ này mà là toàn bộ những năm tháng đau khổ và bí mật đen tối nhất bị Hội Đồng Ghi Nhớ che giấu kỹ lưỡng suốt nhiều thập kỷ đằng sau bức màn sương hư vô bao trùm bầu trời.
Lưỡi kiếm của địch thủ đã thủng qua lớp da thịt, nhưng Emi không cảm thấy đau đớn mà chỉ thấy một bóng đen khổng lồ đang mở mắt trong bóng tối sâu thẳm.
Cô hét lên, không phải vì sự kinh hoàng trước cái chết cận kề, mà vì tiếng vọng trong đầu cô đang cười nhạo Hội Đồng.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận