Chương 25

Không phải loại đau đớn do vết thương hở hay xương gãy gây ra.

Đó là một nỗi đau sâu thẳm, xé toạc từ bên trong tâm trí, như thể ai đó đang dùng móng vuốt vô hình để cào bới lấy từng mảnh ký ức khỏi não bộ anh.

Lục Phong mở mắt, nhưng không có gì trước mặt anh cả.

Chỉ có màu trắng.

Trắng xóa đến mức chói lóa, nuốt chửng mọi giác quan.

Anh cố gắng hít thở, nhưng phổi chỉ nạp vào một thứ khí lạnh lẽo và khô cằn.

Không mùi ẩm mốc của xác thối, không mùi gỉ sét của tàn tích thành phố cũ.

Chỉ có sự trống rỗng tuyệt đối.

Lục Phong di chuyển tay.

bần bật trong lớp sương mù dày đặc này.

Anh cảm thấy cơ thể mình đang lơ lửng, không chạm đất, cũng không rơi xuống vực thẳm một cách bình thường mà như bị mắc kẹt giữa hai thế giới thực tại và ảo giác.

"Thanh Hà?" anh gọi tên người phụ nữ duy nhất còn lại trong ký ức rõ ràng của mình.

Giọng nói yếu ớt, tan biến ngay lập tức vào khoảng trống vô tận.

Không có tiếng vọng.

Chỉ có sự im lặng chết chóc, nặng nề hơn bất kỳ tiếng gầm gừ nào của quái vật Sương Hư Vô từng phát ra.

Lục Phong nhắm mắt lại, cố gắng tập trung vào những hình ảnh cuối cùng anh nhớ rõ.

Bức tượng đá trắng ở khu chợ cũ.

Emi với bàn tay chạm lên cánh tay lạnh lẽo của hắn.

Và cái bóng đen khổng lồ đang mở mắt trong bóng tối sâu thẳm mà cô gái trẻ ấy đã nhìn thấy trước khi lưỡi kiếm xuyên qua da thịt.

Nhưng ký ức đó giờ đây bị vỡ vụn, như những mảnh kính vỡ sắc lẹm cắt vào suy nghĩ của anh.

Anh không nhớ mình làm sao để đến được nơi này.

Anh cũng không biết tại sao cảm giác sợ hãi lại nhường chỗ cho một sự tò mò kinh dị đang dần lan tỏa trong lồng ngực.

Khi anh mở mắt trở lại, màu trắng bắt đầu loãng ra.

Những hạt sương ngưng tụ thành những khối hình học kỳ lạ xung quanh anh, xoay tròn theo một nhịp điệu nào đó mà tai người không thể nghe thấy nhưng cơ thể có thể cảm nhận được qua sự rung động nhẹ nhàng dưới lòng bàn chân.

Lục Phong rơi.

Cảm giác tự do rơi kéo dài cả vài giây trước khi lưng anh đập mạnh xuống nền đất cứng rắn.

Tiếng va chạm vang lên khô khốc, làm anh sặc máu ngọt ngào từ cổ họng.

Anh ho khan, tay run rẩy sờ vào ngực áo để kiểm tra xem có vết thương mới không.

May mắn thay, chỉ là một cú sốc vật lý đơn thuần.

Nhưng khi anh ngẩng đầu lên, cảnh tượng trước mắt khiến mọi nỗi đau thể xác đều trở nên vô nghĩa.

Đây không phải là hang động an toàn mà Hội Đồng Ghi Nhớ thường xây dựng dưới lòng đất để trốn tránh Sương Hư Vô.

Đây cũng không phải những tàn tích của thành phố hiện đại bị bỏ rơi sau ngày thứ Zero.

Lục Phong đang đứng giữa một quảng trường rộng lớn, được lát bằng đá cẩm thạch trắng nguyên khối, sạch sẽ đến mức đáng sợ.

Không có rêu mốc, không có vết nứt thời gian.

Những cột trụ cao vút xung quanh anh mang phong cách kiến trúc cổ xưa mà hắn chưa từng thấy trong bất kỳ cuốn sách lịch sử nào còn sót lại trước khi thế giới sụp đổ.

Sương Hư Vô ở đây khác biệt hoàn toàn.

Nó không dày đặc và ngột ngạt như bên ngoài, mà mỏng manh, trong suốt, giống như một lớp màng bao bọc lấy khu vực này.

Ánh sáng mờ ảo chiếu xuống từ phía trên cao — nơi bầu trời đã biến mất vào màu trắng đục — tạo ra những tia sáng huyền ảo xuyên qua các khe hở của những cột trụ đổ nát xung quanh quảng trường.

Lục Phong đứng dậy, chân anh yếu ớt nhưng ý chí thì kiên định hơn bao giờ hết.

Anh rút thanh dao găm bằng kim loại tái chế từ thắt lưng ra, ngón tay bóp chặt chuôi dao cho đến khi khớp ngón trắng bệch.

Trong thế giới này, sự cảnh giác là thứ duy nhất giữ hắn còn sống.

Nếu đây là một cái bẫy của Thượng Đế Ký Ức hoặc Hội Đồng Ghi Nhớ, thì nó quá tinh vi và nguy hiểm hơn bất kỳ con quái vật nào anh từng đối mặt.

Hắn bước đi chậm rãi trên nền đá lạnh giá.

Tiếng bước chân vang lên rõ ràng trong sự tĩnh lặng tuyệt đối này.

Lục Phong quan sát kỹ lưỡng xung quanh.

Những bức phù điêu khắc trên tường của các tòa nhà cổ kính mô tả những cảnh tượng đáng sợ: con người đang hòa tan vào ánh sáng, khuôn mặt họ không biểu lộ nỗi đau mà là một vẻ bình yên kỳ lạ, mắt nhắm lại trong sự giải thoát cuối cùng.

Dưới chân những bức tranh đó là hàng loạt cái xác đã hóa thành bụi trắng, nằm rải rác như thể chúng vừa mới ngã xuống vài giây trước chứ không phải cách đây hàng thế kỷ.

"Một nghĩa trang của ký ức," Lục Phong thì thầm với chính mình, giọng nói vang lên khô khốc trong mặt nạ lọc khí cũ kỹ mà anh vẫn đeo trên người dù nơi này có vẻ an toàn hơn bên ngoài.

"Họ không giết chết họ để ăn thịt hay lấy cơ quan.

Họ xóa sổ họ."

Anh tiến sâu vào trung tâm quảng trường, nơi một cấu trúc hình kim tự tháp ngược bằng kính trong suốt đang lơ lửng giữa không khí.

Vật thể đó phát ra một ánh sáng xanh nhạt, nhịp đập chậm rãi như trái tim của một sinh vật khổng lồ nằm ngủ yên dưới lòng đất.

Lục Phong cảm thấy một lực hút kỳ lạ từ phía nó, kéo dãn từng tế bào trong cơ thể anh.

Không phải là sự hấp dẫn về mặt vật lý, mà là sự khao khát hiểu biết — thứ bản năng nguyên thủy nhất thúc đẩy con người tìm kiếm chân lý giữa bóng tối của sự vô tri.

Hắn dừng lại trước một tấm bia đá lớn đặt ngay bên cạnh cấu trúc kính đó.

Trên bề mặt đá không có tên tuổi hay niên đại chết chóc nào cả, mà chỉ là những dòng chữ khắc sâu bằng một ngôn ngữ cổ xưa mà Lục Phong nhận ra từ ký ức mơ hồ của mình — thứ ngôn ngữ được dùng trong các thí nghiệm bí mật trước khi Sương Hư Vô lan tỏa toàn cầu.

"Project Mnemosyne," anh đọc thầm lời dịch trong đầu, tim đập thình thịch mạnh hơn bao giờ hết.

"Ghi Nhận Vĩnh Cửu."

Lục Phong lau đi lớp bụi trắng bám trên mặt bia đá bằng tay áo bẩn của mình.

Dưới lớp bụi đó là một bản đồ — không phải bản đồ địa lý với những con sông và núi non, mà là một mạng lưới các điểm sáng kết nối với nhau bởi những đường dây phức tạp giống như hệ thần kinh não bộ.

Anh nhận ra ngay lập tức rằng đây chính là sơ đồ phân bố của tất cả các căn cứ sinh tồn hiện nay trên thế giới này.

Nhưng điều khiến anh lạnh toát sống lưng là hầu hết các điểm đó đều bị đánh dấu bằng một màu đỏ sẫm, tượng trưng cho sự "đã hoàn thành" hoặc "đã thanh tẩy".

Chỉ còn vài điểm nhỏ li ti phát sáng màu xanh lam — những nơi mà ký ức của nhân loại vẫn đang được duy trì yếu ớt.

Và trong số đó, có một điểm nằm chính xác ở vị trí căn cứ hiện tại của Lục Phong và Thanh Hà.

Nhưng thứ khiến hắn ngừng thở là dòng chú thích bên cạnh: *Đối tượng 7 - Trạng thái: Bất ổn định.

Cần can thiệp.*

"Đó là tôi," Lục Phong nghẹn ngào nói ra, giọng anh run rẩy không phải vì sợ hãi mà vì một sự nhận thức kinh hoàng đang chôn vùi trong sâu thẳm ký ức của anh bắt đầu trỗi dậy.

Anh không chỉ là một người sống sót may mắn trốn thoát từ thành phố cổ.

Anh là một phần của thí nghiệm này.

Một bản sao được tạo ra để mang theo những dữ liệu quan trọng nhất mà Hội Đồng Ghi Nhớ muốn bảo vệ — hoặc tiêu diệt.

Đột nhiên, ánh sáng xanh từ cấu trúc kính ngược bắt đầu chuyển màu sang đỏ sẫm, nhịp đập trở nên nhanh hơn và hung bạo hơn như một trái tim đang bị kích thích bởi adrenaline.

Tiếng vọng trong đầu Lục Phong vang lên rõ ràng lần này: *"Bạn đã tìm thấy chúng ta rồi sao, Người Bảo Vệ Ký Ức Thứ Bảy?"*

Lục Phong lùi lại một bước, dao găm giơ thẳng về phía trước cấu trúc kính đó.

Hắn không biết tiếng nói ấy đến từ đâu — có thể là từ chính thiết bị này, hoặc nó đang trực tiếp xâm nhập vào não bộ anh thông qua Sương Hư Vô loãng xung quanh đây.

Nhưng dù nguồn gốc của nó là gì, thì mối đe dọa mà nó mang lại là thực tế và tức thời.

"Thanh Hà biết điều này," Lục Phong tự nhủ trong lòng, nỗi lo lắng về người phụ nữ luôn bảo vệ mình trở nên dữ dội hơn bao giờ hết.

"Cô ấy không chỉ đang bảo vệ tôi khỏi quái vật bên ngoài.

Cô ấy đang giữ tôi ở đây để tránh cho Hội Đồng Ghi Nhớ tìm thấy cái mà họ gọi là 'Đối tượng 7'."

Ánh sáng đỏ bắt đầu tỏa ra từ cấu trúc kính, lan tỏa nhanh chóng trên nền đá trắng như máu tươi đổ tràn vào nước sạch.

Những hình bóng đen tối bắt đầu hiện ra từ phía sau những cột trụ xung quanh quảng trường — không phải quái vật Sương Hư Vô thông thường với ngoại dạng biến dị đáng sợ mà là những nhân loại mang bộ đồ bảo hộ màu bạc phản chiếu ánh sáng, mặt nạ kín mít che đi toàn bộ khuôn mặt.

Họ di chuyển im lặng và đồng bộ hoàn hảo, như một đàn ong được điều khiển bởi một tổ chức vô hình nhưng tối cao.

Lục Phong nhận ra họ ngay lập tức: Vệ Binh Ký Ức — những kẻ thi hành ý chí của Hội Đồng Ghi Nhớ, chuyên săn lùng và tiêu diệt bất kỳ ai dám lưu giữ quá nhiều bí mật về sự thật đằng sau Sương Hư Vô.

Và giờ đây, hắn đã trở thành mục tiêu ưu tiên số một của họ chỉ vì đứng trước tấm bia đá này.

"Chạy," trực giác sinh tồn trong anh hét lên.

Nhưng chân anh như bị đóng đinh vào nền đất lạnh giá bởi sức nặng của sự thật vừa được hé lộ: Anh không thể chạy trốn khỏi chính nguồn gốc mà mình đã mang theo từ khi thức tỉnh lần đầu tiên sau cái chết giả tạo trước đó.

Một tia sáng laser đỏ chiếu thẳng vào giữa trán Lục Phong từ phía xa nhất quảng trường, đánh dấu anh là mục tiêu cần bị loại bỏ ngay lập tức để bảo vệ sự toàn vẹn của hệ thống dữ liệu trung tâm này.

Hắn không có lựa chọn nào khác ngoài chiến đấu hoặc chết — và lần này, cái giá phải trả sẽ không chỉ là mạng sống cá nhân mà còn là những ký ức quý giá cuối cùng mà anh đang cố gắng gìn giữ cho tương lai của nhân loại bị lãng quên sắp tới trước mắt họ ngay bây giờ thôi!

Lưỡi kiếm bạc lóe lên, xé toạc màn sương máu, để lộ khuôn mặt quen thuộc nhất mà anh từng nghĩ đã chết.

Tim anh đập như trống trận, nỗi sợ hãi xé toạc lý trí khi nhận ra đó không phải kẻ thù.

Anh hét lên tên nó —
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập