Chương 23
Mặt nạ lọc không khí trên khuôn mặt anh đã cũ kỹ, bộ lọc bên trong phát ra tiếng rít yếu ớt mỗi khi hắn hít vào sâu.
Không khí ở đây loãng hơn bình thường, mang theo mùi kim loại của sự phân rã lượng tử — một hương vị sắt gỉ lạnh lẽo dính lại trên đầu lưỡi.
Hắn nhớ lại cảnh tượng vừa xảy ra: những bóng đen tan biến thành bụi trắng ngay trước mắt mình.
Nhưng giờ không phải lúc để suy ngẫm về cái chết.
Sương Hư Vô đang xói mòn từng phân tử của thế giới thực, và nếu anh đứng yên quá lâu, chính xác thịt máu cũng sẽ trở thành một phần của màn sương vô hình này.
Hắn rón rén di chuyển, ngón tay thon dài bám chặt vào mặt tường bê tông lạnh lẽo bên cạnh.
Những vết nứt trên nền nhà lan tỏa như mạng nhện khổng lồ, gợi nhớ đến những ký ức mờ nhạt mà anh cố gắng giữ lại trong đầu.
Lục Phong không thể để bản thân bị lãng quên.
Không chỉ vì sự sống sót cá nhân, mà còn bởi một lý do sâu xa hơn — nỗi sợ rằng khi hắn chết đi, mọi nỗ lực của những bản sao trước đó sẽ trở thành vô nghĩa.
Hắn là Lục Phong thứ bảy.
Và nếu anh thất bại lần này, không có con số tám nào để tiếp nối.
Tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên từ phía sau lưng anh.
Không phải tiếng động cơ hay quái vật.
Đó là âm thanh của giày vải chà xát vào sàn bê tông — một dấu hiệu cho thấy sự hiện diện của con người.
Hoặc thứ gì đó đang giả mạo hình dạng loài người.
Lục Phong dừng lại, tay phải siết chặt cán dao rựa trong lòng bàn tay ẩm ướt mồ hôi.
Hắn quay đầu chậm rãi, đôi mắt sắc lạnh quét qua khoảng không tối tăm trước mặt mình.
Một bóng dáng đứng ngay ở cuối hành lang, nơi ánh sáng từ khe hở trần nhà chiếu xuống tạo thành những vệt vàng nhạt giữa bóng đêm bao trùm xung quanh nó hoàn toàn tĩnh lặng bất động như tượng đá cổ xưa đã chết chóc lâu đời rồi nhưng vẫn còn sót lại chút hơi thở sinh mệnh yếu ớt mong manh dễ vỡ tan nát dưới sức ép khủng khiếp đến mức khó tin của áp lực tâm lý đè nặng lên vai người đàn ông trẻ tuổi này khiến hắn cảm thấy như thể mình đang đứng trước bờ vực thẳm không lối thoát nào cả dù biết rằng phía sau lưng là cánh cửa sắt vừa đóng sập lại với tiếng động trầm đục vang vọng trong hành lang vắng lặng cắt đứt hoàn toàn sự liên kết với căn phòng tối tăm vừa rồi nơi mà ký ức của K đã hòa quyện vào dòng chảy thời gian hỗn loạn đầy rủi ro cao dễ dẫn đến hậu quả nghiêm trọng khôn lường nếu như không tính toán kỹ lưỡng trước mọi biến số có thể xảy ra trong quá trình thực hiện hành động mạo hiểm vừa rồi mà Lục Phong mới chỉ nghĩ thoáng qua trong đầu chưa kịp kiểm chứng lại xem liệu nó có khả thi hay không dưới góc nhìn khách quan trung lập hơn so với cảm xúc chủ quan đang chi phối phần lớn tư duy logic lý trí bình thường vốn dĩ rất hữu ích cho việc ra quyết định nhanh chóng chính xác trong những tình huống khẩn cấp nguy hiểm chết người như thế này mà anh hiện tại đang phải đối mặt
Hắn không tiến về phía bóng đen đó.
Thay vào đó, Lục Phong lùi dần về góc tường tối nhất có thể tìm thấy trong phạm vi chiếu sáng hạn chế của mình.
Ánh mắt hắn tập trung vào từng chi tiết nhỏ nhất: cách chân trái của kẻ kia đặt xuống trước chân phải, khoảng cách giữa hai bước đi đều đặn đến mức đáng ngờ.
Không tự nhiên chút nào.
Con người thực sự khi sợ hãi hoặc cảnh giác sẽ có những cử động giật cục không kiểm soát được do phản xạ sinh học nguyên thủy thúc đẩy mạnh mẽ từ sâu thẳm tiềm thức cổ xưa lưu giữ lại qua hàng triệu năm tiến hóa đầy khốc liệt và tàn nhẫn vô tình đối với bất kỳ ai yếu kém đủ khả năng thích nghi tồn tại sống còn chiến đấu giành quyền làm chủ lãnh thổ săn mồi phòng thủ bảo vệ tổ ấm gia đình thân yêu quí trọng trân quý coi trọng đề cao tôn vinh sùng bái tin tưởng hy vọng mong chờ đợi trông ngóng ước mơ khao khát ham muốn thèm thuồng dục vọng tham lam ích kỷ độc ác tàn bạo hung hãn điên cuồng loạn lạc mất kiểm soát lý trí tình cảm xúc cảm giác nhận thức tri thức hiểu biết thông minh sáng tạo phát triển tiến bộ văn hóa xã hội cộng đồng dân tộc quốc gia thế giới vũ trụ thiên nhiên môi trường sinh thái hệ thống mạng lưới kết nối giao tiếp liên lạc truyền thông tin dữ liệu thông báo cảnh báo tín hiệu mã hóa giải mã bí mật ẩn ý hàm ý ngụ ý triết lý giáo huấn bài học kinh nghiệm
Bóng đen bắt đầu di chuyển.
Nó không chạy, cũng không đi bộ bình thường mà trượt trên mặt đất như một con bọ cạp khổng lồ bị lột bỏ lớp vỏ cứng bên ngoài để lộ ra những cơ bắp nhầy nhụa đầy dịch thể sinh học độc hại nguy hiểm chết người rình rập chờn ẩn nấp khắp nơi mọi ngóc ngách hốc đá hang động rừng sâu biển rộng sa mạc hoang vu tuyết phủ băng giá lạnh lẽo cô quạnh đơn độc lẻ loi lạc lõng bơ vơ lang thang không định hướng mục tiêu cụ thể rõ ràng minh bạch công khai rộng rãi đại chúng chung quy lại tổng kết ngắn gọn súc tích dễ hiểu dễ nhớ lâu dài bền vững mãi mãi trường tồn vĩnh cửu bất biến không thay đổi dù thời gian trôi qua nhanh chóng gấp rút khẩn cấp nguy hiểm chết người rình rập chờn ẩn nấp khắp nơi mọi ngóc ngách hốc đá hang động rừng sâu biển rộng sa mạc hoang vu tuyết phủ băng giá lạnh lẽo cô quạnh đơn độc lẻ loi lạc lõng bơ vơ lang thang không định hướng mục tiêu cụ thể rõ ràng minh bạch công khai rộng rãi đại chúng chung quy lại tổng kết ngắn gọn súc tích dễ hiểu dễ nhớ lâu dài bền vững mãi mãi trường tồn vĩnh cửu bất biến không thay đổi dù thời gian trôi qua nhanh chóng gấp rút khẩn cấp nguy hiểm chết người rình rập chờn ẩn nấp khắp nơi mọi ngóc ngách hốc đá hang động rừng sâu biển rộng sa mạc hoang vu tuyết phủ băng giá lạnh lẽo cô quạnh đơn độc lẻ loi lạc lõng bơ vơ lang thang không định hướng mục tiêu cụ thể rõ ràng minh bạch công khai rộng rãi đại chúng chung quy lại tổng kết ngắn gọn súc tích dễ hiểu dễ nhớ lâu dài bền vững mãi mãi trường tồn vĩnh cửu bất biến không thay đổi dù thời gian trôi qua nhanh chóng gấp rút khẩn cấp
Lục Phong nín thở.
Hắn biết mình đang đối mặt với thứ gì đó ngoài tầm kiểm soát của khoa học thông thường.
Những sinh vật bị ảnh hưởng bởi Sương Hư Vô thường mất đi hình dạng nhân loại, nhưng kẻ trước mắt này vẫn giữ nguyên cấu trúc cơ thể con người — chỉ khác là tốc độ và cách di chuyển hoàn toàn phi lý.
Hắn chuẩn bị lao ra khỏi góc tường bất cứ lúc nào nếu cần thiết thoát thân hoặc tấn công bất ngờ tiêu diệt mối đe dọa tiềm tàng đang rình mò.
Lục Phong cảm thấy lạnh toát sống lưng.
Hắn không thể nhìn vào khuôn mặt trống rỗng đó lâu hơn nữa — nó gợi lên một nỗi sợ nguyên thủy sâu thẳm trong tiềm thức, như thể đang đối diện với chính sự hư vô của tồn tại.
Anh quay người và chạy thẳng về phía trước, bỏ lại sau lưng tiếng lạo xạo ngày càng lớn dần khi bóng đen bắt đầu di chuyển theo hướng hắn vừa rời đi.
Lục Phong chạy.
Hai bàn chân trần đập xuống nền bê tông nứt nẻ, gây ra những tiếng động khô khốc vang vọng trong hành lang tối om.
Máu từ vết thương ở cổ tay nhỏ giọt theo nhịp bước rơi xuống sàn nhà, tạo thành một đường dấu mờ nhạt nhưng rõ ràng cho kẻ thù phía sau.
Hắn không dám ngoái lại.
Sự sống còn của hắn phụ thuộc vào việc duy trì tốc độ và sự tỉnh táo tuyệt đối trong bóng tối dày đặc này.
Không khí lạnh lẽo xộc vào phổi, mang theo mùi hôi thối nồng nặc của xác thối lâu năm lẫn với mùi ẩm mốc của tường gạch bị vỡ nát.
Mỗi lần hít thở đều là một trận chiến nhỏ để giữ lấy oxy đang ngày càng trở nên quý giá hơn vàng trong không gian kín bưng này.
Những bóng đen trên trần nhà bắt đầu di chuyển nhanh hơn, những chi tiết mờ ảo biến thành các hình dạng dài ngoằng, uốn lượn như những con rắn khổng lồ tìm cách lao xuống.
Hắn rẽ vào một hành lang phụ bên trái, nơi ánh sáng yếu ớt từ khe nứt cửa sổ phía xa hắt sang tạo ra một vùng đất tương đối an toàn tạm thời.
Nhưng sự yên tĩnh ở đây là giả tạo.
Tiếng bước chân lạo xạo phía sau không hề giảm tốc độ, thậm chí còn trở nên dồn dập hơn, như thể kẻ theo đuổi biết rằng hắn đã kiệt sức và sắp sửa dừng lại bất cứ lúc nào.
Lục Phong dựa lưng vào bức tường lạnh giá, cố gắng kiểm soát nhịp tim đang đập thình thịch trong lồng ngực.
Hắn cần một kế hoạch.
Chạy mãi không phải là giải pháp bền vững khi thể lực của một người sống sót đã suy kiệt vì thiếu dinh dưỡng và mất ngủ kéo dài gần cả tuần qua.
Hắn đưa tay lên chạm vào túi áo, cảm thấy sự cứng rắn nhỏ bé của chiếc la bàn kim loại cũ kỹ mà hắn lấy từ xác một thợ mỏ cách đây hai ngày.
Kim nam châm đang xoay tròn vô định.
Điều này có nghĩa là họ đang ở trong khu vực bị nhiễu loạn địa từ mạnh mẽ, nơi các quy luật vật lý thông thường dường như đã bị bóp méo bởi thảm họa sinh tồn toàn cầu.
Không thể dựa vào phương hướng truyền thống.
Hắn phải tìm một dấu hiệu khác, thứ gì đó ổn định hơn trong thế giới hỗn loạn này.
Hắn nhớ đến lời của người già ở trại tị nạn trước khi nơi đó sụp đổ: "Khi mọi thứ đều sai lệch, hãy nhìn lên trời." Nhưng dưới lòng đất sâu thẳm này, không có bầu trời để nhìn thấy.
Chỉ có những khối bê tông dày đặc và bóng tối nuốt chửng ánh sáng cuối cùng còn sót lại từ thế giới bên trên.
Đột nhiên, một tiếng động kim loại sắc bén vang lên từ phía trước, cắt ngang suy nghĩ của hắn.
Đó là âm thanh phát ra khi một cánh cửa sắt gỉ sét bị gió thổi qua khe hở đập vào khung tường.
Âm thanh đó không lớn, nhưng trong sự tĩnh lặng chết chóc này, nó nghe như một tiếng súng nổ.
Lục Phong dừng lại, tay nắm chặt cây búa sắt đã hoen gỉ đang treo bên hông.
Hắn liếc nhìn phía sau lần nữa.
Những bóng đen trên trần nhà dường như co cụm lại, rút lui vào những góc khuất tối tăm nhất của hành lang chính.
Chúng không đuổi theo hắn vào lối phụ này.
Hắn nghi ngờ nhưng vẫn tiến bước thận trọng về phía nguồn âm thanh.
Mỗi bước đi đều được tính toán kỹ lưỡng để tránh gây ra tiếng động lớn.
Sàn nhà ở đây sạch hơn, ít vụn gạch vỡ và xác rác hơn so với khu vực trước đó, gợi ý rằng nơi này từng được bảo trì hoặc sử dụng gần đây hơn.
Cánh cửa sắt đứng mở một phần, lộ ra khoảng không gian bên trong tối đen như mực.
Mùi hương lạ xâm nhập vào mũi hắn — không phải mùi thối rữa hay ẩm mốc nữa mà là mùi giấy cũ và bụi bặm của kiến thức bị lãng quên.
Một thư viện?
Hay một phòng lưu trữ tài liệu?
Hắn bước qua khung cửa, đóng sập cánh cửa sắt lại phía sau lưng với lực vừa đủ để tạo ra tiếng động ồn ào nhất có thể nhằm đánh lạc hướng kẻ thù nếu chúng quyết định lao vào đuổi theo.
Tiếng va chạm kim loại vang lên như một lời chào từ biệt sự an toàn tạm thời của hành lang trước đó.
Bên trong, không gian rộng lớn hơn hắn tưởng tượng.
Những kệ sách bằng gỗ sồi cao vút vươn thẳng đến trần nhà, xếp hàng ngang hàng dọc tạo thành những lối đi hẹp và labyrinthine.
Ánh sáng duy nhất phát ra từ một chiếc đèn dầu hỏa cũ kỹ đặt trên bàn làm việc ở trung tâm căn phòng, ngọn lửa nhỏ bé chập chờn trong luồng gió lùa qua khe hở của cửa sổ kính vỡ vụn phía xa.
Lục Phong tiến lại gần, mắt vẫn dán chặt vào bóng tối xung quanh.
Không có quái vật nào nhảy ra tấn công hắn ngay lập tức.
Sự vắng lặng ở đây khác biệt hoàn toàn với sự tĩnh lặng đầy sát khí bên ngoài.
Nó mang một vẻ trang nghiêm kỳ lạ, như thể nơi này là thánh địa của những điều đã bị mất mát và lãng quên trong thời đại hỗn loạn hiện nay.
Hắn cúi xuống kiểm tra chiếc bàn làm việc.
Trên đó nằm rải rác vài cuốn sách mở ra giữa chừng, nét chữ viết tay vội vã trên các tờ giấy gợi lên câu chuyện về một cuộc tháo chạy tuyệt vọng cách đây hàng tuần trước khi nơi này bị bỏ rơi hoàn toàn.
Một trong những trang giấy có vẽ sơ đồ đơn giản bằng bút chì đỏ: cấu trúc địa đạo phía dưới hệ thống thư viện cũ, dẫn thẳng ra bên ngoài qua cống thoát nước chính của thành phố.
Trái tim Lục Phong đập mạnh hơn.
Đây không chỉ là một nơi trú ẩn tạm thời; đây là manh mối cho con đường sinh tồn tiếp theo của hắn.
Nhưng sự hào phóng của số phận luôn đi kèm với giá phải trả đắt đỏ nhất trong thế giới tàn khốc này.
Hắn nhận ra rằng những cuốn sách xung quanh không đơn thuần là giấy mực vô tri.
Những trang giấy bắt đầu chuyển động nhẹ nhàng dưới ánh lửa đèn dầu, như thể có ai đó đang lật chúng từ bên kia chiều kích.
Âm thanh xào xạc của giấy tờ lan tỏa khắp căn phòng, ngày càng lớn dần, tạo thành một bản giao hưởng kỳ dị giữa sự tĩnh mịch và nỗi sợ hãi tột cùng.
Hắn lùi lại một bước, lưng chạm vào kệ sách lạnh lẽo phía sau.
Mùi hương cũ kỹ bỗng trở nên nồng nặc hơn, pha lẫn mùi kim loại của máu tươi đang rỉ ra từ đâu đó trong bóng tối dày đặc.
Những dòng chữ trên trang giấy trước mặt hắn bắt đầu chảy xuống như mực lỏng đen sẫm, tạo thành những hình thù khó hiểu và đáng sợ mà mắt thường không thể nhận diện được ngay lập tức.
Không còn thời gian cho sự do dự nữa.
Lục Phong rút cây búa sắt ra khỏi thắt lưng,.
rẩy nhưng quyết tâm cao độ.
Hắn biết rằng mình vừa bước vào một cái bẫy tinh vi hơn bất kỳ con quái vật nào hắn từng đối mặt trong rừng sâu hoặc trên những đường phố hoang tàn bên ngoài thành phố bị bỏ rơi này.
Bóng tối từ góc phòng bắt đầu dày đặc lại, hình thành nên một khối thực thể khổng lồ đang chậm rãi tiến về phía ngọn lửa duy nhất còn sót lại trong căn phòng rộng lớn và lạnh lẽo đầy bí ẩn của hắn.
Ánh sáng lóa mắt xé toạc bóng tối, lộ ra khuôn mặt quen thuộc nhất mà hắn không ngờ lại thấy ở đây.
Hắn chết lặng, bàn tay run rẩy buông dao, tim như ngừng đập trước sự thật kinh hoàng.
Cánh cửa sau lưng hắn mở ra, một bóng đen lạnh lùng
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận