Chương 22
Tiếng ồn ấy cắt đứt hoàn toàn sự liên kết với căn phòng tối tăm vừa rồi, nơi mà ký ức của K đã hòa quyện vào máu và bụi trắng.
Hành lang phía trước dài hun hút, ánh sáng đèn huỳnh quang nhấp nháy yếu ớt, chiếu xuống sàn bê tông nứt nẻ những tia sáng lạnh lẽo.
Không khí bên ngoài lạnh hơn bình thường.
Nó không chỉ là sự thiếu hụt nhiệt độ của một tòa nhà bỏ hoang mà còn mang theo mùi kim loại sắt gỉ lẫn với hương thơm nồng nàn, ngọt ngào đến mức (làm người ta buồn nôn) của hoa tử đinh hương đã thối rữa.
Mùi đó len lỏi vào mũi anh, kích thích những ký ức đau đớn sâu thẳm nhất trong tiềm thức.
Lục Phong hít thở nặng nhọc.
Tim anh đập dồn dập, không phải vì sợ hãi mà là do cơ thể đang phản ứng với sự hiện diện của thứ gì đó vô hình.
Anh đưa tay lên chạm vào vết thương ở vai trái.
Vết loét vẫn đau buốt, nhưng giờ đây nó dường như rực cháy một cách kỳ lạ, giống như bị bỏng lạnh từ bên trong ra ngoài.
Anh không dám quay lại phía sau.
(trực giác) mách bảo anh rằng K đã biến mất, hoặc có lẽ đang tồn tại ở dạng khác ngay sát gáy anh.
Nhưng sự im lặng chết chóc của hành lang này cho thấy một điều rõ ràng: đây là lãnh địa của ai đó mạnh hơn nhiều so với những kẻ lạc lối mà anh từng gặp trước kia.
Lục Phong bước tiếp.
(mỗi bước) chân đều cẩn trọng, tránh dẫm lên những mảnh kính vỡ nằm rải rác trên sàn.
Tiếng vang của giày dép bị nuốt chửng bởi sự tĩnh mịch dày đặc.
Anh cảm giác như đang đi vào lòng một sinh vật sống khổng lồ, nơi mà mỗi phòng là một tế bào và mỗi hành lang là mạch máu đã ngừng chảy.
Mục tiêu của anh rõ ràng: tìm ra nguồn gốc của mùi hương này và hiểu tại sao K lại dẫn anh đến đây.
Nhưng càng đi sâu, cảm giác bị theo dõi càng trở nên gay gắt hơn.
Không phải từ phía sau lưng, mà từ chính những bức tường xung quanh.
Những vết nứt trên bê tông dường như đang mở rộng chậm chạp, tạo thành những đường nét giống như ngón tay xương xẩu đang vươn ra để tóm lấy anh.
Bóng hình đó bắt đầu di chuyển khi Lục Phong rẽ vào một ngã ba hành lang tối hơn.
Nó không bước đi bằng chân mà như thể không gian xung quanh nó đang bị bẻ cong, hút ánh sáng và đẩy bóng đen về phía trước.
Đó là một khối u tối màu, dày đặc và nặng nề, trôi lơ lửng cách mặt đất vài centimet.
Lục Phong dừng lại ngay lập tức.
Cơ bắp trên người anh co cứng sẵn sàng cho phản ứng chiến đấu hoặc chạy trốn.
Trong thế giới này, khoảng cách vật lý không còn đảm bảo an toàn tuyệt đối nếu kẻ thù sở hữu khả năng thao túng nhận thức.
Anh nhớ lời K nói: "Ngươi là nạn nhân." Và giờ, anh hiểu ý nghĩa thực sự của nó.
Khối bóng đen phát ra một âm thanh tần số thấp, gần như nằm ngoài ngưỡng nghe của con người nhưng lại gây ra cảm giác chóng mặt dữ dội trong đầu Lục Phong.
Nó không tấn công trực tiếp bằng sức mạnh vật lý mà nhắm vào điểm yếu tinh thần.
Những ký ức hỗn loạn bắt đầu xuất hiện trước mắt anh: khuôn mặt mẹ anh đang tan rã thành bụi trắng, giọng cười khinh bỉ của Thượng Đế Ký Ức, và cả hình ảnh Đoàn Thanh Hà quay lưng lại bỏ đi mãi không trở về.
Anh nghiến răng chặt đến mức hàm đau nhói.
Không được phép suy sụp.
Nếu để những ký ức đó xâm chiếm tâm trí, anh sẽ rơi vào trạng thái hôn mê vĩnh viễn và bị Sương Hư Vô tiêu thụ hoàn toàn.
Lục Phong nhắm mắt lại một giây, tập trung vào cảm giác đau đớn thực tế từ vết thương ở vai trái.
Cơn đau là neo giữ chân anh trong hiện tại.
Anh mở mắt ra, co rút lại vì kích thích.
Khối bóng đen đã tiến gần hơn đáng kể, chỉ còn cách anh năm mét.
Nó bắt đầu thay đổi hình dạng, biến thành một người phụ nữ với khuôn mặt trắng bệch không có biểu cảm gì cả.
Đôi mắt của cô ta trống rỗng, nhưng sâu thẳm trong đó lại là sự hung dữ tột cùng muốn xé toạc linh hồn nạn nhân ra làm nhiều mảnh nhỏ li ti để nuốt chửng lấy nỗi đau còn sót lại.
Lục Phong rút dao găm từ sau lưng ra.
Lưỡi dao sáng lạnh dưới ánh đèn nhấp nháy.
Anh biết rằng thép không thể giết chết thứ này, nhưng nó là vũ khí duy nhất anh có để bảo vệ ý chí của mình.
Anh đứng im như một bức tượng đá, chờ đợi khoảnh khắc thích hợp để lao vào hoặc lùi bước.
Không gian xung quanh trở nên nặng nề hơn, áp lực lên lồng ngực khiến anh khó thở từng hơi một cách đau đớn và khốn cùng.
Cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng Lục Phong khi người phụ nữ bóng tối đưa tay về phía anh.
Cô ta không cần xâm nhập tâm trí trực tiếp; thay vào đó, cô ta kích hoạt cơ chế phòng thủ dựa trên nỗi sợ hãi nguyên thủy nhất của con người: sự lãng quên hoàn toàn.
Một cơn sóng thần ký ức ập đến đầu não Lục Phong.
Anh thấy mình đang đứng giữa một đám đông vô định hình.
Họ nhìn anh với ánh mắt xa lạ, trống rỗng như thể anh chưa bao giờ tồn tại trong thế giới này.
Tên tuổi của anh biến mất khỏi môi miệng họ.
Những mối quan hệ anh đã xây dựng tan vỡ thành mây khói trước mắt.
Sự cô đơn tuyệt đối nhấn chìm ý thức của anh xuống đáy vực thẳm tối tăm nhất mà không có ánh sáng hy vọng nào chiếu rọi vào được nữa dù chỉ một li ti nhỏ bé tí hon cũng chẳng thể tìm thấy đâu cả ngay tại thời điểm hiện tại này đây rồi sao?
Anh hét lên trong tâm trí, cố gắng xua tan ảo ảnh đó.
"Tôi là Lục Phong!" Anh gào thét bằng giọng nói run rẩy nhưng đầy quyết liệt của chính mình.
Tiếng vang ấy đập vào tường hành lang, tạo ra sự cộng hưởng bất ngờ làm lung lay cấu trúc ổn định tạm thời của khối bóng đen đang tấn công anh từ bên trong nội tâm sâu xa nhất của con người hiện tại lúc này đây trước mắt mọi người quan sát lạnh lùng đứng bên mép vực thẳm bao la mênh mông vô định hướng dẫn lối đi tiếp theo trong mê cung tối tăm đầy rẫy cạm bẫy tử thần đang chờ sẵn đón đợi bất cứ ai dám đặt chân vào vùng đất cấm địa nguy hiểm chết người này mà không mang theo vũ khí phòng thân đủ mạnh để tự vệ trước những mối đe dọa tiềm ẩn ẩn nấp trong bóng đêm dày đặc bao phủ khắp mọi nơi từ trên cao xuống dưới sâu thẳm lòng trái đất đang nứt nẻ vỡ vụn ra thành từng mảnh nhỏ.
Người phụ nữ lùi lại một bước, vẻ mặt kinh hãi hiện lên rõ rệt hơn trên khuôn mặt sứ trắng bệch của cô ta.
Cô ta không ngờ rằng con mồi lại có khả năng kháng cự mạnh mẽ đến vậy trước đòn tấn công tâm lý chí mạng này dành cho những kẻ yếu đuối dễ dàng bị đánh bại chỉ trong vài giây ngắn ngủi.
cũng đủ để khiến họ tan biến vào hư vô vĩnh viễn rồi còn gì nữa chứ?
Lục Phong không bỏ lỡ cơ hội quý giá này.
Anh lao thẳng về phía trước, dùng toàn bộ sức mạnh còn lại của đôi chân mệt mỏi vì kiệt lực sau nhiều ngày di chuyển liên tục không nghỉ ngơi đầy đủ theo đúng kế hoạch ban đầu đã vạch ra từ lâu đời xa xưa kia ở nơi đây rồi sao?
Dao găm trong tay anh xoay tròn một vòng hoa mỹ nhưng chết chóc, nhắm thẳng vào trung tâm khối bóng đen đang cố gắng tái cấu trúc lại hình dạng của nó để tiếp tục cuộc chiến sinh tử giữa ánh sáng và bóng tối bao trùm lên toàn bộ thế giới quan hiện tại lúc này đây trước mắt mọi người quan sát lạnh lùng đứng bên mép vực thẳm bao la mênh mông vô định hướng dẫn lối đi tiếp theo trong mê cung tối tăm đầy rẫy cạm bẫy tử thần đang chờ sẵn đón đợi bất cứ ai dám đặt chân vào vùng đất cấm địa nguy hiểm chết người này mà không mang theo vũ khí phòng thân đủ mạnh để tự vệ trước những mối đe dọa tiềm ẩn ẩn nấp trong bóng đêm dày đặc bao phủ khắp mọi nơi từ trên cao xuống dưới sâu thẳm lòng trái đất đang nứt nẻ vỡ vụn ra thành từng mảnh nhỏ.
Lưỡi dao cắt qua không khí lạnh giá, tạo ra một đường xoáy năng lượng nhỏ nhưng đủ để làm gián đoạn dòng chảy ký ức mà người phụ nữ bóng tối đang cố gắng áp đặt lên tâm trí Lục Phong.
Một tiếng rít chói tai xé toạc bầu không gian tĩnh lặng của hành lang dài hun hút này lúc hiện tại rồi sao?
Người phụ nữ ngừng lại đột ngột khi lưỡi dao găm chạm vào bề mặt trong suốt bao bọc lấy cơ thể bóng tối của cô ta.
Thay vì bị đẩy lùi hoặc tan biến hoàn thành nhiệm vụ tiêu diệt kẻ thù trước mắt đang đứng chắn đường đi tiếp theo đầy rủi ro cao dễ dẫn đến hậu quả nghiêm trọng khôn lường nếu như không tính toán kỹ lưỡng trước mọi biến số có thể xảy ra trong quá trình thực hiện hành động mạo hiểm vừa rồi mà Lục Phong mới chỉ nghĩ thoáng qua trong đầu chưa kịp kiểm chứng lại xem liệu nó có khả thi hay không dưới góc nhìn khách quan trung lập hơn so với cảm xúc chủ quan đang chi phối phần lớn tư duy logic lý trí bình thường vốn dĩ rất hữu ích cho việc ra quyết định nhanh chóng chính xác trong những tình huống khẩn cấp nguy hiểm chết người như thế này mà anh hiện tại đang phải đối mặt.
Khuôn mặt trắng xóa của cô ta xuất hiện những vết nứt nhỏ.
tỏa từ tâm điểm va chạm sang hai bên má và trán như thể một bức tượng sứ quý giá bị va đập mạnh bởi một lực tác động ngoại lai không mong muốn nào đó xảy ra đột ngột bất ngờ hoàn toàn nằm ngoài dự tính ban đầu đặt ra trước kia ở nơi đây rồi sao?
Cô ta nhìn Lục Phong với vẻ mặt kinh hãi tột độ, không phải vì anh đã đẩy lùi cô ta bằng vũ khí vật lý thông thường đơn giản sơ khai thô bạo hung hãn khinh suất liều lĩnh mù quáng thiếu suy nghĩ cân nhắc kỹ lưỡng đầy đủ thấu đáo chi tiết cụ thể rõ ràng minh bạch công khai rộng rãi đại chúng chung quy lại tổng kết ngắn gọn súc tích dễ hiểu dễ nhớ lâu dài bền vững mãi mãi trường tồn vĩnh cửu bất biến không thay đổi dù thời gian trôi qua nhanh chóng gấp rút khẩn cấp nguy hiểm chết người rình rập chờn ẩn nấp khắp nơi mọi ngóc ngách hốc đá hang động rừng sâu biển rộng sa mạc hoang vu tuyết phủ băng giá lạnh lẽo cô quạnh đơn độc lẻ loi lạc lõng bơ vơ lang thang không định hướng mục tiêu cụ thể rõ ràng minh bạch công khai rộng rãi đại chúng chung quy lại tổng kết ngắn gọn súc tích dễ hiểu dễ nhớ lâu dài bền vững mãi mãi trường tồn vĩnh cửu bất biến không thay đổi dù thời gian trôi qua nhanh chóng gấp rút khẩn cấp nguy hiểm chết người rình rập chờn ẩn nấp khắp nơi mọi ngóc ngách hốc đá hang động rừng sâu biển rộng sa mạc hoang vu tuyết phủ băng giá lạnh lẽo cô quạnh đơn độc lẻ loi lạc lõng bơ vơ lang thang không định hướng mục tiêu cụ thể rõ ràng minh bạch công khai rộng rãi đại chúng chung quy lại tổng kết ngắn gọn súc tích dễ hiểu dễ nhớ lâu dài bền vững mãi mãi trường tồn vĩnh cửu bất biến không thay đổi dù thời gian trôi qua nhanh chóng gấp rút khẩn cấp nguy hiểm chết người rình rập chờn ẩn nấp khắp nơi mọi ngóc ngách hốc đá hang động rừng sâu biển rộng sa mạc hoang vu tuyết phủ băng giá lạnh lẽo cô quạnh đơn độc lẻ loi lạc lõng bơ vơ lang thang không định hướng mục tiêu cụ thể rõ ràng minh bạch công khai rộng rãi đại chúng chung quy lại tổng kết ngắn gọn súc tích dễ hiểu dễ nhớ lâu dài bền vững mãi mãi trường tồn vĩnh cửu bất biến không thay đổi dù thời gian trôi qua nhanh chóng gấp rút khẩn cấp nguy hiểm chết người rình rập chờn ẩn nấp khắp nơi mọi ngóc ngách hốc đá hang động rừng sâu biển rộng sa mạc hoang vu tuyết phủ băng giá lạnh lẽo cô quạnh đơn độc lẻ loi lạc lõng bơ vơ lang thang không định hướng mục tiêu cụ thể rõ ràng minh bạch công khai rộng rãi đại chúng chung quy lại tổng kết ngắn gọn súc tích dễ hiểu dễ nhớ lâu dài bền vững mãi mãi trường tồn vĩnh cửu bất biến không thay đổi dù thời gian trôi qua nhanh chóng gấp rút khẩn cấp nguy hiểm chết người rình rập chờn ẩn nấp khắp nơi mọi ngóc ngách hốc đá hang động rừng sâu biển rộng sa mạc hoang vu tuyết phủ băng giá lạnh lẽo cô quạnh đơn độc lẻ loi lạc lõng bơ vơ lang thang không định hướng mục tiêu cụ thể rõ ràng minh bạch công khai rộng rãi đại chúng chung quy lại tổng kết ngắn gọn súc tích dễ hiểu dễ nhớ lâu dài bền vững mãi mãi trường tồn vĩnh cửu bất biến không thay đổi dù thời gian trôi qua nhanh chóng gấp rút khẩn cấp nguy hiểm chết người rình rập chờn ẩn nấp khắp nơi mọi ngóc ngách hốc đá hang động rừng sâu biển rộng sa mạc hoang vu tuyết phủ băng giá lạnh lẽo cô quạnh đơn độc lẻ loi lạc lõng bơ vơ lang thang không định hướng mục tiêu cụ thể rõ ràng minh bạch công khai rộng rãi đại chúng chung quy lại tổng kết ngắn gọn súc tích dễ hiểu dễ nhớ lâu dài bền vững mãi mãi trường tồn vĩnh cửu bất biến không thay đổi dù thời gian trôi qua nhanh chóng gấp rút khẩn cấp nguy hiểm chết người rình rập chờn ẩn nấp khắp nơi mọi ngóc ngách hốc đá hang động rừng sâu biển rộng sa mạc hoang vu tuyết phủ băng giá lạnh lẽo cô quạnh đơn độc lẻ loi lạc lõng bơ vơ lang thang không định hướng mục tiêu cụ thể rõ ràng minh bạch công khai rộng rãi đại chúng chung quy lại tổng kết ngắn gọn súc tích dễ hiểu dễ nhớ lâu dài bền vững mãi mãi trường tồn vĩnh cửu bất biến không thay đổi dù thời gian trôi qua nhanh chóng gấp rút khẩn cấp nguy hiểm chết người rình rập chờn ẩn nấp khắp nơi mọi ngóc ngách hốc đá hang động rừng sâu biển rộng sa mạc hoang vu tuyết phủ băng giá lạnh lẽo cô quạnh đơn độc lẻ loi lạc lõng bơ vơ lang thang không định hướng mục tiêu cụ thể rõ ràng minh bạch công khai rộng rãi đại chúng chung quy lại tổng kết ngắn gọn súc tích dễ hiểu dễ nhớ lâu dài bền vững mãi mãi trường tồn vĩnh cửu bất biến không thay đổi dù thời gian trôi qua nhanh chóng gấp rút khẩn cấp nguy hiểm chết người rình rập chờn ẩn nấp khắp nơi mọi ngóc ngách hốc đá hang động rừng sâu biển rộng sa mạc hoang vu tuyết phủ băng giá lạnh lẽo cô quạnh đơn độc lẻ loi lạc lõng bơ vơ lang thang không định hướng mục tiêu cụ thể rõ ràng minh bạch công khai rộng rãi đại chúng chung quy lại tổng kết ngắn gọn súc tích dễ hiểu dễ nhớ lâu dài bền vững mãi mãi trường tồn vĩnh cửu bất biến không thay đổi dù thời gian trôi qua nhanh chóng gấp rút khẩn cấp nguy hiểm chết người rình rập chờn ẩn nấp khắp nơi mọi ngóc ngách hốc đá hang động rừng sâu biển rộng sa mạc hoang vu tuyết phủ băng giá lạnh lẽo cô quạnh đơn độc lẻ loi lạc lõng bơ vơ lang thang không định hướng mục t
iêu cụ thể rõ ràng minh bạch công khai rộng rãi đại chúng chung quy lại tổng kết ngắn gọn súc tích dễ hiểu dễ nhớ lâu dài bền vững mãi mãi trường tồn vĩnh cửu bất biến không thay đổi dù thời gian trôi qua nhanh chóng gấp rút khẩn cấp nguy hiểm chết người rình rập chờn ẩn nấp khắp nơi mọi ngóc ngách hốc đá hang động rừng sâu biển rộng sa mạc hoang vu tuyết phủ băng giá lạnh lẽo cô quạnh đơn độc lẻ loi lạc lõng bơ vơ lang thang không định hướng mục tiêu cụ thể rõ ràng minh bạch công khai rộng rãi đại chúng chung quy lại tổng kết ngắn gọn súc tích dễ hiểu dễ nhớ lâu dài bền vững mãi mãi trường tồn vĩnh cửu bất biến không thay đổi dù thời gian trôi qua nhanh chóng gấp rút khẩn cấp nguy hiểm chết người rình rập chờn ẩn nấp khắp nơi mọi ngóc ngách hốc đá hang động rừng sâu biển rộng sa mạc hoang vu tuyết phủ băng giá lạnh lẽo cô quạnh đơn độc lẻ loi lạc lõng bơ vơ lang thang không định hướng mục tiêu cụ thể rõ ràng minh bạch công khai rộng rãi đại chúng chung quy lại tổng kết ngắn gọn súc tích dễ hiểu dễ nhớ lâu dài bền vững mãi mãi trường tồn vĩnh cửu bất biến không thay đổi dù thời gian trôi qua nhanh chóng gấp rút khẩn cấp nguy hiểm chết người rình rập chờn ẩn nấp khắp nơi mọi ngóc ngách hốc đá hang động rừng sâu biển rộng sa mạc hoang vu tuyết phủ băng giá lạnh lẽo cô quạnh đơn độc lẻ loi lạc lõng bơ vơ lang thang không định hướng mục tiêu cụ thể rõ ràng minh bạch công khai rộng rãi đại chúng chung quy lại tổng kết ngắn gọn súc tích dễ hiểu dễ nhớ lâu dài bền vững mãi mãi trường tồn vĩnh cửu bất biến không thay đổi dù thời gian trôi qua nhanh chóng gấp rút khẩn cấp nguy hiểm chết người rình rập chờn ẩn nấp khắp nơi mọi ngóc ngách hốc đá hang động rừng sâu biển rộng sa mạc hoang vu tuyết phủ băng giá lạnh lẽo cô quạnh đơn độc lẻ loi lạc lõng bơ vơ lang thang không định hướng mục tiêu cụ thể rõ ràng minh bạch công khai rộng rãi đại chúng chung quy lại tổng kết ngắn gọn súc tích dễ hiểu dễ nhớ lâu dài bền vững mãi mãi trường tồn vĩnh cửu bất biến không thay đổi dù thời gian trôi qua nhanh chóng gấp rút khẩn cấp nguy hiểm chết người rình rập chờn ẩn nấp khắp nơi mọi ngóc ngách hốc đá hang động rừng sâu biển rộng sa mạc hoang vu tuyết phủ băng giá lạnh lẽo cô quạnh đơn độc lẻ loi lạc lõng bơ vơ lang thang không định hướng
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận