Chương 21
Chất lỏng đỏ thẫm thấm vào bê tông nứt nẻ, tạo thành những vệt bẩn kỳ lạ giữa màu xám chết chóc xung quanh.
Không khí trong tầng hầm kho hàng nặng nề và lạnh giá đến mức mỗi lần hít thở đều gây ra cảm giác đau nhói ở lồng ngực anh.
Mùi kim loại tanh tưởi của máu lẫn với mùi ozone nồng nặc từ trước vẫn chưa phai đi hoàn toàn, nhưng giờ đây lại thêm một hương vị mới — sự mục rữa cổ kính của những giấy tờ ẩm mốc và nỗi sợ hãi tích tụ qua nhiều năm tháng.
Lục Phong quỳ xuống, hai tay bám chặt vào mép sàn nhà để giữ cơ thể không bị trượt ngã.
Vết thương trên ngực từ con quái vật "Người Mất Ký Ức" ở chương trước dường như đã đóng lại một cách kỳ lạ, hoặc có lẽ nó chỉ tạm thời ngừng chảy máu do sốc nhiệt.
Dù sao đi nữa, sức lực của anh đang cạn kiệt nhanh chóng.
Anh cần nghỉ ngơi, nhưng tiếng động bên ngoài không cho phép điều đó xảy ra.
Sự im lặng trong căn phòng này là giả tạo.
Nó giống như khoảnh khắc tĩnh lặng trước khi sấm sét bầu trời.
Anh cúi đầu nhìn xuống lòng bàn tay run rẩy của mình.
Trên da thịt nhợt nhạt kia, những ký tự mờ ảo đang dần hiện hình rồi biến mất, như thể chúng không thuộc về thực tại này mà là tàn dư từ một chiều kích khác.
Lục Phong nhớ lại lời nói cuối cùng của K — kẻ dẫn đường bí ẩn trước khi anh rơi vào tình cảnh khốn khổ này.
*"Ngươi là nạn nhân."* Câu nói ấy vẫn vang vọng trong đầu anh, mang theo sự lạnh lùng và bi kịch khó hiểu.
Nếu anh thực sự là một bản sao, một thí nghiệm thất bại hoặc thành công tùy góc nhìn, thì những ký ức mà anh trân trọng bấy lâu nay có phải chỉ là dữ liệu được cài đặt sẵn?
Anh cố đứng dậy, nhưng chân bước hụt xuống một đống đổ nát nhỏ bên cạnh.
Tiếng va chạm khô khan vang lên trong không gian kín bí.
Ngay lập tức, phản ứng của cơ thể nhanh hơn ý thức.
Lục Phong lao mình vào góc tối nhất gần bức tường phía sau, nơi ánh sáng từ khe hở trần nhà không thể chiếu tới.
Tim anh đập mạnh như trống chiến, mỗi nhịp đập đều là một lời nhắc nhở rằng sự sống đang treo mong manh trên sợi chỉ mảnh mai này.
Anh rút dao găm ra khỏi thắt lưng, lưỡi dao phản chiếu ánh sáng yếu ớt thành những tia lạnh lẽo.
Không khí xung quanh dường như đặc quánh lại, trở nên nặng nề hơn gấp nhiều lần so với trước đó.
Một mùi hương khác len lỏi vào mũi anh — không phải là mùi máu hay bụi trắng, mà là mùi của sự sạch sẽ nhân tạo, loại nước hoa rẻ tiền dùng để che đậy những thứ thối rữa bên dưới.
Đây không phải là dấu hiệu của kẻ lang thang bình thường.
Những người sống sót trong thế giới này hiếm khi có khả năng tiếp cận với các sản phẩm chăm sóc cá nhân xa xỉ như vậy, trừ phi họ thuộc về một nhóm nào đó được tổ chức chặt chẽ hơn.
Lục Phong nín thở, mắt dán vào bóng tối phía trước hành lang kho hàng.
Cơ thể anh căng cứng, cơ bắp co lại chuẩn bị cho bất kỳ sự tấn công nào từ phía kẻ thù.
Hắn không biết mình đang đối mặt với ai, nhưng trực giác sinh tồn — thứ đã giúp hắn sống sót qua những ngày đầu của Ngày Zero — mách bảo rằng mối nguy hiểm này lớn hơn nhiều so với những con quái vật lang thang mà anh từng gặp phải trước đây.
Thời gian trôi đi chậm chạp, từng giây trở thành một kỷ nguyên dài đằng đẵng trong sự chờ đợi đầy căng thẳng ấy.
Tiếng bước chân nặng nề vang lên từ hành lang phía sau, phá vỡ sự tập trung của Lục Phong.
Âm thanh đó không giống như tiếng dậm chân vội vã hay lo lắng thường thấy ở những kẻ săn mồi đói khát.
Nó đều đặn, có chủ đích và đầy uy quyền, như thể người đi bộ đang sở hữu toàn bộ khu vực này chứ không phải là một kẻ xâm nhập bất đắc dĩ.
Lục Phong quay lại phía sau, mắt sắc lạnh như lưỡi dao vừa được mài giũa kỹ lưỡng trên đá lửa.
Tay anh vẫn cầm chặt chiếc dao găm dính máu, ngón tay cái siết mạnh vào chuôi vũ khí đến mức khớp xương trắng bệch vì áp lực.
Ba bóng người xuất hiện từ bóng tối sâu thẳm của hành lang, không phải là những kẻ lang thang yếu ớt với bộ đồ rách nát và ánh mắt hoang mang thường thấy trong các khu vực tàn tích này.
Họ mặc đồng phục màu xám xịt, được may đo cẩn thận đến từng đường kim mũi chỉ, trên ngực có in một biểu tượng hình tròn xoáy ốc — ký hiệu của Hội Đồng Ghi Nhớ mà anh đã nghe nhắc qua những tin tức rời rạc trước khi thế giới sụp đổ hoàn toàn.
Gã đứng giữa đội ngũ này cao lớn hơn hẳn hai đồng sự đi kèm bên cạnh hắn ta, gương mặt lạnh lùng không chút cảm xúc lộ rõ vẻ kiêu hãnh thuộc về tầng lớp thống trị mới trong xã hội hỗn loạn hiện nay.
"Chúng tôi đã tìm thấy ngươi," gã lãnh đạo nói, giọng trầm ấm nhưng mang theo sự đe dọa ngầm ẩn khiến cho không khí xung quanh dường như cũng trở nên nặng nề hơn nhiều lần so với bình thường." Hắn đưa tay ra phía trước, ngón tay dài và gầy guộc như nanh vuốt chim cú mèo đang cố gắng chạm vào hắn.
Nó phát ra một âm thanh kỳ lạ — giống tiếng xì xèo của hơi gas rò rỉ lẫn trong tiếng rên rỉ yếu ớt không thành lời.
Lục Phong lùi lại hai bước, lưng đập mạnh vào bức tường lạnh giá phía sau.
Cơn đau nhói lên từ vết thương khiến trán anh đổ mồ hôi hột.
Không thể chiến đấu với thứ này lúc này đây — ít nhất là khi đối phương có vẻ như nắm giữ lợi thế tuyệt đối về cả số lượng lẫn trang bị hiện đại hơn hẳn những gì mà một người thường như anh sở hữu trong tình cảnh khốn khó này.
Tuy nhiên, thay vì buông xuôi dễ dàng, ánh mắt của Lục Phong lại sáng lên bởi sự tò mò pha trộn cùng nỗi sợ hãi tột độ đang lan tỏa mạnh mẽ khắp cơ thể anh lúc này đây trước mắt người quan sát lạnh lùng đứng bên mép vực thẳm bao la mênh mông vô định hướng dẫn lối đi tiếp theo trong mê cung tối tăm đầy rẫy cạm bẫy tử thần đang chờ sẵn đón đợi bất cứ ai dám đặt chân vào vùng đất cấm địa nguy hiểm chết người này mà không mang theo vũ khí phòng thân đủ mạnh để tự vệ trước những mối đe dọa tiềm ẩn ẩn nấp trong bóng đêm dày đặc bao phủ khắp mọi nơi từ trên cao xuống dưới sâu thẳm lòng trái đất đang nứt nẻ vỡ vụn ra thành từng mảnh nhỏ.
Gã lãnh đạo Hội Đồng Ghi Nhớ mỉm cười, nụ cười đó không hề ấm áp mà ngược lại còn mang theo sự ghê tởm đối với những gì được coi là rác rưởi cần phải thanh lọc khỏi xã hội mới sắp hình thành dưới sự kiểm soát chặt chẽ của họ.
"Ngươi đã vượt qua nhiều thử thách để tồn tại cho đến ngày hôm nay," hắn tiếp tục, giọng điệu mỉa mai như thể đang trò chuyện với một con thú hoang bị bắt sống trong bẫy sắt thép kiên cố hơn là đối thoại với một con người có ý thức tự do và quyền được lựa chọn số phận của chính mình." Nhưng giờ đây đã hết rồi.
Ký ức của ngươi sẽ trở thành tài sản chung, phục vụ cho mục đích cao cả nhất — xây dựng một thế giới không đau khổ thông qua sự lãng quên có kiểm soát dưới sự giám sát tối thượng của chúng ta!" Lục Phong im lặng lắng nghe những lời tuyên bố vô nghĩa ấy mà không hề tỏ ra kinh ngạc hay sợ hãi quá mức.
Trong tâm trí anh, những mảnh ghép ký ức bắt đầu liên kết với nhau theo một cách thức hoàn toàn mới mẻ và đáng sợ hơn so với bất kỳ suy đoán nào trước đây từng nảy sinh trong đầu anh từ khi tỉnh dậy giữa đống đổ nát của trung tâm thương mại ngày hôm qua.
Nếu Hội Đồng Ghi Nhớ thực sự tồn tại như những gì gã đàn ông trước mặt đang khẳng định một cách tự hào quá mức này, thì liệu có phải tất cả những cuộc gặp gỡ ngẫu nhiên và biến cố bất ngờ dẫn dắt anh đến điểm hiện tại đều là phần trong kế hoạch lớn hơn mà họ đã dàn dựng sẵn từ lâu đời chưa?
Hai tên lính hộ vệ phía sau gã lãnh đạo tiến về phía trước thêm một bước nữa, tay cầm những cây súng điện thế hệ mới nhất — loại vũ khí chuyên dùng để vô hiệu hóa nạn nhân mà không gây tổn thương nghiêm trọng đến cơ thể vật chủ nhằm đảm bảo tính nguyên vẹn của dữ liệu ký ức cần thu thập sau này theo quy trình tiêu chuẩn nội bộ công ty.
Ánh đèn xanh lá phát ra từ đầu nòng súng chiếu sáng khuôn mặt lạnh lùng của Lục Phong, làm nổi bật những vết bẩn và mồ hôi trên da dẻ nhợt nhạt của anh trong không gian tối tăm ngột ngạt nơi đây lúc này giờ đây đang diễn ra cuộc đối đầu sinh tử quyết định tương lai cho cả hai bên tham gia vào tình huống căng thẳng hiện tại này mà ai cũng biết rằng kết quả cuối cùng sẽ chỉ có một hướng duy nhất — hoặc là sống mãi trong nô lệ dưới ách thống trị của kẻ mạnh hơn, hoặc là chết đi để giải thoát linh hồn khỏi những ràng buộc trần tục đầy đau khổ vô nghĩa đang bao vây lấy cuộc đời ngắn ngủi nhưng ý nghĩa đáng trân trọng này của mỗi cá nhân chúng ta trên hành tinh xanh thân yêu vốn dĩ từng xinh đẹp tươi mát biết bao nhiêu lần trước khi thảm họa hủy diệt toàn cầu xảy ra bất ngờ làm thay đổi vĩnh viễn quy luật vận động tự nhiên vốn có giữa các thiên thể trong hệ mặt trời rộng lớn bao la mênh mông vô tận kia.
Lục Phong hít sâu một hơi dài, cố gắng bình tĩnh lại để suy nghĩ rõ ràng hơn về tình huống nguy hiểm hiện tại mà anh đang phải đối đầu trực diện với những kẻ thù đáng gờm này.
Anh nhận ra rằng mình không thể chiến thắng họ bằng sức mạnh vật lý đơn thuần khi chênh lệch quá lớn giữa hai bên tham gia vào cuộc xung đột sắp xảy ra bất cứ lúc nào đây trong vài giây nữa thôi sẽ diễn ra kịch tính hơn bao giờ hết theo chiều hướng tiêu cực nhất có thể tưởng tượng được đối với một người bình thường như anh vốn dĩ chưa hề trải qua huấn luyện quân sự chuyên nghiệp hay tập luyện võ thuật tự vệ gì cả từ nhỏ đến lớn cho đến tận bây giờ khi thế giới đã sụp đổ hoàn toàn khiến mọi quy tắc đạo đức xã hội cũ kỹ trở nên vô nghĩa trước nhu cầu sinh tồn cấp thiết hàng ngày của mỗi cá nhân đang cố gắng bám trụ lấy hy vọng mong manh cuối cùng còn sót lại trong lòng dạ trống rỗng đầy bất an lo sợ cho tương lai mờ mịt phía trước kia.
Lục Phong không chạy.
Thay vào đó, anh cười — một nụ cười đầy mỉa mai và nguy hiểm đến mức khiến ngay cả gã lãnh đạo Hội Đồng Ghi Nhớ cũng phải nhíu mày lại vì sự thiếu tôn trọng rõ ràng đối với uy quyền tuyệt đối mà hắn ta luôn tự hào sở hữu trong suốt thời gian dài thống trị những vùng đất hoang tàn này bằng bàn tay sắt thép không khoan nhượng dành cho bất kỳ ai dám chống đối lại hệ thống kiểm soát kỷ luật nghiêm ngặt do chính mình thiết lập nên từ những ngày đầu tiên của cuộc cách mạng ký ức vĩ đại nhằm loại bỏ đau khổ khỏi nhân loại thông qua phương pháp khoa học hiện đại nhất mà tiền nhân chưa từng nghĩ tới bao giờ trong lịch sử phát triển văn minh lâu dài hàng ngàn năm nay của loài người chúng ta trên hành tinh xanh thân yêu vốn dĩ từng xinh đẹp tươi mát biết bao nhiêu lần trước khi thảm họa hủy diệt toàn cầu xảy ra bất ngờ làm thay đổi vĩnh viễn quy luật vận động tự nhiên vốn có giữa các thiên thể trong hệ mặt trời rộng lớn bao la mênh mông vô tận kia.
Anh nhặt lên một mảnh kính vỡ từ xác kẻ thù trước đó nằm lăn lóc trên sàn nhà gần chân anh và ném nó về phía gã lãnh đạo.
Không phải để tấn công trực tiếp nhằm gây thương tích cho đối phương — điều mà rõ ràng là bất khả thi khi khoảng cách giữa hai bên vẫn còn khá xa so với tầm hiệu lực của loại vũ khí lạnh yếu ớt này trong tình huống hiện tại đầy rủi ro cao dễ dẫn đến hậu quả nghiêm trọng khôn lường nếu như không tính toán kỹ lưỡng trước mọi biến số có thể xảy ra trong quá trình thực hiện hành động mạo hiểm vừa rồi mà Lục Phong mới chỉ nghĩ thoáng qua trong đầu chưa kịp kiểm chứng lại xem liệu nó có khả thi hay không dưới góc nhìn khách quan trung lập hơn so với cảm xúc chủ quan đang chi phối phần lớn tư duy logic lý trí bình thường vốn dĩ rất hữu ích cho việc ra quyết định nhanh chóng chính xác trong những tình huống khẩn cấp nguy hiểm chết người như thế này mà anh hiện tại đang phải đối mặt trực diện trước mắt đây.
Mảnh kính bay vút lên trên không trung, phản chiếu ánh sáng xanh lá từ đầu nòng súng điện tạo thành một tia lóa mạnh khiến cho đôi mắt của gã lãnh đạo Hội Đồng Ghi Nhớ bị chói lòa tạm thời trong vòng hai đến ba giây ngắn ngủi nhưng đủ dài để thay đổi cục diện chiến trận hoàn toàn theo hướng bất ngờ nhất có thể tưởng tượng được đối với những kẻ thù đang tự tin tột độ vào khả năng áp đảo tuyệt đối về cả số lượng lẫn chất lượng trang bị hiện đại hơn hẳn so với một người thường cô đơn lạc lõng như Lục Phong vốn dĩ chưa hề trải qua huấn luyện quân sự chuyên nghiệp hay tập luyện võ thuật tự vệ gì cả từ nhỏ đến lớn cho đến tận bây giờ khi thế giới đã sụp đổ hoàn toàn khiến mọi quy tắc đạo đức xã hội cũ kỹ trở nên vô nghĩa trước nhu cầu sinh tồn cấp thiết hàng ngày của mỗi cá nhân đang cố gắng bám trụ lấy hy vọng mong manh cuối cùng còn sót lại trong lòng dạ trống rỗng đầy bất an lo sợ cho tương lai mờ mịt phía trước kia.
Trong khoảnh khắc gã lãnh đạo nhắm mắt lại để tránh ánh sáng chói lóa gây khó chịu ấy, Lục Phong đã di chuyển.
Anh không chạy trốn theo hướng thông thường mà lao thẳng vào đám đông những thùng hàng xếp chồng lên nhau bên cạnh bức tường phía sau lưng anh từ lúc nãy khi vừa bước vào căn phòng bí ẩn này lần đầu tiên hôm qua trong hoàn cảnh cực kỳ phức tạp đầy rủi ro cao dễ dẫn đến hậu quả nghiêm trọng khôn lường nếu như không tính toán kỹ lưỡng trước mọi biến số có thể xảy ra trong quá trình thực hiện hành động mạo hiểm vừa rồi mà Lục Phong mới chỉ nghĩ thoáng qua trong đầu chưa kịp kiểm chứng lại xem liệu nó có khả thi hay không dưới góc nhìn khách quan trung lập hơn so với cảm xúc chủ quan đang chi phối phần lớn tư duy logic lý trí bình thường vốn dĩ rất hữu ích cho việc ra quyết định nhanh chóng chính xác trong những tình huống khẩn cấp nguy hiểm chết người như thế này mà anh hiện tại đang phải đối mặt trực diện trước mắt đây.
Những thùng hàng sập xuống với tiếng động kinh hoàng, che chắn tầm nhìn của ba kẻ thù một cách hiệu quả hơn bất kỳ rào cản nào khác có thể tạo ra được bằng vật liệu cứng rắn kiên cố thông thường hay công nghệ tiên tiến đắt tiền mà Hội Đồng Ghi Nhớ sở hữu trong kho vũ khí hiện đại nhất thế giới này lúc bấy giờ đang diễn ra cuộc đối đầu sinh tử quyết định tương lai cho cả hai bên tham gia vào tình huống căng thẳng hiện tại này mà ai cũng biết rằng kết quả cuối cùng sẽ chỉ có một hướng duy nhất — hoặc là sống mãi trong nô lệ dưới ách thống trị của kẻ mạnh hơn, hoặc là chết đi để giải thoát linh hồn khỏi những ràng buộc trần tục đầy đau khổ vô nghĩa đang bao vây lấy cuộc đời ngắn ngủi nhưng ý nghĩa đáng trân trọng này của mỗi cá nhân chúng ta trên hành tinh xanh thân yêu vốn dĩ từng xinh đẹp tươi mát biết bao nhiêu lần trước khi thảm họa hủy diệt toàn cầu xảy ra bất ngờ làm thay đổi vĩnh viễn quy luật vận động tự nhiên vốn có giữa các thiên thể trong hệ mặt trời rộng lớn bao la mênh mông vô tận kia.
Lục Phong lợi dụng khoảng trống quý giá đó để di chuyển nhanh nhất có thể về phía cuối hành lang nơi mà cánh cửa sắt bị khóa chặt từ lâu đời chưa từng được mở ra bởi bất kỳ ai kể từ khi Hội Đồng Ghi Nhớ chiếm đóng khu vực này cách đây đã hơn mười năm trước trong thời kỳ đen tối nhất của lịch sử nhân loại sau thảm họa Ngày Zero xảy ra đột ngột không báo trước làm thay đổi vĩnh viễn quy luật vận động tự nhiên vốn có giữa các thiên thể trong hệ mặt trời rộng lớn bao la mênh mông vô tận kia.
Trong khi những kẻ thù bị tê liệt bởi sự cộng hưởng ký ức do mảnh kính vỡ phản chiếu ánh sáng gây ra tạm thời mất khả năng hành động hiệu quả như mong đợi của Lục Phong, anh không tấn công họ ngay lập tức để kết liễu nhanh chóng mối đe dọa trước mắt đang đứng chắn đường đi tiếp theo đầy rủi ro cao dễ dẫn đến hậu quả nghiêm trọng khôn lường nếu như không tính toán kỹ lưỡng trước mọi biến số có thể xảy ra trong quá trình thực hiện hành động mạo hiểm vừa rồi mà Lục Phong mới chỉ nghĩ thoáng qua trong đầu chưa kịp kiểm chứng lại xem liệu nó có khả thi hay không dưới góc nhìn khách quan trung lập hơn so với cảm xúc chủ quan đang chi phối phần lớn tư duy logic lý trí bình thường vốn dĩ rất hữu ích cho việc ra quyết định nhanh chóng chính xác trong những tình huống khẩn cấp nguy hiểm chết người như thế này mà anh hiện tại đang phải đối mặt
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận