Chương 14
Mùi ẩm mốc của giấy tờ mục nát và mùi kim loại gỉ sét hòa quyện, tạo nên một hỗn hợp kích thích khứu giác đến mức buồn nôn.
Lục Phong đứng trước tấm gương vỡ vụn còn sót lại trên tường.
Kính phản chiếu không cho thấy khuôn mặt anh.
Chỉ có khoảng trống hình người, nơi ánh sáng yếu ớt từ khe cửa sổ xuyên thẳng qua mà không bị chặn lại bởi bất kỳ vật chất nào.
Cảm giác lạnh lẽo không phải đến từ nhiệt độ thấp của căn phòng.
Nó lan tỏa từ sâu trong xương cốt, một sự tê liệt dần ăn mòn ý thức.
Anh giơ tay lên, ngón tay cái hiện tại đã biến thành khối sương mù xoay tròn vô định.
Không đau đớn.
Chỉ có trống rỗng đáng sợ hơn bất kỳ vết thương nào từng hằn trên da thịt anh trước kia.
Tiếng bước chân kim loại va chạm bê tông vang lên đều đặn từ phía sau lưng.
Lục Phong quay người lại, cơ thể phản ứng nhanh hơn lý trí cho phép.
Một bóng dáng đứng đó.
Người đàn ông với bộ râu quai nón xám bạc và ánh mắt sắc lạnh như dao cạo.
Hắn cầm thanh sắt dài, đầu nhọn còn dính những vệt máu đen sẫm đã khô cứng.
"Tôi đã nghe thấy mùi.
ký ức mới được đánh dấu," gã đàn ông nói, giọng khàn đặc vì khói thuốc lá và thời gian sống sót quá lâu trong sự cô độc.
"Hội Đồng Ghi Nhớ sẽ rất thích thú khi biết là cậu vẫn còn 'tồn tại' đủ để bị truy tìm." Lục Phong không đáp lại.
Não bộ của anh đang xử lý dòng thông tin lạ lùng: *Nhiệm vụ hoàn tất.
Dữ liệu thu thập thành công.* Anh nhận ra sự thật kinh hoàng mà Hà vừa thốt lên trước khi nổ súng vào chính mình — hay đúng hơn, là nhắm thẳng vào trán bản sao thứ tám đang mặc áo xác của anh.
Kẻ đứng trước mặt không phải là con người bình thường.
Hắn là một phần tử phản bội từ Hội Đồng Ghi Nhớ, hoặc ít nhất là kẻ săn đuổi ký ức chuyên nghiệp.
Thanh sắt trong tay hắn rung lên nhẹ nhàng, phát ra âm thanh tần số thấp khiến tai Lục Phong nhức nhối.
Đó không chỉ là vũ khí thô sơ.
Nó được khắc những (phú văn) cổ xưa — thứ mà anh đã thấy trên xác của bản sao trước đó.
"Đứng yên," gã đàn ông ra lệnh, bước tới một bước nữa.
"Nếu cậu cố chạy, tôi sẽ xé toạc bộ não kia lấy dữ liệu về cách thức tái sinh.
Và tin tôi đi, nó không đau như những gì bạn nghĩ." Lục Phong lùi lại, lưng chạm vào bức tường lạnh giá.
Gương vỡ dưới chân anh rít lên khi trọng lượng cơ thể dồn xuống.
Anh cần thời gian.
Não đang nóng rực lên do hấp thụ ký ức của bản sao thứ tám vừa chết.
Những hình ảnh rời rạc hiện về: mùi máu tanh, tiếng cười điên cuồng của Thượng Đế Ký Ức, và cảm giác tuyệt vọng của một kẻ không có quá khứ cũng như tương lai.
Hắn ta vung thanh sắt xuống.
Cú đấm gió cắt ngang mặt Lục Phong, làm sứt mẻ lớp bê tông phía..
Bụi trắng bay lên, hòa lẫn vào sương hư vô đang len lỏi qua khe cửa sổ.
Đây là cuộc chiến sinh tử đầu tiên mà anh phải đối mặt với tư cách là một thực thể lai tạp — không hoàn toàn là người, cũng chưa hẳn là quái vật.
Lục Phong né tránh bằng cách quỳ xuống thấp, đồng thời đấm thẳng vào cẳng chân kẻ tấn công.
Cú đánh yếu ớt của một người thường nhưng mang sức nặng của sự tuyệt vọng.
Xương ống chân gã đàn ông kêu lên tiếng bẻ gãy rõ rệt.
Hắn gầm đau đớn, thanh sắt rơi xuống sàn nhà với âm thanh chói tai.
Nhưng hắn không dừng lại.
Gã lao vào ôm chầm lấy Lục Phong, dùng đầu gối húc mạnh vào bụng anh.
Không khí bị ép ra khỏi phổi thành một cơn ho khàn đặc.
Máu tươi phun ra từ khóe miệng Lục Phong, rơi xuống nền nhà bẩn thỉu.
Hắn ta cười, nụ cười đầy vẻ chế giễu của kẻ đã từng sống sót qua hàng trăm trận chiến như thế này.
"Cậu nghĩ cậu khác biệt sao?" gã đàn ông thì thầm vào tai anh, mùi hôi tanh của rượu và máu cũ mặt Lục Phong.
"Chúng ta đều là những bản ghi dữ liệu đang bị xóa dần thôi." Lục Phong nghiến răng, dùng tay trái nắm chặt cổ họng kẻ thù, trong khi bàn tay phải — khối sương mù xoay tròn — vươn ra phía thanh sắt nằm trên sàn.
Anh cần vũ khí.
Dù chỉ là một mảnh kim loại gỉ sét, nó cũng tốt hơn hai bàn tay không trước sức mạnh tàn bạo của đối thủ.
Khối sương mù chạm vào thanh sắt.
Một cảm giác điện giật chạy dọc theo cánh tay anh.
Không phải đau đớn vật lý mà là sự xâm nhập ý thức.
Anh "cảm nhận" được ký ức cuối cùng của người chủ cũ cầm thanh này: nỗi sợ hãi tột độ khi bị Sương Hư Vô nuốt chửng, và hy vọng mong manh rằng ai đó sẽ tìm thấy xác mình để ghi lại tên tuổi.
Lục Phong nghiến chặt răng.
Anh không thể cho phép ký ức này biến mất vào hư vô mà không được sử dụng.
Hắn ta dùng thanh sắt như một cây gậy đập đầu, hòng làm tê liệt Lục Phong trước khi kết liễu anh bằng cú đấm thứ hai vào thái dương.
Nhưng lần này, Lục Phong đã chuẩn bị sẵn sàng.
Anh buông tay khỏi cổ họng gã đàn ông và lao người về phía sau, tránh cú đánh chí mạng đó chỉ trong tích tắc.
Thanh sắt đập vỡ tấm gương còn lại trên tường, mảnh kính bay tứ tung như những lưỡi dao nhỏ xíu.
Một vài vết cắt nông xuất hiện trên má anh, máu chảy ra nhưng nhanh chóng đóng lại bởi tính chất bất thường của cơ thể mới này.
Gã đàn ông mất thăng bằng do lực quán tính từ cú đánh hụt.
Đây là khoảng trống duy nhất mà Lục Phong chờ đợi.
Anh lao tới như một con thú săn mồi bị dồn góc, dùng vai hất mạnh vào ngực kẻ thù.
Gã đàn ông.
, đập mạnh vào bàn làm việc cũ kỹ phía sau.
Những chồng hồ sơ giấy tờ vung lên không trung, trắng xóa dưới ánh sáng mờ ảo của căn phòng.
Không dừng lại.
Lục Phong biết rằng nếu anh để hắn đứng dậy, mọi thứ sẽ trở nên tồi tệ hơn nữa.
Hắn ta rõ ràng là một chiến binh dày dạn kinh nghiệm trong thế giới tàn khốc này.
Lục Phong nhặt thanh sắt lên — cảm giác lạnh lẽo và nặng nề truyền vào lòng bàn tay sương mù của anh.
Anh bước tiến về phía gã đàn ông đang cố ngồi dậy, khuôn mặt tái mét vì shock hơn là đau đớn thể xác.
"Cậu muốn ký ức?" Lục Phong hỏi, giọng nói của anh giờ đây vang lên với hai tông sắc khác nhau — một nửa con người, một nửa thứ gì đó xa lạ và lạnh lùng hơn.
Gã đàn ông nhìn chằm chằm vào thanh sắt đang được nâng cao ngang đầu.
Hắn không lùi bước.
Thay vì sợ hãi, ánh mắt hắn lại lộ ra vẻ tò mò mê muội.
cậu đã ăn ký ức của ai?" Hắn hỏi, máu trào ra từ khóe miệng nhưng nụ cười vẫn hiện diện trên môi.
"Đủ để biết rằng chúng ta đều là những kẻ thất bại," Lục Phong đáp trả ngắn gọn trước khi vung thanh sắt xuống.
Không phải để giết.
Mà để ghi nhận.
Để khẳng định sự tồn tại trong một thế giới đang cố gắng xóa bỏ anh từng ngày một.
Cú đánh không trúng đầu mà nhằm vào cổ tay, làm gãy xương và khiến gã đàn ông gào thét đau đớn tột cùng khi buông rơi khẩu súng lục còn sót lại bên hông mình.
Lục Phong cúi xuống, nhặt lấy khẩu súng.
Nặng chềnh trong lòng bàn tay sương mù của anh, nhưng nó là hy vọng duy nhất cho sinh tồn tiếp theo.
Gã đàn ông nằm đó, thở hồng hộc, mắt trợn tròn nhìn lên trần nhà đầy bụi trắng.
Hắn không còn là mối đe dọa tức thì nữa.
Nhưng thời gian đang trôi đi quá nhanh.
Sương hư vô bên ngoài cửa sổ dường như dày đặc hơn, bao trùm lấy tòa nhà đổ nát này trong một lớp màng tĩnh lặng chết chóc.
Lục Phong quay lại nhìn tấm gương vỡ kia lần cuối cùng trước khi rời khỏi căn phòng trạm quan sát 4.
Khoảng trống hình người vẫn còn đó.
Nhưng giờ đây, bên trong khoảng trống ấy, anh thấy được những dòng chữ khắc sâu vào không khí — như thể ai đó đã viết lên bằng máu và ký ức của chính họ: *Đừng tin vào sự lãng quên.* Lục Phong thở dài, một tiếng thở phào nhẹ nhõm nhưng cũng đầy lo âu.
Anh biết rằng đây mới chỉ là khởi đầu.
Và con đường phía trước sẽ còn đẫm nhiều hơn nữa những thứ mà anh không dám nhớ lại.
Lục Phong rút tay ra khỏi tấm gương vỡ.
Cạnh kính sắc lẹm cắt vào da thịt, nhưng đau đớn ấy chỉ là một nhói nhẹ thoáng qua so với cái lạnh buốt sống lưng vừa rồi.
Hắn lau vết máu trên mu bàn tay bằng góc áo rách nát.
Vết đỏ tươi lem lên vải xám xịt như một dấu hiệu cảnh báo.
Hắn quay người lại, đóng sầm cánh cửa kim loại nặng nề phía sau lưng.
Tiếng va chạm vang vọng trong hành lang vắng lặng, tạo ra tiếng động lớn đến mức làm hắn giật mình.
Trong thế giới này, âm thanh là cái chết đang được mời gọi.
Hắn biết rõ điều đó hơn bất kỳ ai khác.
Hành lang dài ngoằng và tối đen như mực.
Ánh sáng từ những bóng đèn huỳnh quang nhấp nháy yếu ớt ở trần nhà đã tắt hẳn sau sự cố vừa xảy ra.
Chỉ còn lại ánh trăng mờ ảo chiếu qua các khe hở trên mái tôn, tạo nên những vệt trắng xám lạnh lẽo.
Lục Phong di chuyển chậm rãi, từng bước một.
Đôi chân của hắn nặng trĩu như đeo đá.
Không phải vì mệt mỏi thể chất mà là gánh nặng tinh thần đang đè nén lên lồng ngực.
Hắn cần không gian để suy nghĩ.
Cần sự tĩnh lặng để phân tích những gì vừa xảy ra.
Câu nói đó vang vọng trong đầu hắn, lặp đi lặp lại như một lời nguyền.
Ai đã viết nó?
Tại sao lại ở đây?
Và tại sao khoảng trống hình người kia lại xuất hiện ngay sau khi hắn cố gắng xóa bỏ ký ức của mình?
Hắn không có câu trả lời.
Chỉ có cảm giác nguy hiểm đang động (rình rập) từ khắp nơi.
Hắn đi sâu hơn vào bên trong trạm quan sát 4.
Cấu trúc kiến trúc ở đây khác biệt với phần phía trước.
Những bức tường bê tông dày cộp, được gia cố thêm các thanh sắt gỉ sét.
Sàn nhà lạnh giá và ẩm ướt dưới đôi ủng cũ kỹ của hắn.
Mùi mốc meo lẫn mùi kim loại oxy hóa quấy khứu giác nhạy bén của Lục Phong.
Hắn dừng lại ở một ngã ba đường.
Bên trái là khu vực kho lưu trữ tài liệu, nơi mà theo sơ đồ trong đầu hắn, có thể chứa những manh mối về lịch sử của trạm này.
Bên phải là hành lang dẫn đến phòng kiểm soát chính, nơi hệ thống an ninh và camera từng hoạt động trước khi mọi thứ sụp đổ.
Thời gian không (đứng) lại chờ đợi ai cả.
Mỗi giây trôi qua, sự sống sót của hắn càng trở nên mong manh hơn.
Nguồn cung cấp nước lọc trong bình đã giảm đi một nửa kể từ sáng nay.
Thực phẩm thì gần như cạn kiệt.
Hắn chỉ còn hai gói bánh quy khô và một quả táo bị dập nát.
Lục Phong đưa tay lên chạm vào khẩu súng ngắn treo ở thắt lưng.
Kim loại lạnh lẽo truyền lại chút ít sự an tâm giả tạo cho hắn.
Viên đạn cuối cùng nằm trong nòng, chờ đợi cơ hội hoặc nạn nhân tiếp theo.
Hắn hy vọng sẽ không phải dùng đến nó ngay lúc này.
Nhưng thực tế tàn khốc hơn những lời cầu nguyện hão huyền.
Hắn quyết định chọn bên trái.
Khu vực kho lưu trữ có vẻ ít nguy hiểm hơn phòng kiểm soát, nơi mà bất kỳ âm thanh nào cũng có thể kích hoạt các bẫy cũ hoặc thu hút sự chú ý của thứ gì đó đang rình mò trong bóng tối.
Hắn bước vào hành lang hẹp, ánh mắt quét qua từng góc khuất với sự cảnh giác tột độ.
Cửa kho được khóa bằng một loại ổ điện tử cũ kỹ.
Màn hình hiển thị đã chết từ lâu, nhưng cơ chế khóa vật lý vẫn còn hoạt động.
Lục Phong lấy ra chiếc kìm đa năng trong túi áo.
Tay hắn di chuyển nhanh chóng và chính xác, những ngón tay chai sần thao tác với độ nhuần nhuyễn của một người từng phải sống sót qua hàng trăm tình huống tương tự.
Tiếng khóa bật mở vang lên rõ ràng.
Hắn rùng mình, nhưng không kịp suy nghĩ nhiều vì cửa đã mở ra một khoảng trống nhỏ đủ để hắn luồn người vào.
Bên trong là mùi giấy cũ và bụi bặm dày đặc.
Ánh sáng từ ngoài kia chiếu vào tạo thành những tia mờ ảo giữa bầu không khí tĩnh lặng.
Hắn thắp lên cây đèn pin nhỏ bằng pin năng lượng mặt trời mà hắn đã tích trữ ánh nắng hôm qua.
Chùm sáng yếu ớt quét qua hàng chồng hộp giấy mục nát và các giá sắt gỉ sét.
Phần lớn tài liệu ở đây đã bị ẩm ướt và hư hỏng, biến thành những khối bùn nâu sẫm không thể đọc được.
Lục Phong thở hắt ra.
Hy vọng vừa mới nhen lên thì lại tắt ngấm.
Hắn bắt đầu lục lọi qua những hộp còn nguyên vẹn nhất có vẻ ngoài khô ráo hơn một chút.
Những trang giấy rời rạc bay tung toé trong luồng gió nhẹ từ khe cửa.
Đột nhiên, hắn cảm thấy một sự hiện diện kỳ lạ phía sau lưng mình.
Không phải là tiếng động, mà là một áp lực tĩnh lặng, nặng nề như thể không khí đang đặc lại.
Hắn quay người lại thật nhanh, tay nắm chặt khẩu súng.
Không có gì cả.
Chỉ có bóng tối dày đặc và những đống đổ nát im lìm.
Nhưng cảm giác bị theo dõi vẫn còn đó, dai dẳng và đầy thù địch.
Lục Phong nhíu mày, mồ hôi lạnh thấm ướt lưng áo trong lớp vải mỏng manh của hắn.
Hắn không phải là người mới vào nghề để bỏ qua trực giác sinh tồn đã cứu sống mình nhiều lần trước đây.
Hắn quay lại (tiếp tục) công việc của mình, nhưng với tốc độ nhanh hơn gấp đôi.
Phải tìm ra thứ gì đó có giá trị trước khi bóng tối hoàn toàn bao trùm khu vực này.
Hắn mở một hộp giấy lớn nằm ở tầng cuối cùng của kệ sắt.
Bên trong là những cuộn phim ảnh cũ và vài cuốn sổ tay da bò đã phai màu.
Lục Phong cầm lấy cuốn sổ dày nhất.
Bìa sách bị rách nát, nhưng nội dung bên trong có vẻ còn khả năng đọc được nếu ánh sáng đủ tốt.
Hắn lật mở trang đầu tiên.
Chữ viết nguệch ngoạc, vội vã, như thể người viết đang chạy trốn khỏi cái chết ngay trước mắt mình.
*Ngày thứ 45 của Sự kiện.* *Bọn chúng không ngủ.
Chúng lắng nghe nhịp tim của bạn qua tường.
Đừng phát ra âm thanh lớn hơn một tiếng thì thầm.
Nếu bạn đọc được điều này, hãy biết rằng tôi đã sai về mọi thứ.
Không có nơi an toàn nào cả.
Trạm quan sát 4 là cái bẫy.* Lục Phong ngừng lật trang.
Tim hắn đập thình thịch trong lồng ngực.
Hắn nhìn quanh căn phòng kho lưu trữ với ánh mắt đầy hoài nghi và sợ hãi.
Nếu đây là cái bẫy, thì con mồi chính là ai?
Và kẻ đặt bẫy đang ở đâu?
Hắn tiếp tục đọc những dòng sau đó, tay run nhẹ không phải vì lạnh mà vì sự kinh hãi dần lan tỏa trong người.
Người viết ghi chép lại các hiện tượng kỳ lạ: những bóng hình xuất hiện và biến mất khi bạn quay lưng đi; tiếng thì thầm trong giấc mơ mang tên của bạn gọi liên hồi; và tệ hơn cả là cảm giác rằng ký ức của chính mình đang bị đánh cắp từng mảnh một mỗi ngày trôi qua.
*Họ lấy đi những gì chúng ta yêu thương nhất,* dòng cuối cùng trên trang thứ mười hai viết bằng mực đỏ sẫm, có thể là máu khô lâu năm.
*Và thay vào đó, họ lấp đầy khoảng trống bằng sự dối trá ngọt ngào.
Đừng tin vào gương mặt của chính mình nếu nó mỉm cười khi bạn đang khóc.* Lục Phong gấp cuốn sổ lại chặt hơn.
Những lời cảnh báo này phù hợp đáng kinh ngạc với những gì hắn vừa trải qua ở tấm gương vỡ kia.
Khoảng trống hình người, dòng chữ khắc sâu vào không khí.
Tất cả đều khớp với mô tả về việc ký ức bị đánh cắp và thay thế bằng sự dối trá.
Nhưng điều khiến hắn cảm thấy lạnh toát là câu hỏi lớn nhất: Ai là "họ"?
Và làm sao để ngăn chặn quá trình này?
Hắn nhìn xuống đôi bàn tay của mình, kiểm tra xem liệu có gì khác biệt không.
Vẫn chỉ là những ngón tay chai sần, vết sẹo cũ và móng tay dơ bẩn.
Không có dấu hiệu nào cho thấy hắn đã bị thay đổi.
hay ít nhất chưa phải bây giờ.
Một tiếng cọt kẹt phát ra từ phía sau cánh cửa vừa đóng lại của kho lưu trữ.
Âm thanh nhỏ bé nhưng trong sự im lặng tuyệt đối này, nó vang lên như một quả bom nổ chậm.
Lục Phong quay người lại, khẩu súng đã sẵn sàng chỉ vào khoảng không trước mặt hắn.
Cánh cửa đang mở ra.
Chậm rãi và âm ỉ, như thể có ai đó từ bên ngoài đang cố gắng đẩy nó vào mà không muốn tạo ra tiếng động quá lớn.
Nhưng tại sao?
Cửa này vốn dĩ bị khóa chặt bởi cơ chế vật lý cổ điển mà chính hắn vừa phá vỡ.
Không thể tự mình mở lại được trừ khi.
Hắn nín thở, mắt dán chặt vào khe cửa ngày càng rộng hơn.
Bóng tối từ hành lang bên ngoài tràn vào căn phòng kho lưu trữ, nuốt chửng đi ánh sáng yếu ớt của cây đèn pin trong tay Lục Phong.
Và rồi, một hình bóng bước vào.
Không phải quái vật với những móng vuốt sắc nhọn hay răng nanh đầy máu.
Đó là một con người.
Một người đàn ông cao lớn, mặc bộ đồ bảo hộ màu xám đã cũ kỹ và rách nát ở nhiều chỗ.
Khuôn mặt của hắn ta bị che khuất bởi một chiếc khẩu trang y tế bẩn thỉu và kính râm đen bóng.
Trên tay phải cầm một cây gậy sắt dài khoảng mét rưỡi, đầu còn lại là lưỡi dao kiếm gỉ sét.
Người đàn ông dừng bước ngay trước cửa kho, ánh mắt lạnh băng xuyên qua lớp kính râm nhìn thẳng vào Lục Phong.
Không có lời chào hỏi, không có sự do dự.
Hắn ta chỉ đơn giản nâng cây gậy sắt lên, chuẩn bị cho một cuộc tấn công dứt điểm và tàn bạo.
Lục Phong nhận ra mùi hương đặc trưng phát ra từ người đàn ông này — mùi của
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận