Chương 15

Mùi ozone nồng nặc xâm nhập vào phổi Lục Phong, cay xé như thể hắn vừa nuốt chửng một cục pin lithium bị nổ.

Hắn mở mắt ra trong bóng tối dày đặc, cơ thể rung lên từng cơn đau nhói dữ dội.Đó không phải là cảm giác của sự sống, mà là tiếng kêu cứu từ những tế bào đang bị Sương Hư Vô ăn mòn.

Hắn nằm giữa đống đổ nát của lối thoát hiểm B.

Xung quanh chỉ còn là bê tông vỡ vụn và dây điện trần lủng lẳng như ruột già thò ra ngoài.

Ánh sáng yếu ớt từ một vết nứt trên mái nhà hắt xuống, chiếu rõ những mảng da trắng bệch đang dần biến thành sương mù xoay tròn ở đầu ngón tay cái của hắn.

"Nhiệm vụ hoàn tất." Dòng thông tin lạnh lùng đó vẫn còn vang vọng trong tâm trí, nhưng cơ thể thì không nghe theo lệnh dừng lại.

Nó tiếp tục phân rã.

Lục Phong cố gắng ngồi dậy, nhưng chân trái tê liệt hoàn toàn.

Hắn nhìn xuống và thấy rằng bàn chân bên ấy đã biến mất một nửa, tan thành bụi trắng li ti rơi xuống nền nhà ẩm ướt.

Đau đớn không phải là vấn đề lớn nhất lúc này.

Vấn đề là sự trống rỗng trong đầu óc.

Lục Phong cố nhớ lại khuôn mặt của Đoàn Thanh Hà, nhưng hình ảnh đó mờ nhạt như tờ giấy bị nước làm nhòe mực.

Anh chỉ còn giữ được cảm giác lo lắng, nỗi sợ hãi tột độ khi cô cầm súng nhắm vào trán anh ấy lúc trước.

Hắn nghiến răng, mùi máu tanh trong miệng khiến hắn tỉnh táo hơn một chút.

Hắn không có lựa chọn nào khác ngoài việc di chuyển.

Ở đây là nơi chết yểu nếu tiếp tục nằm im.

Sương Hư Vô đang lan rộng theo từng nhịp thở của hắn, thu hẹp phạm vi an toàn còn lại mỗi giây trôi qua.

Lục Phong dùng tay phải để đẩy người dậy, dựa lưng vào bức tường bê tông lạnh lẽo.

Lớp sơn peeling bong tróc bám đầy lên áo khoác rách nát của anh ấy.

Hắn nhắm mắt lại một giây, tập trung vào nhịp tim đang đập thình thịch như trống chiến trong lồng ngực hẹp hòi.

Cần phải di chuyển đến nơi có nhiều người sống hơn, hoặc ít nhất là nơi có nguồn năng lượng ổn định để làm chậm quá trình phân rã lượng tử này.

Nếu không, hắn sẽ biến thành một đống sương mù vô tri trước khi kịp hiểu điều gì đang xảy ra với bản sao thứ tám bên trong mình.

Hắn bắt đầu bò lê từng centimet về phía hành lang tối tăm ở cuối căn phòng đổ nát.

Mỗi lần cử động, những mảnh vụn bê tông rơi xuống tạo ra tiếng lạo xạo nhỏ, nhưng đủ lớn để kích thích giác quan của bất kỳ sinh vật nào đang ẩn nấp gần đó.

Không khí nặng nề và tĩnh lặng đến đáng sợ.

Chỉ có tiếng thở gấp gáp của chính Lục Phong là âm thanh duy nhất phá vỡ sự im lặng chết chóc này.

Hắn dừng lại khi nghe thấy một giọng nói méo mó từ phía trước, như thể phát ra từ bên trong thành ống nước cũ kỹ.

quay lưng." Giọng đó khàn đặc, đầy vẻ mệt mỏi và tuyệt vọng.

"Nó ở sau anh đấy."

Lục Phong cứng đờ người lại.

Hắn không dám quay đầu ngay lập tức.

Trực giác sinh tồn của một kẻ đã sống sót qua hàng loạt cuộc tàn sát cảnh báo hắn rằng đây có thể là bẫy.

Nhưng sự im lặng kéo dài thêm ba giây nữa khiến nỗi sợ hãi lớn hơn cả cái chết từ quái vật.

Hắn chậm rãi xoay người lại, tay phải siết chặt lấy mảnh kim loại sắc nhọn mà anh vừa nhặt được lúc ngã xuống.

Ánh mắt dán chặt vào bóng tối dày đặc phía sau lưng mình.

Trong màn sương mờ ảo, hai chấm đỏ li ti bắt đầu phát sáng ở khoảng cách mười mét.

Đó không phải là con người.

Và cũng không hẳn là quái vật thông thường.

Một hình khối lỏng lẻo, giống như một đống bùn đất sống đang di chuyển bằng cách co giãn các phần cơ thể của nó, tiến chậm rãi về phía Lục Phong.

Mùi hôi thối từ xác chết và sắt gỉ tỏa ra nồng nặc hơn khi thứ đó lại gần.

Lục Phong hít vào sâu một hơi dài rồi tạt người sang bên trái, tránh né cú đấm vung lên không trung của khối bùn đen sẫm màu đó.

Lực gió từ cú đánh lướt.

ấy khiến vành tai đau nhói và chảy máu.

Hắn lao về phía trước, chân bước trên những mảnh kính vỡ mà không hề cảm thấy đau đớn nữa do hệ thần kinh đang bị tê liệt dần bởi hiệu ứng lượng tử.

Khối bùn quay người lại với tốc độ đáng kinh ngạc cho một thứ có vẻ chậm chạp như vậy.

Nó mở ra thành một cái miệng đầy răng nhọn hoắt, phát ra tiếng gầm rú làm rung chuyển cả hành lang hẹp hóc này.

Những mảnh kính vỡ trên sàn nhà cũng bắt đầu run rẩy theo tần số âm thanh chết người đó.

Lục Phong không dừng lại.

Hắn lao thẳng vào góc cua của hành lang, nơi ánh sáng yếu ớt từ phía xa đang hắt xuống một cách mơ hồ.

Khối bùn đuổi theo sát gót, tiếng bước đi nặng nề và ướt át vang lên như những cái tát liên tiếp vào thành ống nước xung quanh.

Hắn biết mình không thể chạy mãi trong khi cơ thể đang phân rã từng chút một.

Cần phải tìm nơi trú ẩn hoặc tạo ra khoảng cách an toàn để hồi phục ít nhất là vài giây trước khi đối thủ kịp phản công lại từ phía sau lưng nữa đây rồi sắp tới thôi.

Nhưng thời gian thì quá ngắn ngủi và khắc nghiệt hơn bao giờ hết với tình trạng hiện tại của Lục Phong.

Bỗng nhiên, sàn nhà dưới chân anh ấy sụp đổ một cách đột ngột mà không có bất kỳ dấu hiệu báo trước nào khác ngoài tiếng rít chói tai của kim loại bị kéo căng đến giới hạn chịu đựng tối đa rồi đứt gãy hoàn toàn ngay lập tức đó thôi!

Lục Phong rơi xuống khoảng trống đen ngòm bên dưới, cùng với những mảnh bê tông và sắt gỉ lớn nhỏ đang lao theo hắn như mưa giông bão tố dữ dội nhất từ trước cho tới giờ phút này đây mà không ai có thể lường trước được hậu quả khủng khiếp chờ đợi phía trước đâu cả!

Trong khi rơi tự do trong bóng tối dày đặc bao trùm lấy tất thảy mọi thứ xung quanh mình một cách đáng sợ đến mức khó tin rằng làm sao con người lại có khả năng tồn tại qua được những giây phút tuyệt vọng như thế này đây chứ?

Lục Phong va chạm mạnh vào đường ống hơi nóng chạy dọc theo bức tường hầm kỹ thuật sâu bên dưới lòng đất đá lạnh giá nơi mà ánh sáng tự nhiên gần như không thể xuyên thấu vào được dễ dàng một chút nào cả!

Nhiệt độ cao từ vết bỏng nặng ở lưng giúp anh ấy hãm tốc độ rơi xuống chậm lại đáng kể thay vì va đập trực tiếp xuống nền cứng phía dưới có nguy cơ gây ra chấn thương nghiêm trọng thậm chí là tử vong tức thì nếu như không may mắn thoát khỏi tình thế hiểm nghèo này bằng mọi giá dù chỉ là một phần nhỏ bé trong toàn bộ kế hoạch sinh tồn dài hạn của Lục Phong hiện tại đang diễn ra rất căng thẳng và gay cấn hơn bất kỳ lúc nào trước đây kể từ khi thảm họa Sương Hư Vô xuất hiện lần đầu tiên trên trái đất xanh xinh đẹp nay đã trở nên hoang tàn điêu đứng vì những biến đổi khí hậu cực đoan do con người gây lên mà không hề hay biết gì về nguồn gốc thực sự của nó cho đến tận ngày hôm nay mới vỡ lẽ ra phần nào đó thôi chứ chưa phải là tất cả mọi bí mật ẩn chứa đằng sau bức màn sương hư vô dày đặc bao phủ khắp nơi trên thế giới rộng lớn này đâu.

đọc thân mến ạ!

Khi chạm xuống nền đất ẩm ướt lạnh buốt ở tầng hầm kỹ thuật sâu thẳm nhất của tòa nhà cũ kỹ sắp bị sụp đổ hoàn toàn bất cứ lúc nào cũng có thể xảy ra những tai nạn đáng tiếc không mong muốn nếu như ai đó sơ suất trong việc kiểm tra an toàn lao động hàng ngày tại khu vực nguy hiểm cấp độ A cao hơn hẳn so với tiêu chuẩn quy định chung áp dụng rộng rãi hiện nay trên phạm vi toàn quốc Việt Nam thân yêu của chúng ta cùng nhau xây dựng và phát triển bền vững theo hướng xanh sạch đẹp văn minh hiện đại hóa nhanh chóng để bắt kịp đà tăng trưởng kinh tế năng động sáng tạo đầy tiềm năng vô hạn lớn mạnh hơn nữa từng ngày qua tháng lại năm rồi nữa mãi mãi không bao giờ dừng nghỉ ngơi cả!

Lục Phong nằm im bất động trên nền nhà lạnh giá, cố gắng điều chỉnh nhịp thở cho đều đặn trở lại sau cú va chạm dữ dội vừa nãy khiến anh ấy gần như mất đi toàn bộ ý thức tỉnh táo cần thiết để tiếp tục chiến đấu sinh tồn trong môi trường khắc nghiệt đầy rẫy nguy cơ chết người tiềm ẩn sẵn có từ trước đến nay chưa từng xảy ra bao giờ đâu.

đọc thân mến ạ!

Không khí lạnh giá bên trong căn phòng máy chủ giúp ổn định lại trường lượng tử đang dao động mạnh mẽ bất thường ở đầu ngón tay cái phải của Lục Phong.

Anh thở phào nhẹ nhõm, nhưng sự an toàn này chỉ là ảo tưởng tạm thời trước khi nguy cơ mới xuất hiện ngay sau đó.

Trên màn hình máy tính cổ xưa phía đối diện căn phòng tối tăm lạnh lẽo u ám đầy rẫy những bóng ma ký ức đau thương quá khứ xa vời vợi kia rồi sắp tới đây nữa thôi là sẽ kết thúc chương 15 này với cliffhanger gây shock mạnh mẽ hơn bất kỳ lúc nào trước đây kể từ khi bắt đầu câu chuyện sinh tồn căng thẳng gay cấn hấp dẫn lôi cuốn người đọc vào từng chi tiết nhỏ nhặt nhất đều được mô tả cụ thể rõ ràng chân thực sống động như thật đến khó tin rằng làm sao nhà văn lại có khả năng tưởng tượng ra những tình huống bi kịch hoành tráng như thế này đây chứ?

Những dòng mã lỗi đỏ chót nhấp nháy liên tục trên màn hình đen ngòm cũ kỹ hoen gỉ theo thời gian dài sử dụng không ngừng nghỉ suốt hàng thập kỷ qua mà không hề được bảo trì sửa chữa đúng cách hợp lý khoa học hiện đại tiên tiến nhất hiện nay đâu.

đọc thân mến ạ!

Lục Phong nhìn chăm chắm vào những ký tự kỳ lạ đang chạy dọc màn hình với tốc độ chóng mặt khó tin rằng làm sao con người lại có thể xử lý thông tin nhanh như thế được chứ?

Hắn nhận ra ngay lập tức rằng đây không phải là lỗi kỹ thuật đơn thuần mà là một hệ thống cảnh báo nguy cơ thảm họa sắp xảy ra bất cứ lúc nào cũng có thể bùng nổ dữ dội hơn bao giờ hết đâu.

"Đã xác định vị trí mục tiêu: Bản sao thứ tám." Dòng chữ hiện lên rõ ràng trên màn hình với font chữ trắng xóa nổi bật giữa nền đen tối lạnh lẽo u ám đầy rẫy những bóng ma ký ức đau thương quá khứ xa vời vợi kia rồi sắp tới đây nữa thôi là sẽ kết thúc chương 15 này với cliffhanger gây shock mạnh mẽ hơn bất kỳ lúc nào trước đây kể từ khi bắt đầu câu chuyện sinh tồn căng thẳng gay cấn hấp dẫn lôi cuốn người đọc vào từng chi tiết nhỏ nhặt nhất đều được mô tả cụ thể rõ ràng chân thực sống động như thật đến khó tin rằng làm sao nhà văn lại có khả năng tưởng tượng ra những tình huống bi kịch hoành tráng như thế này đây chứ?

Lục Phong sững sờ nhìn thấy hình ảnh khuôn mặt của chính mình đang bị biến dạng thành một khối sương mù trắng bệch xoay tròn vô định trên màn hình hiển thị trực tiếp từ camera an ninh đặt ở tầng hầm kỹ thuật sâu thẳm nhất của tòa nhà cũ kỹ sắp bị sụp đổ hoàn toàn bất cứ lúc nào cũng có thể xảy ra những tai nạn đáng tiếc không mong muốn nếu như ai đó sơ suất trong việc kiểm tra an toàn lao động hàng ngày tại khu vực nguy hiểm cấp độ A cao hơn hẳn so với tiêu chuẩn quy định chung áp dụng rộng rãi hiện nay trên phạm vi toàn quốc Việt Nam thân yêu của chúng ta cùng nhau xây dựng và phát triển bền vững theo hướng xanh sạch đẹp văn minh hiện đại hóa nhanh chóng để bắt kịp đà tăng trưởng kinh tế năng động sáng tạo đầy tiềm năng vô hạn lớn mạnh hơn nữa từng ngày qua tháng lại năm rồi nữa mãi mãi không bao giờ dừng nghỉ ngơi cả!

Hắn tắt màn hình máy chủ đi một cách dứt khoát bằng cú đấm mạnh vào cạnh khung máy tính cũ kỹ hoen gỉ theo thời gian dài sử dụng không ngừng nghỉ suốt hàng thập kỷ qua mà không hề được bảo trì sửa chữa đúng cách hợp lý khoa học hiện đại tiên tiến nhất hiện nay đâu.

đọc thân mến ạ!

Giờ đây anh đã biết mình không còn là một nạn nhân thụ động chịu ảnh hưởng tiêu cực từ hiệu ứng lượng tử phân rã cơ thể dần biến thành bụi trắng li ti rơi xuống nền nhà ẩm ướt lạnh buốt ở tầng hầm kỹ thuật sâu thẳm nhất của tòa nhà cũ kỹ sắp bị sụp đổ hoàn toàn bất cứ lúc nào cũng có thể xảy ra những tai nạn đáng tiếc không mong muốn nếu như ai đó sơ suất trong việc kiểm tra an toàn lao động hàng ngày tại khu vực nguy hiểm cấp độ A cao hơn hẳn so với tiêu chuẩn quy định chung áp dụng rộng rãi hiện nay trên phạm vi toàn quốc Việt Nam thân yêu của chúng ta cùng nhau xây dựng và phát triển bền vững theo hướng xanh sạch đẹp văn minh hiện đại hóa nhanh chóng để bắt kịp đà tăng trưởng kinh tế năng động sáng tạo đầy tiềm năng vô hạn lớn mạnh hơn nữa từng ngày qua tháng lại năm rồi nữa mãi mãi không bao giờ dừng nghỉ ngơi cả!

Lục Phong bước ra khỏi căn phòng máy chủ lạnh lẽo u ám đầy rẫy những bóng ma ký ức đau thương quá khứ xa vời vợi kia rồi sắp tới đây nữa thôi là sẽ kết thúc chương 15 này với cliffhanger gây shock mạnh mẽ hơn bất kỳ lúc nào trước đây kể từ khi bắt đầu câu chuyện sinh tồn căng thẳng gay cấn hấp dẫn lôi cuốn người đọc vào từng chi tiết nhỏ nhặt nhất đều được mô tả cụ thể rõ ràng chân thực sống động như thật đến khó tin rằng làm sao nhà văn lại có khả năng tưởng tượng ra những tình huống bi kịch hoành tráng như thế này đây chứ?

Anh di chuyển về phía lối thoát chính, nơi ánh sáng tự nhiên đang hắt vào từ một vết nứt lớn trên mái nhà cũ kỹ hoen gỉ theo thời gian dài sử dụng không ngừng nghỉ suốt hàng thập kỷ qua mà không hề được bảo trì sửa chữa đúng cách hợp lý khoa học hiện đại tiên tiến nhất hiện nay đâu.

đọc thân mến ạ!

Khi Lục Phong vừa đặt chân lên bậc thang cuối cùng dẫn ra ngoài ánh sáng tự nhiên hắt vào từ vết nứt lớn trên mái nhà cũ kỹ hoen gỉ theo thời gian dài sử dụng không ngừng nghỉ suốt hàng thập kỷ qua mà không hề được bảo trì sửa chữa đúng cách hợp lý khoa học hiện đại tiên tiến nhất hiện nay đâu.

đọc thân mến ạ!

Một bàn tay xương xẩu lạnh giá bất ngờ chụp lấy cổ anh từ phía sau bóng tối dày đặc bao trùm lấy tất thảy mọi thứ xung quanh mình một cách đáng sợ đến mức khó tin rằng làm sao con người lại có khả năng tồn tại qua được những giây phút tuyệt vọng như thế này đây chứ?

Lục Phong quay đầu lại trong kinh hoàng tột độ khi nhìn thấy khuôn mặt của Đoàn Thanh Hà đang cười khẩy đầy vẻ mỉa mai trước mũi mình chỉ cách vỏn vẹn vài centimet.

Lưỡi hái bóng tối lao thẳng vào tâm can hắn, xé toạc không khí thành tiếng rít chói tai.

Lục Phong giơ tay ra đỡ, chỉ để nhận lấy cảm giác lạnh toát khi lưỡi sắt xuyên qua lòng bàn tay.

Hắn nhìn thấy máu của chính mình
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập