Chương 13

Không khí trong căn phòng kín ngột ngạt, nặng mùi ẩm mốc và kim loại gỉ sét.

Lục Phong ngồi bệt xuống nền bê tông lạnh lẽo, lưng dựa vào bức tường đầy những vết trầy xước sâu hoắm — dấu tích của những cuộc chiến sinh tồn trước đây mà anh không còn nhớ rõ chi tiết.

Trong tay anh là một mảnh gương vỡ, cạnh sắc lẹm như dao cạo.

Ánh sáng yếu ớt từ khe cửa sổ bị bịt kín bởi vải đen lọc xuống, chiếu lên bề mặt kính bạc màu.

Anh nâng mảnh gương lên, cố gắng nhìn vào đôi mắt của chính mình.

Nhưng hình ảnh phản chiếu không rõ ràng.

Nó mờ nhạt, rung động nhẹ nhàng như khi đặt một tấm kính trên nồi nước sôi đang sùng nhiệt.

Khuôn mặt trong gương thiếu đi sự sắc nét, các đường nét bị nhòe ra bởi một lớp sương mù ảo giác mỏng tang bám vào da thịt anh.

Đó là dấu hiệu của "Sương Hư Vô" — hiện tượng lượng tử xói mòn thực tại khi ký ức về con người đó bắt đầu phai nhạt trong tâm trí những kẻ xung quanh.

Bên ngoài cửa sắt, tiếng bước chân đều đặn và có chủ đích vang lên lần nữa.

keng...* Thanh sắt đập vào sàn nhà tạo ra nhịp điệu đáng sợ hơn bất kỳ tiếng gầm gừ nào của quái vật.

Nó là âm thanh của sự tỉnh táo, tàn nhẫn và biết mục tiêu chính xác.

Lục Phong hạ mảnh gương xuống, ngón tay cái anh run nhẹ khi chạm phải cạnh sắc.

Anh cảm thấy một cơn đau nhói trong đầu, không phải từ thể chất mà từ sự trống rỗng đang lan tỏa.

Ký ức về khuôn mặt người mẹ của anh — hình ảnh cuối cùng còn lại trước khi thế giới sụp đổ — giờ đây chỉ là những mảng màu rời rạc: mái tóc đen dài, mùi hương hoa sen buổi sáng, và một nụ cười không rõ nét.

"Tôi vẫn tồn tại," Lục Phong thì thầm với bản thân, giọng khàn đặc vì thiếu nước.

"Tôi còn nhớ tên mình."

Nhưng ngay khi anh nói ra câu đó, sự nghi ngờ xâm nhập.

Liệu việc tự nhắc nhở có thực sự ngăn chặn được quá trình tan biến?

Hay nó chỉ là một ảo tưởng an toàn tạm thời trước khi Sương Hư Vô nuốt chửng hoàn toàn danh tính của anh?

Người đàn ông với bộ râu quai nón xám bạc ở bên kia cánh cửa đang tiến lại gần hơn.

Hắn không vội vã, nhưng sự tự tin trong từng bước chân khiến lông ngọc gai ốc trên sống lưng Lục Phong dựng đứng lên.

Đây không phải là một kẻ lang thang ngẫu nhiên.

Đây là một thợ săn ký ức — hoặc tệ hơn, một nhân viên của Hội Đồng Ghi Nhớ đang truy lùng "bản sao" nguy hiểm nhất của họ.

Lục Phong siết chặt nắm đấm.

Không có vũ khí nào trong tay anh ngoại trừ mảnh kính vỡ và sự tỉnh táo mong manh.

Anh phải di chuyển ngay.

Căn phòng này đã trở thành một cái bẫy tử thần, nơi thời gian trôi qua chậm chạp nhưng chết người hơn bất kỳ lưỡi dao nào.

Lục Phong lao ra khỏi cửa phụ phía sau kho hàng, nơi mà hắn ta — kẻ theo dõi — chưa kịp phát hiện.

Hành lang tối om dẫn vào khu vực dự trữ cũ của bệnh viện bỏ hoang trước kia.

Tại đây, Đoàn Thanh Hà đang chờ đợi anh, ánh mắt sắc lạnh nhưng đầy lo lắng ẩn sâu trong từng cơ mặt căng thẳng.

Hà không nói gì ngay khi Lục Phong lao vào cô, ôm chầm lấy người anh như thể sợ rằng bất kỳ lúc nào anh cũng sẽ tan thành bụi trắng giữa tay cô.

Nhưng khoảnh khắc ấy ngắn ngủi.

Cô nhanh chóng đẩy anh ra, kiểm tra sơ bộ vết thương và tình trạng tinh thần của anh bằng ánh mắt quét nhanh, chuyên nghiệp đến lạnh lùng.

"Em không còn nhớ tiếng cười của mẹ em nữa," Lục Phong nói với giọng nghẹn ngào, khác hẳn vẻ bình tĩnh thường thấy.

Anh nhìn vào đôi mắt Hà, tìm kiếm sự xác nhận cho nỗi sợ hãi đang xé nát tâm trí mình.

"Hà, nếu tôi quên hoàn toàn...

liệu anh có còn là 'anh' không?"

Hà hít một hơi dài, ngón tay cô siết chặt khẩu súng lục cũ kỹ bên hông — thứ vũ khí mà cả hai đều biết rằng đạn dược chỉ còn lại ba viên duy nhất.

Cô nhìn Lục Phong với vẻ mặt phức tạp: sự bảo vệ pha trộn cùng nỗi sợ hãi tột độ về bí mật kinh hoàng mà cô đang che giấu cho anh.

"Có," Hà đáp, giọng nói kiên định nhưng run nhẹ ở cuối câu.

"Dù ký ức có bị xóa sạch đến đâu, cơ thể này vẫn phản ứng với đau đớn và mất mát đó là bằng chứng của sự sống.

Lục Phong, em không cần anh nhớ mọi thứ để biết anh là ai.

Em ghi nhận nó thay cho anh."

Nhưng trong thâm tâm Hà, một cơn bão đang bùng nổ.

Cô biết bí mật về những bản sao thức tỉnh trước kia.

Mỗi khi một bản sao chết đi hoặc bị xóa ký ức hoàn toàn, năng lượng của họ sẽ được chuyển giao sang một phiên bản mới hơn — chính Lục Phong hiện tại là kết quả thứ bảy của chuỗi thí nghiệm đó.

Nếu anh quên hết, liệu anh có trở thành kẻ vô cảm như Thượng Đế Ký Ức mong muốn?

Hay tệ hơn nữa, liệu anh có thức tỉnh với những ký ức sai lệch và hủy diệt tất cả những gì Hà đang cố gắng bảo vệ?

"Bên ngoài cửa kia là một người của Hội Đồng," Hà hạ thấp giọng, kéo Lục Phong lùi sâu vào bóng tối.

"Hắn ta không chỉ tìm kiếm bạn vì danh tiếng hay phần thưởng.

Hắn ta muốn thu thập dữ liệu từ não bộ của bạn trước khi nó bị Sương Hư Vô tiêu diệt hoàn toàn."

Lục Phong nheo mắt nhìn xuống đôi bàn tay đang dần trở nên trong suốt hơn ở phần cổ tay.

Anh có thể thấy rõ mạch máu xanh dưới da, nhưng giờ đây chúng cũng mờ nhạt đi, như những đường kẻ than chì bị雨水 xóa nhòa.

"Vậy thì chúng ta không còn lựa chọn nào khác," anh nói, giọng lạnh lẽo bất ngờ xuất hiện.

"Chúng ta phải chiến đấu."

Thời gian trong thế giới này dường như đang co lại theo một cách bệnh lý.

Mặt trời chưa kịp lặn hẳn nhưng bóng tối đã bao trùm lấy hành lang, dày đặc và nặng nề như bê tông lỏng.

Mỗi phút trôi qua đều mang đến cảm giác nghẹt thở cho Lục Phong.

Anh nhìn thấy ngón tay cái của mình xuyên qua thanh sắt của bàn ăn khi anh vô tình chạm vào nó — không phải do va đập mạnh, mà là do sự hiện diện vật lý của anh đang suy giảm theo cấp số nhân.

"Sương Hư Vô" không chỉ tấn công từ bên ngoài; nó xâm nhập từ nội tại khi liên kết xã hội đứt gãy.

Và giờ đây, với tiếng bước chân của kẻ thù ngày càng gần hơn và Hà đứng ở một vị trí phòng thủ tách biệt để bảo vệ anh khỏi tầm ngắm trực tiếp, cảm giác cô lập đang giết chết Lục Phong nhanh hơn bất kỳ con quái vật nào.

Âm thanh kim loại va chạm với bê tông vang lên từ đầu hành lang phía trước và sau cùng lúc — như thể có hai kẻ thù đang bao vây họ.

Hoặc có lẽ đó chỉ là một người, nhưng tiếng vọng trong không gian bị bẻ cong bởi Sương Hư Vô khiến nó nghe giống như sự hiện diện kép của cái chết.

"Họ biết vị trí của chúng ta," Hà hét lên khi cô rút khẩu súng ra, nhắm vào bóng tối phía trước.

"Lục Phong, lùi lại!

Đừng để họ nhìn thấy anh!"

Nhưng quá muộn.

Một bóng người lao từ góc khuất bên phải, vung một lưỡi dao bay sắc bén về phía cổ họng Hà.

Cô kịp nghiêng người né tránh nhưng vết cắt sâu hoắm trên vai khiến máu đỏ tươi bắn ra, tạo thành những đốm màu tương phản rõ rệt với bầu không khí xám xịt xung quanh.

Lục Phong cảm thấy cơ thể mình rung động dữ dội khi anh lao tới.

Không phải vì sợ hãi, mà vì một bản năng sinh tồn nguyên thủy — bảo vệ người duy nhất còn ghi nhớ về anh.

Anh nhảy vào giữa cú đấm của kẻ tấn công thứ hai vừa xuất hiện từ phía sau, dùng vai đang dần trong suốt của mình làm tấm chắn sống.

Cú va chạm không gây ra tiếng động mạnh như thông thường mà phát ra âm thanh kỳ lạ — giống như thủy tinh vỡ dưới nước lạnh.

Kẻ thù bị đẩy lùi lại do lực quán tính bất ngờ gặp phải vật cản mềm mại nhưng cứng rắn một cách dị thường.

Lục Phong ngã xuống đất, cảm thấy đau nhói trong lồng ngực, không phải từ va đập mà từ sự phân mảnh của cơ thể anh đang xảy ra bên trong.

"Mày là ai?" Kẻ đầu tiên — người đàn ông râu quai nón — bước ra khỏi bóng tối, ánh mắt sắc lạnh nhìn chằm chằm vào Lục Phong nằm trên sàn nhà.

Hắn ta cầm thanh sắt dài như một cây gậy quyền trượng, nhưng vẻ mặt hắn không hề hoảng sợ trước hiện tượng kỳ lạ này.

Ngược lại, trong đôi mắt ấy là sự háo hức của một nhà khoa học đang chứng kiến mẫu vật quý hiếm bị phá hủy.

"Người cuối cùng còn đáng để nhớ," Lục Phong khạc ra một ngụm máu đen — màu sắc của ký ức thối rữa.

"Và ngươi sẽ phải trả giá cho việc khiến tôi quên."

Chiến đấu trong thế giới đang tan biến là một trải nghiệm kinh hoàng mà không từ ngữ nào có thể diễn tả hết sự điên cuồng của nó.

Lục Phong cảm thấy từng tế bào trong cơ thể mình như đang phản bội lại ý chí sống còn.

Khi anh lao vào kẻ thù, cánh tay trái của anh xuyên qua vai đối phương nhưng không gây ra vết thương nghiêm trọng — thay vào đó, máu của người kia chảy ngược trở lại theo những rãnh năng lượng hư vô trên da thịt Lục Phong.

Kẻ râu quai nón cười nhạt, một nụ cười đầy khinh miệt dành cho sự yếu đuối của nhân loại đang sụp đổ.

"Ngươi nghĩ mình là nạn nhân?

Không," hắn ta nói khi dùi thanh sắt vào lòng bàn tay phải của Hà — người vừa kịp rút súng nhưng bị tê liệt bởi đau đớn và sốc tinh thần trước cảnh tượng Lục Phong tự hủy hoại chính mình để bảo vệ cô.

"Ngươi chỉ là một công cụ chuyển giao dữ liệu.

Và Hội Đồng sẽ lấy lại nó."

Lục Phong gầm lên, không phải bằng giọng nói mà bằng sự bùng nổ của năng lượng ký ức tích tụ trong người anh — thứ vốn dĩ nên thuộc về bảy đời trước đó nhưng giờ đây đang dồn nén vào cơ thể mỏng manh này.

Anh lao vào giữa Hà và kẻ thù, dùng toàn bộ ý chí còn lại để duy trì hình hài vật lý đủ lâu cho một đòn tấn công quyết định.

Anh không có vũ khí sắc bén, chỉ có mảnh kính vỡ trong tay phải — thứ đã bị mờ đi theo cùng nhịp đập của tim anh.

Nhưng anh biết chính xác điểm yếu của kẻ thù: sự tự tin vào khả năng kiểm soát ký ức.

Lục Phong nhắm mắt lại và tập trung vào một kỷ niệm đau đớn nhất mà anh từng trải qua — khoảnh khắc nhìn thấy đồng đội mình tan biến trước mặt vì bị toàn bộ cộng đồng quên lãng.

Nỗi đau đó trở thành ngọn lửa trong tâm trí anh, củng cố sự hiện diện vật lý của cơ thể đang濒临崩溃 (bắc cận sụp đổ).

Anh mở mắt ra, đôi瞳孔 co lại thành hai chấm đen nhỏ xíu phản chiếu ánh sáng chết chóc.

Với tốc độ không tưởng đối với một người sắp tan biến hoàn toàn, Lục Phong đâm mảnh kính vào huyệt đạo cổ họng của kẻ râu quai nón — nơi mà hệ thống dẫn truyền thần kinh kết nối trực tiếp với khả năng xử lý ký ức của Hội Đồng đã cấy ghép cho hắn ta.

Thanh sắt rơi xuống sàn nhà.

Kẻ thù ngã gục, máu phun ra từ vết thương nhưng không đỏ tươi mà có màu trắng đục — dấu hiệu rằng nội tạng bên trong cũng đang bị Sương Hư Vô xâm nhập do chấn động tâm lý cực độ gây ra bởi việc tiếp xúc với ký ức nguyên bản của Lục Phong.

Nhưng chiến thắng này là ảo tưởng ngắn ngủi.

Khi kẻ thù ngã xuống, áp lực giải phóng khiến cơ thể Lục Phong mất kiểm soát hoàn toàn.

Anh nhìn thấy bàn chân mình tan thành bụi trắng bay lên trong không khí, hòa lẫn vào sương mù dày đặc bao phủ hành lang.

Hà cố gắng chạy đến nhưng bước chân cô bị cản trở bởi sự sụp đổ của sàn nhà nơi ký ức quá tải đã làm yếu cấu trúc vật lý xung quanh Lục Phong.

đừng để tôi quên," Lục Phong van nài khi anh nhìn thấy khuôn mặt Hà đang mờ dần qua lớp màn sương hư vô bao phủ tầm mắt mình.

"Hà, hãy nhớ lấy mọi thứ về tôi..."

Cơn hỗn loạn lắng xuống nhanh chóng như nó bắt đầu.

Kẻ thù nằm bất động trên sàn nhà, ngực không còn di chuyển.

Không khí trở nên tĩnh lặng đến mức đáng sợ, chỉ còn tiếng thở khò khè của Hà và âm thanh kỳ lạ — giống như tiếng thì thầm của hàng ngàn người đang nói chuyện cùng lúc nhưng bị bẻ cong bởi tần số radio nhiễu sóng.

Lục Phong đứng dậy, hoặc ít nhất là cố gắng.

Cơ thể anh hiện tại duy trì hình dạng nhờ vào ý chí cuối cùng bám víu lấy thực tại.

Anh bước về phía Hà, hy vọng cô sẽ nhận ra ông — không phải qua khuôn mặt hay giọng nói đang biến đổi, mà thông qua ánh mắt của người phụ nữ đã dành cả đời để bảo vệ ký ức của anh.

Hà lùi lại, run rẩy, nhưng không phải vì sợ hãi hình hài kỳ dị trước mặt mình, mà vì cô đang khóc nức nở — những giọt nước mắt chảy xuống má cô có màu đen ngòm như mực tàu.

Cô nhìn chằm chằm vào Lục Phong với vẻ kinh hoàng tột độ, miệng mấp máy một cách vô nghĩa trước khi thốt lên câu nói khiến toàn bộ hy vọng của anh vỡ vụn trong khoảnh khắc im lặng chết người:

"Anh...

anh không còn ở đó nữa," Mai thì thầm — tên gọi khác mà Hà dùng để gọi Lục Phong trong những giấc mơ ký ức bị bóp méo.

"Người vừa giết kẻ thù kia là bản sao thứ tám đang thức tỉnh từ xác của anh ấy.

Và nó đã ăn hết tất cả ký ức yêu thương trước khi bước ra khỏi bóng tối."

Lục Phong sững sờ, nhìn xuống đôi bàn tay trắng bệch và trong suốt hoàn toàn của mình — nơi mà ngón tay cái hiện tại không còn hình dạng con người nữa, mà là một khối sương mù đang xoay tròn vô định.

Anh cố gắng nhớ lại cảm giác đau đớn từ cú đâm vào kẻ thù, nhưng ký ức đó đã biến mất.

Thay vào đó, một dòng thông tin lạnh lùng và xa lạ tràn vào tâm trí anh: *Nhiệm vụ hoàn tất.

Dữ liệu thu thập thành công.*

Hà nâng khẩu súng lên — lần này không phải để bảo vệ Lục Phong khỏi kẻ thù bên ngoài, mà là nhắm thẳng vào giữa trán người đàn ông đang đứng trước mặt cô với vẻ mặt trống rỗng đáng sợ nhất từ trước đến nay.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập