Chương 12

Lục Phong nhìn thấy đầu ngón tay trái của mình đang mờ đi, giống như một bức tranh bị nước mưa xóa nhòa.

Không đau đớn, chỉ có cảm giác tê liệt lạnh lẽo lan tỏa từ da thịt vào xương cốt.

Anh không nhìn thấy xác chết tan thành bụi trắng xung quanh; anh chỉ tập trung vào sự biến mất dần dần của chính cơ thể mình.

Ngón tay cái trở nên trong suốt, sau đó là ngón trỏ, ánh sáng xuyên qua chúng mà không bị khúc xạ, như thể chúng chưa bao giờ tồn tại thực sự.

Hàng trăm bóng người từ bên kia sương mù tiến lại gần hơn.

Họ không gầm gừ hay la hét.

Sự im lặng của họ đáng sợ hơn bất kỳ tiếng động nào.

Đó là âm thanh của khoảng trống, của những ký ức bị rút cạn kiệt.

Lục Phong lùi bước, gót chân chạm vào bức tường bê tông lạnh lẽo của hành lang căn cứ cũ.

Mồ hôi nhễ nhại trên trán anh, nhưng mồ hôi ấy cũng đang dần biến mất cùng với da đầu anh.

"Không," anh thì thầm, giọng nói vang lên khàn khạp trong không gian chết chóc.

"Tôi sẽ không để nó lấy đi tôi."

Anh cố gắng nhớ khuôn mặt mẹ mình.

Đó là ký ức cuối cùng còn sót lại trước khi mọi thứ sụp đổ.

Nhưng hình ảnh đó giờ đây chỉ là một vầng sáng mờ ảo, thiếu chi tiết, thiếu cảm xúc.

Thượng Đế Ký Ức đang thắng thế.

Sương Hư Vô không chỉ xóa bỏ sự tồn tại vật lý; nó tấn công ngay cả những dấu vết tinh thần sâu nhất.

Một trong những bóng người bước vào vùng ánh sáng yếu ớt của hành lang.

Nó có hình dáng con người, nhưng chi tiết bị bóp méo bởi hiệu ứng lượng tử.

Khuôn mặt phẳng lì như tờ giấy trắng, không mắt, không mũi, chỉ có một miệng hở ra trong nụ cười vĩnh cửu.

Lục Phong nhận ra sự tương đồng kinh hoàng giữa sinh vật đó và chính bàn tay đang biến mất của anh.

Họ là những bản sao thất bại.

Những người đã cố gắng ghi nhớ bằng cách ăn ký ức kẻ khác, nhưng cuối cùng lại trở thành nạn nhân của sự đói khát vô tận.

Lục Phong nắm chặt hai tay.

Cánh tay phải vẫn còn nguyên vẹn, đỏ hồng và ấm áp, trong khi cánh tay trái gần như hoàn toàn tan biến vào không khí.

Sự chênh lệch này tạo ra một cơn đau nhói dữ dội ở khuỷu tay, nơi ranh giới giữa thực tại và hư vô gặp nhau.

Anh nhận ra quy luật: Sợ hãi làm anh mờ đi nhanh hơn.

Khi anh hoảng loạn, cơ thể từ chối chấp nhận sự tồn tại của mình trước mắt thế giới.

Anh phải bình tĩnh.

Phải quan sát.

Và phải hành động tàn nhẫn nếu cần thiết.

Lục Phong quyết định thử nghiệm giả thuyết của mình trong khi cái bóng trắng đang chậm rãi tiến tới, bước đi lảo đảo nhưng không thể dừng lại.

Anh lấy một mảnh kim loại sắc nhọn từ xác quái vật vừa bị anh xé toạc ở trận chiến trước.

Cạnh lưỡi dao gỉ sét, bám đầy bụi xám, phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ khe hở trên trần nhà.

Anh đưa cánh tay phải ra, nơi da thịt còn đỏ hồng và sống động nhất.

Với một chuyển động dứt khoát, không hề do dự, anh rạch một đường nhỏ lên bắp tay.

Máu chảy ra, đỏ thẫm, tương phản mạnh với màu trắng xóa của da anh đang dần lan sang bên kia cơ thể.

Mùi máu tanh nồng nàn xộc vào mũi, kích thích khứu giác bị tê liệt bởi mùi mốc meo và tử thi.

Lục Phong không cầm máu lại.

Thay vào đó, anh dùng ngón tay cái — giờ đã hoàn toàn trong suốt như thủy tinh — chấm lấy giọt máu tươi từ vết thương của cánh tay phải.

Cái bóng trắng dừng bước cách anh ba mét.

Nó nghiêng đầu, dường như bị thu hút bởi mùi vị mới mẻ này.

Mùi của sự sống đang chảy ra ngoài.

Mùi của ký ức chưa được phong ấn.

Lục Phong đưa ngón tay trong suốt lại gần mặt cái quái vật.

Anh không tấn công vào mắt hay cổ họng — những nơi quá dễ dàng để tránh né hoặc vô dụng nếu kẻ thù đã mất đi khái niệm về đau đớn thể xác.

Thay vào đó, anh ấn mạnh đầu ngón tay đang tan biến ấy trực tiếp lên trán của sinh vật kia.

Một tiếng rít chói tai vang lên, không phải từ cái quái vật, mà từ chính não bộ của Lục Phong.

Khi hai thực tại chạm nhau — sự tồn tại vững chắc của anh và sự hư vô đói khát của nó — một luồng điện lạnh buốt chạy dọc sống lưng anh.

Anh cảm thấy ký ức của mình bị hút ra, nhưng đồng thời, anh cũng ép buộc những mảnh vỡ ký ức hỗn loạn của quái vật chảy ngược vào trong cơ thể đang phân rã của chính hắn.

Quái vật run lên bần bật.

Những đường nét phẳng lì trên khuôn mặt nó bắt đầu chuyển động, biến dạng thành biểu cảm đau đớn.

Nó nhớ lại sự cô đơn.

Nó nhớ lại nỗi sợ bị quên lãng.

Và quan trọng hơn, nó "nhớ" thấy Lục Phong đang chạm vào nó.

Lục Phong rút tay ra nhanh như một con rắn.

Ngón cái của anh không quay trở lại màu da bình thường, nhưng tốc độ biến mất chậm hẳn lại.

Nó giờ đây trông giống như đá cẩm thạch mờ đục thay vì hoàn toàn trong suốt.

Anh đã thành công.

Sự đau đớn và nỗi sợ hãi là chất kết dính mạnh nhất cho ký ức ngắn hạn.

Nhưng cái giá phải trả là gì?

Lục Phong nhìn vào đôi mắt trống rỗng của quái vật, giờ đây đang chứa đựng một tia sáng đỏ rực — màu sắc của sự giận dữ và nhận thức刚刚觉醒.

Nó không còn đói khát mù quáng nữa.

Nó biết anh đã làm điều gì với nó.

Thời gian là kẻ thù tàn nhẫn nhất.

Mấy tiếng đồng hồ trôi qua, và hiệu ứng "ghi nhớ" bắt đầu suy yếu theo nhịp đập của trái tim đang mệt mỏi.

Lục Phong dựa lưng vào bức tường lạnh lẽo trong căn phòng tối om, thở dốc từng hơi sâu một.

Tiểu Hổ ngồi cách anh vài mét, ôm chặt lấy những viên sỏi đá mà nó đã nhặt được suốt cả ngày.

Cậu bé quay lại chơi với chúng, quên đi lời嘱托 của Lục Phong trước đó.

Da Lục Phong lại bắt đầu mờ đi lần nữa, chậm hơn nhưng chắc chắn.

Sự kết nối thông qua nỗi sợ hãi tạm thời là không đủ bền vững để chống lại dòng chảy liên tục của Sương Hư Vô đang bao phủ toàn bộ khu vực này.

Anh cần một liên kết mạnh hơn, bền vững hơn.

Một thứ gì đó vượt xa sự hoảng loạn nhất thời.

Lục Phong nhìn xuống bàn tay trái của mình.

Ngón trỏ giờ đã biến mất hoàn toàn, chỉ còn lại ba ngón và lòng bàn tay đang dần nhạt màu.

Cảm giác tê liệt lan rộng lên cẳng tay, khiến anh không thể cử động linh hoạt.

Nếu tiếp tục như vậy, trong vòng hai mươi bốn giờ nữa, anh sẽ trở thành một phần của sương mù — một ý thức lơ lửng giữa thế giới thực và hư vô, vĩnh viễn bị mắc kẹt trong sự lãng quên.

Anh cần Đoàn Thanh Hà.

Cô là người duy nhất luôn nhớ đến anh, bất kể mọi thứ xảy ra.

Nhưng cô đang ở đâu?

Và liệu cô có còn nhận ra con người mà Lục Phong sắp trở thành không?

Ngoài kia, tiếng bước chân nhiều hơn vang lên từ hành lang chính.

Không chỉ một bóng trắng lần này.

Mà là hàng chục.

Chúng đã lan truyền sự "nhớ" của chúng đến những kẻ khác trong đám đông sương mù.

Sự thức tỉnh của cái quái vật đầu tiên tạo ra sóng xung kích, đánh thức những ý thức tiềm ẩn khác.

Lục Phong nắm chặt đống sỏi đá mà Tiểu Hổ đang ôm, rồi nhẹ nhàng lấy một viên từ tay cậu bé đang ngủ say.

Cậu bé không phản ứng, chìm sâu vào giấc mơ của chính mình — nơi an toàn nhất và nguy hiểm nhất cùng lúc.

Lục Phong lau mồ hôi trên trán, cảm thấy lạnh toát.

Tài nguyên khan hiếm là áp lực thường trực, nhưng giờ đây, tài nguyên quý giá nhất lại là *sự chú ý*.

Anh không thể trốn tránh thêm được nữa.

Nếu muốn sống sót, anh phải trở thành một mối đe dọa đủ lớn để tất cả họ đều phải nhớ đến mình mỗi giây trôi qua.

Anh cần tạo ra nỗi sợ hãi tập thể.

Một ký ức chung về sự kinh hoàng mà không ai có thể quên lãng.

Lục Phong quyết định chọn con đường thứ hai, nhưng với một sự điều chỉnh tàn nhẫn hơn trước đó gấp bội.

Anh không chiến đấu để tự vệ theo kiểu phòng thủ thụ động; anh chiến đấu để *truyền nhiễm nỗi sợ*.

Anh lao xuống cầu thang sắt gỉ, bước chân nặng nề nhằm tạo ra tiếng vọng lớn nhất có thể trong tòa nhà đổ nát này, không phải để trốn chạy vào bóng tối dưới tầng hầm mà ngược lại — để chặn đường tiến của những kẻ đang đuổi theo và biến chúng thành con mồi cho chính sự sợ hãi của chúng.

Hành lang tầng một rộng mở, ánh sáng trắng xóa từ cửa sổ vỡ chiếu xuống, tạo nên một khung cảnh ma quái như nhà thờ tang lễ.

Hàng chục bóng người sương mù đứng đó, chờ đợi cơ hội để hòa tan anh vào trong đám đông vô tri của chúng.

Chúng di chuyển đồng loạt, những cánh tay dài ngoằng với móng vuốt bằng sương giơ lên, sẵn sàng xé toạc sự hiện diện mong manh còn lại trên cơ thể Lục Phong.

Lục Phong không rút vũ khí kim loại sắc nhọn nữa.

Thay vào đó, anh hét lên — một tiếng gào thét đầy giận dữ và tuyệt vọng từ tận đáy họng của mình, vang dội khắp căn phòng trống trải.

Tiếng hô hấp của anh tạo ra những vòng sóng âm thanh nhìn thấy được trong lớp sương dày đặc, làm rung chuyển không khí xung quanh.

Những bóng người dừng lại.

Chúng bối rối trước sự công kích bằng cảm xúc mạnh mẽ này.

Lục Phong lợi dụng khoảnh khắc chần chừ ấy để lao thẳng vào giữa chúng.

Anh không tránh né những cú đấm hay vết cào của chúng; anh chủ động dúi cơ thể đang dần biến mất của mình vào trong đám đông lạnh lẽo đó, dùng sức nặng và sự hung hãn vật lý để va chạm với từng thực thể một.

Khi vai anh đâm xuyên qua ngực một bóng người, cảm giác không phải là thịt da mềm mại hay xương cứng rắn, mà là sự lạnh giá cắt da cắt thịt của sương băng giá xâm nhập vào phổi anh.

Nhưng đồng thời, Lục Phong cũng truyền tải toàn bộ nỗi kinh hoàng đang chất chứa trong lòng mình — hình ảnh những ngón tay biến mất, mùi máu tanh nồng và ký ức về cái chết sắp cận kề — trực tiếp vào ý thức hỗn loạn của kẻ thù thông qua sự va chạm này.

Quái vật đó rít lên đau đớn, không phải vì bị thương thể xác mà vì nó vừa "nhớ" lại nỗi sợ hãi tột cùng của Lục Phong.

Nó lùi bước, run rẩy, và lần đầu tiên trong lịch sử tồn tại ngắn ngủi của chúng, một sinh vật Sương Hư Vô đã biết đến sự hoảng loạn.

Lục Phong quay người, lao vào kẻ tiếp theo.

Và rồi kẻ thứ ba.

Anh trở thành tâm điểm của cơn bão cảm xúc, dùng nỗi sợ hãi làm vũ khí để buộc tất cả những thực thể xung quanh phải ghi nhớ hình ảnh và danh tính của anh trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó.

Mỗi lần va chạm, một phần ký ức bị mất đi được thay thế bằng nỗi kinh hoàng mới mẻ mà kẻ thù mang lại cho hắn ta.

Da thịt anh mờ đi nhanh hơn khi anh đẩy mạnh cơ thể vào những cú va chạm dữ dội này, nhưng đổi lại, sự hiện diện của anh trở nên sắc bén và đáng nhớ hơn trong tâm trí tập thể của đám đông quái vật.

Anh đang hy sinh sự ổn định cấu trúc tế bào để mua lấy thời gian sống sót thông qua nỗi sợ hãi tột cùng mà mình gieo rắc lên kẻ thù.

Khi tiếng bước chân của nhóm người xa dần, sự im lặng trở lại bao trùm căn phòng, nặng nề và suffocating hơn cả trước kia.

Tiểu Hổ ngồi dậy trên nền nhà đầy bụi bặm, mắt mở to, nhìn Lục Phong với sự kính sợ tột độ.

Cậu không còn nhìn anh như một người bảo vệ hay người lớn cần nương tựa nữa; cậu đang nhìn anh như thể nhìn vào một thế lực siêu nhiên, một hiện tượng tự nhiên đáng sợ nhưng bất khả kháng.

Lục Phong thở dài, cảm thấy kiệt sức đến mức không thể đứng vững thêm được một giây nào nữa.

Anh trượt xuống sàn nhà, lưng dựa vào bức tường lạnh lẽo.

Cánh tay trái của anh giờ đây chỉ còn lại nửa bàn tay mờ ảo lơ lửng trong không khí, nhưng phần thân trên và cánh tay phải thì vẫn nguyên vẹn, thậm chí trông chắc chắn hơn trước kia nhờ năng lượng từ nỗi sợ hãi mà anh vừa hấp thụ một cách gián tiếp thông qua sự phản chiếu cảm xúc.

Tiểu Hốc chậm rãi tiến lại gần, bước đi cẩn trọng như thể đang né tránh những mảnh kính vỡ vô hình.

Cậu bé cúi xuống nhìn bàn tay trong suốt của Lục Phong, rồi ngước lên nhìn vào đôi mắt đầy mệt mỏi và quyết đoán lạnh lùng của anh.

Không một lời nói nào được thốt ra giữa họ.

Trong sự im lặng ấy, một ranh giới mới đã được thiết lập — không còn là mối quan hệ bảo hộ đơn thuần mà là sự cộng sinh dựa trên nỗi sợ hãi và ký ức.

Bỗng nhiên, từ phía cuối hành lang nơi những bóng người vừa lui bước đi, một âm thanh kỳ lạ vang lên.

Không phải tiếng gầm gừ của quái vật hay tiếng bước chân rón rén của kẻ thù mới.

Đó là tiếng kim loại va chạm với bê tông — đều đặn và có chủ đích.

Lục Phong nheo mắt nhìn vào bóng tối dày đặc ở cuối hành lang.

Một cái bóng khác đang tiến lại gần, nhưng lần này nó không phẳng lì hay méo mó bởi sương mù.

Nó đứng thẳng người, cầm một thanh sắt dài trên tay và đập nhẹ xuống sàn nhà để báo hiệu sự hiện diện của mình.

Và khi ánh sáng yếu ớt từ khe cửa sổ chiếu lên khuôn mặt của kẻ mới đến đó, Lục Phong nhận ra bộ râu quai nón xám bạc và cặp mắt sắc lạnh đặc trưng mà anh đã không gặp trong ba năm dài đằng đẵng nơi tận thế này.

Người đàn ông ấy mỉm cười, nụ cười đầy vẻ chế giễu nhưng cũng ẩn chứa sự mệt mỏi sâu thẳm của một kẻ sống sót lâu năm nhất.

Hắn hạ thấp thanh sắt xuống và nói bằng giọng trầm khàn: "Tôi đã nghe thấy mùi...

ký ức mới được đánh dấu, Lục Phong.

Hội Đồng Ghi Nhớ sẽ rất thích thú khi biết là cậu vẫn còn 'tồn tại' đủ để bị truy tìm."
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập