Chương 11

Lục Phong chạm tay vào má mình, cảm giác lạnh lẽo lan tỏa không phải do sương, mà do ngón tay anh đang bắt đầu xuyên qua da thịt của chính mình.

Anh quay lại, nhưng trong gương phản chiếu của tấm kính vỡ, chỉ có một khoảng trống hình người mờ ảo.

Không có khuôn mặt.

Không có đôi mắt.

Chỉ có một sự trống rỗng đang mở rộng, nuốt chửng đi sự hiện diện của anh.

Hơi thở của anh trở nên gấp gáp, nhưng không tạo ra hơi nước trong không khí giá lạnh.

Cơ thể anh đang từ chối tồn tại.

Cảm giác tê liệt bắt đầu từ các đầu ngón tay, leo lên cổ tay, và bây giờ đang ăn mòn khuỷu tay.

Anh có thể cảm thấy xương sườn của mình đang mỏng đi, trở nên mong manh như giấy bạc.

Nếu anh không tìm được một "neo ký ức" trong vòng vài phút nữa, anh sẽ tan biến hoàn toàn.

Không còn xác thịt, không còn đau đớn.

Chỉ còn sự hư vô.

Lục Phong nghiến răng, cố gắng tập trung vào một ký ức cụ thể.

Anh cần sự sắc bén, sự đau đớn, thứ gì đó đủ mạnh để giữ chân cơ thể này lại.

Anh nhớ đến mùi máu.

Mùi sắt gỉ và sự sống đang chảy ra.

Nhưng ký ức đó quá mờ nhạt.

Nó bị lớp sương hư vô bao phủ, trở thành một bức tranh bị phai màu.

Anh lùi lại, lưng va vào tường bê tông lạnh giá.

Tiếng va chạm không tạo ra âm thanh.

Nó bị hấp thụ bởi sự im lặng của cái chết.

Lục Phong nhìn xuống bàn chân mình.

Đôi giày cũ kỹ đang trở nên trong suốt.

Anh có thể nhìn thấy nền đất đá bên dưới qua đế giày.

Sự hoảng loạn dâng lên như một con sóng đen ngòm, nhưng anh đè nén nó xuống.

Trong thế giới này, hoảng loạn là nhiên liệu cho sự lãng quên.

Càng sợ hãi, càng dễ bị quên.

Anh cần một cái tên.

Một sự kết nối.

Nhưng không ai ở đây.

Căn cứ An toàn đã bỏ rơi anh.

Thanh Hà đã phản bội anh.

Và A-Nhi...

A-Nhi đang cười từ phía bên kia màn hình.

Lục Phong cảm thấy sự cô đơn xé toạc tâm trí mình.

Anh không chỉ đang chết về mặt vật lý.

Anh đang chết về mặt tồn tại.

Anh là một lỗi hệ thống, một dữ liệu rác đang bị xóa bỏ.

Nhưng anh không chấp nhận điều đó.

Lục Phong nhắm mắt lại, không để nhìn thấy sự tan rã của cơ thể mình.

Anh quay vào bên trong.

Anh đào sâu vào những ký ức đau đớn nhất.

Những vết thương.

Những lời nói dối.

Sự phản bội.

Anh cần một ký ức đủ mạnh để gây ra đau đớn hiện tại.

Và đau đớn là bằng chứng của sự sống.

Anh nhớ đến cảm giác khi bị dao đâm vào vai.

Không phải ký ức, mà là cảm giác vật lý còn sót lại.

Sự nóng rát.

Sự co rút của cơ bắp.

Anh tập trung vào nỗi đau đó, thổi phồng nó lên, biến nó thành một ngọn lửa trong tâm trí.

Từ từ, sự mờ nhạt ở cánh tay anh dừng lại.

Da thịt trở nên đậm đặc hơn một chút.

Anh mở mắt ra.

Trong tấm kính vỡ, hình bóng của anh vẫn mờ, nhưng đã có nét mặt.

Một khuôn mặt đầy vẻ mệt mỏi và đau khổ.

Chưa đủ để sống, nhưng đủ để chiến đấu.

Lục Phong bước ra khỏi góc khuất.

Anh cần tìm thức ăn.

Và anh cần tìm kẻ thù.

Bởi vì trong thế giới này, đôi khi chỉ có máu của kẻ khác mới có thể nhuộm đậm ký ức của chính mình.


Bản ghi âm của Thế – một người sống sót mà Lục Phong đã gặp tình cờ trước đó – tạo ra một "cầu nối" tạm thời.

Lục Phong cảm thấy cơ thể mình trở nên đậm đặc hơn, nhưng chỉ trong bán kính 10 mét quanh Thế.

Bên ngoài vòng tròn đó, anh lại mờ đi.

Quái vật Hư Không Sủng bị kích động bởi sóng tần số phát ra từ thiết bị ghi âm của Thế.

Nó lao vào Thế.

Thế không thể chạy, chân anh bị kẹt trong một cái bẫy sắt cũ.

Lục Phong đứng ở rìa của vòng tròn an toàn.

Anh nhìn thấy Thế, một cậu bé khoảng mười lăm tuổi, đang hét lên trong tuyệt vọng.

Tiếng hét của Thế là một nguồn năng lượng mạnh mẽ.

Nó kéo quái vật lại gần hơn.

Quái vật không còn quan tâm đến Lục Phong.

Nó chỉ tập trung vào Thế.

Vào nỗi sợ hãi tột độ của Thế.

Lục Phong cảm thấy sự cám dỗ.

Nếu anh đứng yên, Thế sẽ chết.

Và khi Thế chết, ký ức về Thế sẽ tan biến.

Nhưng nếu anh can thiệp, anh sẽ bước vào vùng nguy hiểm.

Quái vật sẽ quay lại.

Nó sẽ săn lùng anh.

Nhưng Lục Phong không nghĩ về sự an toàn.

Anh nghĩ về sự kết nối.

Thế đang nhớ anh.

Thế đang cầu cứu anh.

Và trong khoảnh khắc đó, ký ức về Thế trở thành một phần của anh.

Nó làm cho anh đậm nét hơn.

Nó làm cho anh thực hơn.

Lục Phong bước vào vòng tròn.

Anh cảm thấy sức nặng của cơ thể mình trở lại.

Những khớp xương đau đớn.

Những cơ bắp căng thẳng.

Anh cầm thanh sắt, bước về phía Thế.

Quái vật đang cố gắng xé xác Thế.

Những ngón tay trong suốt của nó đang xuyên qua áo sơ mi của Thế, chạm vào da thịt.

Lục Phong không hét lên.

Anh không cần phải hét.

Sự im lặng của anh là đáng sợ hơn bất kỳ tiếng động nào.

Quái vật quay đầu lại.

Nó cảm thấy sự hiện diện mới.

Một mối đe dọa.

Nó rời khỏi Thế, lao về phía Lục Phong.

Lục Phong không né tránh.

Anh đứng im.

Anh nhìn thẳng vào khoảng trống nơi đầu của quái vật đáng lẽ phải có.

Anh không sợ.

Anh đã chấp nhận sự thật.

Anh là một bản sao.

Anh là một lỗi hệ thống.

Anh không có gì để mất.

Quái vật lao vào anh.

Lục Phong xoay người, dùng toàn bộ sức nặng của thanh sắt đánh vào khu vực mà anh đoán là đầu của quái vật.

*Bốp!* Một âm thanh kỳ lạ, như thể đánh vào một quả bóng nước.

Thanh sắt xuyên qua cơ thể trong suốt của quái vật, nhưng không gặp phải sự kháng cự vật lý.

Thay vào đó, một cơn lạnh giá bao trùm lấy Lục Phong.

Quái vật không chết.

Nó không thể chết theo cách thông thường.

Nhưng nó bị sốc.

Nó bị "nhớ" bởi cú đánh.

Nó nhớ cảm giác đau.

Nó nhớ kẻ đã gây ra nó.

Quái vật lùi lại, run rẩy.

Nó không còn tấn công.

Nó chỉ đứng đó, nhìn anh.

Lục Phong thở hổn hển.

Anh cảm thấy cơ thể mình đang mờ đi nhanh chóng.

Cú va chạm với quái vật đã tiêu tốn quá nhiều năng lượng ký ức của anh.

Anh cần một neo mới.

Anh cần một ký ức mới.

Anh nhìn về phía Thế.

Thế đang nhìn anh với ánh mắt kinh hoàng.

Không phải kinh hoàng vì quái vật.

Mà kinh hoàng vì Lục Phong.

Vì sự lạnh lùng.

Vì sự tàn nhẫn trong cách anh đối mặt với cái chết.

Lục Phong mỉm cười.

Một nụ cười mệt mỏi.

"Đi," anh nói.

Giọng anh khàn khàn, như thể từ một nơi xa xôi.

"Đi ngay bây giờ."

Thế không di chuyển.

Cậu bé vẫn ngồi đó, ôm đầu, khóc.

Nước mắt của Thế rơi xuống.

Mỗi giọt nước mắt là một ký ức.

Và Lục Phong có thể cảm thấy chúng.

Chúng đang chảy vào anh.

Làm cho anh đậm nét hơn.

Làm cho anh thực hơn.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập