Chương 10
Lục Phong ngồi co ro trong góc tối của trạm kiểm soát Station 4, lưng áp sát vào bức tường lạnh lẽo, ẩm ướt.
Máu từ vết cắt trên cẳng tay đã ngừng chảy, đóng lại thành một lớp vảy đỏ sẫm, nhưng nỗi đau vẫn âm ỉ, nhói lên từng nhịp đập.
Không phải vì thương tích.
Mà vì sự im lặng.
Trước đây, khi còn là bản sao thứ 6, hoặc thậm chí là những phiên bản trước đó, thế giới luôn ồn ào.
Tiếng thì thầm của những linh hồn bị lãng quên, tiếng khóc của những ký ức đang tan rã, tất cả vang lên trong đầu anh như một bản giao hưởng của sự tuyệt vọng.
Nhưng giờ đây, sau khi thanh trừng Hư Không Giả bằng chính máu của mình, sự im lặng bao trùm.
Nó nặng nề hơn tiếng ồn.
Nó là sự trống rỗng của một người đã tự cắt đứt dây neo với thế giới vô hình.
Lục Phong nhìn vào bàn tay run rẩy của mình.
Các ngón tay đang trở nên mờ nhạt hơn.
Anh có thể nhìn thấy vân tay của mình, nhưng chúng không còn sắc nét.
Chúng giống như những đường nét được vẽ bằng bút chì mờ trên giấy nhám.
Anh đang mất đi độ phân giải của sự tồn tại.
"Em không thể tiếp tục như thế này," anh tự nhủ, giọng nói của anh nghe xa xăm, như thể phát ra từ một căn phòng khác.
"Mỗi lần em đánh vào ký ức người khác để giữ chân mình, em đang ăn mòn nhân tính của họ.
Em đang trở thành một ký sinh trùng của nỗi đau."
Anh nhớ lại khoảnh khắc vừa rồi.
Bộ lễ phục trắng.
Cuốn sổ da đen.
Những ký tự mã nguồn hiện lên trên gương.
Đó không phải là sự giải cứu.
Đó là một lời mời gọi.
Một lời mời gọi để trở thành một phần của hệ thống, để trở thành một con số trong cơ sở dữ liệu vĩnh cửu của Thượng Đế Ký Ức.
Nhưng cái giá phải trả là gì?
Lục Phong nhắm mắt lại.
Anh cố gắng tập trung vào hình ảnh của mẹ mình.
Khuôn mặt ấy đang mờ đi.
Không phải vì anh quên, mà vì anh sợ rằng nếu anh nhớ quá rõ, anh sẽ bị kéo vào dòng chảy ký ức tập thể, nơi mọi cá nhân đều bị hòa tan.
Anh đang chiến đấu với chính bản năng sinh tồn của mình.
Sự cô lập là cái giá của sự tự do.
Nhưng sự tự do trong một thế giới đang tan biến có nghĩa là gì?
Một tiếng cọt kẹt phát ra từ phía sau cánh cửa sắt gỉ sét.
Khung xương của người bảo vệ trạm, một sinh vật được Hội Đồng Ghi Nhớ tạo ra để canh giữ dữ liệu, đang bị Sương Hư Vô ăn mòn.
Xương cốt của nó trắng bệch, phát ra ánh sáng xanh nhạt khi bị hư vô tiếp xúc.
Nó không tấn công.
Nó chỉ đứng đó, như một đài tưởng niệm cho những kẻ đã quên nhiệm vụ.
Lục Phong mở mắt.
Ánh mắt anh sắc lạnh.
Anh không có thời gian để suy ngẫm về triết lý.
Anh cần một nơi để ẩn náu.
Một nơi mà ký ức của anh không bị xóa bỏ bởi sự vô tâm của thế giới.
Và Station 4 là nơi duy nhất.
Nơi lưu trữ những dữ liệu "cũ kỹ", những ký ức không còn giá trị thương mại nhưng vẫn được giữ lại vì lý do lịch sử.
Anh đứng dậy, chân bước đi nặng nề.
Mỗi bước chân là một cuộc chiến chống lại trọng lực của sự lãng quên.
Anh cần vào hệ thống log nội bộ.
Anh cần "ghi chép" tên mình vào cơ sở dữ liệu công cộng.
Không phải để nổi tiếng.
Mà để tồn tại.
Đồng hồ đếm ngược trong đầu Lục Phong bắt đầu chạy.
Nếu không hoàn thành trong 11 giờ, Sương Hư Vô sẽ dày đặc đến mức anh không còn có thể tương tác với bất kỳ vật thể vật lý nào.
Anh sẽ trở thành một bóng ma, một ký ức trôi nổi, không thể chạm, không thể cảm nhận.
Bên ngoài, tiếng cọt kẹt của khung xương người bảo vệ ngày càng lớn.
Nó đang di chuyển.
Sương Hư Vô đang ăn mòn khớp xương của nó, khiến nó mất kiểm soát.
Nó đang trở thành một mối đe dọa ngẫu nhiên.
Lục Phong không quan tâm.
Anh tập trung vào màn hình.
Anh đang tạo một vòng lặp.
Một vòng lặp ký ức.
Mỗi khi hệ thống truy cập vào log, nó sẽ phải xử lý ký ức của anh.
Và mỗi khi nó xử lý ký ức đó, nó sẽ "nhớ" anh.
Nhưng để làm được điều đó, anh phải hiến dâng một phần của mình.
Không phải máu.
Mà là cảm xúc.
Anh phải chọn giữa việc giữ lại ký ức về mẹ, hay ký ức về Thanh Hà.
Một trong hai phải bị xóa bỏ vĩnh viễn để làm nhiên liệu cho vòng lặp này.
Anh nhìn vào hình ảnh của mẹ trong tâm trí.
Khuôn mặt dịu dàng, nụ cười ấm áp.
Ký ức đó là nền tảng của anh.
Nếu mất nó, anh sẽ là ai?
Nhưng nếu anh giữ nó, anh sẽ chết.
Anh sẽ tan biến vào hư không.
Lục Phong nhắm mắt lại.
Nước mắt chảy xuống, nhưng không ướt má.
Chúng biến thành hơi nước ngay khi chạm vào da anh.
"Xin lỗi," anh thì thầm.
Anh chọn ký ức về Thanh Hà.
Không phải vì anh yêu cô.
Mà vì ký ức về Thanh Hà chứa đựng sự kiểm soát, sự sợ hãi, và sự phụ thuộc.
Đó là những cảm xúc mạnh mẽ, đủ để giữ chân hệ thống.
Nhưng ký ức về mẹ...
đó là sự thuần khiết.
Anh cần giữ sự thuần khiết đó để không bị tha hóa hoàn toàn.
Anh xóa bỏ ký ức về Thanh Hà.
Một cơn đau dữ dội xé toạc tâm trí anh.
Anh hét lên, nhưng không có âm thanh.
Trong thế giới của dữ liệu, tiếng hét chỉ là một chuỗi bit bị lỗi.
Khi cơn đau lắng xuống, anh cảm thấy nhẹ nhõm.
Nhưng cũng trống rỗng.
Anh không còn nhớ rõ mặt Thanh Hà.
Anh chỉ nhớ cô là một mối đe dọa.
Một người bảo vệ.
Một kẻ thù.
Anh quay lại màn hình.
Ngón tay anh giờ đã hoàn toàn trong suốt.
Anh không còn cảm thấy được bàn phím.
Anh phải dựa vào ý chí thuần túy để gõ phím.
*SYSTEM LOG: MEMORY FUEL CONSUMED.
PROCESSING...*
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận