Chương 9

Mưa axit rơi xuống không có tiếng động, chỉ có mùi chua loét của tro tàn và sắt gỉ.

Lã Hủy Diệt mở mắt, nhưng con mắt ấy không phải của cô.

Nó nhìn thấy thế giới qua lăng kính của sự hung bạo, một nỗi khát khao tàn sát đang rực cháy trong huyết quản, như lửa đốt than.

Cô cố giơ tay lên, nhưng bàn tay đó lại nắm chặt thành quyền, gân guốc và đầy sức mạnh hủy diệt, muốn búng tung bất cứ thứ gì cản trở.

"Cô nghĩ mình có thể kiểm soát ta sao?" Giọng nói đó vang lên trong sọ não cô, thô lỗ, khàn đặc, mang theo mùi máu tanh.

Đó là Lã Hủy Diệt gốc, kẻ đàn ông đã từng là chủ nhân của thân xác này, nay lại trở thành ký sinh trùng trong tâm trí cô.

Lã Hủy Diệt (cô) nghiến răng, cảm giác đau đớn xé toạc ý thức.

Hai linh hồn, hai bộ ký ức, hai bản năng đối nghịch đang va chạm trong một lồng xương thịt mong manh.

Cô cảm nhận được nhịp tim của hắn — nhanh, gấp gáp, cuồng loạn.

Và hắn cũng cảm nhận được sự run rẩy, nỗi sợ hãi sâu thẳm mà cô luôn cố giấu kín.

Sự cộng sinh này là một lời nguyền.

Mỗi lần cô hít thở, hắn thở cùng.

Mỗi lần cô suy nghĩ, hắn phản bác.

"Thân xác này thuộc về tôi," cô thì thầm, giọng nói của cô yếu ớt, bị lấn át bởi tiếng gầm gừ nội tại của hắn.

"Là của chúng ta," hắn cười, một tiếng cười lạnh lẽo làm lạnh toát sống lưng cô.

"Ngươi là bản sao, là cái bóng.

Ta mới là ánh sáng thực sự, dù ánh sáng đó mang tên tà ác.

Nếu ngươi muốn tồn tại, hãy để ta dẫn đường.

Đừng kháng cự, nếu không, ta sẽ xé nát linh hồn ngươi từ bên trong."

Lã Hủy Diệt nhắm mắt lại, cố tập trung vào hơi thở.

Cô nhớ lại bài học của Thái Dương: *Ánh sáng không chiến đấu với bóng tối bằng lực lượng, mà bằng sự kiên định.* Cô không đẩy hắn ra, mà cô chấp nhận sự hiện diện của hắn, như chấp nhận một vết sẹo đau đớn trên da thịt.

Cô tách rời ý chí của mình khỏi cảm xúc của hắn.

Sự lạnh lùng của cô không phải là vô cảm, mà là một bức tường băng giá, ngăn cách cơn lửa cuồng nộ của hắn.

Hắn gào thét trong tâm trí, nhưng cô không phản ứng.

Cô đứng dậy, đôi chân run rẩy nhưng vững chãi.

Mưa axit bắn vào da thịt, gây ra những vết bỏng rát, nhưng cô không hề cựa quậy.

Cô phải giữ sự tĩnh lặng.

Nếu cô mất kiểm soát, hắn sẽ giành lại quyền điều khiển, và lúc đó, cô sẽ chỉ còn là một công cụ giết chóc, một con rối của quá khứ.

Bóng tối bên ngoài động thất đang蠢蠢欲 động.

Nó không chỉ là sự vắng mặt của ánh sáng, mà là một thực thể sống.

Nó hít thở.

Nó chờ đợi.

Và nó biết rằng, bên trong động thất này, có một thứ ngon ngọt hơn bất kỳ sinh vật nào khác: một linh hồn bị chia đôi, một mâu thuẫn hoàn hảo để nó khai thác.

Lã Hủy Diệt bước ra khỏi động thất.

Không khí bên ngoài đặc quánh như mật ong đen, khó thở.

Cung điện cũ kỹ nay đã trở thành một mê cung của bóng tối.

Những bức tường đá xám xịt giờ đây phủ đầy những mảng tối sẫm, chúng di chuyển chậm chạp, như những con sâu đang bò trên da thịt của tòa thành.

Mỗi bước chân cô in xuống đất đều tạo ra một vòng sóng nhỏ, làm những bóng tối trên mặt đất rụt lại, nhưng ngay lập tức lại bò về, bám lấy gót chân cô.

Cô không có vũ khí.

Cô chỉ có hai bàn tay và ý chí thép.

Nhưng trong thế giới Ngũ Tiên, ý chí mạnh mẽ hơn cả kiếm sắc.

Cô đi thẳng vào màn sương đen, nơi ánh sáng từ bình minh trước đó đã hoàn toàn tắt ngấm.

Quy luật của thế giới này là tàn nhẫn: ban ngày, con người là chúa tể; ban đêm, bóng tối là vua.

Và cô đang bước vào vương quốc của chúng.

Những gốc cây cổ thụ xung quanh cung điện uốn cong thân mình, tạo thành những hình thù quái dị.

Từ trong bóng râm, những đôi mắt đỏ chót lóe lên, nhấp nháy như đốm lửa ma trơi.

Chúng không nhìn cô, mà nhìn vào sự xung đột bên trong cơ thể cô.

Bóng tối bị thu hút bởi những vết nứt trong tâm hồn.

Nó ăn thịt nỗi sợ, nó uống máu sự nghi ngờ.

"Đừng nhìn vào chúng," giọng nói của hắn vang lên, lần này ít hung hãn hơn, nhiều cảnh báo hơn.

"Chúng sẽ kéo ngươi xuống địa ngục chỉ bằng một cái nhìn.

Chúng biết điểm yếu của ngươi.

Chúng biết ngươi sợ bị bỏ rơi, sợ trở thành kẻ cô độc."

Lã Hủy Diệt dừng bước.

Một bóng đen từ phía sau một bức tường đổ sụp lao tới, nhanh như tia chớp.

Nó không có hình dạng rõ ràng, chỉ là một khối vật chất lỏng, dính và lạnh giá.

Nó quấn lấy cổ tay cô, nơi hình xăm con mắt đen đang phát sáng yếu ớt.

Một nỗi đau thấu xương, như if ai đó đang dùng dao rọc da thịt và kéo ra từng mảnh.

Lã Hủy Diệt rên lên, nhưng cô không thốt thành tiếng.

Cô nhìn vào khối bóng tối đó.

Nó đang cố xâm nhập vào da thịt cô, tìm cách tiếp cận linh hồn cô.

"Hãy để ta ra," hắn nói, giọng khàn khàn.

"Ta có thể tiêu diệt nó.

Nhưng ngươi sẽ phải trả giá."

"Không," Lã Hủy Diệt đáp lại, giọng cứng rắn.

Cô không cần hắn.

Cô sẽ tự mình đối mặt với nỗi sợ của mình.

Cô tập trung tất cả ý thức vào bàn tay bị bắt.

Cô không đẩy nó ra, mà cô nắm chặt lại.

Cô chấp nhận nỗi đau.

Cô chấp nhận sự bẩn thỉu của bóng tối.

Và trong khoảnh khắc đó, hình xăm con mắt trên cổ tay cô bừng sáng, một ánh sáng xanh lạnh lẽo, cắt ngang qua khối bóng tối.

Khối bóng tối co rúm lại, phát ra một tiếng rít chói tai, rồi tan biến vào không khí, để lại một vết đen trên da thịt cô.

Lã Hủy Diệt thở hổn hển, mồ hôi lạnh đẫm lưng.

Cô vừa thắng một trận chiến nhỏ, nhưng giá trị là sự kiệt sức.

Và cô biết, đây chỉ là khởi đầu.

Khi cô tiến sâu hơn vào trung tâm của cơn ác mộng, không gian trở nên méo mó.

Thời gian dường như ngừng chảy.

Những bức tường cung điện biến dạng, tạo thành những hành lang vô tận, dẫn đến một nơi mà ánh sáng không bao giờ chạm tới.

Ý thức của Lã Hủy Diệt gốc lại bắt đầu蠢蠢欲 động.

Hắn cảm thấy cơ thể họ đang yếu đi, nguồn năng lượng đang bị rút cạn bởi những cuộc giao tranh với bóng tối.

"Ngươi đang giết chúng ta," hắn gào thét, giọng nói của hắn bây giờ mang theo sự hoảng loạn.

"Ngươi không hiểu sao?

Chúng ta là một.

Nếu ta chết, nguồn năng lượng duy nhất duy trì sự sống của bản sao sẽ biến mất.

Ngươi sẽ tan rã, Lã Hủy Diệt.

Ngươi sẽ trở thành tro bụi, giống như những bản sao thất bại trước đây."

Lã Hủy Diệt bước tiếp, từng bước một nặng trĩu.

Cô biết hắn nói đúng.

Cô là một sự tồn tại bất hợp pháp, một lỗi trong hệ thống.

Sự sống của cô phụ thuộc vào sự tồn tại của hắn, kẻ thù lớn nhất của cô.

Điều đó là một sự mỉa mai chua chát.

Cô phải bảo vệ kẻ thù để bảo vệ chính mình.

Cô phải yêu cái chết để sống.

"Ta không cần ngươi sống vì ngươi," cô nói, giọng nói vang lên trong không gian tĩnh mịch, như một lời tuyên chiến.

"Ta cần ngươi sống vì ta chưa hoàn thành nhiệm vụ của mình.

Ta chưa tìm ra chân tướng.

Ta chưa trả thù cho cha ta.

Và ta chưa chứng minh rằng ta không phải là một cái bóng."

Hắn im lặng.

Sự im lặng đó đáng sợ hơn những lời đe dọa.

Hắn đang tính toán, đang tìm cách lợi dụng sự ngây thơ của cô.

Nhưng Lã Hủy Diệt không còn là cô gái non nớt năm xưa.

Cô đã trải qua đau khổ, cô đã nhìn thấy sự thật tàn khốc.

Cô không còn sợ hãi sự cô đơn, vì cô đã sống trong nó.

Bỗng nhiên, không gian xung quanh họ sụp đổ.

Những bức tường tan rã thành bụi tro, sàn nhà nứt toác, lộ ra một vực thẳm đen kịt phía dưới.

Từ vực thẳm đó, một thực thể khổng lồ trỗi dậy.

Nó không phải là một con quái vật thông thường.

Nó là sự tổng hợp của tất cả bóng tối trong cung điện, tất cả nỗi sợ hãi, tất cả sự thù hận.

Nó có hàng trăm con mắt, mỗi con mắt đều là một linh hồn đã bị bóng tối nuốt chửng.

Con quái vật đó không tấn công cơ thể họ.

Nó tấn công tâm trí.

Hàng trăm giọng nói vang lên đồng thời, ồn ào, hỗn loạn, đầy sự khinh miệt và đau khổ.

*"Ngươi là giả." "Ngươi là kẻ cướp." "Ngươi không xứng sống." "Chết đi, bản sao."*

Lã Hủy Diệt quỳ xuống, tay ôm đầu.

Nỗi đau tinh thần mạnh hơn nỗi đau thể xác.

Cô cảm thấy ý thức của mình đang bị xé toạc, bị cuốn trôi vào dòng chảy của những ký ức đau thương.

Và trong lúc cô yếu đuối nhất, ý thức của Lã Hủy Diệt gốc xâm nhập vào.

Hắn không giúp đỡ.

Hắn tận dụng cơ hội này để giành lại quyền kiểm soát.

"Nhìn kìa," hắn thì thầm, giọng nói của hắn hòa vào những tiếng gào thét của bóng tối.

"Đó là số phận của ngươi.

Ngươi không thể thắng.

Hãy để ta ra.

Ta sẽ bảo vệ ngươi, bằng cách tiêu diệt tất cả những thứ này.

Bằng cách trở thành ác quỷ thực sự."

Lã Hủy Diệt mở mắt.

Trong đôi mắt cô, không còn sự sợ hãi.

Chỉ còn lại một sự trống rỗng, một sự tuyệt vọng sâu thẳm, nhưng cũng đầy quyết tâm.

Cô nhìn vào con quái vật bóng tối, nhìn vào hàng trăm con mắt đang trừng trừng nhìn cô.

"Ngươi muốn bảo vệ tôi?" cô nói, giọng nói của cô vang lên rõ ràng, cắt ngang qua sự ồn ào.

"Bằng cách trở thành kẻ thù của chính mình?

Bằng cách giết chết con người trong ngươi?"

Cô đứng dậy.

Cơ thể cô run rẩy, nhưng ý chí của cô cứng rắn như kim cương.

Cô không né tránh sự tấn công của bóng tối.

Cô bước thẳng vào lòng nó.

Cô chấp nhận bị nuốt chửng.

Cô chấp nhận sự hủy diệt.

Vì cô biết, chỉ khi chấp nhận cái chết, cô mới có thể tìm ra sự sống.

Con quái vật bóng tối bao quanh cô, những xúc giác lạnh giá quấn lấy cơ thể cô.

Nó cố xé nát cô, cố làm tan biến ý thức của cô.

Nhưng Lã Hủy Diệt không kháng cự.

Cô để cho nó làm.

Và trong khoảnh khắc cô buông bỏ mọi phòng thủ, một thứ gì đó khác thức tỉnh.

Không phải sức mạnh của hắn, mà là sức mạnh của chính cô.

Sức mạnh của sự chấp nhận.

Hình xăm con mắt trên cổ tay cô bùng nổ một ánh sáng trắng xóa, mạnh mẽ hơn bất kỳ lúc nào trước đây.

Ánh sáng đó không đẩy bóng tối ra, mà nó hòa quyện với bóng tối.

Nó biến bóng tối thành một phần của cô.

Lã Hủy Diệt hét lên, không phải vì đau đớn, mà vì sự giải phóng.

Cô không còn là nạn nhân.

Cô là chủ nhân của cả ánh sáng và bóng tối.

Con quái vật bóng tối co rúm lại, những con mắt của nó đóng lại một cách sợ hãi.

Nó không thể tiêu diệt một thứ đã chấp nhận nó.

Nó tan biến, để lại Lã Hủy Diệt đứng một mình giữa tàn tích của cung điện.

Nhưng chiến thắng này có một cái giá.

Ý thức của Lã Hủy Diệt gốc đã biến mất.

Không còn giọng nói của hắn.

Không còn sự xung đột.

Chỉ còn lại sự tĩnh lặng chết chóc.

Lã Hủy Diệt nhìn xuống đôi tay mình.

Chúng đang trở nên trong suốt, như thể cô đang tan biến.

"Ngươi đã làm gì?" cô thì thầm, giọng nói của cô vang vọng trong không gian trống rỗng.

Và rồi, từ trong bóng tối sâu thẳm nhất, một hình ảnh hiện ra.

Đó không phải là ký ức, mà là một cảnh tượng từ một thực tại khác.

Cô thấy một người phụ nữ trẻ, mang máng giống cô, đang đứng trên đỉnh một tòa tháp cao ngất.

Người phụ nữ đó đang cười, một nụ cười đầy kiêu hãnh và tàn nhẫn.

Và dưới chân cô ta, là xác của một Lã Hủy Diệt khác — một Lã Hủy Diệt đã chết trong vòng tay của Thái Dương.

Người phụ nữ trong tầm nhìn nhìn thẳng vào Lã Hủy Diệt, xuyên qua khoảng cách của thời gian và không gian.

Đôi mắt của cô ta sâu thẳm, chứa đựng một bí mật kinh hoàng.

"Chào mừng đến với Vòng lặp thứ hai, Lã Hủy Diệt," giọng nói của cô ta vang lên, không phải trong đầu, mà từ khắp nơi, như tiếng vọng của vũ trụ.

"Ngươi nghĩ mình đã thắng?

Ngươi chỉ mới bắt đầu hiểu trò chơi này.

Và lần này, kẻ săn mồi...

là chính cô."

Lã Hủy Diệt sững sờ.

Cô nhìn về phía chân trời, nơi bóng tối chưa kịp tan hết.

Một thứ gì đó quen thuộc, nhưng lại xa lạ, đang hiện hình từ trong bóng tối.

Đó là bóng dáng của một người đàn ông, cao lớn, mặc áo choàng đen.

Anh ta không nhìn cô.

Anh ta đang nhìn vào tay mình, nơi một vết sẹo giống hệt vết sẹo trên cổ tay cô đang phát sáng.

Lã Hủy Diệt nhận ra khuôn mặt đó.

Đó là Thái Dương.

Nhưng ánh mắt của anh ta không còn là ánh mắt của người đồng minh tạm thời.

Nó là ánh mắt của một kẻ thù đã biết tất cả.

Và trong tay anh ta, là một thanh kiếm được làm từ bóng tối thuần khiết.

Cô hiểu ra.

Cuộc chiến này không bao giờ là về việc tiêu diệt bóng tối.

Nó là về việc ai sẽ là người kiểm soát nó.

Và cô vừa mới trở thành con mồi hoàn hảo, không chỉ cho bóng tối, mà cho chính những người cô từng tin tưởng.

Lã Hủy Diệt bước về phía Thái Dương, từng bước một chậm rãi, nhưng đầy quyết tâm.

Cô không sợ hãi.

Cô đã chết một lần trong tâm trí.

Bây giờ, cô sẽ sống, dù phải trả giá bằng linh hồn.

Vì cô là Lã Hủy Diệt.

Và Lã Hủy Diệt không bao giờ đầu hàng, ngay cả trước chính số phận của mình.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập