Chương 10

Hơi thở của Lã Hủy Diệt trở nên nặng nề, mỗi nhịp thở đều kéo theo tiếng xé lẻ của phổi đang dần bị thiêu đốt từ bên trong.

"Hỏa Ma" không phải là một tuyệt kỹ dành cho phàm nhân, nó là lời nguyền của những kẻ tham vọng muốn vay mượn sức mạnh từ địa ngục.

Những đốm lửa đỏ rực vẫn còn bám trên đầu ngón tay cô, nhưng thay vì mang lại cảm giác ấm áp, chúng đang ăn mòn da thịt, biến từng tấc da thành tro tàn.

Dưới ánh trăng bạc lạnh lẽo, cơ thể cô trông như một bức tượng sáp đang tan chảy, lộ ra những đường gân xanh thẫm và mạch máu đập thình thịch dưới lớp da mỏng manh, gần như trong suốt.

Máu cô không chảy ra, mà bốc hơi thành những缕 khói tím nhạt, mang theo mùi hương ngọt ngào nhưng chết chóc của hoa tử đinh hương nở muộn.

Xung quanh, những khối bóng tối – những sinh vật mà người ta gọi là Phế Vật – đang co cụm lại, run rẩy trước sức nóng dư thừa của Hỏa Ma.

Chúng không dám tiến gần hơn, nhưng cũng không dám rời đi.

Chúng biết rằng con mồi này đã tự hủy hoại bản thân để giết chúng, và điều đó khiến chúng vừa sợ hãi vừa thèm khát.

Lã Hủy Diệt cố gắng đứng thẳng, nhưng đầu gối cô chòng chành.

Thế giới trước mắt cô bắt đầu quay tròn, màu sắc bị bóp méo, tiếng động bị kéo dài ra như tiếng vọng trong giếng sâu.

Cô nhớ lại lời cảnh báo của cha mình trước khi chết: *"Sức mạnh không có giá nào, con gái.

Nó luôn đòi hỏi sự trả giá bằng linh hồn."* Bây giờ, cô mới hiểu ý nghĩa thực sự của câu nói đó.

Linh hồn cô đang bị xé toạc, từng mảnh nhỏ bị lửa đốt cháy, để lại những vết sẹo vô hình nhưng đau đớn hơn bất kỳ vết thương thể xác nào.

Một bóng người bước ra từ màn đêm dày đặc, nhẹ nhàng như một cơn gió thoảng qua.

Không có tiếng bước chân, không có tiếng động, chỉ có sự hiện diện áp đảo của một kẻ săn mồi đỉnh cao.

Đó là Tả Thiếu Bảo.

Thanh trường kiếm trong tay hắn không dính một giọt máu, nhưng kiếm khí tỏa ra lại đen kịt, hòa quyện hoàn toàn với bóng tối xung quanh, khiến hắn trông như một phần của đêm tối, một thực thể sống được sinh ra từ sự vắng mặt của ánh sáng.

Hắn nhìn Lã Hủy Diệt với ánh mắt bình thản, không có sự khinh miệt, cũng không có lòng trắc ẩn, chỉ có sự quan sát khách quan của một nhà khoa học đang nghiên cứu một hiện tượng tự nhiên hiếm gặp.

"Từ lâu, ta đã biết ngươi sẽ xuất hiện vào đêm này," giọng nói của Tả Thiếu Bảo vang lên, trầm ấm nhưng lạnh lẽo như băng giá.

"Bản sao của Lã Hủy Diệt gốc.

Một sản phẩm sai lầm của thiên mệnh, nhưng lại mang trong mình tiềm năng hủy diệt lớn nhất." Hắn đưa tay lên, vuốt ve lưỡi kiếm đen kịt, ánh mắt hắn quét qua cơ thể đang tan rã của cô.

"Ngươi nghĩ mình đang chiến đấu để tồn tại?

Ngươi chỉ đang thực hiện vai trò của mình trong vở kịch này.

Mỗi giọt máu ngươi rơi xuống, mỗi chút đau đớn ngươi chịu đựng, đều là nhiên liệu cho sự thức tỉnh của Bản Gốc." Lã Hủy Diệt nghiến răng, cố gắng kìm nén cơn đau thấu tim.

Cô muốn hét lên, muốn tấn công, nhưng cơ thể cô đã phản bội ý chí của cô.

Cô nhìn vào đôi mắt của Tả Thiếu Bảo, tìm kiếm một dấu hiệu của sự dối trá, nhưng tất cả những gì cô thấy là sự chân thành đáng sợ.

Hắn tin vào những gì mình nói.

Hắn tin rằng cô là một lỗi lầm, một thứ cần phải được loại bỏ hoặc sử dụng để phục vụ một mục đích cao cả hơn.

Và trong niềm tin đó, hắn không hề do dự.

"Chiến đấu đi," Tả Thiếu Bảo ra lệnh, giọng nói của hắn vang vọng trong không gian tĩnh lặng.

"Mỗi giọt máu của ngươi rơi xuống là một bước tiến của ta và Bản Gốc.

Ngươi mạnh mẽ thế nào cũng không thể thoát khỏi quy luật này.

Bóng tối không giết chết ngươi, nó chỉ hấp thụ ngươi.

Và khi ngươi hoàn toàn thuộc về bóng tối, ngươi sẽ trở thành một phần của ta, của Bản Gốc, của trật tự mới." Hắn giơ kiếm lên, không hướng về phía Lã Hủy Diệt, mà hướng về phía bầu trời đêm.

Những khối bóng tối xung quanh lập tức lao tới, bao vây cô chặt chẽ hơn, tạo thành một bức tường sống động, di chuyển, thở, và đói khát.

Lã Hủy Diệt không còn lựa chọn nào khác.

Cô biết rằng nếu cô dừng lại, cô sẽ chết.

Nhưng nếu cô tiếp tục, cô sẽ mất đi chính mình.

Cô nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, và sau đó, cô mở mắt ra.

Trong đôi mắt cô, không còn sự sợ hãi, không còn sự do dự, chỉ có một quyết tâm lạnh lùng, tàn nhẫn.

Cô bắt đầu di chuyển, không phải để chạy trốn, mà để lao thẳng vào đám đông bóng tối.

Cuộc chiến không còn là sự đối đầu giữa ánh sáng và bóng tối, mà là sự đấu tranh giữa ý chí và bản năng.

Lã Hủy Diệt dùng chính cơ thể đang tan rã của mình làm vũ khí.

Cô đâm tay vào những khối bóng tối, kéo chúng lại gần, và sau đó, cô dùng Hỏa Ma còn sót lại trong cơ thể để đốt cháy chúng từ bên trong.

Nhưng mỗi lần cô làm như vậy, cơ thể cô lại mất đi một phần nữa.

Da thịt cô biến thành tro, xương cốt cô trở nên mong manh, và linh hồn cô bắt đầu rời khỏi cơ thể, trôi nổi trong không gian như một缕 khói vô hình.

Tả Thiếu Bảo đứng yên, quan sát cuộc biểu diễn tuyệt vọng này.

Hắn không can thiệp, không giúp đỡ, cũng không ngăn cản.

Hắn chỉ đứng đó, như một khán giả đang xem một vở kịch bi kịch.

"Đúng vậy," hắn thì thầm, giọng nói của hắn hòa lẫn với tiếng gầm rú của bóng tối.

"Cảm nhận nó.

Cảm nhận sự tan rã.

Cảm nhận sự giải phóng.

Khi ngươi không còn là Lã Hủy Diệt, ngươi sẽ trở thành tự do." Lã Hủy Diệt không nghe thấy lời nói của hắn.

Cô chỉ cảm thấy đau.

Đau đến mức cô muốn chết.

Nhưng cái chết không đến.

Thay vào đó, cô cảm thấy một sự trống rỗng khủng khiếp trong lồng ngực.

Tim cô ngừng đập, nhưng cô vẫn còn ý thức.

Cô nhìn xuống đôi tay của mình, chúng đã biến thành bóng tối thuần khiết, không còn chút hình dáng người nào.

Cô đang trở thành một phần của bóng tối, một phần của thứ mà cô đã dành cả đời để chiến đấu chống lại.

Trong khoảnh khắc tuyệt vọng nhất, khi cơ thể cô đã gần như hoàn toàn hóa thành bóng tối, một luồng sáng trắng tinh khiết bùng nổ từ sâu thẳm bên trong cô.

Không phải từ bên ngoài, không phải từ bất kỳ nguồn lực nào, mà từ chính linh hồn cô đang tan rã.

Ánh sáng đó không ấm áp, không dịu dàng, mà lạnh lẽo, sắc bén, và đầy uy quyền.

Nó xé toạc bóng tối, đẩy lùi những khối Phế Vật, và chiếu sáng khuôn mặt kinh hoàng của Tả Thiếu Bảo.

Hắn lùi lại, mắt mở to, miệng hé mở nhưng không phát ra tiếng nói.

Ánh mắt của hắn không còn là ánh mắt của một kẻ kiểm soát, mà là ánh mắt của một kẻ bị sốc, bị kinh hãi.

"Không thể nào..." hắn thì thầm, giọng nói run rẩy.

"Làm sao ngươi có thể...?" Lã Hủy Diệt đứng giữa luồng sáng trắng, cơ thể cô không còn tan rã nữa.

Những vết nứt trên da thịt cô đóng lại, tro tàn biến mất, và màu sắc trở lại trên khuôn mặt cô.

Nhưng đó không phải là màu sắc của sự sống, mà là màu sắc của sự trống rỗng.

Cô nhìn xuống đôi tay của mình, chúng trắng toát, không còn dấu vết của bóng đen hay vết nứt.

Nhưng trên khuôn mặt cô, hiện lên một nụ cười quái dị, không phải của người sống, cũng không phải của người chết.

Đó là nụ cười của một kẻ đã nhìn thấy chân tướng của vũ trụ, và chấp nhận nó, dù nó có kinh hoàng đến đâu.

Tả Thiếu Bảo đã biến mất hoàn toàn, để lại chỉ một khoảng trống trong không gian, như thể hắn chưa bao giờ tồn tại.

Lã Hủy Diệt đứng một mình giữa chiến trường tàn phá, ánh sáng trắng xung quanh cô dần tắt đi, nhường chỗ cho bóng tối bao trùm.

Nhưng lần này, bóng tối không còn đáng sợ nữa.

Nó chỉ là một phần của cô, như ánh sáng là một phần của cô.

Cô bước về phía trước, từng bước chậm rãi, nhưng đầy quyết tâm.

Cô không còn là Lã Hủy Diệt của quá khứ, cũng không còn là bản sao của một võ giả đã chết.

Cô là một thứ gì đó mới, một thứ gì đó chưa từng có trong lịch sử Ngũ Tiên.

Và cô biết rằng, cuộc chiến thực sự mới chỉ bắt đầu.

Trong bóng tối sâu thẳm, một giọng nói vang lên, không phải từ Tả Thiếu Bảo, mà từ chính sâu thẳm tâm trí cô.

*"Chào mừng đến với Vòng lặp thứ ba, Lã Hủy Diệt.

Lần này, ngươi không còn là con mồi.

Ngươi là kẻ săn mồi.

Và kẻ mà ngươi phải săn...

là chính ta."* Lã Hủy Diệt dừng bước.

Cô nhìn lên bầu trời đêm, nơi những vì sao đang lấp lánh, nhưng trong ánh mắt cô, không còn sự ngây thơ, không còn sự hy vọng.

Chỉ có sự lạnh lùng, tàn nhẫn, và một khát vọng hủy diệt chưa từng có.

Cô đã tìm ra chân tướng về cái chết của cha mình, về bản chất của chính mình, và về kẻ thù thực sự của cô.

Và bây giờ, cô sẽ trả thù.

Dù phải trả giá bằng linh hồn, dù phải biến thành quỷ dữ, cô cũng sẽ làm điều đó.

Vì cô là Lã Hủy Diệt.

Và Lã Hủy Diệt không bao giờ đầu hàng, ngay cả trước chính số phận của mình.

Nhưng trong sâu thẳm tâm trí cô, một nghi ngờ nhỏ bé, nhưng dai dẳng, vẫn tồn tại.

Nếu cô là kẻ săn mồi, vậy thì kẻ mà cô phải săn...

có thực sự là Tả Thiếu Bảo không?

Hay đó là một ai đó khác, một ai đó mà cô chưa từng nghi ngờ, một ai đó luôn ở bên cạnh cô, trong những khoảnh khắc hạnh phúc nhất và đau khổ nhất của cuộc đời cô?

Cô nhìn về phía chân trời, nơi bóng tối đang dần tan biến, nhường chỗ cho bình minh.

Nhưng trong ánh mắt cô, bóng tối vẫn còn đó, chờ đợi, rình rập, và sẵn sàng nuốt chửng cô bất cứ lúc nào.

Bình minh không phải là sự giải cứu, mà là lời cảnh tỉnh tàn nhẫn.

Ánh nắng vàng óng ả chiếu xuống, soi rõ từng vết máu khô trên áo choàng của cô, biến chúng thành những đốm nâu xám nhợt nhạt, như những vết bẩn vĩnh viễn không thể tẩy xóa.

Gió sớm mang theo mùi ẩm mốc của đất bùn và sắt gỉ, một mùi vị quen thuộc đến mức khiến dạ dày cô co quắp lại, nhưng cô vẫn đứng im, bất động như một bức tượng đá giữa cánh đồng hoang vu.

Tả Thiếu Bảo đứng ở phía sau, cách cô ba bước chân.

Khoảng cách ba bước chân ấy, trong khoảnh khắc này, dài hơn cả khoảng cách giữa trời và đất.

Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn cô với ánh mắt sâu thẳm, nơi ẩn chứa một nỗi đau mà cô từng nghĩ mình hiểu, nhưng giờ đây, nó lại trở nên xa lạ và đáng sợ hơn bao giờ hết.

“Cậu đang nhìn tôi như thể tôi là kẻ thù,” giọng nói của hắn vang lên, trầm thấp, pha lẫn một chút mệt mỏi.

Không phải mệt mỏi thể xác, mà là sự kiệt quệ của tâm hồn.

Cô quay người lại, ánh mắt sắc lẹm như lưỡi dao găm.

“Và cậu đang nhìn tôi như thể tôi là nạn nhân.

Nhưng chúng ta đều biết, trong trò chơi này, không có ai là nạn nhân thực sự.” Hắn cười nhạt, một nụ cười đầy mỉa mai nhưng lại chứa đựng sự chân thành đến đau lòng.

Không có nạn nhân.

Chỉ có những kẻ hy sinh và những kẻ sống sót.

Và hôm nay, ai là người phải hy sinh?” Câu hỏi treo lơ lửng trong không khí, nặng trĩu như một tảng đá.

Cô cảm thấy tim mình đập thình thịch, không phải vì sợ hãi, mà vì một cảm giác kỳ lạ, giống như đang đứng trên bờ vực của một sự thật mà cô đã cố tình che giấu trong suốt nhiều năm qua.

“Cậu muốn biết đáp án sao?” Cô bước tới, giảm khoảng cách xuống còn hai bước chân.

Mùi hương trầm ấm của hắn phả vào mũi cô, một mùi hương từng khiến cô say mê, giờ đây lại khiến cô muốn nôn mửa.

“Hay cậu muốn tôi giết cậu ngay lúc này, để kết thúc tất cả?” Tả Thiếu Bảo không lùi lại.

Hắn mở rộng vòng tay, như thể đang mời gọi một cái ôm, hay một nhát dao.

“Nếu đó là cách duy nhất để cứu sống thế giới này, thì hãy làm đi.

Đừng do dự.

Đừng để lòng trắc ẩn giết chết chính cậu.” Cô rút kiếm ra.

Lưỡi kiếm lạnh lẽo ánh lên dưới ánh nắng ban mai, phản chiếu khuôn mặt tái nhợt của cô.

Bàn tay cô run lên, không phải vì yếu đuối, mà vì sức ép của ký ức.

Ký ức về những đêm dài hắn nằm bên cạnh cô, thì thầm những lời yêu thương ngọt ngào.

Ký ức về những lần hắn dùng thân mình chắn lấy mũi tên dành cho cô.

Ký ức về nụ hôn đầu tiên, nơi mà bóng tối dường như đã lùi xa, nhường chỗ cho ánh sáng của tình yêu.

Nhưng bóng tối không bao giờ thực sự rời đi.

Nó chỉ ẩn náu, chờ đợi cơ hội để cắn vào gót chân cô.

“Tại sao?” Cô hỏi, giọng khàn đặc.

“Tại sao cậu lại làm vậy?

Tại sao lại để tôi tin rằng cậu là người yêu của tôi, trong khi thực chất, cậu là kẻ thù lớn nhất của tôi?” Tả Thiếu Bảo nhìn thẳng vào mắt cô, đôi mắt đen láy của hắn bỗng chốc trở nên vô cùng sâu thẳm, như một vực thẳm không đáy.

“Vì tình yêu là vũ khí mạnh nhất, và cũng là điểm yếu chí tử nhất.

Nếu cậu biết sự thật từ đầu, cậu đã không bao giờ có thể hạ thủ.

Và nếu cậu không hạ thủ, thế giới này sẽ diệt vong.” “Vậy nên cậu chọn cách lừa dối tôi?” Cô hét lên, giọng nói vang vọng giữa cánh đồng hoang vu, làm đàn chim trời bay vút lên trời cao.

“Cậu chọn cách biến tình yêu của chúng ta thành một công cụ?

Thành một con đường dẫn đến cái chết của chính cậu?” “Không phải cái chết của tôi,” hắn sửa lại, giọng nói nhẹ nhàng nhưng kiên quyết.

“Mà là sự hy sinh cần thiết.

Và nếu cái chết của tôi có thể mang lại bình yên cho thế giới, thì đó là một cái chết đáng giá.” Cô cảm thấy một cơn đau nhói chạy dọc sống lưng, không phải từ kiếm trong tay, mà từ trái tim đang vỡ vụn.

Cô nhớ lại những đêm dài hai người cùng nhau chiến đấu, cùng nhau chia sẻ những bí mật đen tối nhất.

Cô nhớ lại cách hắn chăm sóc cô khi cô bị thương, cách hắn lau đi những giọt nước mắt của cô bằng những ngón tay ấm áp.

Tất cả đều là giả tạo?

Hay chỉ có một phần sự thật, được gói gọn trong một lời nói dối lớn lao?

“Tôi không tin,” cô nói, giọng run rẩy.

“Tôi không tin rằng tình yêu của cậu là giả.

Tôi không tin rằng cậu có thể lừa dối tôi một cách hoàn hảo đến vậy.” Tả Thiếu Bảo bước tới, đặt tay lên vai cô.

Cánh tay hắn vững chãi, nhưng cô cảm thấy sự run rẩy bên trong.

“Hãy nhìn kỹ vào đôi mắt tôi, A Lan.

Hãy tìm kiếm sự giả dối trong đó.

Nếu cậu tìm thấy, hãy giết tôi.

Nhưng nếu không...

hãy tin tôi.

Hãy tin rằng những gì chúng ta đã có là thật, dù nó kết thúc trong đau khổ.” Cô nhìn vào đôi mắt hắn.

Đôi mắt mà cô đã từng nhìn thấy hàng ngàn lần, đôi mắt chứa đựng cả bầu trời và biển cả.

Và trong khoảnh khắc đó, cô không thấy sự giả dối.

Cô chỉ thấy nỗi đau, nỗi đau của một người đàn ông yêu thương cô hết mực, nhưng buộc phải chọn con đường tàn khốc nhất để bảo vệ cô, bảo vệ thế giới.

Kiếm trong tay cô nặng trĩu.

Cô không thể hạ nó xuống.

Cô cũng không thể nâng nó lên.

Cô đứng đó, bị mắc kẹt giữa tình yêu và trách nhiệm, giữa sự thật và lời nói dối.

“Nếu tôi giết cậu,” cô thì thầm, “thì ai sẽ ở bên tôi trong những đêm dài tăm tối?

Ai sẽ là người giữ tôi khỏi sự điên loạn của chính bản thân?” “Chính cậu,” Tả Thiếu Bảo trả lời.

“Cậu luôn mạnh mẽ hơn cậu nghĩ.

Và bóng tối...

bóng tối không phải là kẻ thù của cậu.

Nó là một phần của cậu.

Hãy chấp nhận nó, và cậu sẽ trở thành nữ hoàng thực sự của thế giới này.” Cô nhắm mắt lại, cố gắng nuốt xuống cảm giác nghẹn ngào trong cổ họng.

Khi cô mở mắt ra, ánh nhìn của cô đã trở nên lạnh lùng, sắc bén.

Cô đưa kiếm lên, nhưng không hướng về phía hắn.

Cô hướng kiếm về phía mặt đất, cắm nó xuống.

“Tôi sẽ không giết cậu hôm nay,” cô nói, giọng bình thản đến đáng sợ.

“Nhưng tôi sẽ không tha cho cậu.

Tôi sẽ tìm ra sự thật.

Và khi tôi tìm ra nó, dù đó là gì đi nữa, tôi sẽ đối mặt với nó.

cậu sẽ phải chịu đựng mọi hậu quả.” Tả Thiếu Bảo gật đầu, một nụ cười nhẹ nhàng hiện lên trên khóe miệng.

“Tôi biết cậu sẽ làm như vậy.

Và tôi sẽ chờ đợi.

Dù phải chờ đợi cả đời, tôi vẫn sẽ chờ đợi.” Hắn quay người, bước đi vào trong ánh sáng ban mai.

Bước chân của hắn vững chãi, nhưng cô có thể thấy sự cô đơn trong từng nhịp bước.

Cô đứng đó, nhìn theo bóng lưng của hắn, cảm thấy một khoảng trống lớn trong tim mình, một khoảng trống mà không gì có thể lấp đầy.

Gió lại thổi, mạnh hơn, cuốn theo những chiếc lá khô trên mặt đất.

Cô cúi xuống, rút kiếm ra, lau sạch những vết đất trên lưỡi kiếm.

Lưỡi kiếm vẫn còn dính máu, máu của những kẻ thù cô đã giết, và có thể, cả máu của chính cô.

Cô nhìn về phía chân trời, nơi Tả Thiếu Bảo đang dần biến mất trong sương mù.

Và trong khoảnh khắc đó, cô nhận ra một điều.

Bóng tối không chỉ ở bên ngoài.

Nó ở bên trong cô.

Nó đã ở đó từ lâu, chờ đợi cơ hội để bùng nổ.

Và bây giờ, nó đã thức tỉnh.

Cô không còn là A Lan ngây thơ, tin vào tình yêu mù quáng.

Cô là A Lan, người đã nhìn thấy sự thật tàn khốc nhất.

Và cô sẽ không bao giờ quay lại.

Cô bắt đầu bước đi, theo hướng ngược lại với Tả Thiếu Bảo.

Mỗi bước chân
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập