Chương 11

Gió đêm trong Cung Thiên Minh không mang theo mùi hương hoa nhài như ban ngày, mà là mùi ẩm mốc của đất chết và sắt gỉ.

Lã Hủy Diệt đứng giữa hành lang đá cẩm thạch, nơi những khối đá lạnh lẽo phản chiếu lại hình ảnh cô — một bóng người nhỏ bé, đơn độc, nhưng lại tỏa ra một luồng khí thế sắc bén đến rợn người.

Cô không chờ đợi bất kỳ phép bảo hộ nào từ các đại sư, cũng không tìm kiếm thần dược.

Cô biết rõ, trong thế giới này, chỉ có sức mạnh mới là ngôn ngữ chung giữa sinh vật và quái vật.

Những bóng tối xung quanh cô không còn là sự vắng mặt của ánh sáng nữa.

Chúng cuộn khúc lại, đen kịt và đặc quánh như mực tàu đổ ra mặt đất, chuyển động theo nhịp thở của chính chúng.

Chúng giống như những con rắn khổng lồ đang ngủ say, nhưng mỗi khi Lã Hủy Diệt bước đi, chúng lại rít lên một tiếng xì xào nhẹ, như những lời thì thầm đầy cám dỗ và thù hận.

Làn da cô run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì bản năng sinh tồn đang cảnh báo cô rằng không khí ở đây đang trở nên nặng nề, ngột ngạt.

Cô hít một hơi sâu, cố gắng giữ cho nhịp tim ổn định.

Trong đầu cô vang lên lời nói của Tả Thiếu Bảo, lạnh lùng và tàn nhẫn: *"Bóng tối không phải là kẻ thù của cậu.

Nó là một phần của cậu."* Câu nói đó như một vết dao cứa vào tâm trí, nhưng cũng là một liều thuốc độc giúp cô tỉnh táo.

Cô không chấp nhận nó, nhưng cô cũng không thể phủ nhận sự thật đang hiện hữu trước mắt.

Những bóng tối này đang nhìn cô.

Chúng nhận ra cô.

Lã Hủy Diệt siết chặt tay, móng tay bấm vào lòng bàn tay đến mức đau nhói.

Cô cần sự đau đớn này để tỉnh táo.

Cô là bản sao, một sai lầm của tạo hóa, một thứ đồ vật được tạo ra để phục vụ cho mục đích của Đế Vương.

Nhưng đêm nay, cô sẽ không để bản thân trở thành con mồi.

Cô bước tiếp, từng bước chân vang lên tiếng "cộc cộc" khô khan trên mặt đá, phá vỡ sự im lặng chết chóc của cung điện.

Bóng tối bên dưới chân cô bắt đầu sủi bọt, như thể chúng đang cố gắng bò lên, quấn lấy mắt cá chân cô, nhưng cô không hề dừng lại.

*

Lã Hủy Diệt thở hổn hển, mồ hôi ướt đẫm trán cô.

Cô nhận ra rằng đối đầu trực tiếp là tự sát.

Cô cần một cơ hội, dù chỉ là một giây.

Cô nhớ lại lời của Tả Thiếu Bảo: *"Bóng tối là một phần của cậu."* Cô không chấp nhận nó, nhưng cô có thể sử dụng nó.

Cô nhắm mắt lại, trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, cô buông bỏ mọi phòng thủ, mọi sự kiểm soát.

Cô để cho nỗi sợ hãi, sự căm thù, và nỗi đau của mình tràn ngập tâm trí.

Cô cảm thấy những bóng tối xung quanh bắt đầu dao động, như thể chúng đang bị thu hút bởi nguồn năng lượng tiêu cực đang bùng nổ từ bên trong cô.

Khi cô mở mắt ra, ánh nhìn của cô đã thay đổi.

Nó không còn là ánh nhìn của một con người, mà là ánh nhìn của một kẻ săn mồi.

Cô lao về phía Lã Nguyên, không phải để né tránh, mà để đâm xuyên vào.

Lưỡi kiếm bạc của cô, được gia công bằng ý chí của cô, đâm thẳng vào lồng ngực của hắn.

Lã Nguyên không né.

Hắn đứng đó, nhìn cô với vẻ mặt kinh ngạc, như thể không tin vào điều mình đang chứng kiến.

làm gì vậy?" giọng hắn vang lên, lần này nó nghe yếu ớt hơn, như tiếng thì thầm của một đứa trẻ.

Lưỡi kiếm xuyên qua trái tim hắn.

Nhưng thay vì máu đỏ tươi phun ra, từ vết thương ấy trào ra một dòng nước đen đặc, nhớt và lạnh lẽo.

Dòng nước đó không chảy xuống đất, mà bay lên không trung, hình thành nên hàng ngàn hình ảnh nhỏ bé, mờ nhạt.

Lã Hủy Diệt nhìn thấy những khuôn mặt trong dòng nước đen đó.

Đó là cha cô.

Đó là mẹ cô.

Đó là những cung nữ, những võ giả, và cả chính cô, ở những phiên bản khác nhau, đang gào thét trong tuyệt vọng.

"Không..." Lã Hủy Diệt hét lên, nhưng cô không rút kiếm ra.

Cô giữ chặt tay, nhìn những hình ảnh đó tan biến vào không khí.

Cô nhận ra rằng Lã Nguyên không còn là con người nữa.

Hắn là một cái bình chứa, một kho lưu trữ những ký ức và linh hồn bị Bóng Tối nuốt chửng.

Hắn không yêu cô.

Hắn chỉ yêu sự kiểm soát, và cô là con thú cưng cuối cùng mà hắn muốn sở hữu.

"Cậu là ai?" Lã Hủy Diệt hỏi, giọng cô run rẩy nhưng đầy căm phẫn.

Lã Nguyên, hoặc thứ đang chiếm lấy xác hắn, mỉm cười.

"Ta là Đế Vương.

cậu là chìa khóa."

***

Lã Hủy Diệt lùi lại một bước, rút kiếm ra khỏi tay Lã Nguyên.

Cơ thể hắn xụp xuống, không còn chút sinh khí.

Những sợi bóng tối trên tay hắn tan biến, để lại một xác chết lạnh lẽo, trống rỗng.

Lã Hủy Diệt đứng đó, nhìn bàn tay mình vẫn còn dính đầy chất lỏng đen nhớt.

Nó lạnh buốt, như thể nó đang cố gắng ăn mòn da thịt cô.

Cô nhìn thấu mưu đồ của kẻ mình từng yêu thương nhất.

Hắn không bao giờ thực sự yêu cô.

Hắn chỉ xem cô là một công cụ, một bản sao để hoàn thiện kế hoạch thống trị của Đế Vương.

Tình yêu của hắn là một cái bẫy, một lớp vỏ bọc ngọt ngào để che giấu sự tàn bạo và tham vọng.

Trong thế giới Ngũ Tiên, tình yêu không tồn tại nếu nó đi kèm với sự đánh đổi sinh mạng của người khác.

Và cô đã suýt nữa thì trở thành nạn nhân của sự hy sinh đó.

Lã Hủy Diệt lau sạch kiếm, ánh mắt cô trở nên trống rỗng, nhưng sâu thẳm bên trong, một ngọn lửa mới đang bùng cháy.

Không còn là ngọn lửa của tình yêu hay sự ngây thơ, mà là ngọn lửa của sự hủy diệt và tái sinh.

Cô biết rằng mình không thể quay lại.

Cô không thể tìm kiếm sự an ủi ở bất kỳ ai, kể cả Thái Dương hay Tả Thiếu Bảo.

Cô chỉ có thể dựa vào chính mình.

Cô quay người, bước ra khỏi phòng, bỏ lại xác chết của Lã Nguyên phía sau.

Bóng tối trong hành lang vẫn cuộn khúc, nhưng lần này, chúng không còn đáng sợ.

Chúng chỉ là những bóng của chính cô, những bóng mà cô sẽ học cách kiểm soát, chứ không để chúng kiểm soát cô.

Khi cô bước ra khỏi cung điện, ánh sáng ban mai đầu tiên vừa ló dạng ở chân trời.

Nhưng Lã Hủy Diệt không nhìn về phía đó.

Cô nhìn xuống đôi chân mình, nơi những bóng tối vẫn bám chặt, như những vết sẹo không thể xóa nhòa.

Cô mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng và đầy quyết tâm.

"Đế Vương," cô thì thầm vào gió.

"Chúng ta sẽ gặp lại nhau.

Và lần này, tôi sẽ không tha."

Gió thổi mạnh, cuốn theo tiếng thì thầm của cô, biến nó thành một lời nguyền, một lời hứa, và một lời tạm biệt với phiên bản cũ của chính mình.

Lã Hủy Diệt bước đi, vào trong màn sương mù dày đặc, nơi con đường phía trước vẫn còn tối tăm, nhưng cô không còn sợ hãi.

Vì cô biết, bóng tối lớn nhất không nằm ở bên ngoài, mà nằm trong tim của kẻ thù.

Và cô sẽ là người dập tắt nó.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập