Chương 12

Mùi hôi thối nồng nặc, như thịt thối rữa lẫn với tro than cháy dở, xộc thẳng vào mũi Lã Hủy Diệt.

Đó không phải là mùi của bóng tối thông thường – thứ bóng tối chỉ là sự vắng mặt của ánh sáng, lạnh lẽo và vô tri.

Đây là mùi của cái chết đang thở, của những linh hồn bị xé toạc ra khỏi xác để làm mồi cho sự hung bạo.

Cô bước chậm rãi vào hành lang cung điện, đôi chân trần chạm xuống đá lạnh, nhưng cảm giác lạnh giá ấy lại khiến cô tỉnh táo hơn bất kỳ lúc nào.

Xung quanh cô, những bóng đen dưới chân không còn phẳng lì bám sát đất.

Chúng cuộn xoáy, phồng lên như những khối thịt sống, vươn dài ra với những ngón tay mảnh khảnh, sắc nhọn.

Tiếng rú gào xé toạc không gian.

Những lão quý phi, những cung nữ xinh đẹp nhất Ngũ Tiên, những kẻ từng hống hách và kiêu ngạo, giờ đây chỉ là những con mồi hoảng loạn.

Họ cố gắng chạy, nhưng mỗi bước chân họ đặt xuống, bóng đen của chính họ lại siết chặt lấy cổ chân, kéo họ xuống sâu hơn vào trong màn đêm vô tận.

Giúp tôi với!" Tiếng cầu cứu của một phi tần trở nên nghẹt thở khi bóng đen của cô ta, vốn chỉ là một vệt tối mờ nhạt, bỗng chốc phồng to, nuốt chửng lấy nửa thân dưới của cô.

Da thịt cô ta bắt đầu đen lại, mục rữa ngay trước mắt Lã Hủy Diệt.

Không ai dám nhìn.

Mọi ánh mắt đều hướng về phía Lã Hủy Diệt, ánh mắt của sự sợ hãi tột cùng, của sự ghê tởm, và của một sự kính sợ hoang dại.

Cô đứng đó, bất động, như một bức tượng băng giá giữa biển lửa của nỗi kinh hoàng.

Bóng đen dưới chân cô không tấn công cô.

Chúng quỳ phục.

Chúng rên rỉ.

Chúng đang chờ đợi mệnh lệnh từ vị nữ thần hủy diệt mà chúng đã chọn.

Lã Hủy Diệt hít một hơi sâu, không khí trong phổi cô cay xè.

Cô nhớ lại lời thì thầm của "công chúa nhỏ" – bản gốc của chính cô – trong ký ức mơ hồ.

*Họ không sợ bóng tối, họ sợ thứ bóng tối mang theo ý chí của ngươi.* Cô hiểu rồi.

Bóng tối trong thế giới Ngũ Tiên không chỉ là quái vật.

Nó là tấm gương phản chiếu tâm hồn.

Và tâm hồn của Lã Hủy Diệt, một bản sao được tạo ra từ sự tàn bạo và tham vọng, là thứ thức ăn ngon nhất cho chúng.

Cô giơ tay lên, ngón tay mảnh khảnh vẫy nhẹ.

Những khối bóng đen đang xé xác các phi tần bỗng chốc dừng lại.

Chúng co lại, lùi về phía chân cô, như những con chó dữ bị gọi về.

Sự im lặng trở lại, nặng nề và suffocating.

Chỉ còn lại tiếng thở dốc của những kẻ sống sót, những người đang co ro trong góc tường, mắt mở to vì kinh hoàng.

Lã Hủy Diệt bước tiếp, mỗi bước chân của cô làm rung chuyển mặt đất.

Cô không nhìn họ.

Cô không cần sự đồng cảm của họ.

Cô chỉ cần sự im lặng để nghe rõ tiếng bước chân của kẻ thù đang tiến lại gần từ phía sau.

Sương tan, mặt trời chưa mọc nhưng hoàng cung đã tĩnh lặng.

Một sự tĩnh lặng chết chóc, không còn tiếng rú gào, không còn tiếng bước chân.

Lã Hủy Diệt đứng giữa sân điện, trên tay cầm thanh kiếm dính đầy máu đen.

Cô nhìn xuống xác Lý Tử Hạo.

Anh ta nằm đó, mắt mở to, vẻ mặt đầy sự kinh hoàng và không thể tin nổi.

Anh ta đã chết.

Không phải vì bị đâm, mà vì sự từ chối tồn tại của cô đã làm sụp đổ nền tảng sức mạnh của anh ta.

Khi cô từ chối là bản sao, cô đã cắt đứt mối liên kết giữa hồn và xác, giữa bóng tối và ánh sáng.

Lý Tử Hạo, người phụ thuộc vào sự tồn tại của cô để duy trì sức mạnh, đã sụp đổ.

Lã Hủy Diệt cảm thấy một nỗi lạnh lẽo rợn người lan tỏa trong cơ thể.

Cô vừa đánh bại một vị thần, nhưng cô cảm thấy trống rỗng.

Không có sự hả hê, không có sự nhẹ nhõm.

Chỉ có sự cô độc tột cùng.

Cô nhìn xuống vết thương trên ngực mình.

Nó không chảy máu.

Nó đang đóng lại, nhưng không phải bằng da thịt, mà bằng bóng tối.

Cô cảm thấy sức mạnh mới đang chảy trong huyết quản, một sức mạnh tối cao, nguy hiểm, và cô độc.

Thái Dương bước lại gần, ánh mắt anh đầy phức tạp.

"Cô đã làm gì?" anh hỏi, giọng run rẩy.

Lã Hủy Diệt không trả lời.

Cô nhìn về phía chân trời, nơi ánh sáng ban mai đang bắt đầu len lỏi qua màn sương.

Nhưng cô không nhìn thấy ánh sáng.

Cô chỉ thấy bóng tối đang chờ đợi.

Và cô biết, đây chỉ là sự khởi đầu.

Đế Vương vẫn còn đó.

Những bản sao khác vẫn còn đó.

Và bóng tối trong tim cô, giờ đây, đã thức dậy hoàn toàn.

Cô quay người, bước đi, bỏ lại xác chết của Lý Tử Hạo và ánh mắt kinh hoàng của Thái Dương.

Bóng đen dưới chân cô dài ra, phủ kín con đường phía trước.

Cô không còn sợ hãi bóng tối nữa.

Vì cô chính là bóng tối.

Và trong thế giới Ngũ Tiên, bóng tối luôn thắng.

Nhưng câu hỏi vẫn còn đó, treo lơ lửng trong không khí lạnh giá: Nếu cô là bóng tối, thì ai là người đang kể câu chuyện này?

Và tại sao, trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi Lý Tử Hạo chết, cô lại nghe thấy một giọng nói khác, một giọng nói quen thuộc, thì thầm vào tai cô: *"Chào mừng trở về, Lã Nguyên."*
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập