Chương 13
Ánh nến cuối cùng lập tức tắt lịm, không phải do gió, mà vì sự hiện diện của bóng tối đã nuốt chửng mọi nguồn sáng yếu ớt.
Lã Hủy Diệt đứng giữa khoảng trống lạnh lẽo, hơi thở cô ngưng đọng lại.
Cô không sợ hãi theo cách thường tình, mà là một sự tỉnh táo kinh hoàng, giống như một con thú hoang nhận ra mình đang đứng giữa bầy sói đói khát.
Bóng tối ở đây không chỉ là sự vắng mặt của ánh sáng.
Nó có trọng lượng, có mùi vị.
Mùi của đất ẩm thối rữa, của máu khô cũ kỹ và của sự thối rữa tinh thần.
Từ những góc tường tối om, những đốm đen bắt đầu tách ra, trượt dài trên sàn đá cẩm thạch như những con trùn đất khổng lồ.
Chúng không có hình dạng cố định, chỉ là những khối chất lỏng đen nhớt, phát ra những tiếng thì thầm rên rỉ không thành lời.
Lã Hủy Diệt nắm chặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đến mức đau buốt.
Cô cần cảm giác đau để biết mình còn sống.
Để biết rằng cơ thể này, dù là bản sao, vẫn thuộc về cô.
"Đừng nhìn vào mắt chúng," cô tự nhủ, giọng nói vang lên khô khốc trong không gian tĩnh lặng.
Nhưng cô không nhìn.
Cô tập trung vào nhịp đập của trái tim, một nhịp điệu loạn xạ nhưng mạnh mẽ.
Cô nhớ lại lời thì thầm của Lý Tử Hạo trước khi chết, và giọng nói lạ lẫm gọi cô là "Lã Nguyên".
Hai danh tính, hai hiện thực, đang va chạm trong đầu cô.
Nếu cô là bóng tối, thì tại sao bóng tối lại muốn tiêu diệt cô?
Hay chúng đang cố gắng...
hoàn thiện cô?
Các binh sĩ cận vệ, những người vừa phút chốc trước còn đứng sừng sững với khí thế ngút trời, giờ đây đã biến mất.
Không có tiếng gào thét, không có máu văng tung tóe.
Chỉ có sự im lặng chết chóc.
Lã Hủy Diệt bước tới gần xác một tấm khiên sắt bị bỏ lại.
Trên mặt khiên, những vết xước lốm đốm không phải do kiếm, mà giống như những vết cắn của sâu bọ.
Cô nhận ra quy luật đáng sợ: Bóng Tối không tấn công sức mạnh võ công.
Nó tấn công sự "không thuần khiết" trong tâm hồn.
Những binh sĩ này, dù võ công cao cường, nhưng trong lòng họ vẫn còn sợ hãi, còn tham vọng, còn những dằn vặt nhỏ nhoi.
Đó là những khe hở cho bóng tối chui vào.
Trong khi đó, Lã Hủy Diệt vẫn đứng đó.
Không phải vì cô mạnh hơn, mà vì cô trống rỗng.
Cô là một bản sao, một sự tồn tại được tạo ra từ ý chí của Đế Vương và nỗi đau của quá khứ.
Cô không có quá khứ thực sự, không có ký ức riêng, chỉ có những mảnh ghép bị ép vào.
Sự trống rỗng đó, nghịch lý thay, lại là tấm khiên tốt nhất.
Bóng tối không thể ăn thịt một thứ vốn dĩ không có gì để ăn.
Chúng trượt qua người cô, lạnh lẽo và nhờn nhớt, như những con rắn tìm kiếm con mồi ngon hơn.
Lã Hủy Diệt di chuyển về phía trung tâm phòng.
Cô cần tìm ra nguồn gốc của sự xáo trộn này.
Đế Vương đã từng nói rằng bóng tối là công cụ để trừng phạt kẻ yếu.
Nhưng ở đây, nó giống như một đại dương đen ngòm, đang dâng cao, đe dọa nhấn chìm mọi thứ.
Cô cảm thấy một sức hút kỳ lạ từ phía trước, nơi ánh sáng ban ngày cuối cùng cũng đã tắt hẳn.
Có một thứ gì đó đang chờ đợi cô.
Một bí mật được chôn vùi dưới lớp đá lạnh giá này.
Cô bước lên những bậc thang dẫn xuống hầm sâu.
Không khí càng lúc càng loãng, lạnh đến mức da thịt cô tê cứng.
Những bóng đen ở đây dày đặc hơn, chúng quấn quanh chân cô, cố gắng kéo cô xuống.
Lã Hủy Diệt không kháng cự.
Cô để chúng chạm vào cô, cảm nhận sự lạnh lẽo xâm nhập vào xương tủy.
Cô nhận ra rằng chúng không thù địch.
thân thuộc.
Giống như những đứa con hoang đàng đang tìm về với mẹ.
Một nỗi đau nhói lên trong ngực cô, nơi vết thương cũ đang đóng lại bằng bóng tối.
Đó là sự hòa hợp.
Cô đang trở thành một phần của chúng.
Khi sức lực gần như cạn kiệt, Lã Hủy Diệt trượt chân ngã xuống sàn đá lạnh giá của hầm ngầm.
Hơi thở cô đứt quãng, từng giọt mồ hôi lạnh thấm vào tóc.
Cô cố gắng với tay lấy kiếm, nhưng ngón tay cô run rẩy, không thể nắm chặt cán gỗ.
Bóng tối bao quanh cô dày đặc, chúng thì thầm vào tai cô những lời lẽ điên cuồng, mời gọi cô buông bỏ ý chí, hòa tan vào vĩnh hằng.
"Hãy ngủ đi," chúng thì thầm.
"Hãy trở về với nguồn gốc."
Trong khoảnh khắc tuyệt vọng nhất, khi bóng tối đã chạm đến cằm cô, một bóng người bước ra từ màn đêm sâu thẳm nhất.
Ánh mắt sắc lẹm như dao cạo, lạnh lùng và uy nghiêm.
Đó là Tướng quân Hàn Vô Kỵ.
Người đàn ông mà Lã Hủy Diệt từng coi là biểu tượng của công lý, người đã dạy cô cách cầm kiếm, cách đứng vững giữa bão táp.
Nhưng giờ đây, ánh mắt của ông không còn sự ấm áp của người thầy.
Nó đầy vẻ khinh miệt và...
"Lã Hủy Diệt," Hàn Vô Kỵ nói, giọng trầm ổn vang vọng trong không gian chật hẹp.
"Cô đã đi xa hơn cả những gì ta tưởng."
Lã Hủy Diệt ngẩng đầu lên, mắt cô đỏ ngầu vì mệt mỏi và giận dữ.
"Tướng quân?
Tại sao ngài lại ở đây?"
Hàn Vô Kỵ không trả lời ngay.
Ông bước chậm rãi về phía cô, từng bước chân nặng nề như đóng đinh vào lòng đất.
Bóng tối xung quanh dường như e sợ ông, co rụt lại khi ông tiến gần.
"Ta ở đây để kết thúc sai lầm này," ông nói, giọng lạnh băng.
"Cô không phải là Lã Hủy Diệt.
Cô là một cái bóng, một sự nhái lại kém cỏi.
Và bóng tối, dù có thân thuộc đến đâu, cũng không thể thay thế cho ánh sáng."
Lã Hủy Diệt cười, một nụ cười chua chát, đầy mỉa mai.
Ngài đang nói về ánh sáng trong khi đứng giữa bóng tối?
Ngài cũng là một phần của nó, Hàn Vô Kỵ.
Ngài chỉ là lớp vỏ bọc đẹp đẽ cho sự thối rữa bên trong."
Hàn Vô Kỵ dừng bước, ánh mắt ông tối sầm lại.
"Cô hiểu sai rồi.
Ta không phải là kẻ thù của cô.
Ta là người duy nhất có thể cứu cô khỏi chính bản thân mình." Ông rút kiếm ra.
Lưỡi kiếm không phản chiếu ánh sáng, mà tỏa ra một thứ ánh sáng vàng rực rỡ, chói lòa đến mức làm Lã Hủy Diệt phải nhắm mắt lại.
"Đế Vương đã sai.
Cô không phải là bản sao để bị tiêu diệt.
Cô là chìa khóa.
Nhưng chìa khóa đó phải được đóng lại."
Lã Hủy Diệt cố gắng đứng dậy, nhưng cơ thể cô nặng trĩu.
Cô nhìn xuống tay mình.
Dưới lớp da thịt, những đường mạch đen nhẫy đang bò lên, như những rễ cây độc hại đang cố chui ra khỏi vỏ cây.
Cô đã không giết được bóng tối, bởi vì chúng là một phần của cô.
Và giờ, Hàn Vô Kỵ đang đến để cắt bỏ phần "khuyết tật" đó.
"Tôi không cần được cứu," Lã Hủy Diệt gằn giọng, dù giọng nói của cô yếu ớt.
"Tôi chấp nhận con đường của mình."
Hàn Vô Kỵ lắc đầu, nụ cười buồn bã hiện lên trên môi.
"Cô không biết mình đang nói gì.
Khi cô chấp nhận bóng tối, cô sẽ mất đi nhân tính.
Cô sẽ trở thành một quái vật, giống như Đế Vương, giống như...
chính ta." Ông đưa kiếm lên, ánh sáng vàng từ lưỡi kiếm chiếu rọi lên khuôn mặt Lã Hủy Diệt, làm lộ rõ sự sợ hãi ẩn sâu trong đôi mắt cô.
"Để tôi giúp cô.
Để tôi giải phóng cô khỏi gánh nặng này."
Lã Hủy Diệt nhận ra đây là một bẫy.
Không phải bẫy của bóng tối, mà là bẫy của lòng trắc ẩn giả tạo.
Hàn Vô Kỵ muốn tiêu diệt cô, nhưng ông không thể làm điều đó một cách trực tiếp.
Ông cần cô tự nguyện, hoặc ít nhất là tin tưởng ông.
Ông đang lợi dụng mối quan hệ thầy trò, lợi dụng sự khao khát được chấp nhận của cô.
Nếu cô hạ gươm, nếu cô tin vào ánh sáng của ông, cô sẽ bị tiêu diệt hoàn toàn.
Không chỉ là thân xác, mà là linh hồn.
Cô nhìn vào đôi mắt Hàn Vô Kỵ.
Trong đó, cô thấy sự mâu thuẫn.
Ông cũng đau khổ.
Ông cũng bị ràng buộc bởi những quy luật khắt khe của thế giới Ngũ Tiên.
Ông không muốn giết cô, nhưng ông phải làm.
Vì danh dự.
Vì trật tự.
Vì niềm tin rằng bản sao là một sai lầm cần được sửa chữa.
Lã Hủy Diệt mỉm cười.
Nụ cười này không còn chua chát, mà đầy sự thách thức.
"Ngài nói tôi là một sai lầm," cô nói, giọng nói bỗng trở nên rõ ràng và mạnh mẽ hơn.
"Nhưng nếu sai lầm là thứ duy nhất còn lại, thì nó cũng là sự thật duy nhất."
Cô không rút kiếm.
Thay vào đó, cô mở rộng hai tay, để cho bóng tối xung quanh tràn vào người cô.
Những đường mạch đen nhẫy trên tay cô bùng nổ, lan tỏa khắp cơ thể.
Cô cảm thấy sức mạnh khủng khiếp đang tuôn chảy, một sức mạnh tối thượng, đầy sự hủy diệt.
Cô không còn là con người.
Cô là bóng tối.
Và bóng tối không sợ ánh sáng.
Hàn Vô Kỵ lùi lại một bước, vẻ mặt kinh hoàng.
"Cô đang tự hủy hoại chính mình!"
"Không," Lã Hủy Diệt đáp, giọng nói vang vọng như từ đáy vực thẳm.
"Tôi đang thức tỉnh."
Cô lao về phía Hàn Vô Kỵ.
Không phải bằng kiếm, mà bằng chính cơ thể mình, được bao phủ bởi lớp áo giáp bóng tối.
Hàn Vô Kỵ swung kiếm, ánh sáng vàng chém xuống.
Nhưng thay vì cắt xuyên qua, ánh sáng đó bị bóng tối của cô nuốt chửng.
Lã Hủy Diệt đâm tay trần vào ngực Hàn Vô Kỵ.
Không có máu chảy ra.
Chỉ có một tiếng rên rỉ đau đớn.
Hàn Vô Kỵ ngã xuống, trên mặt là một vệt máu khô.
Nhưng ngay khi ông ta tiếp đất, cơ thể ông ta bắt đầu tỏa ra một ánh sáng vàng rực rỡ, xua tan hoàn toàn bóng tối trong phòng.
Ánh sáng đó không phải của thiện chí, mà là của một thực thể cao hơn – một vị Thần hoặc một Thực Thể Cổ xưa mà cả Lã Hủy Diệt và Hàn Vô Kỵ đều chỉ là những con rối.
Lã Hủy Diệt đứng sững lại, nhìn vào ánh sáng đó.
Cô cảm thấy một sự kinh hoàng tột cùng.
Không phải vì Hàn Vô Kỵ, mà vì cô nhận ra rằng ánh sáng này...
quen thuộc.
Nó giống như giọng nói đã gọi cô là "Lã Nguyên".
Nó giống như nỗi đau trong tim cô.
Và rồi, từ trong ánh sáng vàng rực rỡ đó, một giọng nói vang lên, không phải từ Hàn Vô Kỵ, mà từ chính trong đầu Lã Hủy Diệt.
Giọng nói đó nhẹ nhàng, đầy trìu mến, nhưng đầy sự đe dọa.
*"Con đã về nhà,"* giọng nói thì thầm.
*"Bây giờ, hãy nhìn xem ai mới là kẻ thật sự đang kiểm soát bóng tối."*
Lã Hủy Diệt nhìn xuống tay mình.
Những đường mạch đen nhẫy đã biến mất.
Thay vào đó, da thịt cô trở nên trong suốt, và bên trong, cô thấy một bóng hình khác đang mỉm cười.
Bóng hình đó có khuôn mặt giống hệt cô, nhưng đôi mắt...
đôi mắt đó là của Hàn Vô Kỵ.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận