Chương 14

Ánh sáng cuối cùng của ngày tàn đã bị nuốt chửng bởi chân trời, để lại một bầu trời đen kịt, không một vì sao.

Đại Triều Đường, nơi từng vang vọng những lời tuyên bố quyền lực, giờ đây chìm trong im lặng chết chóc.

Những ngọn nến bằng sáp ong, trước kia rực rỡ như những mặt trời thu nhỏ, bỗng tắt ngúm mà không có gió.

Không phải do gió, mà do bóng tối đang đói khát.

Lã Hủy Diệt đứng giữa khoảng trống rộng lớn, cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng.

Cô không sợ hãi, nhưng cơ thể cô run rẩy, một phản xạ sinh học cổ xưa khi đối diện với cái vô hạn.

Cô nhìn xuống chân mình.

Đôi ủng da đen của cô đang hòa tan vào bóng đổ dưới chân.

Bóng tối đó không còn là hình chiếu của cơ thể cô nữa; nó đang sống.

Nó co giãn, uốn lượn như những con rắn nhỏ, bò lên trên những bậc thang đá cẩm thạch.

Sàn đá bắt đầu nứt nẻ.

Những vết nứt nhỏ li ti xuất hiện, lan tỏa từ dưới chân cô ra xung quanh, phát ra tiếng kêu rên rỉ như xương cốt bị bẻ gãy.

Bóng tối không chỉ là sự vắng mặt của ánh sáng; nó là một chất lỏng hữu cơ, có ý thức, và nó đang ăn thịt thực tại.

Lã Hủy Diệt hít một hơi sâu, không khí trong phòng trở nên dày đặc, nặng nề như chì.

Cô cảm thấy nhịp tim mình đập chậm lại, từng nhịp một, như thể trái tim cô đang cố gắng đồng bộ với nhịp điệu của bóng tối.

Cô bước đi.

Mỗi bước chân đặt xuống, một mảng đá cẩm thạch trắng tinh khiết bị biến thành tro bụi đen ngòm.

Không có khói, không có lửa, chỉ có sự hủy diệt tĩnh lặng.

Cô nhớ lại lời Hàn Vô Kỵ: *"Cô đang tự hủy hoại chính mình."* Nhưng giờ đây, cô hiểu rằng đó không phải là sự hủy hoại.

Đó là sự giải phóng.

Cô là cái cổng.

Và cổng đã mở.

Tiếng bước chân của cô vang lên trong sự im lặng, khô khốc và lạnh lẽo.

Cô tiến về phía tấm gương đồng lớn được treo ở cuối đại sảnh, nơi phản chiếu toàn bộ sự huy hoàng và sụp đổ của triều đại.

Trong đầu cô, giọng nói đó vẫn còn vang vọng, nhẹ nhàng nhưng đầy đe dọa: *"Con đã về nhà."* Về nhà?

Khi cô là một bản sao, một cái bóng được tạo ra từ nỗi đau và sự tham vọng của người khác, thì "nhà" của cô chính là khoảng trống giữa sự sống và cái chết.

Khi Lã Hủy Diệt dừng lại trước tấm gương, cô không nhìn thấy khuôn mặt mình.

Không phải vì gương bị mờ, mà vì hình ảnh phản chiếu đã thay đổi.

Trong ánh sáng yếu ớt từ khe cửa, một người phụ nữ hiện ra.

Tóc đen dài như suối, buông xõa xuống lưng, đôi mắt sáng rực rỡ như hai vầng mặt trời đang bùng cháy.

Đó là Lã Nguyên.

Bản thể gốc.

Người phụ nữ đã chết, hoặc ít nhất là thế giới tin như vậy.

Lã Nguyên trong gương mỉm cười.

Một nụ cười đầy kiêu hãnh và tàn nhẫn.

Cô ấy không nói gì, nhưng Lã Hủy Diệt có thể cảm nhận được ý nghĩ của cô ấy truyền thẳng vào tâm trí, như những mũi kim lạnh lẽo đâm vào vỏ não.

*"Con đã làm tốt lắm,"* giọng nói vang lên, không phải từ gương, mà từ chính sâu thẳm trong lồng ngực Lã Hủy Diệt.

*"Con đã dọn sạch những chướng ngại vật.

Giờ đây, ta có thể bước ra."*

Lã Hủy Diệt nắm chặt tay.

Nụ cười của Lã Nguyên trong gương dần biến mất, thay vào đó là một vẻ mặt lạnh lùng, xa cách.

Cô ấy, Lã Nguyên, đang cai trị từ phía sau màn hình, điều khiển những con rối trong triều đình, và giờ đây, cô ấy muốn lấy lại cơ thể này.

Cơ thể của Lã Hủy Diệt.

Cơ thể được tạo ra để chịu đựng đau đớn, để chiến đấu, và cuối cùng, để chết thay cho cô ấy.

"Ta không phải là con rối," Lã Hủy Diệt thì thầm, giọng nói của cô khàn đặc, khác hẳn với giọng nói trong sáng của Lã Nguyên.

"Ta là Lã Hủy Diệt.

Ta có tên, ta có ký ức, ta có nỗi đau."

Lã Nguyên trong gương nhếch mép, một cử chỉ đầy khinh miệt.

Đó chỉ là dữ liệu được cấy ghép.

Con là một bản sao.

Một công cụ.

Và công cụ thì không có quyền sở hữu bản thân."*

Lã Hủy Diệt cảm thấy một cơn đau nhói ở thái dương.

Ký ức của cô bắt đầu lung lay.

Những mảnh vỡ quá khứ hiện ra, không theo thứ tự, mà như một cơn ác mộng hỗn loạn.

Cô thấy một căn phòng tối, mùi máu tanh nồng nặc.

Cô thấy một người đàn ông đứng đó, tay cầm một thanh kiếm ánh sáng.

Người đàn ông đó có khuôn mặt quen thuộc, dịu dàng, nhưng đôi mắt thì lạnh băng.

Tổng Quản Tối Cao của triều đình.

Người đàn ông mà Lã Hủy Diệt từng tin tưởng, từng yêu thương.

Người đàn ông đã dạy cô cách cầm kiếm, cách sống, và cách chết.

Trong ký ức, Tiêu Mặc không giết cô.

Ông ta đã "xử lý" cô.

Ông ta đã nhìn vào cơ thể không khí của Lã Hủy Diệt gốc, rồi ra lệnh cho các thuật sĩ tạo ra một bản sao.

Một bản sao có thể chịu đựng bóng tối, có thể chiến đấu mà không cần ánh sáng.

Và giờ đây, bản sao đó đang đứng trước tấm gương, đối mặt với sự thật phũ phàng.

Tiếng bước chân vang lên từ cuối hành lang.

Nhẹ nhàng, nhưng chắc chắn.

Lã Hủy Diệt quay đầu lại.

Tiêu Mặc đang đứng đó, trong bộ áo choàng đen tuyền, tay cầm thanh kiếm ánh sáng.

Ánh sáng từ lưỡi kiếm chiếu rọi lên khuôn mặt ông ta, làm nổi bật những vết nhăn của sự mệt mỏi và đau khổ.

Nhưng trong đôi mắt ông ta, không có sự hối hận.

Chỉ có sự quyết tâm.

"Tiêu Mặc," Lã Hủy Diệt gọi tên ông ta, giọng nói không rung động.

"Tại sao?"

Tiêu Mặc bước tới, mỗi bước chân đều khiến bóng tối xung quanh co rúm lại, như thể sợ hãi ánh sáng từ thanh kiếm của ông.

"Vì ngươi không thuộc về thế giới này, Hủy Diệt," ông ta nói, giọng trầm ấm, nhưng lạnh lùng như đá.

"Ngươi là một sai lầm.

Một lỗi kỹ thuật.

Và lỗi kỹ thuật thì phải được sửa chữa."

"Sửa chữa?" Lã Hủy Diệt cười, một nụ cười chua chát.

"Bằng cách giết tôi?

Bằng cách biến tôi thành tro bụi?"

"Không," Tiêu Mặc lắc đầu.

"Bằng cách trả lại ngươi cho bóng tối.

Ngươi là bóng tối.

Và bóng tối không thể tồn tại trong ánh sáng."

Lã Hủy Diệt nhìn ông ta.

Cô nhớ lại những đêm dài họ đã ngồi bên nhau, uống trà, nói về công lý, về sự bình đẳng.

Cô nhớ lại bàn tay ấm áp của ông ta đặt lên vai cô, an ủi cô sau những trận chiến khốc liệt.

Tất cả đều là dối trá?

Hay chỉ là một phần của kế hoạch lớn hơn?

Cô không biết.

Và sự không biết đó khiến cô cảm thấy trống rỗng, như thể linh hồn cô đang bị rút cạn.

Tiêu Mặc lao tới.

Thanh kiếm ánh sáng chém xuống, tạo ra một luồng sáng chói lòa, xé toạc màn đêm.

Lã Hủy Diệt không né tránh.

Cô đứng vững như bàn thạch, mở rộng vòng tay, như thể muốn ôm lấy cú đánh đó.

Cô muốn cảm nhận sự thật.

Cô muốn biết liệu mình có phải là một con người, hay chỉ là một cái bóng.

Lưỡi kiếm chạm vào ngực cô.

Không có tiếng máu chảy.

Không có tiếng xương gãy.

Thay vào đó, cơ thể cô bắt đầu bốc khói đen.

Những缕 khói đen cuộn lên, xoáy vào thanh kiếm ánh sáng, làm cho ánh sáng đó mờ dần.

Tiêu Mặc kinh hoàng, cố gắng rút kiếm ra, nhưng lưỡi kiếm đã bị mắc kẹt trong làn khói đen.

"Ngươi nghĩ ánh sáng có thể chế ngự Bóng Tối sao?" Lã Hủy Diệt hỏi, giọng nói của cô vang lên từ khắp nơi, như thể chính bóng tối đang nói thay cho cô.

"Ánh sáng chỉ là ảo tưởng.

Bóng tối mới là thực tại.

Và thực tại thì không thể bị xóa bỏ."

Tiêu Mặc hét lên, cố gắng dùng toàn bộ sức mạnh để đẩy lùi bóng tối.

Nhưng càng cố gắng, ánh sáng của ông ta càng yếu đi.

Bóng tối đang ăn thịt ánh sáng, từng chút một.

Lã Hủy Diệt cảm thấy một sự thỏa mãn kỳ lạ.

Đây không phải là chiến thắng.

Đây là sự hòa tan.

Cô đang hòa tan vào bóng tối, và bóng tối đang hòa tan vào cô.

Trong khoảnh khắc đó, Lã Hủy Diệt và Tiêu Mặc bắt đầu hòa vào nhau.

Không phải bằng tình yêu, mà bằng sự hủy diệt.

Cơ thể của Tiêu Mặc bắt đầu biến đổi, da thịt ông ta trở nên trong suốt, lộ ra những đường mạch đen nhẫy giống như của Lã Hủy Diệt.

Ông ta nhìn cô, đôi mắt đầy kinh hoàng và tuyệt vọng.

"Hủy Diệt...

đừng..."

Nhưng Lã Hủy Diệt không nghe.

Cô đã không còn là Lã Hủy Diệt nữa.

Cô là bóng tối.

Và bóng tối không có cảm xúc.

Bỗng nhiên, một âm thanh lạ lùng vang lên từ sâu thẳm bóng tối.

Một giọng nói khác, một giọng nói thuộc về Lã Nguyên, bản thể gốc.

Giọng nói đó đầy vẻ khinh bỉ và thỏa mãn.

*"Rất hay,"* giọng nói vang lên, vang vọng trong không gian, làm rung chuyển cả Đại Triều Đường.

*"Em đã làm tốt lắm, Hủy Diệt.

Nhưng em vẫn chưa hiểu.

Em không phải là kẻ kế thừa.

Em chỉ là chiếc chìa khóa.

Và giờ đây, cửa đã mở."*

Lã Hủy Diệt, hoặc thứ đang mặc lấy hình hài của Lã Hủy Diệt, nhìn về phía tấm gương.

Lã Nguyên trong gương đang bước ra.

Không phải từ trong gương, mà từ chính bóng tối bao quanh Lã Hủy Diệt.

Lã Nguyên bước ra, chân cô chạm vào sàn đá, và sàn đá bắt đầu tan rã.

Tiêu Mặc ngã xuống, cơ thể ông ta đã hoàn toàn bị bóng tối chiếm hữu.

Ông ta không còn là một con người.

Ông ta là một phần của bóng tối.

Và Lã Hủy Diệt, cô cũng vậy.

Cô đứng đó, nhìn Lã Nguyên bước tới, cảm thấy một sự sợ hãi tột cùng.

Không phải vì cái chết, mà vì cô nhận ra rằng mình sẽ không bao giờ chết.

Cô sẽ tồn tại mãi mãi, như một cái bóng, như một ký ức đau đớn, như một lời nguyền.

Và rồi, từ trong bóng tối, một bàn tay lạnh lẽo chạm vào vai cô.

Không phải của Lã Nguyên.

Không phải của Tiêu Mặc.

Mà là của một ai đó khác.

Một ai đó mà cô chưa từng gặp, nhưng lại quen thuộc đến rợn người.

*"Chào em,"* giọng nói thì thầm, gần bên tai cô.

*"Anh đã đợi em rất lâu."*

Lã Hủy Diệt quay đầu.

Trong bóng tối, một khuôn mặt hiện ra.

Khuôn mặt đó giống hệt cô.

Nhưng đôi mắt...

đôi mắt đó là của chính cô, nhưng lại chứa đựng một sự lạnh lùng mà cô chưa bao giờ có.

Và rồi, bóng tối nuốt chửng tất cả.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập