Chương 15

Sương mù đen kịt không chỉ là thời tiết, mà là cơ thể sống của thực thể Bóng Tối.

Nó thở, nó nhịp đập, và nó đói khát.

Lã Hủy Diệt đứng giữa sân cung rộng lớn, nơi từng là biểu tượng của quyền lực vô thượng, giờ đây đã trở thành một nấm mồ khổng lồ bằng đá lạnh.

Tay cô nắm chặt cán kiếm *Vạn Tượng*, ngón tay trắng bệch vì sức ép, gân guốc nổi lên dưới làn da mỏng manh.

Máu tươi từ vết thương cũ trên vai trái vẫn chưa kịp đông lại, nhưng gió đen thổi qua đã cuốn đi mùi hương sắt gỉ, thay vào đó là một mùi tanh hôi của sự thối rữa ngàn năm.

Cô không chạy trốn.

Chạy trốn là hành động của những kẻ yếu đuối, và cô đã hứa với chính mình sẽ không bao giờ trở lại trạng thái đó.

Cô nhớ lời dặn của Thái Thượng Lão Quân, người thầy duy nhất đã từng nhìn thấy con người thật sau lớp vỏ bọc thép của cô: "Khi Bóng Tối đến, đừng tìm ánh sáng.

Hãy tìm bóng râm của chính ngươi.

Vì đó là nơi duy nhất nó không thể chạm tới." Nhưng giờ đây, bóng râm cũng đã bị nuốt chửng.

Bốn phía xung quanh, những cột đá cẩm thạch cao vút đang rạn nứt, những vết nứt ấy không phải do lực va chạm, mà như thể chúng đang tự nguyện tách rời khỏi thực tại để nhường chỗ cho sự xâm lấn của cái ác.

Lã Hủy Diệt hít một hơi thật sâu, không khí lạnh buốt cắt ngang cổ họng như dao lam.

Cô cảm thấy tim mình đập chậm lại, từng nhịp một, nặng nề và đau đớn.

Đó không phải là sự bình tĩnh, mà là cơ thể cô đang cố gắng bảo tồn năng lượng cuối cùng.

Trong đầu cô, tiếng thì thầm của Lã Nguyên – bản thể gốc – vẫn còn vang vọng, khinh bỉ và đầy vẻ thỏa mãn.

*"Em chỉ là chiếc chìa khóa."* Câu nói đó như một lời nguyền, ăn sâu vào từng tế bào, khiến cô nghi ngờ về sự tồn tại của chính mình.

Liệu cô có thực sự là Lã Hủy Diệt?

Hay cô chỉ là một bóng ma đang mặc lấy xác thịt của một người đã chết?

Bóng tối xung quanh bắt đầu di chuyển, không còn là những đám mây mù hỗn loạn mà凝聚 lại thành những hình thù kỳ quái.

Những bàn tay bằng bóng đen vươn ra từ dưới đất, bám lấy gót chân cô, cố gắng kéo cô xuống địa ngục.

Lã Hủy Diệt nghiến răng, bước tiến lên.

Mỗi bước chân là một sự đấu tranh sinh tử.

Cô không nhìn xuống, vì nếu nhìn, cô sợ mình sẽ thấy đôi mắt của những người đã chết đang nhìn lên từ dưới đáy vực thẳm.

Cô chỉ nhìn thẳng về phía điện chính, nơi ánh đèn dầu cuối cùng vẫn đang cháy leo lét, như một lời mời gọi tử thần.

***

Lã Hủy Diệt dừng lại tại bậc thềm trước điện chính, nơi một bóng người mờ ảo đang đợi cô.

Đó là Vương Phi, người phụ nữ đã từng là đồng minh, là kẻ thù, và giờ đây là mục tiêu lớn nhất của Bóng Tối trong đêm nay.

Vương Phi ngồi trên chiếc ghế rồng bằng ngọc bích, trang phục lộng lẫy nhưng rách nát ở vài chỗ, tóc tai bù xù.

Nhưng trên gương mặt bà, không hề có vẻ hoảng loạn.

Ngược lại, bà đang mỉm cười, một nụ cười ghê rợn, đầy vẻ giải thoát.

"Ngươi vẫn nghĩ mình là người cứu thế sao, Hủy Diệt?" Vương Phi hỏi, giọng nói trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh lặng chết chóc.

Bà không nhìn Lã Hủy Diệt, mà nhìn vào khoảng không trước mặt, nơi những sợi chỉ đen đang đan xen vào nhau.

"Ta đã chờ đợi khoảnh khắc này cả đời người.

Không phải để sống, mà để chết trong vinh quang, để trở thành một phần của thứ mà ta luôn khao khát."

Lã Hủy Diệt nhíu mày, cảm giác bất an lan tỏa khắp cơ thể.

"Bà đang nói gì vậy?

Bóng Tối sẽ tiêu diệt bà, nó sẽ ăn mòn linh hồn bà.

Bà không phải là nạn nhân, bà là mồi ngon nhất."

"Nạn nhân?" Vương Phi bật cười, tiếng cười vang lên khô khan như lá cây rơi.

Ngươi vẫn chưa hiểu bản chất của thế giới này.

Bóng Tối không giết chết chúng ta.

Nó giải phóng chúng ta khỏi những xiềng xích của đạo đức, của danh dự, của những quy tắc giả tạo mà triều đình này đã áp đặt.

Ngươi nghĩ ngươi đang chiến đấu để bảo vệ con người?

Không, Hủy Diệt.

Ngươi đang chiến đấu để bảo vệ một trật tự đã mục ruỗng từ lâu."

Lã Hủy Diệt siết chặt tay, móng tay cào vào lòng bàn tay đến chảy máu.

"Đó là lý do bà đầu hàng nó?

Bà chọn cái chết thay vì đấu tranh?"

"Đấu tranh?" Vương Phi quay đầu lại, đôi mắt bà ánh lên một thứ ánh sáng kỳ lạ, đỏ rực như máu.

"Ta không đầu hàng.

Ta đang hợp nhất.

Và ngươi, kẻ mang trong mình dòng máu của bản sao, ngươi sẽ là người chứng kiến sự ra đời của một kỷ nguyên mới.

Kỷ nguyên của Bóng Tối, nơi không còn sự giả tạo, không còn sự lừa dối.

Chỉ còn lại sự thật trần trụi và đau đớn."

Lã Hủy Diệt bước xuống một bậc thềm, thanh kiếm *Vạn Tượng* trong tay rung lên bần bật, phát ra những tiếng rè rè khó chịu.

"Sự thật của bà là sự hủy diệt.

Tôi sẽ không để bà biến thành quái vật."

"Quái vật?" Vương Phi lắc đầu, nước mắt chực trào ra nhưng lại hóa thành những giọt máu đen.

"Hỡi Hủy Diệt, nhìn vào chính ngươi.

Ngươi là gì?

Một bản sao.

Một sai lầm.

Một thứ không thuộc về thế giới này.

Ngươi tồn tại chỉ để phục vụ cho sự thống trị của bản gốc.

Và giờ đây, khi bản gốc đã thức tỉnh, ngươi còn gì nữa để chiến đấu?

Chỉ còn lại nỗi sợ hãi.

Nỗi sợ hãi rằng ngươi không bao giờ được phép tồn tại."

Lời nói của Vương Phi như một nhát dao cứa vào tim Lã Hủy Diệt.

Cô cảm thấy đầu óc mình quay cuồng, những ký ức hỗn loạn ùa về.

Những đêm không ngủ, những cơn ác mộng về cái chết của cha, và cảm giác trống rỗng vĩnh cửu trong lồng ngực.

Liệu bà ta có đúng không?

Liệu cô chỉ là một công cụ, một con rối đang múa may theo ý muốn của một thế lực vô hình?

***

Bóng đen khổng lồ bắt đầu co lại, thu nhỏ thành hình người, đứng ngay trước Vương Phi.

Khuôn mặt của thực thể ấy là gương mặt của chính Lã Hủy Diệt, nhưng đã bị bóp méo, biến dạng thành một thứ gì đó kinh tởm.

Miệng nó há rộng đến tai, hàm răng sắc nhọn lóe lên ánh bạc lạnh lẽo.

Nó giơ tay lên, định đè nén Vương Phi, như thể muốn nuốt chửng bà ta vào trong cơ thể mình.

Lã Hủy Diệt bước tới, mắt đỏ hoe, giọng nói nghẹn ngào nhưng đầy quyết liệt.

"Không!" Cô vung kiếm, một đòn chí mạng nhắm thẳng vào cổ của hình bóng kia.

Nhưng thanh kiếm *Vạn Tượng* lại xuyên qua cơ thể nó như thể nó chỉ là một ảo ảnh.

Hình bóng kia cười, một tiếng cười chói tai, làm rung chuyển cả tòa cung điện.

*"Ngươi không thể giết chết chính mình, Hủy Diệt,"* giọng nói của hình bóng vang lên, trùng lặp với giọng nói của Lã Nguyên trong đầu cô.

*"Chúng ta là một.

Ngươi là bóng tối, ta là ánh sáng.

Nhưng trong đêm này, ánh sáng đã chết.

Chỉ còn lại bóng tối."*

Lã Hủy Diệt lùi lại, thở hổn hển.

Cô cảm thấy sức mạnh trong cơ thể mình đang bị rút cạn, như thể có một lỗ hổng đen kịt đang hút lấy linh hồn cô.

Cô nhìn về phía Vương Phi, người phụ nữ đang nhắm mắt lại, miệng mỉm cười, như thể đang chờ đón một cuộc hôn lễ thiêng liêng.

"Bà ơi, đừng làm vậy," Lã Hủy Diệt kêu lên, giọng nói vỡ vụn.

"Hãy tỉnh lại.

Chúng ta có thể chiến đấu cùng nhau.

Chúng ta có thể tìm ra cách phá vỡ lời nguyền này."

Vương Phi mở mắt ra, đôi mắt giờ đây hoàn toàn đen kịt, không còn một chút trắng trẻo nào.

"Chiến đấu?

Với chính bản thân ngươi?

Hủy Diệt, hãy nhìn kỹ.

Ngươi đang chiến đấu với chính sự tồn tại của mình.

Và ngươi sẽ thua.

Vì ngươi không muốn sống.

Ngươi chỉ muốn chết.

Ngươi muốn kết thúc nỗi đau này."

Lời nói đó như một cú đấm mạnh vào ngực Lã Hủy Diệt.

Cô sụp xuống, đầu gối chạm đất.

Cô mệt mỏi.

Cô mệt mỏi vì phải giả vờ mạnh mẽ, mệt mỏi vì phải che giấu sự yếu đuối, mệt mỏi vì phải sống trong sợ hãi mỗi khi đêm xuống.

Cô muốn dừng lại.

Cô muốn buông xuôi.

Và hình bóng kia, với khuôn mặt của chính cô, đang mời gọi cô buông xuôi.

*"Hãy để ta vào,"* hình bóng thì thầm, tiến lại gần, bàn tay đen kịt chạm vào trán Lã Hủy Diệt.

*"Hãy để ta giải phóng ngươi.

Ngươi sẽ không còn đau nữa.

Ngươi sẽ trở thành một phần của vĩnh cửu."*

Lã Hủy Diệt nhắm mắt lại, nước mắt lăn dài trên má.

Cô cảm thấy lạnh, một thứ lạnh thấu xương, xâm nhập vào từng tế bào.

Cô cảm thấy ý thức của mình đang dần mờ đi, như một ngọn nến sắp tắt trong gió bão.

Cô nghĩ đến Thái Dương, người đàn ông kiêu ngạo nhưng lại có lòng trắc ẩn, người đang ở đâu đó ngoài kia, có lẽ đang cố gắng tìm cách cứu cô, hay có lẽ đang chờ đợi cô chết để hoàn thành nhiệm vụ.

Cô nghĩ đến Đế Vương, kẻ thù của cô, người tin rằng cô là một sai lầm cần bị xóa sổ.

Và cuối cùng, cô nghĩ đến Lã Nguyên, bản thể gốc, người đã tạo ra cô và giờ đây đang hủy diệt cô.

***

Trong lúc Lã Hủy Diệt đang bị đồng hóa, thanh kiếm *Vạn Tượng* đột nhiên nổ ra ánh sáng trắng chói lòa.

Không phải vì cô mạnh lên, mà vì một điều kỳ lạ xảy ra: Người đang cầm kiếm và người bị đồng hóa không phải là một.

Một giọng nói lạnh lùng, hoàn toàn khác với giọng điệu vừa nãy của Lã Hủy Diệt, vang lên từ phía sau.

Giọng nói đó đầy vẻ uy quyền, lạnh băng và tàn nhẫn.

"Ngươi dám chạm vào cô ấy?"

Lã Hủy Diệt mở mắt ra, kinh hoàng nhìn thấy một người đàn ông bước ra từ trong bóng tối.

Người đàn ông đó mặc bộ áo choàng đen, khuôn mặt lạnh lùng, đôi mắt sắc lẹm như dao.

Đó không phải là Thái Dương.

Đó cũng không phải là Đế Vương.

Đó là một người đàn ông mà cô chưa từng gặp, nhưng lại quen thuộc đến rợn người.

Người đàn ông đó giơ tay lên, một luồng năng lượng đen kịt bao quanh bàn tay ông.

Ông vung tay ra, và luồng năng lượng đó đập vào hình bóng của Lã Hủy Diệt, đẩy nó lùi lại.

Hình bóng kia gầm lên một tiếng thống thiết, cơ thể nó bắt đầu tan rã thành những mảng đen nhỏ.

"Thái Dương?" Lã Hủy Diệt hỏi, giọng nói run rẩy.

Nhưng người đàn ông đó không trả lời.

Ông chỉ nhìn cô, đôi mắt đầy vẻ xa lạ và kinh dị.

"Không phải Thái Dương," một giọng nói khác vang lên, từ phía sau người đàn ông đó.

Lã Hủy Diệt quay đầu lại, và tim cô ngừng đập.

Đứng đó là một người phụ nữ.

Người phụ nữ đó có khuôn mặt giống hệt cô.

Giống hệt như thể cô đang nhìn vào một tấm gương, nhưng tấm gương đó phản chiếu lại một phiên bản khác của chính mình.

Một phiên bản mạnh mẽ, lạnh lùng, và đáng sợ hơn.

"Chào em," người phụ nữ đó nói, giọng nói đầy vẻ châm biếm.

"Anh đã đợi em rất lâu.

Nhưng giờ thì anh không cần nữa.

Vì em đã đến."

Lã Hủy Diệt lùi lại, lưng cô chạm vào bậc thềm đá lạnh.

Cô nhìn người phụ nữ kia, rồi nhìn người đàn ông đen kịt, và cuối cùng nhìn vào chính đôi tay run rẩy của mình.

Cô không hiểu gì đang xảy ra.

Ai là người thật?

Ai là bản sao?

Và ai mới là kẻ thù thực sự?

"Em là ai?" Lã Hủy Diệt hỏi, giọng nói yếu ớt.

Người phụ nữ kia mỉm cười, một nụ cười đầy vẻ thương hại.

"Em là Lã Hủy Diệt.

Nhưng không phải là Lã Hủy Diệt mà em nghĩ.

Em là bản sao thứ hai.

Và bản sao thứ nhất...

đã chết từ lâu."

***

Bản sao Lã Hủy Diệt vung kiếm, không nhắm vào Vương Phi, mà chém thẳng vào chính cái đầu của chính mình.

Máu tươi phun ra, hòa lẫn với sương đen, nhưng thay vì chết, cơ thể cô bắt đầu phân rã thành vô số hạt ánh sáng vàng rực rỡ.

Những hạt ánh sáng ấy bao quanh Vương Phi, xuyên thấu vào lồng ngực bà, đẩy lùi bóng tối đang xâm nhập.

Lã Hủy Diệt đứng đó, nhìn cảnh tượng kinh hoàng trước mắt, không thể tin vào những gì mình đang chứng kiến.

Người phụ nữ giống hệt cô – bản sao thứ nhất – đang tan biến, nhưng không phải để chết.

Cô ta đang hy sinh chính mình để cứu Vương Phi, và gián tiếp, để cứu Lã Hủy Diệt.

"Hãy sống," giọng nói của bản sao thứ nhất vang lên, yếu ớt nhưng đầy kiên định.

"Hãy sống để tìm ra sự thật.

Đừng để bóng tối chiến thắng.

Đừng để chúng ta trở thành nô lệ của quá khứ."

Và rồi, tất cả tắt ngúm.

Sương đen tan biến, ánh sáng mặt trời ló rạng từ phía chân trời, chiếu rọi xuống tòa cung điện hoang tàn.

Lã Hủy Diệt đứng một mình, thanh kiếm *Vạn Tượng* rơi xuống đất, phát ra một tiếng vang khô khan.

Cô nhìn xuống đôi tay mình, run rẩy.

Cô còn sống.

Nhưng cô không còn là cô nữa.

Cô là một bản sao.

Một bản sao của một bản sao.

Và giờ đây, cô phải tìm ra con đường của chính mình, trong một thế giới mà bóng tối luôn rình rập, và kẻ thù mạnh nhất lại là chính ký ức của cô.

Từ trong bóng tối, một giọng nói thì thầm, gần bên tai cô, đầy vẻ uy hiếp.

*"Trò chơi mới bắt đầu, Hủy Diệt.

Và lần này, anh sẽ không tha thứ cho bất kỳ sai lầm nào."*

Lã Hủy Diệt quay đầu lại, nhưng không có ai ở đó.

Chỉ có gió, và mùi hương của sự hủy diệt.

Cô nhặt thanh kiếm lên, bước đi, hướng về phía ánh sáng, nhưng trong tim cô, bóng tối vẫn đang âm ỉ cháy, chờ đợi cơ hội để bùng nổ một lần nữa.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập