Chương 16

Hơi thở của Lã Hủy Diệt vẫn còn chưa ổn định, từng nhịp đập tim như những tiếng trống chiến gióng lên trong lồng ngực cô, đánh thức nỗi sợ hãi nguyên thủy.

Thanh kiếm *Vạn Tượng* nằm chỏng chơ trên nền đá lạnh lẽo, lưỡi kiếm đang dần tắt đi, ánh sáng vàng rực rỡ trước kia giờ chỉ còn là tàn dư li ti, giống như những con đom đóm sắp chết trong đêm đông giá rét.

Mặt trời đã lặn hoàn toàn, và cùng với nó là sự tan biến của mọi ranh giới an toàn.

Bóng tối không đơn thuần là sự vắng mặt của ánh sáng; nó là một thực thể sống, một sinh vật đói khát đang rình rập từ những góc khuất của cung điện hoang tàn.

Những ngọn đèn lồng treo dọc hành lang bắt đầu chao đảo.

Không có gió, nhưng ánh sáng trong chúng lại như bị một thứ gì đó vô hình nuốt chửng.

Ngọn nến thứ nhất tắt, rồi ngọn thứ hai, thứ ba...

Tiếng lách cách của sáp nến rơi xuống đất nghe chói tai trong sự im lặng chết chóc.

Lã Hủy Diệt siết chặt tay, móng tay cào vào lòng bàn tay đến mức chảy máu, cố gắng dùng nỗi đau vật lý để giữ lấy ý thức.

Cô nhớ lời của bản sao thứ nhất: *"Đừng để bóng tối chiến thắng."* Nhưng bóng tối không cần chiến thắng.

Nó chỉ cần chờ đợi.

Chờ đợi khi con người kiệt sức, khi hy vọng tàn lụi, thì nó sẽ bước ra từ chính cái bóng dưới chân họ.

Bóng tối trên tường bắt đầu nhô lên, biến dạng thành những hình thù kỳ quái.

Chúng không có mắt, nhưng Lã Hủy Diệt cảm nhận được ánh nhìn của chúng — sự thèm khát, sự ghê tởm trước sự sống yếu ớt.

Cô chậm rãi đứng dậy, khớp xương phát ra tiếng kêu rít.

Cơ thể cô cảm thấy nặng nề, như thể mỗi tế bào đều đang bị kéo xuống vực sâu.

Cô là một bản sao.

Một lỗi lầm.

Và giờ đây, bóng tối biết điều đó.

Nó biết rằng linh hồn cô không thuần khiết, rằng nó là một mảnh vỡ của một linh hồn khác, và vì vậy, nó là món ăn ngon nhất.

***

Tiếng bước chân lạch cạch vang lên từ phía sau.

Lã Hủy Diệt quay người, kiếm chưa kịp rút, nhưng bóng tối đã bao trùm lấy cô.

Vương Hạo, người hầu cận trung thành nhất của cô, đang quỳ gối trên nền đá, thân thể run rẩy.

Đôi mắt anh, vốn dĩ sáng ngời và trung hậu, giờ đây đã đục ngầu, tròng trắng bị phủ bởi một lớp sương đen dày đặc.

Da thịt anh đang biến đổi, những mảng da sạm lại, nứt nẻ, và từ những vết nứt đó, một thứ dịch chất đen kịt, đặc quánh đang rỉ ra, hòa lẫn với máu.

"Tiểu thư...

đừng nhìn tôi..." Vương Hạo khàn giọng, tiếng nói của anh giờ đây nghe xa xăm, như thể phát ra từ đáy giếng sâu.

Anh cố gắng đứng dậy, nhưng chân anh đã không còn là xương thịt nữa.

Bàn chân anh đang tan biến, hòa vào bóng tối dưới sàn nhà, tạo thành một rễ cây đen tối bám chặt vào nền đá.

Lã Hủy Diệt lùi lại một bước, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi.

Cô nhớ rõ Vương Hạo, người đã nuôi dưỡng cô từ nhỏ, người đã dạy cô cách cầm kiếm, cách sống.

Anh là gia đình duy nhất cô còn lại sau khi cha mẹ mất.

Nhưng giờ đây, bóng tối đã xâm thực vào anh.

Nó không giết anh ngay lập tức.

Nó đang biến anh thành một phần của nó, một công cụ để thử thách cô.

"Hạo ca..." Lã Hủy Diệt gọi tên anh, giọng nói run rẩy nhưng cố gắng giữ vững.

Cô không muốn nhìn thấy sự biến dạng trên khuôn mặt anh, nhưng cô không thể quay đi.

Nếu cô quay đi, cô sẽ mất đi phần nhân tính cuối cùng còn lại trong mình.

Vương Hạo ngước lên, nụ cười bi kịch hiện trên môi.

"Tiểu thư...

bóng tối...

nó không xấu.

đói." Anh giơ tay lên, bàn tay anh giờ đây đã là một khối bóng đen lỏng lẻo, chỉ còn lại bộ xương trắng nhô lên giữa đám mây đen.

"Nó muốn...

chúng ta trở nên hoàn hảo."

Lã Hủy Diệt nhận ra sự thật kinh hoàng.

Bóng tối không săn lùng con người để ăn thịt.

Nó săn lùng để đồng hóa.

Nó muốn xóa bỏ ranh giới giữa sinh và tử, giữa ánh sáng và bóng tối.

Và Vương Hạo, với trái tim trung thành và tinh thần thuần khiết, là miếng mồi ngon nhất cho sự đồng hóa đó.

Anh không còn là Vương Hạo nữa.

Anh là một cánh cửa mở rộng cho bóng tối bước vào thế giới của cô.

"Đừng để nó vào trong đầu anh, Hạo ca!" Lã Hủy Diét hét lên, rút kiếm ra.

Lưỡi kiếm *Vạn Tượng* phát ra một tia sáng yếu ớt, cắt ngang qua không khí lạnh giá.

Ánh sáng chiếu vào cơ thể Vương Hạo, và anh rú lên một tiếng đau đớn.

Những mảng bóng tối trên người anh co lại, nhưng ngay lập tức, chúng lại lan rộng ra, hung hãn hơn, như thể bị khiêu khích.

"Nhanh lên...

tiểu thư..." Vương Hạo gượng gạo nói, mắt anh bắt đầu chảy ra những dòng nước đen.

đừng để nó...

thắng."

Lã Hủy Diệt nhắm mắt lại, nước mắt rơi xuống.

Cô không thể giết anh.

Cô không thể để anh chết trong đau đớn.

Nhưng cô cũng không thể để anh biến thành quái vật.

Đây là lựa chọn của bóng tối: hoặc là giết người thân yêu nhất, hoặc là để họ trở thành kẻ thù vĩnh viễn.

Không có lựa chọn thứ ba.

***

Tiếng bước chân vang lên từ hành lang xa xa, chậm rãi, đều đặn, và đầy uy quyền.

Bóng tối trên tường như sợ hãi, co rúm lại, nhường đường cho một bóng người bước ra.

Không phải là bóng tối, mà là một con người thực sự.

Vương Thế Tử.

Lã Hủy Diệt chết lặng.

Tim cô ngừng đập trong một khoảnh khắc.

Người đàn ông ấy, với bộ long bào đen tuyền, đôi mắt sâu thẳm như vực thẳm, và nụ cười lạnh lùng, từng là người cô tin tưởng nhất.

Từng là người cô yêu thầm, từng là người cô hy vọng sẽ bảo vệ cô khỏi những âm mưu của cung đình.

Giờ đây, anh đứng đó, trong đêm tối, với khí tức của bóng tối bao quanh mình.

"Em vẫn còn sống, Hủy Diệt." Vương Thế Tử nói, giọng nói trầm ấm, nhưng mang theo một sự lạnh lùng đến rợn người.

Anh bước tới, mỗi bước chân đều khiến không khí xung quanh trở nên nặng nề hơn.

Bóng tối dưới chân anh không co rúm lại.

Ngược lại, nó quấn quanh đôi chân anh, như thể chúng là một phần của anh.

Lã Hủy Diệt siết chặt kiếm, tay cô run rẩy.

anh là ai?" Cô hỏi, giọng nói khô khan.

Cô không thể tin vào mắt mình.

Người đàn ông trước mặt cô không phải là Vương Thế Tử mà cô biết.

Hoặc có thể, anh ta mới là con người thật, và tất cả những gì cô đã biết chỉ là một ảo ảnh.

Vương Thế Tử mỉm cười, một nụ cười đầy vẻ ưu tư.

"Anh là người đã yêu em.

Và anh là người sẽ tiêu diệt em." Anh dừng lại trước mặt cô, cách cô chỉ vài bước chân.

Ánh mắt anh nhìn vào cô, không phải với sự thù hận, mà với một sự thương cảm kỳ lạ.

"Em là một bản sao.

Một lỗi lầm.

Và lỗi lầm thì phải được sửa chữa."

Lã Hủy Diệt nhìn vào mắt anh.

Trong đáy mắt anh, cô không thấy sự ấm áp, không thấy tình yêu.

Cô chỉ thấy một khoảng trống vô tận, một vực thẳm đen kịt.

Và từ vực thẳm đó, cô cảm nhận được sự hiện diện của bóng tối.

Không phải bóng tối xâm thực, mà là bóng tối thuần khiết.

Anh ta không bị bóng tối kiểm soát.

Anh ta *là* bóng tối.

"Cha của em..." Lã Hủy Diệt thì thầm, một mảnh ghép cuối cùng trong bức tranh bí ẩn của cô bắt đầu khớp vào nhau.

"Cha của em đã chết vì anh.

Cha của em đã phát hiện ra anh.

Và anh đã giết cha của em."

Vương Thế Tử không phủ nhận.

Anh chỉ gật đầu, nhẹ nhàng.

"Cha của em là một người đàn ông dũng cảm.

Nhưng anh ấy quá ngây thơ.

Anh ấy nghĩ rằng ánh sáng có thể chiến thắng bóng tối.

Nhưng bóng tối không cần chiến thắng.

Nó chỉ cần chờ đợi.

Và giờ đây, em cũng sẽ chờ đợi."

Lã Hủy Diệt cảm thấy máu trong người cô đóng băng.

Kẻ thù lớn nhất của cô không phải là Đế Vương, không phải là bóng tối vô hình.

Kẻ thù lớn nhất của cô là người đàn ông mà cô từng yêu.

Và anh ta không muốn giết cô.

Anh ta muốn biến cô thành một phần của anh ta.

***

Lã Hủy Diệt vung kiếm.

Lưỡi kiếm *Vạn Tượng* cắt qua không khí, tạo ra một đường sáng rực rỡ, nhắm thẳng vào tim Vương Thế Tử.

Nhưng trước khi lưỡi kiếm chạm vào cơ thể anh, một làn sóng bóng tối bùng nổ từ người anh.

Không phải là một cuộc tấn công, mà là một sự hấp thụ.

Lưỡi kiếm của cô bị hút vào trong làn sóng bóng tối, và ánh sáng trên kiếm tắt ngấm.

Vương Thế Tử bước tới, đặt tay lên vai cô.

Bàn tay anh lạnh như băng, nhưng không gây đau đớn.

Nó gây ra một cảm giác tê liệt, như thể nó đang rút cạn mọi sinh lực từ cơ thể cô.

"Em không thể chiến đấu với bóng tối bằng ánh sáng," anh thì thầm vào tai cô, giọng nói đầy vẻ uy hiếp.

"Vì bóng tối là bản chất của sự sống.

Ánh sáng chỉ là một ảo ảnh tạm thời."

Lã Hủy Diệt cố gắng gạt tay anh ra, nhưng cơ thể cô không còn nghe lời.

Cô cảm thấy ý thức của mình đang dần bị kéo vào trong vực thẳm.

Cô nhìn thấy những ký ức của mình, những ký ức của bản sao thứ nhất, và cả những ký ức của chính cô, tất cả đều đang tan biến vào bóng tối.

"Không..." Cô hét lên, nhưng tiếng nói của cô bị nuốt chửng.

Cô nhìn vào mắt Vương Thế Tử, và lần đầu tiên, cô nhìn thấy sự thật.

Anh ta không phải là một con người.

Anh ta là một thực thể đã hoàn toàn hòa mình vào bóng tối, sử dụng cơ thể con người làm vỏ bọc để thao túng thế giới.

Anh ta không yêu cô.

Anh ta chỉ muốn sở hữu cô, để hoàn thiện bản thân.

Vương Thế Tử cúi xuống, hôn lên trán cô.

Một nụ hôn lạnh lẽo, đầy sự chiếm hữu.

"Em sẽ trở thành của anh," anh nói.

"Và cùng nhau, chúng ta sẽ thống trị thế giới này.

Không còn ánh sáng.

Không còn bóng tối.

Chỉ có sự vĩnh hằng."

Lã Hủy Diệt nhắm mắt lại.

Cô không còn sức lực để chiến đấu.

Cô để cho bóng tối bao trùm lấy mình.

Nhưng trong sâu thẳm tâm trí, một tia lửa nhỏ bé vẫn cháy.

Tia lửa của sự phản kháng.

Tia lửa của bản sao thứ nhất.

Tia lửa của chính cô.

***

Lã Hủy Diệt nằm dưới đất, cơ thể cô nửa trong veo, nửa còn lại là bóng đen.

Vương Thế Tử đứng trên cao, nhìn xuống cô với ánh mắt thỏa mãn.

Nhưng đột nhiên, một giọng nói vang lên, không phải từ Vương Thế Tử, cũng không phải từ Lã Hủy Diệt.

Giọng nói đó đến từ chính bóng tối.

*"Ngươi đã thắng rồi,"* giọng nói thì thầm, đầy vẻ mỉa mai.

*"Nhưng ngươi có biết, bóng tối không bao giờ thuộc về bất kỳ ai không?"*

Vương Thế Tử nhíu mày, ánh mắt anh thoáng chút lo lắng.

"Ý ngươi là gì?"

Bóng tối dưới chân Lã Hủy Diệt bắt đầu chuyển động.

Nó không còn là một thực thể thụ động.

Nó đang thức dậy.

Và nó đang cười.

*"Hủy Diệt không phải là bản sao,"* giọng nói tiếp tục.

*"Cô ấy là chìa khóa.

Và ngươi...

ngươi chỉ là ổ khóa."*

Lã Hủy Diệt mở mắt ra.

Trong đôi mắt cô, không còn sự sợ hãi.

Chỉ có một màu đen sâu thẳm, và một tia sáng vàng rực rỡ đang bùng cháy trong đó.

Cô mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng, đầy vẻ uy hiếp.

"Vương Thế Tử," cô nói, giọng nói của cô giờ đây vang vọng khắp cung điện.

"Anh đã sai.

Bóng tối không thuộc về anh.

Và nó cũng không thuộc về tôi.

Nó thuộc về...

chúng ta."

Vương Thế Tử lùi lại một bước, lần đầu tiên, anh cảm thấy sợ hãi.

Nhưng đã quá muộn.

Bóng tối đã thức dậy.

Và trò chơi mới bắt đầu.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập