Chương 17

Mặt trời lặn xuống chân trời như một vết thương hở rỉ máu, nhuộm đỏ cả半边 trời Tây.

Không khí trong sân cung điện hoang tàn trở nên nặng nề, ngột ngạt, mang theo mùi ẩm mốc của đá cũ và mùi tanh của sự phân hủy.

Lã Hủy Diệt đứng im lìm giữa khoảng trống rộng lớn, hai bàn tay buông thõng xuống hai bên sườn, lòng bàn tay mở ra đón lấy những tia sáng cuối cùng đang tắt dần.

Cô không hề run rẩy.

Đôi mắt đen láy của cô phản chiếu lại bóng dáng những cột đá đổ nát, nơi những bóng đen đang bắt đầu tách rời khỏi thực tại.

Khi ánh sáng cuối cùng biến mất, bóng tối không chỉ đơn thuần là sự vắng mặt của ánh sáng.

Nó thức dậy.

Những vệt đen dưới chân các tảng đá vỡ vụn bắt đầu co giãn, kéo dài, uốn cong thành những hình thù kỳ quái.

Chúng giống như những con rắn không đầu, hoặc những cánh tay gầy guộc đang giãy giụa thoát khỏi địa ngục.

Tiếng rít chói tai vang lên, không phải từ miệng người, mà từ chính không khí bị xé toạc.

Lã Hủy Diệt hít một hơi sâu, không phải để cầu cứu thần linh, mà để chuẩn bị cho một bữa ăn.

Cô nhớ lời thì thầm của bóng tối trong đêm trước.

*Bóng tối thuộc về chúng ta.*

Một bóng đen lao tới, nhanh như một mũi tên tẩm độc, nhắm thẳng vào cổ họng cô.

Nếu là trước đây, cô sẽ né tránh, sẽ dùng kiếm để chém đứt nó.

Nhưng giờ đây, Lã Hủy Diệt đứng yên.

Cô mở rộng lồng ngực, để cho thứ bóng tối ấy lao thẳng vào trong mình.

Một cảm giác lạnh lẽo, tê tái chạy dọc sống lưng, như những con giun nhỏ đang bò trong tủy sống.

Cô nhắm mắt lại, cảm nhận sự xâm nhập.

Không phải là sự hủy diệt, mà là sự dung nạp.

Cô "nuốt" lấy nó.

Bóng đen tan biến vào da thịt cô, để lại một vết lõm nhỏ trên áo bào, rồi nhanh chóng lành lại.

Lã Hủy Diệt mở mắt.

Trong đôi mắt cô, màu đen sâu thẳm nay đã pha lẫn một chút ánh kim loại lạnh lẽo.

Cô bước về phía trước, mỗi bước chân đều vang lên tiếng động沉闷, như thể đang dẫm lên xác chết của chính mình.

Những bóng đen khác lao tới, hàng loạt, như một đàn ong đói khát.

Cô không né.

Cô dang rộng vòng tay, như một người mẹ đón nhận đứa con hoang đàng.

Bóng tối ùa vào cô, làm cơ thể cô run lên bần bật, nhưng ý chí của cô lại trở nên sắc bén hơn.

Cô đang trở thành một cái bình chứa.

Một cái bình chứa cho những tội lỗi, những sợ hãi và những bóng tối mà thế giới này muốn vứt bỏ.

**

Không khí trong cung điện đột ngột trở nên nặng trĩu, như thể áp suất không khí đã tăng lên gấp bội.

Lã Hủy Diệt ngẩng đầu lên, nhìn về phía đỉnh cung điện.

Ở đó, một khối bóng tối khổng lồ đang hình thành, bao trùm lấy cả bầu trời đêm.

Nó không có hình dạng cụ thể, chỉ là một sự hiện diện áp đảo, một sức mạnh tuyệt đối.

Giọng nói của Vương Thế Tử vang lên, không phải từ một điểm cụ thể, mà từ khắp nơi, từ trong đầu cô, từ trong tim cô, từ chính những bóng đen đang quấn quýt lấy chân cô.

"Đừng cố gắng nữa, Bản Thể." Giọng nói ấy trầm ấm, đầy uy quyền, nhưng ẩn chứa sự lạnh lùng tàn nhẫn.

"Sức chứa của ngươi đã đầy.

Ngươi nghĩ mình là chìa khóa?

Ngươi chỉ là một cái lọ vỡ, đang cố gắng đựng nước.

Đêm nay, ta sẽ nuốt cả ngươi và kẻ giả mạo này.

Sự tồn tại của ngươi là một sai lầm, Lã Hủy Diệt.

Một sai lầm mà ta sẽ sửa chữa."

Lã Hủy Diệt cười, một nụ cười lạnh lẽo, đầy vẻ thách thức.

Hay là sự tiến hóa?

Vương Thế Tử, anh vẫn chưa hiểu.

Bóng tối không phải là thứ để thống trị.

Nó là thứ để hòa nhập.

Anh muốn tiêu diệt tôi, nhưng anh không biết rằng, mỗi khi anh cố gắng đẩy tôi ra, anh đang kéo chính mình vào sâu hơn trong vực thẳm."

Khối bóng tối rung chuyển, như một con thú hung dữ bị khiêu khích.

"Ngươi dám nói với ta về vực thẳm?

Ta là ánh sáng, Lã Hủy Diệt.

Ta là trật tự.

Và ngươi...

ngươi là hỗn loạn.

Ta sẽ xóa bỏ hỗn loạn."

Những tia sáng đen bắn ra từ khối bóng tối, nhắm thẳng vào Lã Hủy Diệt.

Cô không né.

Cô giơ tay lên, đón lấy những tia sáng đó.

Chúng xuyên qua da thịt cô, gây ra những vết thương sâu hoắm, nhưng cô không hề kêu cứu.

Cô cảm thấy sự đau đớn, nhưng cũng cảm thấy sự sống.

Mỗi vết thương là một lời nhắc nhở rằng cô vẫn còn tồn tại.

Cô vẫn còn là con người, dù đang dần trở thành thứ gì đó khác.

"Anh sai rồi," Lã Hủy Diệt nói, giọng nói của cô vang vọng, mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

"Ánh sáng không phải là trật tự.

Ánh sáng là sự giả dối.

Và bóng tối...

bóng tối là sự thật trần trụi mà anh không dám nhìn nhận."

Khối bóng tối ngừng tấn công.

Một sự im lặng chết chóc bao trùm.

Lã Hủy Diệt đứng đó, cơ thể đầy vết thương, nhưng ý chí vẫn vững vàng như đá.

Cô nhìn lên khối bóng tối khổng lồ, đôi mắt cô rực cháy một ngọn lửa vàng rực rỡ, xuyên thấu qua màn đêm dày đặc.

**

Bình minh ló dạng, những tia sáng đầu tiên của ngày mới xuyên qua màn sương mờ ảo, chiếu rọi lên cung điện hoang tàn.

Lã Hủy Diệt đứng đó, nhìn bình minh như nhìn một kẻ thù vừa bị tiêu diệt.

Cô cảm thấy mệt mỏi, một sự mệt mỏi thấm vào tận xương tủy.

Cơ thể cô run rẩy, những vết thương trên người bắt đầu đau nhói.

Nhưng trong lòng cô, không có sự nhẹ nhõm.

Chỉ có một sự trống rỗng, một sự lo lắng mơ hồ.

Cô vươn tay lên trời, đón lấy những tia sáng đầu tiên.

Nhưng thay vì cảm thấy ấm áp, cô cảm thấy một sự lạnh lẽo xâm nhập vào cơ thể.

Cô nhìn xuống bàn tay mình.

Trên ngón tay cái, một vết sẹo nhỏ xíu màu đen đang hiện ra.

Nó không phải là một vết thương thông thường.

Nó giống như một vết nứt, một vết nứt nhỏ xíu, nhưng đang lan tỏa từ đầu ngón tay vào lòng bàn tay, như một mạng lưới những đường gân đen đang bò dưới da.

Lã Hủy Diệt nhíu mày.

Cô cố gắng xé nó ra, nhưng nó không đau.

Nó chỉ lạnh.

Lạnh như băng.

Và nó đang lan rộng.

Cô nhìn vào vết nứt ấy, và trong sâu thẳm tâm trí, một giọng nói vang lên, không phải từ bóng tối, mà từ chính bên trong cô.

*"Chào mừng trở lại, Bản Gốc."*

Lã Hủy Diệt lùi lại một bước, tim cô đập thình thịch.

Cô nhìn vào vết nứt màu đen, và lần đầu tiên, cô cảm thấy sợ hãi.

Không phải sợ bóng tối.

Mà sợ chính bản thân mình.

Ai đang nói vậy?

Và nếu cô là bản sao, vậy thì ai mới là bản gốc?

Và tại sao, vết nứt ấy lại mang màu sắc của chính linh hồn cô?

Mặt trời mọc cao hơn, nhưng bóng tối trong lòng Lã Hủy Diệt thì càng ngày càng sâu.

Cô không biết rằng, đêm nay mới chỉ là khởi đầu.

Và kẻ thù thực sự của cô, không phải là Vương Thế Tử, mà là chính sự thật đang dần lộ diện từ bên trong cô.

Vết nứt màu đen trên ngón tay cô khẽ động đậy, như thể nó đang thở.

Và nó đang chờ đợi.

Chờ đợi khoảnh khắc để vỡ tung.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập