Chương 18
Đó là một khe hở trong bức tường thành, nơi ánh nắng không thể chạm tới, nơi mùi ẩm mốc và mùi máu khô đọng lại từ những vụ thảm sát cũ kỹ vẫn còn ám vào từng viên gạch rêu phong.
Lã Hủy Diệt không bước theo Trần, kẻ dẫn đường kiêu ngạo kia đang đi trước với bước chân vững chãi, tin rằng mình kiểm soát được tình thế.
Cô bám sát vào bóng đổ của chính mình, một cái bóng đen kịt, dày đặc hơn thường lệ, như thể nó có trọng lượng riêng, kéo chân cô xuống đất.
Trong thế giới Ngũ Tiên, ánh sáng ban ngày là khiên chắn duy nhất, nhưng khi hoàng hôn buông xuống, quy luật tàn khốc của Bóng Tối lại bắt đầu hoạt động.
Những vết đen trên tường gạch bắt đầu co giãn, tách khỏi bề mặt như da thịt đang sống.
Chúng không phải là ảo ảnh.
Chúng là những ngón tay mảnh khảnh, lạnh lẽo, đang tìm kiếm sự ấm áp của huyết quản.
Lã Hủy Diệt hít một hơi thật sâu, không khí vào phổi mang vị kim loại chua chát.
Cô cảm thấy sự hiện diện của chúng ở gót chân, ở sống lưng, ở ngay bên tai.
Chúng thì thầm.
Không phải bằng lời, mà bằng sự run rẩy của tủy sống.
"Đừng nhìn lại," giọng nói của Trần vang lên, lạnh lùng và xa cách.
Anh ta không quay đầu, nhưng Lã Hủy Diệt biết anh ta cảm thấy nó.
Thái Dương, hay đúng hơn là Trần trong khoảnh khắc này, đang căng thẳng đến mức ngón tay anh ta nắm chặt chuôi kiếm đến trắng bệch.
Anh ta sợ bóng tối, nhưng anh ta sợ sự yếu đuối của chính mình hơn.
Lã Hủy Diệt không đáp lại.
Cô chỉ cúi đầu, nhìn xuống bàn tay mình.
Vết nứt màu đen trên ngón tay cái đã lan rộng, bao phủ nửa lòng bàn tay như một mạng lưới rễ cây độc hại.
Nó không đau.
trống rỗng.
Một khoảng trống hun hút, nơi linh hồn cô từng cư trú giờ đây bị xói mòn.
Cô nhớ lại giọng nói từ chiều nay: *"Chào mừng trở lại, Bản Gốc."* Ai là bản gốc?
Và nếu cô là bản sao, vậy thì thứ đang bò dưới da cô là ký ức hay là bản án tử hình?
Họ bước vào sảnh chính của dinh thự.
Không có đèn đuốc, không có vệ sĩ.
Chỉ có bóng tối.
Nhưng ở trung tâm phòng, một ngọn nến duy nhất đang cháy, ngọn lửa xanh nhạt, không tỏa nhiệt mà chỉ tỏa ra một cảm giác lạnh lẽo thấu xương.
Ngồi đối diện với ngọn nến ấy là một bóng người.
Lã Hủy Diệt dừng bước.
Tim cô đập thình thịch, không phải vì sợ hãi, mà vì một sự nhận ra kinh hoàng.
Người ngồi đó không mặc giáp trụ, không cầm binh khí.
Cô ta chỉ mặc một chiếc áo lụa mỏng manh, màu trắng như tuyết, nhưng lại toát ra một khí thế đáng sợ hơn cả kiếm khí của bất kỳ võ giả nào.
Tóc cô ta đen nhánh, buông xõa xuống lưng, che khuất nửa khuôn mặt.
Nhưng khi cô ta ngẩng đầu lên, Lã Hủy Diệt cảm thấy như mình đang nhìn vào gương soi.
Đó là Lã Hủy Diệt.
Không, chính xác hơn, đó là bản gốc.
Bản sao Lã mỉm cười, một nụ cười đầy mỉa mai và đau khổ.
Đôi mắt cô ta đỏ ngầu, không phải vì khóc, mà vì huyết quản căng phồng.
"Chị em ta, hay là 'bản gốc'?" giọng nói của bản sao vang lên, trùng khớp với giọng nói trong đầu Lã Hủy Diệt từ chiều nay, nhưng sắc bén hơn, sắc lẹm như dao cạo.
"Con thú cưng của Đế Vương cuối cùng cũng đã tìm thấy tổ của mình."
Lã Hủy Diệt không lên tiếng.
Cô quan sát.
Bản sao không có vết nứt màu đen trên tay.
Bàn tay cô ta trắng nõn, hoàn hảo, không tỳ vết.
Đó là thứ Lã Hủy Diệt từng khao khát: sự thuần khiết, sự toàn vẹn, không bị bóng tối xâm nhập.
Nhưng trong đôi mắt ấy, Lã Hủy Diệt thấy một thứ gì đó sâu thẳm hơn sự thuần khiết.
Đó là sự trống rỗng.
Sự trống rỗng của một kẻ đã tiêu diệt tất cả cảm xúc để tồn tại.
"Cô không phải là tôi," Lã Hủy Diệt nói, giọng nói trầm thấp, vang vọng trong không gian tĩnh lặng.
"Cô là cái xác không hồn mà Đế Vương đã tạo ra để thay thế tôi.
Cô là công cụ."
Bản sao Lã nghiêng đầu, một cử chỉ đầy khiêu khích.
Nhưng công cụ này biết cách giết chết những kẻ yếu đuối.
Và cô, Lã Hủy Diệt bản sao, cô quá yếu đuối.
Cô còn lưu giữ ký ức về cha, về mẹ, về những người đã chết.
Những ký ức ấy là gánh nặng.
Chúng làm cô chậm chạp.
Chúng làm cô dễ bị tổn thương."
Lã Hủy Diệt nắm chặt tay.
Vết nứt màu đen trên lòng bàn tay cô nóng lên, như thể nó đang phản ứng với sự kích động.
Cô nhớ lại những đêm mất ngủ, những cơn ác mộng về cái chết của cha, về những đứa trẻ bị bóng tối ăn thịt.
Cô không muốn quên.
Đau đớn là bằng chứng cho sự sống.
"Đau đớn là sức mạnh," Lã Hủy Diệt đáp lại, bước tiến về phía trước.
Mỗi bước chân của cô đều nặng trĩu, như thể cô đang dẫm lên xác chết của chính mình.
"Và cô, cô chỉ là một bóng ma.
Cô không có quá khứ, không có tương lai.
Cô chỉ tồn tại trong khoảnh khắc hiện tại, để thực hiện ý chí của Đế Vương."
Bản sao Lã đứng dậy.
Chiếc áo lụa bay phấp phới, nhưng không có gió.
Không khí trong phòng bỗng trở nên nặng nề, áp lực ép xuống vai Lã Hủy Diệt khiến cô khó thở.
"Ý chí của Đế Vương là trật tự.
Là sự thanh lọc.
Và cô là một sai lầm.
Một lỗi lầm cần được sửa chữa."
Bóng tối bùng nổ.
Không phải là quái vật từ tường vữa bước ra.
Lần này, bóng tối ngưng tụ lại thành hình người.
Hai hình người.
Một người mặc áo giáp đen, khuôn mặt lạnh lùng, quen thuộc đến rợn người.
Đó là Trần.
Người đàn ông từng cùng cô chiến đấu, từng hứa bảo vệ cô, từng nhìn cô bằng ánh mắt đầy đau đớn và yêu thương.
Hình ảnh thứ hai đứng sau lưng Trần.
Cao lớn, uy nghi, mang theo aura của quyền lực tuyệt đối.
Đó là Thái Tử, người đang đứng sau mọi âm mưu, người mà Lã Hủy Diệt từng nghĩ là kẻ thù duy nhất.
Nhưng giờ đây, cả hai đều là một phần của bóng tối.
"Nhìn xem," Bản sao Lã giễu cợt, chỉ tay vào hai hình ảnh đó.
"Đây là những gì cô gọi là tình yêu?
Đây là những gì cô gọi là hy vọng?
Chúng chỉ là ảo ảnh.
Là mồi nhử để cô bước vào bẫy."
Lã Hủy Diệt nhìn Trần.
Trong hình ảnh bóng tối ấy, đôi mắt Trần mở to, miệng mím chặt, như thể đang cố gắng hét lên điều gì đó nhưng không thể.
Cô nhớ lại đêm trước khi họ chia tay.
Trần đã nói: *"Hãy tin tôi.
Đừng nhìn lại."* Cô đã nghĩ anh ta muốn cô quên đi quá khứ.
Nhưng giờ cô hiểu.
Anh ta muốn cô quên đi anh ta.
Để cô có thể sống.
"Trần," Lã Hủy Diệt gọi tên anh, giọng nói nghẹn lại.
Hình ảnh Trần trong bóng tối rung lên, như thể đang cố gắng phá vỡ lớp vỏ tối đen bao quanh.
Nhưng rồi, khuôn mặt anh ta biến dạng.
Mũi, miệng, mắt tan chảy vào nhau, trở thành một khối thịt đen kịt, không có tính người.
Và từ khối thịt đó, khuôn mặt của Thái Tử hiện ra, cười toe toét, đầy tàn nhẫn.
"Anh ta đã chết từ lâu rồi, Lã Hủy Diệt," giọng nói của Thái Tử vang lên, hòa quyện với giọng nói của bản sao Lã.
"Anh ta chết vì không thể cứu cô.
Và bây giờ, cô cũng sẽ chết vì không thể giết anh ta."
Lã Hủy Diệt cảm thấy một cơn đau nhói xuyên qua tim.
Không phải đau thể xác.
Mà là đau của sự phản bội.
Của sự mất mát.
Của việc nhận ra rằng người cô yêu nhất, người cô tin tưởng nhất, lại là một phần của cái bẫy mà cô đang bước vào.
Nhưng rồi, một cảm giác khác trỗi dậy.
Sự giận dữ.
Không phải giận dữ của một nạn nhân.
Mà là giận dữ của một kẻ săn mồi.
Lã Hủy Diệt cười lớn.
Tiếng cười vang dậy trong dinh thự, làm rung chuyển những bức tường đang tan rã.
Tiếng cười của cô không vui.
Nó đầy chất đắng chát, đầy sự chấp nhận.
"Đúng rồi, ta biết," Lã Hủy Diệt nói, giọng nói bình tĩnh đến đáng sợ.
"Nhưng các ngươi quên một quy tắc cơ bản của Bóng Tối: Nó không chỉ săn mồi yếu đuối.
Nó còn săn 'sự hy sinh'.
Và ta, ta là người biết cách hy sinh."
Cô giơ tay lên.
Sợi dây thừng trên tay cô, thứ đồ dùng bình thường mà cô đã lấy từ trên người một tên lính gác chết, giờ đây đang phát sáng.
Không phải ánh sáng trắng.
Mà là ánh sáng đen.
Ánh sáng của vết nứt trên lòng bàn tay cô.
Bản sao Lã nhíu mày, vẻ mặt lần đầu tiên lộ ra sự lo lắng.
"Cô định làm gì?"
"Hy sinh chính mình," Lã Hủy Diệt đáp.
"Không phải để chết.
Mà để sống.
Để trở thành thứ mà các ngươi không thể hiểu được."
Cô rút kiếm.
Không phải kiếm của cô.
Mà là kiếm của Trần, thứ vũ khí mà anh ta đã để lại cho cô trước khi rời đi.
Lưỡi kiếm lạnh lẽo, phản chiếu khuôn mặt của cô, và khuôn mặt của bản sao.
Lã Hủy Diệt không tấn công bản sao.
Cô tấn công chính mình.
Cô đâm kiếm vào ngực mình.
Không phải vào tim.
Mà vào vết nứt màu đen trên lòng bàn tay, nơi nó đang lan rộng.
Lưỡi kiếm xuyên qua da thịt, xuyên qua xương, và cắm sâu vào trong vết nứt.
Một tiếng hét vang lên.
Không phải từ Lã Hủy Diệt.
Mà từ bản sao.
Vết nứt màu đen trên tay Lã Hủy Diệt bùng nổ.
Không phải máu.
Mà là bóng tối.
Bóng tối từ trong cơ thể cô tuôn trào, bao phủ lấy lưỡi kiếm, bao phủ lấy cơ thể cô, và rồi...
nuốt chửng lấy bản sao.
Bản sao Lã cố gắng chống cự.
Cô ta giơ tay lên, cố gắng đẩy lùi dòng bóng tối.
Nhưng nó quá mạnh.
Nó không phải là bóng tối của Đế Vương.
Nó là bóng tối của chính Lã Hủy Diệt.
Bóng tối của nỗi đau, của sự mất mát, của sự căm thù, và của tình yêu.
không thể..." Bản sao Lã gào thét, khuôn mặt cô ta bắt đầu tan rã, hòa vào dòng bóng tối.
"Cô sẽ tự hủy..."
"Đó là ý định của tôi," Lã Hủy Diệt nói, giọng nói lạnh băng.
"Và khi tôi tự hủy, tôi sẽ kéo theo tất cả những thứ gắn liền với tôi.
Bao gồm cả cô."
Bóng tối bao trùm toàn bộ sảnh chính.
Trần và Thái Tử trong hình ảnh bóng tối cũng bắt đầu tan rã.
Nhưng lần này, họ không biến thành quái vật.
Họ trở về hình dạng con người.
Trần mở mắt, nhìn Lã Hủy Diệt với ánh mắt đầy đau đớn và yêu thương.
Thái Tử thì cười, một nụ cười đầy kinh ngạc.
"Thú vị," Thái Tử nói, trước khi biến mất hoàn toàn vào bóng tối.
Khi bóng tối tan đi, chỉ còn lại Lã Hủy Diệt.
Cô đứng đó, lưỡi kiếm vẫn cắm trong ngực mình, nhưng không có máu chảy ra.
Chỉ có những tia sáng đen, mỏng manh, đang dần thu nhỏ lại, rút vào trong cơ thể cô.
Vết nứt trên tay cô đã biến mất.
Thay vào đó, là một vết sẹo nhỏ, màu trắng, như thể nó chưa từng tồn tại.
Ánh sáng ban ngày ló dạng, xua tan những bóng ma cuối cùng.
Dinh thự sụp đổ thành tro bụi, không còn dấu vết của người nào.
Trần và Thái tử nằm bất động, da thịt chuyển sang màu đen, đôi mắt mở to nhưng không nhìn thấy gì.
Họ đã chết.
Chết trong ảo ảnh.
Trên đỉnh núi, nơi bình minh vừa ló dạng, Lã Hủy Diệt đứng đó.
Cô không mặc giáp, không cần kiếm.
Cô chỉ mặc chiếc áo lụa mỏng manh, giống hệt bản sao.
Gió thổi qua, làm tóc cô bay phấp phới.
Cô nhìn xuống thung lũng, nơi dinh thự từng đứng.
Không có gì còn lại.
Chỉ có tro bụi.
Nhưng trong lòng cô, một cảm giác mới trỗi dậy.
Không phải sự nhẹ nhõm.
Không phải sự vui mừng.
Mà là sự trống rỗng.
Một sự trống rỗng lớn hơn trước rất nhiều.
Cô đã giết chết bản sao.
Cô đã tiêu diệt bóng tối.
Nhưng cô cũng đã tiêu diệt một phần chính mình.
Phần cảm xúc.
Phần ký ức.
Phần con người.
Cô đưa tay lên ngực, nơi vết thương của lưỡi kiếm từng đâm vào.
Da thịt mịn màng, không có vết sẹo.
Nhưng cô cảm thấy một sự lạnh lẽo sâu thẳm bên trong.
Và rồi, từ trong bóng tối của chính cô, một giọng nói vang lên.
Không phải giọng nói của bản sao.
Không phải giọng nói của Đế Vương.
Mà là giọng nói của chính cô.
Nhưng khác biệt.
*"Chào mừng trở lại, Lã Hủy Diệt.
Bây giờ, chúng ta mới bắt đầu."*
Cô nhíu mày.
Ai đang nói vậy?
Cô nhìn xuống bàn tay mình.
Vết sẹo màu trắng trên lòng bàn tay khẽ động đậy.
Và từ đó, một bóng đen nhỏ xíu, hình dạng con người, đang bò ra.
Nó không lớn.
Nó chỉ bằng một ngón tay.
Nhưng nó đang nhìn cô.
Với đôi mắt đỏ ngầu, đầy sự thù hận.
Lã Hủy Diệt không sợ hãi.
Cô chỉ mỉm cười.
Một nụ cười lạnh lẽo, đầy sự tính toán.
"Có vẻ như," cô thì thầm, "ta đã không giết chết tất cả."
Bóng đen nhỏ xíu rít lên, và biến mất vào trong vết sẹo.
Lã Hủy Diệt quay người, bước xuống núi.
Bước chân cô vững chãi.
Không còn run rẩy.
Không còn sợ hãi.
Cô không biết rằng, bóng đen đó không phải là kẻ thù.
Nó là chìa khóa.
Chìa khóa để mở cánh cửa dẫn đến sự thật.
Sự thật về cha cô.
Sự thật về Đế Vương.
Và sự thật về chính cô.
Và sự thật đó, sẽ tàn khốc hơn bất kỳ bóng tối nào.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận