Chương 19

Sương mù không chỉ là hơi ẩm ngưng tụ trong không khí lạnh lẽo của đêm, mà là hơi thở của cái chết đang bò lổm ngổm trên mặt đất.

Lã Hủy Diệt bước vào màn sương dày đặc bao trùm cung điện, từng bước chân của cô rơi xuống nền đá cẩm thạch cũ kỹ với âm thanh khô khốc, như tiếng xương cốt gãy vụn.

Cô không chạy.

Chạy là hành động của kẻ sợ hãi, và Lã Hủy Diệt đã chôn vùi nỗi sợ ấy cùng với xác chết của bản sao mình trên đỉnh núi.

Trước mặt cô, hàng loạt vệ binh hoàng gia đứng chôn chân giữa sân, nhưng không phải trong tư thế chiến đấu.

Họ đứng thẳng, lưng cong nhẹ, cổ ngửa ra sau một cách méo mó.

Đôi mắt họ trợn ngược, chỉ còn lại tròng trắng đục ngầu, không còn chút linh hồn hay ý chí nào còn sót lại.

Những bóng đen nhầy nhụa, giống như mực tàu đổ ra từ lòng bàn tay họ, đang quấn chặt quanh cổ, quanh cổ tay, len lỏi vào lỗ tai và mũi, thao túng cơ thể họ như những con rối vô hồn.

Lã Hủy Diệt hít một hơi sâu, không khí lạnh buốt xâm nhập vào phế nang, mang theo mùi hôi thối của sự phân rã.

Cô đưa tay lên ngực, nơi trái tim cô đập chậm chạp, đều đều, như một chiếc đồng hồ đếm ngược.

Vận khí pháp "Hỏa Long" trong kinh mạch cô bùng lên, nhưng không phải để tạo ra ngọn lửa rực rỡ, mà là một luồng nhiệt khô hạn, gay gắt, đủ để làm bốc hơi những giọt sương độc hại đang lơ lửng.

Cô rút kiếm.

Thanh kiếm bằng thép đen, không phản chiếu ánh sáng, chỉ phản chiếu bóng tối.

Khi lưỡi kiếm rời vỏ, một tiếng rít khẽ vang lên, như tiếng than phiền của những linh hồn bị giam cầm.

Cô nhìn thấy một cung nữ đang cố gắng bò về phía cô, miệng mở to trong một tiếng hét câm lặng, hai tay giơ lên như muốn xin tha, nhưng đôi mắt thì trống rỗng, đầy sự thù hận mù quáng.

Lã Hủy Diệt không do dự.

Cô vung kiếm, một đường thẳng tắp, sắc bén cắt ngang qua cổ cung nữ.

Không có máu đỏ chảy ra.

Chỉ có một dòng chất lỏng đen đặc, sệt lại, rơi xuống nền đá và lập tức bốc khói, phát ra mùi khét lẹt của thịt cháy.

Cung nữ ngã xuống, cơ thể co quắp một lần cuối rồi nằm yên.

Lã Hủy Diệt bước qua xác cô ta, mắt không rời khỏi phía trước.

Cô cảm thấy một áp lực nặng nề đè lên vai, không phải từ trọng lượng của kiếm, mà từ sự hiện diện của cái bóng đang chờ đợi cô ở sâu trong điện Thái Hòa.

Bóng tối ở đây không chỉ là sự vắng mặt của ánh sáng; nó là một thực thể sống, có ý thức, có hung dữ.

Nó đói khát.

Và nó đang mỉm cười.

Lã Hủy Diệt nhíu mày, vết sẹo trắng trên lòng bàn tay cô khẽ nóng lên, như một lời nhắc nhở rằng cô không hoàn toàn là con người, cũng không hoàn toàn là bóng tối.

Cô là ranh giới mong manh giữa hai thế giới, và đêm nay, ranh giới đó sẽ bị xóa nhòa.

Điện Thái Hòa rộng lớn và lạnh lẽo, những cột gỗ sơn son thiếp vàng giờ đây trông như những cái xác khổng lồ đang canh giữ một ngôi mộ.

Ở cuối đại điện, trên ngai vàng cao chót vót, Hoàng Thái Tử ngồi đó.

Hắn không mặc long bào rực rỡ, mà khoác lên mình một chiếc áo choàng đen tuyền, dệt bằng những sợi tơ tối màu nhất, hấp thụ mọi ánh sáng xung quanh.

Tay hắn đang run rẩy, cố gắng gột rửa một vệt máu đen trên tay áo.

Vệt máu đó không đỏ, không dính, mà đen ngòm như mực nhớt, và nó dường như đang tự động lan rộng, bò lên cánh tay hắn, xâm thực vào da thịt.

Hắn nhìn thấy Lã Hủy Diệt bước vào, đôi mắt hắn mở to, không phải vì sợ hãi, mà vì một sự kinh hoàng tột độ, như thể hắn đang nhìn thấy ma quỷ từ địa ngục trồi lên.

"Lã Hủy..." Giọng nói của Hoàng Thái Tử run rẩy, cố gắng giữ lại vẻ cao quý cuối cùng của một vị quân vương tương lai, nhưng nó vỡ vụn trước sự im lặng đáng sợ của không gian.

"Ngươi dám đến đây?

Ngươi không biết ngươi đang bước vào nơi nào sao?

Đây là lĩnh vực của ta.

Của Bóng Tối." Hắn đứng dậy, áo choàng phất phới, và những vệt bóng đen từ dưới chân hắn bắt đầu trỗi dậy, quấn quanh người hắn như những con rắn độc.

"Ta đã cảnh báo ngươi.

Bản sao không có quyền tồn tại.

Ngươi là một sai lầm, một vết nhơ trong trật tự thế giới.

Ta sẽ xóa bỏ ngươi, để khôi phục sự thuần khiết."

Lã Hủy Diệt dừng bước, cách ngai vàng mười bước chân.

Cô nhìn hắn, ánh mắt lạnh băng, không có sự căm thù, không có sự sợ hãi, chỉ có một sự tò mò lạnh lùng.

"Thuần khiết?" Cô lặp lại từ đó, giọng nói vang lên trong không gian tĩnh mịch, như tiếng chuông đồng cổ.

"Ngươi gọi sự giết chóc này là thuần khiết?

Ngươi gọi việc biến con người thành những con rối vô hồn là trật tự?

Hoàng Thái Tử, hay nên gọi là Đế Vương, ngươi đã đánh mất con người của ngươi từ lâu rồi.

Ngươi chỉ là một cái vỏ bọc trống rỗng, được lấp đầy bởi sự tham lam và bóng tối."

Hoàng Thái Tử冷笑 một tiếng, âm thanh khàn khàn, chói tai.

"Con người?

Con người là yếu đuối.

Con người cần sự dẫn dắt.

Và ta là người dẫn dắt đó.

Ngươi không hiểu, Lã Hủy.

Ngươi nghĩ ngươi mạnh mẽ vì ngươi có thể chém giết?

Ngươi chỉ là một món đồ chơi, một công cụ mà cha ngươi đã tạo ra để thử nghiệm.

Và giờ, công cụ đó đã lỗi thời." Hắn giơ tay lên, và những bóng đen xung quanh hắn bắt đầu xoay tròn, tạo thành một cơn lốc nhỏ, hút lấy không khí xung quanh.

"Ta sẽ hấp thụ ngươi.

Ta sẽ lấy lại phần hồn còn thiếu của ta từ chính xác cái bản sao yếu hèn này."

Lã Hủy Diệt không đáp lại.

Cô chỉ nhìn xuống đôi chân mình.

Cô cảm thấy mặt đất đang rung chuyển, không phải do bước chân của ai, mà do sự hiện diện của Bóng Tối đang tập trung vào cô.

Cô nhớ lại lời nói của giọng nói bí ẩn trong đầu mình: *"Bây giờ, chúng ta mới bắt đầu."* Cô hiểu rồi.

Hoàng Thái Tử không chỉ muốn giết cô.

Hắn muốn ăn thịt linh hồn cô.

Hắn muốn hoàn thiện bản thân bằng cách tiêu diệt chính cái bóng của mình.

Đó là quy luật Hồn Nguyên.

Trong mỗi buổi hoàng hôn, khi Bóng Tối thức dậy, "Bản Gốc" sẽ hấp thụ năng lượng của tất cả các "Bản Sao" xung quanh để phục hồi lại phần hồn bị tổn thương.

Và cô, Lã Hủy Diệt, là bữa ăn tối ngon nhất của hắn.

Nhưng Lã Hủy Diệt không phải là một con mồi dễ dãi.

Cô nhớ lại những ký ức碎片 mảnh vỡ trong đầu mình, những ký ức không phải của cô, mà của người phụ nữ đã chết, người mà cô là bản sao.

Người phụ nữ đó đã chiến đấu như thế nào?

Cô đã hy sinh như thế nào?

Lã Hủy Diệt hít một hơi sâu, và lần đầu tiên, cô không cố gắng đẩy lùi bóng tối trong mình.

Cô mở lòng mình ra, để cho nó tràn vào.

Cô để cho sự lạnh lẽo, sự thù hận, và nỗi sợ hãi cũ kỹ hòa quyện vào dòng khí trong kinh mạch.

Mắt cô bắt đầu đỏ lên, không phải vì giận dữ, mà vì một sự biến đổi sâu sắc.

Cô không còn là Lã Hủy Diệt, con gái của gia tộc Lã.

Cô là thứ gì đó khác.

Thứ gì đó nguy hiểm hơn.

Hoàng Thái Tử thấy sự thay đổi trên người cô, và hắn run lên.

Hắn cảm thấy một mối nguy hiểm thực sự.

Hắn hét lên, ra lệnh cho những bóng đen xung quanh lao vào cô.

Chết đi như một con thú!"

Lã Hủy Diệt mỉm cười.

Một nụ cười lạnh lùng, đầy sự tính toán, giống hệt nụ cười của bản sao gốc trước khi cô giết chết nó.

"Ngươi nghĩ ta là bản sao yếu hèn?" Cô thì thầm, giọng nói vang vọng trong đầu Hoàng Thái Tử, như một lời nguyền.

"Ngươi nhầm.

Ta là bản sao đã học cách sống trong bóng tối.

Và ta biết cách giết chết ánh sáng."

Cô lao về phía trước.

Không phải để né tránh, mà để lao thẳng vào trung tâm của cơn lốc bóng tối.

Những con rắn bóng đen lao vào cô, quấn chặt quanh người cô, cố gắng xé nát cô ra từng mảnh.

Da thịt cô bị rách, máu chảy ra, nhưng máu của cô không đỏ.

Nó đen, giống như máu của những vệ binh, giống như máu trên tay áo Hoàng Thái Tử.

Nhưng khác biệt ở chỗ, máu của cô không chảy ra ngoài.

Nó chảy vào trong, vào vết sẹo trên lòng bàn tay, vào trái tim cô.

Lã Hủy Diệt hét lên, một tiếng hét đau đớn nhưng đầy sức mạnh.

Cô dùng kiếm đâm xuyên vào chính mình, đâm vào trái tim, nhưng không phải để tự sát.

Cô dùng kiếm làm cần dẫn, dẫn dắt dòng năng lượng bóng tối trong người cô bắn ra, như một tia sét đen, xuyên thẳng vào Hoàng Thái Tử.

Hoàng Thái Tử cố gắng lùi lại, nhưng hắn không thể.

Hắn bị khóa chặt bởi chính những bóng đen mà hắn đã triệu hồi.

Tia sét đen đâm vào ngực hắn, xuyên qua áo choàng, xuyên qua da thịt, và cắm sâu vào trái tim hắn.

Hắn mở to mắt, kinh hoàng nhìn Lã Hủy Diệt.

"Không thể nào...

Ngươi là ai?" Hắn gào lên, nhưng giọng nói của hắn yếu đi, tắt ngấm.

Những bóng đen quanh người hắn bắt đầu tan biến, trở lại thành những vệt mực đen vô tri trên nền đá.

Hắn ngã xuống từ ngai vàng, cơ thể mềm nhũn, không còn chút sức lực nào.

Lã Hủy Diệt đứng đó, thở hổn hển.

Kiếm trong tay cô gãy đôi, rơi xuống đất với một tiếng va chạm khô khốc.

Cô nhìn xuống cơ thể Hoàng Thái Tử, rồi nhìn lên bầu trời qua mái vòm điện Thái Hòa.

Mặt trời đang bắt đầu ló dạng, những tia sáng đầu tiên chiếu xuống, xua tan màn sương mù.

Nhưng ánh sáng đó không mang lại sự ấm áp.

Nó mang lại một sự trống rỗng, một sự cô đơn tột độ.

Cô cảm thấy một phần của mình đã chết cùng với Hoàng Thái Tử.

Phần con người cuối cùng của cô.

Sáng hôm sau, tin tức lan truyền khắp kinh thành.

Hoàng Thái Tử đã chết trong một vụ ám sát bí ẩn.

Không ai tìm thấy hung thủ.

Chỉ có Lã Hủy Diệt, người được tìm thấy đứng giữa điện Thái Hòa, bất động như một bức tượng.

Nhưng khi các thái y đến kiểm tra, họ đã kinh hoàng thốt lên.

Lã Hủy Diệt vẫn sống, nhưng cô đã thay đổi.

Đôi mắt trái của cô hoàn toàn tối đen, không có con ngươi, không có tròng trắng, chỉ là một vực thẳm sâu thẳm, hút lấy ánh nhìn của bất kỳ ai dám nhìn vào đó.

Và trên cổ cô, một vệt sẹo hình con rắn đang quấn quanh, màu đen tuyền, dường như đang bò chậm chạp, ăn sâu vào da thịt.

Người ta nói rằng, cô không còn là con người nữa.

Cô là bóng tối.

Và bóng tối không bao giờ tha thứ.

Nhưng trong sâu thẳm đôi mắt đen ngòm ấy, một tia lửa nhỏ li ti vẫn còn cháy.

Một tia lửa của sự tò mò, của sự thù hận, và của một bí mật chưa được giải mã.

Ai đó đang nhìn cô từ bóng tối.

Ai đó đang chờ đợi.

Và Lã Hủy Diệt biết, cuộc chơi này chưa kết thúc.

Nó chỉ vừa mới bắt đầu.

Cô quay lưng lại với ánh nắng, bước vào bóng tối của hành lang cung điện, nơi những bí mật đen tối nhất đang chờ đợi cô.

Và trong đầu cô, giọng nói bí ẩn lại vang lên, lần này rõ ràng hơn, gần gũi hơn, như thể nó đang thì thầm vào tai cô.

*"Chào mừng trở về, Lã Hủy Diệt.

Bây giờ, ta sẽ cho ngươi xem sự thật."*
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập