Chương 20
Mây đen dày đặc như những tấm vải liệm bị xé toạc, che kín mặt trăng, khiến bầu trời trở thành một hố sâu vô định.
Không khí lạnh giá đến mức hơi thở của Lã Hủy Diệt vừa thoát khỏi môi đã đóng thành những tinh thể băng nhỏ, rơi xuống mặt đá cẩm thạch lạnh lẽo với tiếng va chạm khe khẽ, giống như tiếng đồng hồ đếm ngược.
Cô đứng giữa sân tro, hai tay buông thõng, lòng bàn tay vẫn còn dính máu khô của Hoàng Thái Tử.
Đôi mắt trái đen ngòm của cô quét qua các cột trụ, nơi những bóng đen đang rúc vào gốc tường, co ro như những con thú hoang sợ hãi.
Nhưng sợ hãi không ngăn chúng lại được.
Và cô là bữa ăn thịnh soạn nhất trong đêm nay.
Trên cổ cô, vết sẹo hình con rắn bắt đầu nóng lên, một cảm giác bỏng rát xé toạc da thịt, lan tỏa xuống tận tủy sống.
Nó không phải là đau đớn, mà là sự thức tỉnh.
Những sợi dây thần kinh trong cơ thể cô rung lên, cộng hưởng với nhịp đập của bóng tối xung quanh.
Lã Hủy Diệt nhắm mắt lại, hít sâu một hơi.
Không khí lạnh buốt tràn vào phổi, nhưng trong lồng ngực cô, một ngọn lửa thù hận đang cháy rực rỡ, đủ sức đốt tan băng giá.
Cô không chạy.
Chạy là hành động của con mồi.
Và cô đã quyết định không còn là con mồi nữa.
Từ phía sau lưng cô, một giọng nói vang lên, không phải qua không khí, mà trực tiếp vang vọng trong tâm trí, mang âm hưởng của ngàn vạn tiếng thì thầm chồng chất lên nhau, tạo nên một âm thanh rợn người nhưng kỳ lạ lại đầy诱惑.
*"Tại sao cô chọn con đường chế ngự, thay vì khuất phục?"*
Lã Hủy Diệt không quay lại.
Cô biết nó ở đó.
Bóng tối lớn nhất, tách khỏi bức tường điện Thái Hòa, trôi dạt về phía cô như một dòng sông dầu đen.
Nó không có hình dạng cố định, lúc thì giống như một con rắn khổng lồ, lúc lại biến thành một đôi cánh dơi rách nát.
Nó bao quanh cô, nhưng không chạm vào.
Nó đang chờ đợi.
Chờ đợi cô sụp đổ, hoặc chờ đợi cô thức tỉnh hoàn toàn.
"Vì khuất phục là chết," Lã Hủy Diệt đáp, giọng nói lạnh lẽo, không chút rung chuyển.
"Và tôi chưa muốn chết."
Bóng tối khẽ rung lên, như một tiếng cười khẩy.
*"Cô nghĩ mình là người?
Hay chỉ là một cái bóng đang cố gắng bắt chước ánh sáng?
Cái chết của Hoàng Thái Tử không phải là sai lầm, Hủy Diệt.
Đó là một lễ vật.
Một lời mời gọi từ bản gốc."*
Lòng bàn tay Lã Hủy Diệt siết chặt lại.
Nỗi đau từ vết sẹo trên cổ tăng gấp bội, như thể có ai đó đang dùng dao cạo từng lớp da thịt của cô.
"Bản gốc?" Cô lặp lại từ ngữ đó, vị đắng chát dâng lên cổ họng.
"Ngươi đang nói về ai?"
Bóng tối im lặng một khoảnh khắc.
Sau đó, nó rút lui, lùi lại về phía góc tối nhất của sân điện.
Từ trong màn đen đặc quánh ấy, một hình người bước ra.
Ánh sáng yếu ớt từ những ngọn đèn dầu sắp tắt chiếu rọi lên khuôn mặt ấy, và Lã Hủy Diệt cảm thấy trái tim mình như ngừng đập một nhịp.
Đó là Thái Dương.
Nhưng không phải Thái Dương kiêu ngạo, đầy tự tin mà cô từng gặp trong những trận đấu võ.
Người đàn ông trước mắt cô mặc一套 y phục hoàng gia màu tím thẫm, thêu rồng vàng, nhưng trên người anh lại phủ một lớp sương mù đen kịt.
Nụ cười trên môi anh ôn tồn, dịu dàng, nhưng trong đôi mắt ấy, Lã Hủy Diệt chỉ thấy sự thương hại tột cùng.
Một sự thương hại dành cho một thứ đồ vật bị hỏng, một sai lầm cần được sửa chữa.
"Thái Dương?" Lã Hủy Diệt gọi tên anh, giọng run rẩy dù cô cố gắng giữ sự bình tĩnh.
"Ngươi làm gì ở đây?
Ngươi không phải là đồng minh của ta sao?"
Thái Dương bước tới, từng bước chân nhẹ nhàng, không gây ra chút tiếng động nào.
Anh dừng lại trước mặt cô, cách đó chỉ một sải tay.
Anh đưa tay lên, chạm nhẹ vào má cô, ngón tay lạnh như băng.
"Ta luôn là đồng minh của sự thật, Hủy Diệt," Thái Dương thì thầm, giọng nói trầm ấm, chứa đựng một nỗi buồn sâu thẳm.
"Và sự thật là, ngươi không thuộc về thế giới này.
Ngươi là một bản sao.
Một lỗi lầm của võ học, một vết nhơ trên danh dự của Lã gia."
Lã Hủy Diệt lùi lại, lùi mãi cho đến khi lưng cô chạm vào bức tường lạnh lẽo.
"Đồ ngu ngốc," cô gầm lên, nước mắt cuối cùng cũng vỡ òa, nhưng không phải vì sợ hãi, mà vì phẫn nộ.
"Cha ta đã chết vì ngươi!
Vì cái gọi là danh dự rỗng tuếch này!"
"Cha ngươi chết vì anh ấy," Thái Dương nói, ánh mắt nhìn xuyên qua cô, như thể đang nhìn một bóng ma.
"Lã Hủy Diệt gốc.
Người phụ nữ mạnh mẽ nhất thế giới này.
Và ngươi...
ngươi chỉ là tàn dư.
Một cái bóng được tạo ra từ ý chí sống sót của cô ấy khi cô ấy đối mặt với cái chết.
Đế Vương không sai khi muốn tiêu diệt ngươi.
Ngươi tồn tại là một mối đe dọa cho trật tự."
"Trật tự?" Lã Hủy Diệt cười, một tiếng cười điên loạn, đầy mỉa mai.
"Trật tự của kẻ mạnh ăn thịt kẻ yếu?
Trật tự của những kẻ giấu diếm tội ác dưới danh nghĩa công lý?"
Cô nhìn vào đôi mắt Thái Dương.
Trong khoảnh khắc đó, cô nhìn thấy sự mâu thuẫn trong anh.
Anh muốn cứu cô, nhưng anh cũng bị buộc phải giết cô.
Anh là một con rối, và sợi dây điều khiển anh là những quy tắc hà khắc của cung đình và võ học.
"Thái Dương, ngươi sợ bóng tối," Lã Hủy Diệt nói, giọng thấp xuống, như một lời nguyền rủa.
"Nhưng ngươi lại yêu ánh sáng giả tạo.
Ngươi không hiểu gì về bóng tối cả.
Bóng tối không phải là kẻ thù.
Bóng tối là nơi chúng ta tìm thấy chính mình."
Cô bước tới, tiến vào vòng tay của Thái Dương.
Anh không lùi lại.
Anh nhắm mắt lại, như thể đang chờ đợi cái chết, hoặc một sự giải thoát.
"Giết ta," Lã Hủy Diệt nói, hai tay đặt lên ngực anh.
"Nếu đó là nhiệm vụ của ngươi.
Nhưng hãy nhớ, khi ngươi giết ta, ngươi cũng đang giết chết phần con người cuối cùng còn sót lại trong chính ngươi."
Thái Dương mở mắt ra.
Trong khoảnh khắc đó, sự kiêu ngạo biến mất, thay vào đó là một nỗi đau tột cùng.
Anh ôm chặt cô, như thể muốn hòa tan cô vào cơ thể mình, hoặc muốn giữ cô lại khỏi sự hủy diệt đang chờ đợi.
"Ta không thể," anh thì thầm, giọng vỡ vụn.
"Ta không thể giết ngươi, Hủy Diệt.
Vì trong ngươi, ta nhìn thấy chính mình.
Một kẻ bị lỗi thời, bị bỏ rơi, và bị ghét bỏ."
Nhưng bóng tối không cho phép sự yếu đuối tồn tại.
Từ phía sau, những bóng đen trên tường bắt đầu cử động.
Chúng không còn co ro nữa.
Chúng đứng dậy, vươn dài, biến thành những cánh tay, những chiếc móng vuốt sắc nhọn.
Chúng bao vây họ, tạo thành một vòng tròn chết chóc.
Không khí trở nên nặng nề, ngột ngạt, như thể cả cung điện đang hấp hối.
Lã Hủy Diệt nhìn Thái Dương, rồi nhìn về phía bóng tối đang bao vây.
Cô hiểu ra.
Đây không phải là trận chiến giữa thiện và ác.
Đây là trận chiến giữa tồn tại và hủy diệt.
Và cô không thể để Thái Dương chết thay cho cô.
Cô đẩy anh ra.
"Chạy đi," cô hét lên.
Thái Dương sững sờ, nhưng bản năng bảo vệ bản thân khiến anh lùi lại vài bước.
Lã Hủy Diệt quay lưng lại với anh, đối mặt với biển bóng tối đang dâng trào.
Cô không rút kiếm.
Kiếm đã gãy.
Vũ khí của cô giờ đây là chính cơ thể này, là nỗi đau này, và là bài ca cổ mà cha cô từng hát cho cô nghe khi cô còn nhỏ.
Cô mở miệng, và một âm thanh kỳ lạ vang lên.
Không phải lời hát, mà là tiếng thở dài của gió qua khe núi, tiếng rên rỉ của những linh hồn bị giam cầm, tiếng khóc của những đứa trẻ mất cha mẹ.
Âm thanh đó cộng hưởng với vết sẹo trên cổ cô, với đôi mắt trái đen ngòm của cô, và với bóng tối xung quanh.
Bóng tối ngừng lại.
Chúng lắng nghe.
Lã Hủy Diệt hát.
Cô hát về nỗi đau, về sự cô đơn, về khát khao công bằng.
Cô hát về cái chết của cha mình, về sự phản bội của Đế Vương, và về bản chất thật sự của cô – một bản sao, nhưng là một bản sao có ý chí, có cảm xúc, và có quyền sống.
Âm thanh của cô lan tỏa, xuyên qua bức tường cung điện, xuyên qua lòng đất, và chạm vào trái tim của từng bóng tối.
Chúng không còn hung dữ nữa.
Chúng dịu lại, như những con thú hoang được thuần hóa bởi giai điệu của nỗi buồn.
Thái Dương đứng ở xa, nhìn cảnh tượng ấy với đôi mắt mở to, đầy kinh ngạc và kính sợ.
Anh nhận ra rằng, Lã Hủy Diệt không phải là kẻ thù của bóng tối.
Cô là nữ hoàng của nó.
Nhưng bóng tối có giá phải trả.
Khi bài ca kết thúc, Lã Hủy Diệt ngã quỵ xuống, cơ thể cô run rẩy, máu rỉ ra từ miệng.
Đôi mắt trái của cô giờ đây hoàn toàn đen kịt, không còn chút ánh sáng nào.
Cô đã đánh đổi linh hồn mình để kiểm soát bóng tối, nhưng cái giá phải trả là sự mất mát của chính con người cô.
Bóng tối bao quanh cô, không còn là kẻ thù, mà là những người hầu trung thành.
Chúng nâng cô lên, đưa cô về phía trung tâm của sân điện.
Thái Dương bước tới, nhưng bị một hàng bóng tối chặn lại.
Anh nhìn Lã Hủy Diệt, người đang nằm trong vòng tay của bóng tối, với một nụ cười đau khổ trên môi.
"Hủy Diệt..." anh gọi tên cô, nhưng không có hồi âm.
Lã Hủy Diệt mở mắt ra.
Đôi mắt đen ngòm của cô nhìn thẳng vào Thái Dương, nhưng trong đó không còn là con người cô từng biết.
Đó là một vực thẳm, một sự trống rỗng, và một sức mạnh đáng sợ.
"Ta đã nói," giọng nói của cô vang lên, nhưng không phải từ miệng cô, mà từ chính bóng tối xung quanh.
"Bóng tối không phải là kẻ thù.
Nó là sự thật."
Thái Dương lùi lại, sợ hãi.
Anh nhận ra rằng, Lã Hủy Diệt đã biến mất.
Thay vào đó, là một thực thể mới, một nữ hoàng bóng tối, sinh ra từ đau đớn và thù hận.
Và trong sâu thẳm của cung điện, một giọng nói khác vang lên, lạnh lùng và tàn nhẫn.
"Cuối cùng, ngươi cũng đã thức tỉnh, con rối."
Đế Vương.
Anh đứng ở trên cao, nhìn xuống sân điện với đôi mắt đầy sát khí.
Anh biết rằng, trận chiến thực sự mới chỉ bắt đầu.
Và lần này, không có chỗ cho sự thương xót.
Lã Hủy Diệt nhìn lên, nhìn thẳng vào Đế Vương.
Cô không nói gì, nhưng bóng tối xung quanh cô bắt đầu cuộn trào, như một cơn bão đang hình thành.
Đêm nay, cung điện Đại Hạo sẽ không còn ngủ yên.
Và từ đây, thế giới võ học sẽ phải đối mặt với một kẻ thù mới, một kẻ thù mà ngay cả ánh sáng cũng không thể chiếu rọi.
Lã Hủy Diệt đứng dậy, bước tới trước bóng tối.
Cô không còn là Lã Hủy Diệt nữa.
Cô là bóng tối.
Và bóng tối sẽ nuốt chửng tất cả.
Nhưng trong sâu thẳm tâm trí cô, một giọng nói yếu ớt vang lên, như thể từ một thế giới khác.
*"Con gái của ta...
con đã làm đúng...
nhưng hãy cẩn thận...
bóng tối sẽ ăn mòn linh hồn con..."*
Là cha cô?
Hay là Lã Hủy Diệt gốc?
Cô không biết.
Và có lẽ, cô sẽ không bao giờ biết nữa.
Vì cô đã bước vào bóng tối, và bóng tối không bao giờ cho phép quay lại.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận