Chương 21

Đại điện Đại Hạo không còn là nơi ngự trị của ánh sáng.

Khi tiếng chuông canh thứ năm vang lên, âm thanh ấy không báo hiệu sự an yên mà giống như một lệnh hiệu tàn khốc.

Bóng tối trên tường, vốn chỉ là những vết nhơ của bóng đổ, bắt đầu tách rời khỏi bề mặt đá lạnh lẽo.

Chúng bò hành, quằn quại như những con rắn đen tuyền đói khát, nuốt chửng từng tấc không khí còn sót lại.

Lã Hủy Diệt đứng giữa sảnh, áo bào trắng tinh tươm giờ đã nhuốm đỏ sẫm bằng máu khô của ba thị vệ vừa bị "bóng" nuốt chửng.

Cô không hề run rẩy.

Đôi tay cô cầm kiếm, nhưng lưỡi kiếm đã mẻ, chảy xuống những vệt đen nhũn, dính dớp.

Đế Vương đứng trên bậc thềm cao nhất, bóng dáng anh ta khuất trong màn đêm dày đặc, chỉ có đôi mắt sáng rực như sao chổi đang nhìn xuống.

Không có ánh đèn nào đủ mạnh để xuyên thủng lớp bóng tối này.

Thái Dương, người từng tự xưng là ánh sáng, giờ đây đang quỳ một bên, tay ôm chặt lấy ngực, nơi vết thương cũ đang rỉ máu và ánh sáng bên trong anh ta đang dần tắt lịm.

Anh ta nhìn Lã Hủy Diệt với ánh mắt phức tạp—sợ hãi, nhưng cũng mang theo một sự kính trọng đáng sợ.

"Bóng tối không ăn thịt con người," Đế Vương nói, giọng anh ta vang vọng từ khắp nơi, như thể chính không gian đang lên tiếng.

"Nó chỉ ăn thịt những linh hồn yếu đuối, những thứ giả tạo.

Lã Hủy Diệt, ngươi đang cố gắng giữ hình hài của một con người, nhưng bản chất của ngươi là cái bóng."

Lã Hủy Diệt nhíu mày.

Cô cảm thấy cơ thể mình nặng trịch, như thể mỗi thớ cơ đang bị kéo xuống địa ngục.

Cô nhớ lại lời cha cô, hay có lẽ là giọng nói trong đầu, cảnh báo về sự ăn mòn.

Nhưng nỗi sợ hãi ấy không làm cô lùi bước.

Thay vào đó, nó biến thành một cơn thịnh nữ câm lặng.

Cô bước về phía trước, mỗi bước chân đều in hằn lên sàn đá những dấu vết đen kịt.

Cô không cần ánh sáng.

Cô là bóng tối.

Và bóng tối sẽ dạy cho những kẻ tự phụ bài học cuối cùng.

**

"Tỷ tỷ, hãy bình tĩnh," Tả Thị Trung nói, giọng điệu bỗng trở nên dịu dàng, giống như những đêm anh ta dạy cô luyện kiếm trong vườn hoa.

"Việc này không phải là sự phản bội.

Đây là sự trừng phạt của trật tự tự nhiên.

Đế Vương không sai.

Bản gốc phải tồn tại.

Bản sao phải bị tiêu diệt.

Nếu không, thế giới sẽ sụp đổ vì sự hỗn loạn của hai thực thể cùng một linh hồn."

Lã Hủy Diệt nhìn anh ta, nhìn vào đôi mắt trống rỗng ấy.

Cô thấy sự mâu thuẫn trong từng cử chỉ của anh ta.

Anh ta muốn cô chết, nhưng anh ta lại không giết cô ngay lập tức.

Anh ta đang chờ đợi, chờ đợi cô tự hủy hoại chính mình.

"Anh nói bản gốc?" Lã Hủy Diệt hỏi, giọng cô vang lên trong không gian tĩnh lặng.

"Bản gốc là ai?

Hay là một người phụ nữ khác?"

Tả Thị Trung lắc đầu, chiếc quạt gãy trong tay anh ta phát ra tiếng kẽo kẹt.

"Bản gốc là ngươi.

Lã Hủy Diệt thật sự.

Người đã chết năm xưa trong trận chiến với Bóng Tối.

Và ngươi...

ngươi chỉ là một cái bóng được tạo ra từ tàn dư của cô ấy.

Một công cụ để Đế Vương kiểm soát dòng chảy bóng tối."

Lời nói ấy như một tia sét đánh thẳng vào ý thức của Lã Hủy Diệt.

Cô sững sờ.

Tất cả những gì cô tin tưởng, tất cả những nỗ lực để chứng minh mình là một con người, tất cả những đau khổ cô chịu đựng để bảo vệ người khác...

tất cả chỉ là một trò đùa tàn khốc?

Cô là một bản sao?

Một thứ giả tạo?

Nỗi đau không phải đến từ thể xác, mà từ sự sụp đổ của nhân dạng.

Cô cảm thấy linh hồn mình đang rạn nứt.

Nếu cô không phải là Lã Hủy Diệt, thì cô là ai?

Và nếu cô là một bản sao, thì tại sao cô lại có cảm xúc?

Tại sao cô lại yêu?

Tại sao cô lại sợ?

"Anh nói dối," cô nói, nhưng giọng cô yếu ớt, thiếu sức nặng.

"Ta có ký ức.

Ta có nỗi đau.

Ta có tình yêu."

"Đó là ký ức được cấy ghép," Tả Thị Trung đáp, tiến lại gần hơn.

"Nỗi đau được thiết kế.

Và tình yêu...

đó chỉ là một dây xích để kiểm soát ngươi."

Lã Hủy Diệt lùi lại, lưng chạm vào bức tường lạnh lẽo.

Cô nhìn Thái Dương, người đang cố gắng đứng dậy, ánh mắt anh ta đầy lo lắng nhưng cũng đầy sự bất lực.

Anh ta biết.

Anh ta đã biết từ lâu.

Và anh ta đã im lặng.

***

Cơn đau đạt đến đỉnh điểm.

Lã Hủy Diệt cảm thấy ý thức của mình đang tan rã, hòa lẫn vào dòng chảy bóng tối bao quanh.

Nhưng rồi, một ý nghĩ lạ lẫm xuất hiện, như một tia sáng yếu ớt trong màn đêm dày đặc.

*Vì sao ký ức của Lã Hủy Diệt thật sự lại đầy rẫy sự sợ hãi?*

Cô nhìn sâu vào dòng chảy ký ức đang xâm nhập vào mình, những mảnh vỡ ký ức mà Tả Thị Trung vừa mở khóa.

Cô thấy Lã Hủy Diệt thật sự—người phụ nữ mà cô được cho là bản sao.

Nhưng trong những ký ức ấy, không có sự kiêu hãnh, không có sức mạnh.

Chỉ có sự sợ hãi tột cùng.

Sợ bóng tối.

Sợ chính bản thân mình.

Lã Hủy Diệt thật sự không phải là một võ giả mạnh mẽ.

Cô là một nạn nhân.

Một người phụ nữ yếu đuối, bị Đế Vương bắt giữ, bị dùng làm thí nghiệm để tạo ra một vũ khí hoàn hảo—một bản sao không có nỗi sợ, không có yếu đuối, chỉ có sức mạnh thuần túy.

Và bản sao đó chính là cô.

Lã Hủy Diệt hiện tại.

Nhưng tại sao Lã Hủy Diệt thật sự lại sợ hãi đến vậy?

Tại sao cô lại cầu xin Đế Vương giết mình?

Và rồi, một mảnh ký ức cuối cùng hiện ra.

Lã Hủy Diệt thật sự nhìn thẳng vào một người phụ nữ khác—một người phụ nữ có gương mặt giống hệt cô, nhưng đôi mắt lạnh lùng, tàn nhẫn.

Người phụ nữ đó nói: *"Ta sẽ thay thế ngươi.

Ta sẽ sống cuộc đời mà ngươi không dám sống.

Và ngươi sẽ chết trong bóng tối, như một con vật."*

Lã Hủy Diệt thật sự không chết vì trận chiến.

Cô chết vì bị bản sao của chính mình giết hại.

Và bản sao đó, Lã Hủy Diệt hiện tại, đã tiếp nhận ký ức của cô, nhưng lại bị Đế Vương thao túng để tin rằng mình là người thật.

"Tất cả là một cái bẫy," Lã Hủy Diệt thì thầm, giọng cô run rẩy nhưng đầy quyết tâm.

"Ta không phải là bản sao.

Ta là kẻ thừa kế.

Ta là người đã giết chết cô ta.

Và giờ, ta sẽ giết chết cả Đế Vương."

Tả Thị Trung sững sờ.

Đôi mắt trống rỗng của anh ta bỗng chốc tràn đầy sự kinh hoàng.

ngươi không được phép nhớ.

Ngươi phải quên.

Nếu ngươi nhớ, ngươi sẽ trở thành quái vật."

"Quái vật ư?" Lã Hủy Diệt cười, một nụ cười lạnh lẽo, đầy sát khí.

"Thì ra ta đã là quái vật từ lâu.

Và quái vật không cần sự cho phép của bất kỳ ai."

Cô vung kiếm.

Lưỡi kiếm không còn đen nhũn nữa, mà sáng rực lên bằng một ánh sáng trắng xóa, ánh sáng của sự thù hận thuần túy.

Bóng tối xung quanh cô co cụm lại, như thể sợ hãi chính chủ nhân của nó.

***

Bóng tối trong đại điện bùng nổ.

Không còn là những con rắn nhỏ bé, mà là một cơn bão đen kịt bao trùm toàn bộ cung điện.

Tiếng gào thét của Tả Thị Trung bị nuốt chửng bởi âm thanh của ngàn vạn bóng tối đang reo hò.

Lã Hủy Diệt đứng giữa tâm bão, đôi mắt cô giờ hoàn toàn đen曜, không còn một chút trắng, nhưng trong đó lại rực cháy một ngọn lửa dữ dội.

Cô không còn là con rối.

Cô không còn là bản sao.

Cô là Lã Hủy Diệt, kẻ đã giết chết chính mình để tồn tại.

Và giờ, cô sẽ giết chết tất cả những ai dám cản bước cô.

Đế Vương trên cao cuối cùng cũng lộ diện.

Gương mặt anh ta không còn vẻ kiêu hãnh, mà là sự kinh hãi.

Anh ta nhận ra rằng, mình đã tạo ra một sai lầm chết người.

Anh ta đã tạo ra một vũ khí, nhưng anh ta đã quên mất rằng vũ khí cũng có thể tự bảo vệ mình.

"Lã Hủy Diệt!" Đế Vương hét lên, giọng anh ta vỡ vạc.

"Ngươi không thể thắng ta!

Ta là ánh sáng!

Ta là trật tự!"

"Trật tự?" Lã Hủy Diệt cười, giọng cô vang lên như sấm sét.

"Trật tự chỉ là cái cớ để kẻ mạnh áp bức kẻ yếu.

ta là sự hỗn loạn."

Cô bước về phía Đế Vương, mỗi bước chân đều làm rung chuyển cả đại điện.

Thái Dương nhìn cô, nước mắt rơi xuống.

Anh ta biết rằng, từ khoảnh khắc này, Lã Hủy Diệt đã không còn là con người anh ta từng biết.

Cô đã trở thành một thực thể khác, một thực thể mà ngay cả ánh sáng cũng không thể chiếu rọi.

Và trong sâu thẳm tâm trí cô, một giọng nói khác vang lên, không phải của cha cô, không phải của Lã Hủy Diệt thật sự, mà là của chính cô.

Giọng nói ấy lạnh lùng, tàn nhẫn, và đầy quyền lực.

*"Cuối cùng, ta cũng đã thức tỉnh."*

Bóng tối nuốt chửng mọi thứ.

Và khi ánh sáng tắt lịm, chỉ còn lại một câu hỏi treo lơ lửng trong không gian: Ai mới là kẻ thật sự đã chết?

Và ai mới là kẻ đang sống?
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập