Chương 22

Máu từ vết thương trên vai Lã Hủy Diệt không còn đỏ thẫm, mà chuyển sang màu đen tuyền, dính nhớt như dầu mỡ.

Nó không chảy ra, mà như thể đang bò ngược lại vào trong thịt da, ăn mòn từng thớ cơ bắp, mang theo một cảm giác tê dại lan tỏa khắp tứ chi.

Cô không gào thét.

Thay vào đó, một âm thanh rít lên từ họng cổ, giống như kim loại cọ xát vào đá, thô ráp và đầy đau đớn.

Khung cảnh trước mắt cô bị méo mó.

Những bóng đen dưới chân các tên vệ sĩ Hoàng Cung không còn là hình dạng nhân định, chúng kéo dài, biến dạng thành những con rắn độc đang há miệng chờ mồi.

Đêm nay, bầu trời không có trăng.

Bóng tối không chỉ là sự vắng mặt của ánh sáng, nó là một thực thể sống, một khối chất lỏng nặng trĩu bao trùm lấy cung điện cũ kỹ.

Lã Hủy Diệt thở hắt ra, hơi thở tạo thành những đám sương mù đen kịt.

Cô cảm nhận được nhịp đập của chúng, từng con quái vật nhỏ bé đang rình rập trong kẽ nứt của gạch đá, trong những chiếc lá khô rơi dưới đất.

Và chúng đang nhìn cô với ánh mắt thèm khát, không phải vì cô là con mồi yếu đuối, mà vì cô mang trong mình thứ máu mà chúng đã chờ đợi suốt hàng thế kỷ.

Cô siết chặt thanh kiếm trong tay.

Lưỡi kiếm run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì sự xung đột giữa ý chí con người và bản năng hoang dã đang thức tỉnh.

Lã Hủy Diệt biết rằng nếu cô buông lỏng kiểm soát, bóng tối sẽ nuốt chửng lý trí của cô.

Nhưng nếu cô giữ nó lại, cô sẽ chết.

Đây là con đường không lối thoát mà Đế Vương đã vẽ ra cho cô, một chiếc bẫy hoàn hảo nơi nạn nhân chính là kẻ săn mồi.

Bóng tối xung quanh bắt đầu co cụm lại, tạo thành những hình thù quái dị.

Một tiếng thì thầm vang lên trong đầu cô, không phải bằng ngôn ngữ, mà bằng cảm giác lạnh lẽo của cái chết.

*"Về với chúng ta.

Trở về nơi ngươi thuộc về."* Lã Hủy Diệt nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ lấy chút ý thức cuối cùng.

Cô nhớ lại khuôn mặt cha mình trước khi chết, đôi mắt trống rỗng nhưng đầy yêu thương.

Cô không thể chết ở đây.

Cô phải sống, dù phải trả giá bằng linh hồn.

Cánh cửa son đỏ mở ra một khe hẹp.

Một bóng người đứng đó, cầm cây gậy trúc cũ kỹ.

Là Lão Y Thái Giám, người đã chăm sóc Hủy Diệt từ nhỏ, người duy nhất dạy cô cách đọc sách và hiểu dược tính.

Ông ta mặc bộ áo bào màu xám xịt, khuôn mặt gầy guộc với những nếp nhăn sâu hoắm như rãnh nước.

Ánh mắt ông ta không có sự sợ hãi, chỉ có một nỗi buồn vô tận, như thể ông ta đã chờ đợi khoảnh khắc này từ lâu.

"Lão tặc," Hủy Diệt gọi, giọng nói khàn khàn, lạ lẫm ngay cả với chính cô.

Tiếng nói ấy vang lên như tiếng sỏi lăn trên nền đá, thô ráp và đầy mệt mỏi.

Lão Y Thái Giám khẽ gật đầu, bước vào trong bóng tối.

Ông ta không né tránh những con quái vật đang rình rập xung quanh, như thể chúng là những người bạn cũ.

"Ta không phải là lão tặc, Hủy Diệt.

Ta là người duy nhất biết ngươi là ai." Ông ta dừng lại cách cô năm bước, ánh mắt nhìn chằm chằm vào vết thương trên vai cô.

"Máu ngươi đã đen.

Ngươi đã chạm vào ranh giới."

"Bà nội ta đâu?" Hủy Diệt hỏi, giọng điệu lạnh băng.

Cô không tin ông ta.

Trong cung điện này, không ai vô tội.

Đế Vương đã dùng bà nội cô làm con tin để buộc cô phải tuân lệnh.

Nếu ông ta ở đây, có nghĩa là bà nội cô đã chết, hoặc tệ hơn, bà ta đang bị giam cầm ở một nơi mà bóng tối không thể xâm nhập.

Lão Y Thái Giám thở dài, tiếng thở dài ấy vang lên như tiếng gió thổi qua khe núi.

"Bà nội ngươi đã chết từ lâu, Hủy Diệt.

Không phải bởi kiếm, cũng không phải bởi độc dược.

Bà ta chết vì bóng tối." Ông ta giơ cây gậy trúc lên, chỉ về phía bóng đêm dày đặc.

"Bà ta đã hy sinh bản thân để giữ cho bóng tối này ngủ yên trong mười năm qua.

Nhưng giờ thì...

bóng tối đã thức dậy."

Hủy Diệt cảm thấy một cơn giận dữ bùng lên trong lồng ngực.

"Lừa dối!" Cô hét lên, thanh kiếm trong tay vung ra, chém vào không trung.

Một luồng khí đen xé toạc bóng tối, tạo ra một khoảng trống tạm thời.

"Bà nội ta vẫn sống!

Ta đã nghe tiếng bà ta gọi tên ta!"

"Đó không phải là bà nội ngươi," Lão Y Thái Giám nói, giọng nói trầm ổn nhưng đầy đau khổ.

"Đó là bóng tối đang giả giọng bà ta.

Nó biết ngươi yếu ở đâu.

Nó biết ngươi khao khát điều gì.

Và nó sẽ dùng chính điều đó để hủy diệt ngươi." Ông ta nhìn cô với ánh mắt thương hại.

"Ngươi nghĩ mình đang chiến đấu để bảo vệ người thân, nhưng thực ra, ngươi đang dẫn đường cho bóng tối vào trong tim mình."

Hủy Diệt không tấn công Lão Y Thái Giám.

Cô quay sang nhìn về phía hành lang sâu thẳm.

Ở đó, một bóng dáng nữ trang phục trắng muốt đang đứng dưới ánh trăng lờ mờ lọt qua khe cửa.

Lã Hủy Diệt gốc.

Người phụ nữ đó trông giống hệt cô, nhưng ánh mắt dịu dàng, không có sự hung hãn.

Vóc dáng của cô ta thanh thoát, như một đóa hoa sen nở giữa bùn lầy.

Và đứng cạnh cô ta, là Tiêu Vân Phong — người từng là hôn phu của Hủy Diệt, nay đã trở thành một trong những tùy tùng thân tín nhất của Đế Vương.

Tiêu Vân Phong nhìn Hủy Diệt với ánh mắt phức tạp.

Trong đó có sự thương cảm, nhưng cũng có sự xa cách lạnh lùng.

Anh ta không còn là chàng trai trẻ tuổi từng thề non hẹn biển cùng cô.

Anh ta giờ đây là một võ giả đỉnh cao, một con rối trong tay Đế Vương.

"Hủy Diệt," giọng nói của Lã Hủy Diệt gốc vang lên, nhẹ nhàng như tiếng gió thoảng.

"Hãy buông kiếm xuống.

Ngươi không thể thắng được số phận."

Hủy Diệt cảm thấy tim mình thắt lại.

Cô nhìn vào đôi mắt của bản gốc, đôi mắt mà cô đã khao khát được nhìn thấy trong suốt những năm tháng sống trong bóng tối.

Nhưng cô nhận ra một điều.

Đôi mắt đó không có sự sống.

Chúng trống rỗng, giống như những con búp bê bằng sứ.

"Ngươi không phải là tôi," Hủy Diệt nói, giọng nói kiên định.

"Ngươi chỉ là một cái bóng, một ký ức mà Đế Vương đã tạo ra để thao túng tôi."

Lã Hủy Diệt gốc mỉm cười, một nụ cười buồn bã.

"Có lẽ vậy.

Nhưng ngươi có biết tại sao Đế Vương lại tạo ra ngươi không?

Không phải để tiêu diệt bóng tối, mà để nuôi dưỡng nó.

Ngươi là món ăn ngon nhất cho bóng tối.

Và giờ, bữa tiệc đã bắt đầu."

Tiêu Vân Phong bước ra phía trước, tay đặt lên nắm kiếm.

"Hủy Diệt, hãy nghe ta.

Nếu ngươi tiếp tục, ngươi sẽ mất tất cả.

Ngươi sẽ trở thành một phần của bóng tối, mãi mãi không thể quay lại."

Hủy Diệt nhìn Tiêu Vân Phong, nhớ lại những đêm trăng sáng khi họ từng ngồi dưới gốc cây, chia sẻ những ước mơ nhỏ bé.

Nhưng giờ thì, những ký ức đó chỉ còn là tro tàn.

"Ta không cần quay lại," Hủy Diệt đáp, giọng nói lạnh lùng.

"Ta cần là người chiến thắng."

Hủy Diệt cười.

Một nụ cười khinh miệt, lạnh lẽo.

Nụ cười ấy không dành cho Tiêu Vân Phong, cũng không dành cho Lã Hủy Diệt gốc.

Nó dành cho chính bóng tối đang bao quanh cô.

"諸位," cô nói, giọng vang lên trong đêm khuya, "các ngươi đã quên một quy luật cơ bản của Bóng Tối."

Lão Y Thái Giám nhíu mày.

"Quy luật gì?"

"Bóng Tối không chỉ săn lùng kẻ yếu.

Nó cũng ăn thịt kẻ *ám dụ* nó," Hủy Diệt đáp.

"Và quan trọng hơn, nó không phải là kẻ thù.

Nó là một phần của ta."

Cô buông tay phải ra, để thanh kiếm rơi xuống đất.

Tiếng kim loại va chạm với đá vang lên sắc bén, cắt ngang sự im lặng chết chóc.

Lã Hủy Diệt gốc và Tiêu Vân Phong đồng loạt sững sờ.

Họ không hiểu cô đang làm gì.

Buông kiếm trong đêm của bóng tối là tự sát.

Nhưng Hủy Diệt không định tự sát.

Cô đang định tự do.

Cô giơ tay trái lên, chạm vào vết thương trên vai.

Máu đen chảy ra, nhưng thay vì chảy xuống, nó bay lên, cuốn theo những sợi tóc đen của cô.

Bóng tối xung quanh bắt đầu rung chuyển, như thể chúng đang sợ hãi.

Chúng không còn là những con quái vật săn mồi nữa.

Chúng trở thành những con rối, và Hủy Diệt là người điều khiển chúng.

"Ngươi điên rồi!" Tiêu Vân Phong hét lên, lao về phía cô.

Nhưng anh ta không thể chạm đến cô.

Một bức tường bóng đen dày đặc nổi lên giữa họ, đẩy anh ta lùi lại.

Lão Y Thái Giám nhắm mắt lại, lắc đầu.

"Ngươi đã phá vỡ quy tắc.

Giờ thì, bóng tối sẽ không bao giờ buông tha ngươi."

Hủy Diệt đứng giữa đống tàn tích.

Tiêu Vân Phong đã biến mất, chỉ còn lại bộ quần áo trống rỗng.

Lão Y Thái Giám quỳ gối, mặt mày xanh mét, nhưng vẫn còn sống.

"Làm tốt lắm," ông ta khàn giọng.

"Nhưng ngươi không hiểu.

Ngươi đã phá vỡ quy tắc.

Giờ thì, bóng tối sẽ không bao giờ buông tha ngươi.

Ngươi sẽ cô độc mãi mãi."

Hủy Diệt không đáp.

Cô nhìn lên bầu trời đen kịt, nơi không có một vì sao nào.

Cô cảm thấy sự cô độc ấy bao trùm lấy mình, lạnh lẽo và vô tận.

Nhưng trong sâu thẳm tâm trí, một giọng nói khác vang lên, không phải của cha cô, không phải của Lã Hủy Diệt thật sự, mà là của chính cô.

Giọng nói ấy lạnh lùng, tàn nhẫn, và đầy quyền lực.

*"Cuối cùng, ta cũng đã thức tỉnh."*

Và trong bóng tối sâu thẳm nhất, một đôi mắt đỏ rực mở ra, nhìn thẳng vào Hủy Diệt.

Đó không phải là mắt của bóng tối.

Đó là mắt của Đế Vương.

Anh ta đang nhìn cô, với một nụ cười mỉa mai.

"Chúc mừng ngươi, Lã Hủy Diệt," giọng nói của Đế Vương vang lên trong đầu cô, nhẹ nhàng như tiếng thì thầm.

"Ngươi vừa trở thành vũ khí hoàn hảo nhất của ta."

Hủy Diệt đóng chặt đôi mắt lại, nhưng hình ảnh đôi mắt đỏ rực ấy vẫn in sâu trong tâm trí.

Cô nhận ra rằng, cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu.

Và kẻ thù lớn nhất của cô không phải là bóng tối, cũng không phải là Đế Vương.

Nó là chính bản thân cô.

Bóng tối bao quanh cô bắt đầu co lại, tạo thành một hình người.

Hình người đó giống hệt Hủy Diệt, nhưng với đôi mắt đỏ rực.

Nó bước về phía cô, chậm rãi, như một con mèo đang chơi đùa với con mồi.

"Chào mừng trở lại, em gái yêu," hình người đó nói, giọng nói giống hệt Hủy Diệt, nhưng đầy sự khinh miệt.

"Ta đã chờ ngươi lâu lắm rồi."

Hủy Diệt lùi lại một bước, tim đập thình thịch.

Cô không biết mình đang đối mặt với điều gì.

Nhưng cô biết một điều chắc chắn.

Đêm nay, cô sẽ không ngủ được nữa.

Và từ bây giờ, bóng tối sẽ luôn đi cùng cô, như một người bạn thân thiết nhất, và cũng là kẻ thù nguy hiểm nhất.

Trong khi đó, ở một góc khuất của cung điện, Thái Dương ngồi trên bậc thềm, tay cầm một chai rượu cũ.

Anh ta nhìn lên bầu trời, nơi bóng tối đang bao trùm.

Nước mắt rơi xuống, thấm vào vạt áo.

Anh ta biết rằng, từ khoảnh khắc này, Lã Hủy Diệt đã không còn là con người anh ta từng biết.

Cô đã trở thành một thực thể khác, một thực thể mà ngay cả ánh sáng cũng không thể chiếu rọi.

Và trong sâu thẳm tâm trí anh ta, một câu hỏi treo lơ lửng: Liệu anh ta có còn cơ hội cứu cô, hay anh ta chỉ là một kẻ chứng kiến sự hủy diệt của chính người mình yêu?

Bóng tối nuốt chửng mọi thứ.

Và khi ánh sáng tắt lịm, chỉ còn lại một câu hỏi treo lơ lửng trong không gian: Ai mới là kẻ thật sự đã chết?

Và ai mới là kẻ đang sống?
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập